
Ngồi trên tấm nệm tọa thiền quen thuộc ngay trước chính điện của đạo đường, thầy Yamada nghiêng người tới trước để nghe câu trả lời của một cô bé mảnh dẻ có mái tóc ngắn màu nâu đậm. Nữ học viên đang thì thầm vào tai thầy Yamada là Harumi, cô gái với thân hình nhỏ nhắn đã chặt gãy cả ba tấm ván ở phần Cát Thí ban nãy trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người. trả lời xong, Harumi cúi đầu thi lễ rồi chờ thầy Yamada công bố kết quả phần Thiền Thí của mình. Khuôn mặt tròn với làn da trắng nhợt của cô bé thanh tú như một con búp bê bằng sứ.
Sau một hồi trầm ngâm, thầy Yamada khẽ lắc đầu rồi ra hiệu cho Harumi lui xuống.
“Không ai trong số các trò có thể đưa ra câu trả lời vừa ý cho thầy Yamada sao?” thầy Masamoto giận dữ hỏi toàn thể học viên tham dự phần thi đang quỳ phía trước. Cứ nhìn vào vết sẹo đỏ rực trên khuôn mặt thì đủ biết ông phẫn nộ như thế nào trước việc không một ai vượt qua được phần thi thứ ba này. “Chẳng lẽ không một võ sinh nào trong đạo đường của ta có đủ trí tuệ và hiểu biết để trở thành một samurai chân chính hay sao hả?”
Đáp lại câu hỏi của ông là một sự im lặng đáng hổ thẹn. Cứ mỗi giây trôi qua, không khí lại càng trở nên nặng nề.
Jack cũng cúi đầu hổ thẹn chẳng kém gì những học viên khác. Thời gian qua, được Yori giúp đỡ nên nó đã có thể gấp được thành thục các mẫu origami như hạc giấy, ếch giấy, cá giấy, tuy nhiên giải pháp cho phần thi này vẫn còn là một dấu hỏi lớn với nó. Vừa rồi ở lượt của mình, Jack đã trả lời rằng điều origami dạy cho chúng ta là lòng kiên nhẫn, nhưng câu trả lời của nó cũng chỉ nhận được cái lắc đầu đầy miễn cưỡng từ thầy Yamada.
“Thôi được. Ta tuyên bố phần thi này sẽ mở rộng ra cho tất cả các học viên của trường Nhị Thiên Nhất Lưu,” thầy Masamoto hô lớn, “kể cả những trò không có nguyện vọng tham gia Tam Tố Luân Hồi. Nào, giờ thì cho ta biết, origami dạy chúng ta điều gì?”
Toàn thể học viên đột ngột trở nên căng thẳng khi ông chĩa ánh nhìn xuống từng người hòng tìm câu trả lời. Không một ai dám động đậy vì sợ sẽ bị thầy Masamoto cho rằng mình biết đáp án. Không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, tất thảy đều cảm thấy hổ thẹn vì chẳng thể đưa ra câu trả lời chính xác.
Đúng lúc cơn giận của thầy Masamoto chuẩn bị bùng lên thì bất ngờ có cánh tay nhỏ xuất hiện giữa rừng người đang hổ thẹn cắm mặt xuống đất.
“Sao hả Yori? Trò có câu trả lời phải không?”
Yori ngoan ngoãn gật đầu.
“Vậy hãy bước lên đây dự thi.”
Yori vội vàng tiến lên, những bước đi của cậu ta rụt rè như thể một chú sóc đang tìm chỗ ẩn nấp.
“Nào, Yori,” thầy Yamada cất giọng động viên, khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi già của ông toát lên vẻ chào đón nồng ấm khác hẳn vẻ mặt khủng khiếp đáng sợ của thầy Masamoto lúc này.
Toàn thể đạo đường im phăng phắc, ai cũng muốn nghe thấy câu trả lời của Yori.
