Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
cát thí
logo

“Những bốn canh giờ để có được một cốc trà!” Jack thốt lên khi cả bọn lững thững về Sư Tử Đường dưới bầu trời chi chít sao.

“Phải, thật tuyệt vời!” Akiko hào hứng, cô bé đã hiểu lầm câu cảm thán của nó là lời khen ngợi. “Buổi lễ thật hoàn hảo. Nhất định lãnh chúa sở hữu tài năng thiên bẩm trong nghệ thuật Trà Đạo, quả là một trong những người hiếm hoi đạt đến đỉnh cao của lĩnh vực này. Cậu nên biết là mình cực kì vinh dự khi được mời đến đấy.”

“Tớ chỉ biết là mình cực kì đau chân thôi!” Jack lẩm bẩm bằng tiếng Anh, hai chân nó vẫn còn nhức nhối sau khi đầu gối đã phải quỳ quá lâu. “Chúa sẽ cấm tiệt để trà không được bén mảng vào nước Anh!”

“Xin lỗi, cậu vừa nói gì thế?” Akiko hỏi.

“Tớ vừa nói là Anh Quốc bọn tớ chưa hề có trà,” Jack chuyển sai nghĩa câu nói vừa rồi của nó sang tiếng Nhật.

“Người nước cậu đã bôn ba khắp nơi trên biển cả mà vẫn không có trà uống sao! Thật tiếc vì họ đã bỏ lỡ mất một đồ uống tuyệt vời đến vậy.”

“Người Anh có các loại đồ uống khác,” Jack đáp lại, và âm thầm thừa nhận thứ đồ uống trên tàu của nó cũng có nguồn gốc từ nước ngoài.

“Ồ, vậy chắc vị của chúng ngon lắm… thế còn về Kim Trà Thất thì sao?” Akiko tiếp tục. “Thử nghĩ rằng lãnh chúa đã từng một lần đưa tất cả các vật dụng trong Trà Thất hôm nay đến Hoàng Thành để phục vụ Thiên Hoàng mà xem! Chúng ta đúng là những vị khách quá vinh dự đấy.”

Jack để Akiko nói hết mà không muốn xen ngang. Người Nhật vốn ít khi thể hiện cảm xúc của bản thân nên nó thấy mình thật may mắn khi chứng kiến cô bé sôi nổi đến vậy. Trong lúc Akiko tiếp tục hào hứng bàn tán về buổi lễ cùng Yamato, Jack thả tâm trí nó về Thành Nijo và khu nội thành. Nó đã ngạc nhiên vô cùng khi chứng kiến vị lãnh chúa phải lao tâm khổ tứ đến mức nào để bảo vệ mình. Ngài Takatomi rõ ràng rất tự hào về hệ thống an ninh mới được lắp đặt kể từ sau vụ ám sát bất thành của tên Độc Nhãn Long. Thử thách chạy trốn chỉ là một trò chơi mà vị lãnh chúa đặt ra để chứng minh tính hiệu quả của nó.

“Chống-ninja,” lãnh chúa đã nói như vậy.

Nếu là vậy, Jack phân tích, thì cái lỗ đằng sau tấm lụa thêu hạc chính là địa điểm an toàn nhất để giấu cuốn hải đồ tránh bị Độc Nhãn Long phát hiện. Đó chắc chắn là chỗ cất giấu tốt hơn nhiều so với tấm đệm mỏng manh hay trong vườn trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Hơn nữa, trường chính là địa điểm đầu tiên mà tên ninja sẽ tìm đến. Jack nhận ra nó không còn cách nào khác ngoài việc tìm cơ hội trở lại tòa thành để giấu cuốn hải đồ.

“KIAI!” Akiko hét lớn.

Nắm đấm của cô dộng thẳng vào khối gỗ rắn chắc.

Và bật trở lại…

Đòn tấn công vừa rồi rõ ràng quá đau đớn khiến Jack phải cau mày nhăn mặt hộ cô bé. Akiko khẽ nắm cánh tay mình, đôi mắt cô đẫm nước, niềm hứng khởi của tối hôm trước đã bị bài học đấm của tiết Thể Thuật hôm nay dập tắt ngấm.