Yori ghé tai thầy Yamada thì thầm câu trả lời rồi lùi xuống cúi đầu thi lễ. Thầy Yamada vừa vuốt râu vừa quan sát Yori một hồi lâu, sau đó ông chậm rãi quay sang phía thầy Masamoto gật đầu khiến vị võ sư đang giận dữ liền nở một nụ cười hào sảng.
“Xuất sắc,” thầy Masamoto hồ hởi, trông ông không còn vẻ gì là bực tức nữa. “Ít ra thì ở đây cũng có một học sinh biết suy nghĩ như một võ sĩ chân chính. Trò Yori, hãy mở mang cho các đồng đạo của trò biết câu trả lời là gì đi.”
Yori lập tức giật bắn mình. Cậu bé thường ngày có cạy rằng cũng chẳng nói nửa lời giờ đang phải đối diện với sức ép phát biểu trước toàn trường.
“Dũng cảm lên chàng trai trẻ. Nào!”
Yori hoảng hốt bật nói làm câu trả lời của cậu ta trở nên the thé, “Không nên… đánh giá dựa vào vẻ bề ngoài.”
Sau một hồi nuốt nước bọt cố gắng điều chỉnh giọng nói của mình, cậu ta tiếp tục.
“Một mảnh giấy lúc bình thường chỉ là một mảnh giấy, nhưng qua origami, nó có thể trở thành những con hạc, con cá hay bông hoa; nên… nên…”
“Một võ sĩ không bao giờ được đánh giá thấp khả năng tùy biến và thích nghi với cuộc sống của mình,” thầy Yamada nối tiếp lời cậu học trò đang bắt đầu lắp bắp. “Luôn phấn đấu để hoàn thiện mình hơn nữa, hãy vượt qua giới hạn của bản thân.”
Yori gật đầu tỏ vẻ biết ơn rồi kết thúc phần giải nghĩa với một giọng nhỏ nhẹ, “Đó chính là bài học origami dạy cho chúng ta.”
“Găng Sắt sẽ là phần thi cuối cùng của ngày hôm nay,” vừa tuyên bố, thầy Hosokawa vừa rảo bước đến trước hàng võ sinh dự thi đang ngồi quỳ ngay ngắn. “Đây là bài kiểm tra lòng can đảm, đồng thời cũng là cơ hội cuối cùng để các trò chúng tỏ mình xứng đáng được tham dự Tam Tố Luân Hồi. Căn cứ vào kết quả của những bài thi trước, ta thấy các trò vẫn còn phải chứng minh thêm nhiều đấy.”
Vũ Đức Điện lúc này đã được dọn dẹp sạch sẽ không còn thứ gì khiến cho chưa ai đoán ra được nội dung của phần thi “Găng sắt”.
“Mục tiêu của các trò là đi từ phía bên này sang phía bên kia của Vũ Đức Điện,” thầy Hosokawa tiếp tục, tay ông chỉ ra một đường thẳng nối hai đầu đạo đường.
Việc này thì có gì khó nhỉ. Jack nghĩ bụng. Nó liếc về phía Yamato, xem ra cậu ta cũng đang nghĩ như nó. Akiko thì lắc đầu một cách nghi ngờ với cả hai đứa, cô bé cho rằng thử thách này không thể chỉ đơn giản như vậy.
“Găng Sắt là tên của phần thi Kiếm Thí nên lẽ dĩ nhiên các em phải cầm theo kiếm gỗ. Để vượt qua bài kiểm tra này, các em cần phải đi từ điểm đầu đến điểm cuối ở phía bên kia đạo đường. Giờ thì tất cả ra ngoài.”
Jack và những đứa khác đều tỏ ra lưỡng lự. Bài kiểm tra này có gì đặc biệt đến mức chúng phải ra ngoài chứ?
“NÀO!” thầy Hosokawa ra lệnh.
Các học viên liền đứng dậy rồi di chuyển thành hàng ra khỏi Vũ Đức Điện.
“Hãy chờ trong sân cho đến khi được gọi,” thầy Hosokawa hướng dẫn lần cuối quay vào đạo đường, đóng chặt cánh cửa chính diện lại.
“Cậu nghĩ thầy định làm gì?” Yamato hỏi, lúc này cả bọn đang đứng run lẩy bẩy trong cái lạnh của lớp băng tuyết phủ dày đến tận mắt cá chân.
Có tiếng bước chân của rất nhiều người vọng ra từ Vũ Đức Điện.
“Chắc là đang lập chướng ngại vật bên trong chăng,” Jack đoán mò.
“Có mà đang thả cọp chuyên ăn thịt bọn ngoại quốc á!” Hiroto giả giọng gầm gừ rồi bật cười khoái trá với Kazuki.
Jack quay lại đối mặt với hai đứa. Khả năng kiềm chế của nó đang tới giới hạn với phần thi trước mắt. Kiếm Thí là cơ hội cuối cùng để nó chứng tỏ bản thân, cũng là hi vọng sau nhất.
“Đừng phí sức với họ,” Akiko nói và kiểm tra kĩ thanh kiếm gỗ giắt bên hông. “Thầy Hosokawa ắt hẳn có lí do riêng nên mới yêu cầu chúng ta phải nỗ lực tập luyện như thế.”
Câu nói của Akiko khiến Jack phải quay lại kiểm tra cây kiếm gỗ của mình.
“HIROTO!” từ trong Vũ Đức Điện, thầy Hosokawa hô lớn.
Chuỗi cười của Hiroto lập tức tắt ngấm khi nghe thấy tên mình. Hắn bặm môi lộ rõ vẻ căng thẳng. Hiroto bước qua khoảng sân tiến vào Vũ Đức Điện ra vẻ can đảm, nhưng vừa đến trước cổng, hắn đã không kìm chế được và để lộ ra cái rùng mình bất an. Ngay khi Hiroto vừa bước vào trong, cánh cửa chính của Vũ Đức Điện liền đóng sầm lại báo hiệu điềm chẳng lành. Phía bên ngoài, các võ sinh dự thi lại tiếp tục chờ đợi, tất cả đều chăm chú nghe ngóng.
Mất một lúc sau đó chẳng ai nghe thấy âm thanh nào ngoài tiếng tuyết rơi giữa bầu trời lạnh lẽo u ám. Thế rồi bất ngờ một tiếng hô “KIAI!” vang lên từ trong đạo đường, tiếp theo là âm thanh hỗn loạn của một trận chiến, rồi một tiếng la thất thanh.
Ngay sau đó, mọi thứ trở lại với sự yên ắng đáng sợ.
Các thí sinh nhìn nhau hoảng hốt.
Họ tiếp tục chờ đợi và nghe ngóng, nhưng không còn một tiếng động nào của Hiroto nữa.
“YAMATO!” thầy Hosokawa hô lớn, mở toang cánh cửa phá vỡ sự im ắng nặng nề.
Yamato hít vào ba hơi thật sâu rồi bước qua khoảng sân vào sảnh đường. Jack nhìn theo Yamato bằng ánh mắt khích lệ nhưng dường như cậu ta không hề để ý. Lúc này, trong đầu Yamato chỉ còn duy nhất sự tập trung tuyệt đối vào phần thử thách đang chờ đợi.
Một lần nữa, cánh cửa lại đóng kín.
Đạo đường im ắng khiến Jack thật lòng e ngại. Sự yên lặng ấy khiến nó liên tưởng tới thời khắc êm ả trước cơn giông.
Đột ngột từ bên trong vang lên tiếng hô, tiếng đánh đấm, tiếng kiếm gỗ chém vào da thịt.
Trận đấu lần này có vẻ kéo dài hơn hẳn. Sau đó chúng nghe thấy những tiếng tán dương nhiệt liệt vọng ra từ bên trong.
“EMI!”
“Chúc cậu may mắn nhé,” Jack nói với cô bé.
Emi mỉm cười thân thiện nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi nỗi sợ hãi.
“Hãy nhớ lại bức tranh trong Mãnh Hổ Thất ấy,” Jack nói thêm, cố động viên cô bé lấy lại bình tĩnh. “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.”
Bóng Emi khuất trong Vũ Đức Điện.
“Cậu vào Mãnh Hổ Thất của thành Nijo hồi nào đấy?” Akiko lên tiếng hỏi, giọng cô bé có chút gì đó không tự nhiên. “Hôm dự buổi trà đạo bọn mình đâu có vào đó.”
“À không. Nhưng sau đấy tớ có quay lại.”
“Ơ? Cậu đi riêng với Emi à?”
“À… ừ,” Jack lẩm bẩm. “Tớ muốn tìm hiểu thêm về tòa thành đó ấy mà.”
Akiko mím môi. Cô khẽ gật đầu vẻ khó chịu rồi ngước lên bầu trời, đưa mắt nhìn theo những bụi tuyết bay bay trong gió.
Một tiếng hô kiai của Emi vang lên, không lâu sau đó người tiếp theo lại được gọi vào. Sau vài lượt nữa thì cả bọn nghe tiếng thầy Hosokawa gọi, “AKIKO!”
Jack mỉm cười động viên cô bé, Akiko rảo bước thẳng về phía trước mà không hề nhìn lại. Jack thầm mong sao Akiko không giận nó vì chuyện đã không nói lại với cô về lần ghé thăm tòa thành với Emi. Nhưng mà sao lại thế? Rõ ràng đâu phải chuyện gì Akiko cũng nói hết cho nó đâu.
Tuyết vẫn rơi đều xuống sân, phủ lên đầu và vai những thí sinh còn lại. Jack nghe tiếng Akiko hô vài lần xen giữa những âm thanh của cuộc đấu, nhưng đúng lúc nó thầm hỏi cô bé đã đi được bao xa rồi thì bên trong Vũ Đức Điện, mọi thứ đột ngột lặng thinh, một dấu hiệu không tốt chút nào.
Nhóm võ sinh còn lại ai nấy đều căng thẳng chờ xem kẻ sẽ được gọi tên tiếp theo.
Đến lúc cuối cùng, chỉ còn lại Jack và Kazuki bên ngoài. Chúng chẳng mảy may để ý đến nhau, mọi sự tập trung đều đổ dồn vào thử thách Găng Sắt sắp tới.
“KAZUKI!”
Kazuki chỉnh lại võ phục rồi ngẩng cao đầu tự tin bước về phía sảnh.
“Chúc may mắn,” Jack bất chợt thốt ra câu nói.
Kazuki liếc nhìn nó qua vai với nụ cười nham hiểm. “Cả mày nữa,” hắn đáp lại người bạn đồng hành bất đắc dĩ của mình. “Tao nghĩ chúng ta sẽ cần đến nó đấy.”
Nói đoạn Kazuki bước vào trong, cánh cửa khép lại sau lưng hắn.
Dự theo những tiếng hô vọng ra từ phía trong, có vẻ Kazuki đang hoàn thành khá tốt phần thi của mình, nhưng lúc này Jack gần như đã lạnh cóng nên nó chẳng còn hơi sức nào quan tâm đến chuyện thành bại của kẻ thù.
“JACK!”
Cuối cùng cũng đến lượt, Jack làm vài động tác cho ấm cơ thể. Giờ thì nó chẳng còn biết là mình đang run vì lạnh hay vì căng thẳng nữa. Nó nắm chặt chuôi kiếm gỗ, cố gắng lấy lại tự tin.
Nó bước qua cửa đạo đường tiến vào trận chiến Găng Sắt.