“Tiếp!” thầy Kyuzo hô lớn và không mảy may tỏ vẻ thương xót.

Akiko quay lại hàng, ngồi quỳ gối để Jack đứng lên tiến đến trước tấm ván ngắn hình chữ nhật. Tấm ván bằng gỗ cây tuyết tùng dày chừng độ dài ngón tay cái, có vẻ không thể đập gãy bằng tay không. Tuy nhiên thầy Kyuzo đã đặt tấm ván lên trên hai khối trụ vững chắc ở giữa sàn Vũ Đức Điện và ra yêu cầu tất cả học viên đều phải dùng tay đập gãy ván.

Cho đến giờ chưa ai làm được điều đó.

Jack nắm chặt bàn tay phải và chuẩn bị. Bằng tất cả sức mạnh của mình, nó dộng thẳng nắm tay xuống tấm ván tuyết tùng. Nắm đấm va đập với khối trụ khiến cánh tay nó bật rung lên. Tấm ván không gãy và Jack thấy từng khớp xương tay như đang nứt vụn.

“Thảm hại,” thầy Kyuzo cằn nhằn khoát tay ra hiệu bảo nó về hàng.

Jack lại trở về chỗ cùng mọi người và cũng xoa xoa cánh tay nhức buốt cùng bàn tay bầm dập.

“Thanh sắt yếu bởi nó còn quá nhiều tạp chất,” thầy Kyuzo lại thuyết giảng, vô cảm trước sự đau đớn của các học viên. “Qua lửa lò rèn, sắt sẽ được tôi luyện và biến thành cây kiếm sắc. Quá trình trưởng thành của một samurai cũng vậy. Những ai muốn chứng minh mình đủ mạnh để được chọn vào Tam Tố Luân Hồi sẽ phải đập gãy ba tấm ván như thế này cùng lúc.”

Dứt lời, thầy Kyuzo thình lình tấn công tấm gỗ tuyết tùng, thân hình nhỏ bé của ông hạ xuống cùng lúc nắm đấm lao thẳng vào tấm gỗ với tiếng hét “KIAI!”

RẮC! Tấm gỗ tuyết tùng gãy đôi như chiếc đũa.

“Tất cả các trò mới chỉ là thanh sắt đang cần rèn giũa thành những chiến binh vĩ đại,” thầy Kyuzo tiếp tục bài thuyết giảng với hơi thở bình thản, “và lò rèn của các trò chính là tamashiwari, Cát Thí.”

Ông cố tình nhìn thẳng vào Jack.

“Tuy nhiên một vài người trong lớp ta có nhiều tạp chất hơn các bạn khác,” ông nói thêm và sải bước về phía một cột trụ gỗ đồ sộ của Vũ Đức Điện.

Jack cắn môi, nó nhất định không để mắc mưu thầy.

“Cũng giống như sắt, các trò phải triệt hạ điểm yếu của mình,” thầy Kyuzo giải thích, tay hướng tới miếng đệm rơm được cột vào cột bằng dây thừng cao ngang ngực người đứng.

Ông đấm tay vào đó. Một âm thanh trầm vang trong cây cột gỗ dưới sức mạnh của cú đấm.

“Đây là miếng quyến cảo. Ta đã buộc sẵn các điểm đánh dấu này vào từng cây cột trong đạo đường. Các trò sẽ phải liên tục đấm vào nó để luyện xương tay. Đây là bài tập hữu ích cho các samurai. Mỗi người hai mươi lần. Bắt đầu!”

Jack đứng xếp hàng sau Saburo, lúc này cậu chàng đang chuẩn bị thực hiện cú đấm đầu tiên.

“Một!” Saburo hét lên, tung sức đấm vào điểm đánh dấu.

Nắm tay của Saburo va vào đệm rơm. có tiếng lạo xạo vang lên cùng tiếng rên rỉ não nề khi nắm đấm của cậu chàng bẹp rúm trước cây cột kiên cố. Nhăn mặt đau đớn, Saburo bước sang bên cạnh tránh chỗ cho Jack.

“Lượt cậu đấy,” cậu ta rền rĩ qua hàm răng cắn chặt.

“Những ba tấm!” Saburo thốt lên, cậu chàng đang gặp khó khăn vì không có cách nào giữ được đôi đũa trong tay vào bữa tối hôm đó. Cậu ta ngọ nguậy các ngón tay, cố gắng khiến bàn tay bầm dập cử động trở lại. “Thật mừng vì người đăng kí vào Tam Tố Luân Hồi không phải tớ mà là cậu. Cậu đủ khả năng đối mặt với thử thách này. Nhưng mà làm thế quái nào để cậu có thể đập gãy những ba tấm ván cùng một lúc đây hả trời?”

“Cậu thấy bài thi Cát Thí đó khó lắm hả? Đây mới chỉ là phần mở đầu thôi. Chúng tớ còn phải trải qua ba bài khảo thí khác nữa cơ,” Yamato lên tiếng và đặt bát cơm xuống bàn.

Yamato hất đầu về phía dãy bàn trên cùng, nơi cô giáo môn Cung Thuật đang ngồi. Cô Yosa là nữ samurai duy nhất trong các vị võ sư của bọn trẻ và là người phụ trách môn Cung Thuật. Cô đẹp lộng lẫy khác thường, vết sẹo màu đỏ cắt ngang má phải được kín đáo giấu dưới mái tóc đen. “Tớ vừa hay tin bài kiểm tra Hỏa Thí của cô Yosa là làm tắt một ngọn nến.”

“Nghe không có vẻ gì là khó lắm,” Jack nói, bàn tay nó vẫn đờ đẫn đến mức nó phải vật lộn với việc gắp miếng sashimi [9] trong chiếc đĩa giữa bàn.

“Sẽ không khó nếu cậu không phải chứng minh kĩ năng của mình bằng cách bắn một mũi tên từ khoảng cách xa để làm tắt nến.”

Jack sững người kinh ngạc đến mức làm rơi luôn miếng sashimi vừa gắp được.

“Với tình hình này thì chẳng ai trong số các cậu vào được đến Tam Tố đâu,” Kiku nhận xét sau một hồi quan sát cả bọn.

Jack rầu rĩ gắp lại miếng cá nó vừa đánh rơi xuống bàn. Có lẽ Kiku nói đúng. Kĩ năng bắn cung của nó vừa đủ để chấp nhận, tuy nhiên nó biết mình khó có hi vọng tạo ra kì tích như kiểu Hỏa Thí.

“Có ai biết hai bài kiểm tra còn lại là gì không? Có đỡ khó hơn không?” nó hỏi với vẻ hi vọng.

“Bài kiểm tra của thầy Yamada là Thiền Đạo Thí,” Akiko tiết lộ. “Thầy sẽ đánh giá Tinh thần dựa trên câu trả lời của chúng ta.”

“Thế thì cậu nên cẩn thận đi Yori,” Saburo lên tiếng, cặp lông mày của cậu ta uốn lại thành cái nhìn nghiêm trọng. “Vì là người có khả năng giải quyết tất cả các câu thiền vấn nên không chừng dù muốn hay không cậu cũng sẽ phải tham gia Tam Tố Luân Hồi đấy!”

Yori giật mình ngước mắt nhìn lên từ bát canh miso trước câu nói của cậu bạn.

“Đừng chọc cậu ấy nữa!” Kiku mắng Saburo.

Saburo nhún vai một cái ra hiệu xin lỗi trước khi tiếp tục húp xì xụp tô mì của mình một cách ngon lành.

“Vậy bài kiểm tra cuối cùng là gì?” Jack hỏi.

“Là Kiếm Thí của thầy Hosokawa,” Akiko trả lời. “Để kiểm tra lòng dũng cảm của chúng ta.”

“Tớ từng nghe một học viên khóa trên gọi bài kiểm tra đó là Găng Sắt,” Saburo nói thêm.

“Sao lại thế?” Jack hỏi.

“Không biết nữa, đến lúc ấy cậu sẽ tìm ra thôi.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »