Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
cát thí và hỏa thí
logo

Vầng dương mờ nhạt nhô lên trên bầu trời mùa đông xám xịt rọi xuống mặt đất thứ ánh sáng yếu ớt chỉ đủ làm hiện ra một vùng đất tuyết phủ trắng xóa. Từng lớp tuyết dày nặng trĩu phủ kín trên mái vòm của Đại Phật Đường, không khí xung quanh cũng vắng lặng lạ thường. Mọi âm thanh đều như lắng lại trước thời khắc giao mùa đột ngột từ thu sang đông.

Jack lầm lũi bước đi với thanh katana trong tay. Bầu không khí buốt giá bao quanh đã biến hơi thở từ mũi nó phả ra thành những luồng khói.

Kể từ khi bị Kazuki và băng Bọ Cạp tấn công ở Phượng Hoàng Đường, sáng nào Jack cũng dậy sớm đến Nam Thiền Viên luyện kiếm đều đặn một trăm lần cho từng thế một trước giờ ăn sáng - chính xác như lịch trình nó đã đề ra. Dĩ nhiên việc dùng kiếm thật trong lớp là điều cấm kị, nhưng không có nghĩa là nó không được phép luyện tập riêng một mình. Nó đã hạ quyết tâm phải vượt qua được phần Kiếm Thí, cho dù bài thi có khó khăn đến đâu đi chăng nữa.

Sau khi tập xong kiếm. Jack sẽ lại đến Vũ Đức Điện chặt ván mỗi tay năm mươi lần để rèn sức bền xương tay chuẩn bị cho bài Cát Thí. Ngày nào nó cũng tập hăng đến mức hai bàn tay run lẩy bẩy, khó khăn lắm mới cầm được đũa để ăn sáng.

Buổi chiều sau giờ học chung, nó lại cùng Akiko luyện thêm Cung Thuật trong vườn để chuẩn bị cho bài thi Hỏa Thí. Sau mỗi lượt bắn cô bé sẽ giúp nó sửa lại tư thế, hướng dẫn cách ngắm bắn và giúp nó tập cách “quên” đi mục tiêu. Thỉnh thoảng lắm thì Jack cũng bắn trúng được vào đích. Cuối cùng, nếu còn thời gian rỗi, cô bé sẽ kiểm tra Hán tự rồi dạy thêm cho nó chữ mới.

Nhân một lần tập chung, Jack có hỏi Akiko về kĩ năng leo cây xuất sắc hôm trước nó đã chứng kiến nhưng cô bé lập tức phủ nhận và nói rằng đó chỉ là khả năng bẩm sinh. Akiko cười ngặt nghẽo trước chuyện Jack cho rằng cô đang luyện các kĩ năng của ninja rồi nhanh chóng kết thúc chủ để này bằng câu nói, “Tớ mà là ninja thì cậu cũng là dân Nhật chính gốc luôn rồi đấy.”

Đến tối, Jack tập gấp hạc cùng Yori để cố gắng cải thiện cơ hội vượt qua được bài Thiền Thí của thầy Yamada. Cho đến lúc này Jack đã gập hoàn chỉnh được khá nhiều mô hình. Nó dần cảm thấy các kĩ năng origami của mình thuần thục hơn. Tuy nhiên lí do vì sao Yori lại gặp quá nhiều hạc đến vậy thì vẫn còn là một điều bí ẩn. Căn phòng vốn chẳng to lớn gì của cậu chàng giờ đang chứa đến hàng trăm con hạc giấy.

Cứ thế, ngày qua ngày, cuộc sống trên đất nước Nhật của Jack dần ổn định. Nó đang từng bước xô đổ bức tường vô hình chắn ngang con đường võ đạo của mình. Jack biết bản thân nó có tiến bộ, nhưng liệu như vậy đã đủ để lọt vào Tam Tố Luân Hồi?

Nếu bỏ qua Kazuki và Băng Bọ Cạp thì có thể nói Jack hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của nó trong trường. Sau lần thầy Masamoto ra lệnh, những kẻ càn quấy đã không còn dám tấn công trực tiếp vào Jack nữa. Dù vậy, chúng vẫn không để lỡ bất kì cơ hội nào có thể để châm chọc Jack bằng những câu chửi thề hay thì thầm “biến đi, thằng ngoại quốc!”. Đây chính là những kiểu tấn công mà thầy Masamoto không thể ra mặt giúp Jack và nó buộc phải áp dụng phương pháp tĩnh tâm để vượt qua.

Ban đầu Jack còn có thể bỏ mặc những lời đe dọa sáo rỗng ấy, nhưng về sau thì mọi chuyện trở nên khó khăn hơn rất nhiều khi các học viên khác trong trường cũng dần bị lôi kéo. Dường như ngôi trường đã bị chia cắt thành hai phe: một bên bài ngoại và bên kia trung tính.

Jack bắt đầu cảm thấy lo lắng không biết liệu thầy Masamoto có giấu nó về ảnh hưởng của lãnh chúa Kamakura đối với việc điều hành nước Nhật hay không. Bởi dù ông đã trấn an nhưng chỉ trong ba tuần mà lãnh chúa Takatomi đã phải triệu tập các vị samurai đến hai lần. Đôi khi nó còn bắt gặp các học viên khác bàn tán tin lãnh chúa Kamakura và đội samurai của ông vừa đàn áp hay giết chết một giáo dân Cơ Đốc nào đó. Vào những lúc như thế mà Jack xuất hiện là thể nào mọi người cũng ngưng bàn tán, kiếm cớ gì đấy đánh trống lảng rồi đi mất hút. Jack cảm nhận rất rõ rằng, dù một phần trong số họ vẫn tỏ ra có thiện cảm nhưng cũng không còn dám giao tiếp với nó nữa. Cũng nhờ đó mà nó dễ dàng nhận ra đâu là bạn và đâu là bè.

Giương kiếm chuẩn bị thế chém cuối cùng trong bài tập buổi sớm, nó chợt nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân lạo xạo đạp lên tuyết. Jack lập tức quay người lại, trong lòng bán tín bán nghi cho rằng có thể đó lại là Kazuki hay một đứa nào đó trong băng của hắn.

“Tớ nghĩ sẽ tìm thấy cậu ở đây,” Akiko lên tiếng. Cô bé đang vận trên người khá nhiều lớp kimono để chống lại giá rét. Dù vậy, nụ cười ấm áp trên môi cô vẫn đủ làm tan chảy bầu không khí lạnh lẽo của mùa đông.

Jack ngưng thủ thế rồi tra gươm vào vỏ.

Akiko đưa mắt nhìn những mảng tuyết rơi đêm qua giờ đã đóng lại như lớp chăn dày cộp khắp nơi. “Cậu biết điều này nghĩa là gì rồi à?”

Jack gật đầu.

“Thử thách Tam Tố Luân Hồi đã bắt đầu.”

Cũng ngay trong buổi sáng hôm đó, Jack tiến lại gần nơi ba tấm ván được đặt gọn gàng giữa Vũ Đức Điện, thầm cầu nguyện những nỗ lực vừa qua sẽ giúp nó vượt qua các bài kiểm tra lần này. Jack cần lọt được vào nhóm năm người dẫn đầu, nhưng xui xẻo làm sao khi nó phải bắt đầu với phần khó khăn nhất - Cát Thí.

Cho tới thời điểm này, vẫn chưa có ai chặt gãy được ba tấm ván cùng lúc. Và Jack biết rõ nó chỉ có một lần thử duy nhất.

Tất cả học viên trong trường đều ở Vũ Đức Điện theo dõi cuộc khảo thí. Họ yên lặng khi Jack bước lên chuẩn bị thực hiện phần thi của mình.

Mặc dù lúc này ánh nắng buổi sớm đã len lỏi qua khung cửa sổ và lọt vào chính điện, Jack vẫn phải xoa tay vào nhau để tự làm ấm các khớp tay. Sau khi đã chuẩn bị xong bước cuối cùng, Jack cố gắng tập hợp nguồn sức mạnh bùng nổ đã giúp nó thành công trong việc chặt gãy hai tấm ván trước sự chứng kiến của thầy Masamoto lần trước.

Thầy Kyuzo - giám khảo chính của phần thi này đang đứng khoanh tay bên cạnh nó. “Sẵn sàng,” ông ra hiệu, không quên ném cho nó một cái nhìn cáu kỉnh. “Mà ta nghĩ chẳng bao giờ có chuyện đó đâu,” vị giám khảo tiếp tục lầm bầm khi Jack giơ nắm tay lên.

Jack cố gắng lờ đi, tuy nhiên sự tập trung của nó đã bị nhận xét có chủ ý của vị giám khảo làm xao nhãng. Câu nói len lỏi trong tâm trí khiến nó rơi vào trạng thái hoang mang. Nó bắt đầu nghĩ rằng đúng là mình chưa sẵn sàng thật, còn ba tấm ván kia thì lại quá dày.

RẦM!

Nấm đấm của nó va mạnh xuống các tấm ván. Hai tấm đầu bị chặt gãy nhưng tấm thứ ba đã chặn đứng nắm tay của nó lại. Một cơn đau nhói buốt truyền lên cánh tay nó.

Âm thanh rì rầm tiếc nuối vang lên khắp võ đường.

Jack xoa xoa cánh tay tê rần, tức tối với bản thân vì đã để cho lời bình luận của thầy Kyuzo làm phân tâm. Chỉ vì một thoáng hoang mang mà nó đã hoàn toàn thất bại.

Jack hấp tấp cúi đầu thi lễ với thầy Masamoto, ông đang cùng những võ sư khác quan sát diễn biến của bài thi từ trên hàng bục cao. Cha đỡ đầu của nó vừa về trường sáng nay để tham dự sự kiện lần này. Có vẻ chuyến đi dài đã khiến ông mệt mỏi và cáu kỉnh hơn mọi khi. Vị samurai gật đầu, vết sẹo trên khuôn mặt ông đỏ bừng. Rõ ràng ông cũng đang thất vọng trước màn trình diễn nghèo nàn của Jack chẳng kém gì nó.

Trên đường trở về hàng của ba mươi học viên dự thi hôm nay, Jack thoáng thấy nụ cười đắc ý trên môi thầy Kyuzo.

“Jack à, đừng buồn nha,” Akiko lên tiếng, cô bé cũng vừa thất bại với phần thi của mình. “Chúng ta vẫn còn đến ba bài thi khác để chứng tỏ khả năng mà.”

Jack thấy phần nào an tâm hơn với lời động viên của cô bé, ít nhất là cho đến khi Kazuki bước lên trong tiếng hoan hô cổ vũ nhiệt tình xung quanh.

Thầy Kyuzo thay những tấm ván gãy bằng các tấm mới, không quên thì thầm gì đó vào tai học trò cưng của mình.

Kazuki gật đầu, đoạn dồn sức tập trung vào ba tấm ván. Bằng vẻ mặt cương quyết không chút nao núng, hắn chặt tay xuyên thủng cả ba tấm ván gỗ tuyết tùng làm các mảnh vỡ văng đầy trong không trung.

Cả trường lập tức vỡ òa trong những tiếng hoan hô nhiệt liệt còn thầy Masamoto và các võ sư khác thì vỗ tay tán dương. Thậm chí đến Jack cũng phải thừa nhận phần thi vừa rồi quá ấn tượng. Kazuki láu lỉnh cúi đầu thi lễ trước thầy Masamoto, hắn đã chính thức trở thành học viên đầu tiên của ngày hôm nay vượt qua bài thi.

Võ đường nhanh chóng được thu dọn để bắt đầu với phần thi Hỏa Thí của cô Yosa. Mục tiêu được dựng lên ở cuối phòng, ngay trước đó là một chân nến có cắm một cây nến nhỏ, bấc nến được canh thẳng hàng với hồng tâm.

Các học viên tham gia phần thi rục rịch chuẩn bị ở phía bên kia Vũ Đức Điện, mỗi người chọn một cây cung cho mình rồi kiểm tra phần mũi tên.

Đúng lúc Jack vừa mới bước lên định chọn thì bọn Kazuki, Hiroto và Goro đã chen vào phía trước chiếm mất những cây còn tốt. Chiếc duy nhất còn lại đã quá cũ kĩ. Jack thử giương cung, ngay lập tức nó nhận ra rằng thứ vũ khí nó đang cầm trên tay đã mất gần hết uy lực cần thiết.

“Phần thi của thầy Kyuzo nhằm kiểm tra sức mạnh,” thầy Masamoto tuyên bố trước mặt các học viên. “Hay có thể nói là sức mạnh thể xác và sức mạnh tinh thần. Còn bài thi tới đây của cô Yosa sẽ đánh giá kĩ năng và kĩ thuật của các trò.”

Cô Yosa đứng dậy bước đến mục tiêu, mái tóc đen dài óng ả của cô để xõa trên lưng bộ kimono màu đỏ thẫm. Vị võ sư cầm theo một ngọn nến nhỏ rồi châm vào bấc nến đặt trước mục tiêu. Ngọn lửa sáng như nụ hoa ngay phía trước hồng tâm.

“Mục tiêu của các em là dập tắt ngọn nến này,” cô Yosa giải thích. “Mỗi em sẽ có hai lần bắn.”

“May mắn nhé,” Yamato thì thầm với Jack.

“Tớ thấy mình cần nhiều hơn là may mắn ấy,” Jack đáp lại, nó ngó cây cung trên tay một cách thiểu não.

Tầm bắn xem chừng phải dài bằng chiều dài của Nam Thiền Viên, bình thường bắn trúng mục tiêu đã khó, giờ nó lại còn phải dập tắt được ngọn lửa.

Người đầu tiên bước lên là Goro. Nỗi bực tức vì bị giành cung tốt của Jack phần nào được vơi bớt sau phần thi thảm họa của tên này. Thậm chí mũi tên thứ hai của hắn còn chẳng thèm đả động gì đến mục tiêu mà cứ thế lao thẳng vào cây cột chỉ cách cô Yosa có một tấc khiến các học viên xung quanh rộ lên cười khúc khích.

Tiếp theo là lượt của Akiko.

Cô bé đã chuẩn bị xong chiếc cung tre và mũi tên dắt lông đuôi chim ưng cô Yosa tặng vào mùa hè năm đó. Là học viên duy nhất dự thi với vũ khí riêng của mình nên vừa nãy Akiko không phải bận tâm tranh giành với những người khác. Cô bước lên thẳng hàng với mục tiêu, tra tên vào cung rồi giương cao quá đầu. Từng động tác của cô uyển chuyển, nắn nót chẳng kém gì cô Yosa.

Mũi tên đầu tiên của Akiko lao thẳng vào hồng tâm tạo nên một tiếng thịch như tim đập.

Cả võ đường kinh ngạc im phăng phắc.

Akiko thậm chí còn không cần dùng đến mũi tên thứ hai. Cú bắn vừa rồi quá hoàn hảo, mũi tên xuyên thẳng qua giữa ngọn lửa khiến nó lập tức tắt ngấm.

Cả Vũ Đức Điện như bùng nổ bởi lời trầm trồ khen ngợi.

Màn trình diễn hoàn hảo của Akiko đã làm lu mờ tất cả những học viên khác. Từng người bước lên ra sức phô trương khả năng tốt nhất của mình, nhưng rồi chẳng ai bì được với Akiko. Yamato bắn trúng mục tiêu cả hai lần nhưng lại không chính xác vào ngọn lửa. Kazuki khá hơn đôi chút, mũi tên thứ hai của hắn đã xén được vào một góc của ngọn nến và suýt nữa khiến nó gãy làm đôi. Nhưng vẫn còn may cho Jack là sau đó ngọn lửa vẫn tiếp tục cháy sáng. Thậm chí cả Emi, người vẫn thường có thành tích khá cân bằng với Akiko cũng không làm tắt được ngọn nến dù cả hai lần cô bé đều bắn trúng hồng tâm. Hiroto là người duy nhất sau Akiko làm được điều này, mũi tên thứ hai của hắn đã cắt được sợi bấc nến khiến ngọn lửa tắt ngấm.

Đến phiên Jack thử sức.

Tính tới thời điểm hiện tại đã có ba người thành công trong một bài thi là Kazuki, Akiko và Hiroto. Tất nhiên họ là những người đang dẫn đầu trong cuộc đua tranh vào Tam Tố Luân Hồi, điều này không khỏi khiến Jack cảm thấy có áp lực.

Nó nhất định phải được chọn. Nó nhất định phải chứng tỏ được bản lĩnh.

Nó nhất định phải học được tuyệt kĩ Nhị Thiên.

Tập hợp tất cả sức mạnh tinh thần còn lại, Jack bước lên vị trí sẵn sàng. Mắt nó tập trung hướng vào ngọn lửa bé xíu như nụ hoa hồng ở tít bên kia võ đường. Nó bắt đầu giương cung, tỉ mỉ trong từng chuyển động như Akiko hướng dẫn rồi thả cho mũi tên đầu tiên lao đi.

Kết quả là Jack đã phải nhăn nhó thất vọng. Phát bắn vừa rồi chệch dưới hồng tâm đến tận một gang tay. Sức cung quá yếu khiến nó không thể nhắm tốt được. Nghĩ vậy, trong lần bắn thứ hai Jack quyết định thay đổi tư thế cho phù hợp. Nó lại tập trung vào ánh sáng lập lòe từ ngọn nến. Đúng lúc chuẩn bị bắn ra thì Jack chợt nhớ đến lời của cô Yosa: “Chỉ khi nào một cung thủ không còn bận tâm đến mục tiêu thì khi đó anh ta mới thật sự lĩnh hội được Cung Đạo.”

Cuối cùng Jack cũng ngộ ra được điều vị võ sư muốn nói. Vừa nãy nó đã quá tập trung vào cây nến nên đã không nhận ra toàn thân bị căng cứng.

Jack thôi không nghĩ đến mục tiêu nữa, nó tĩnh tâm và thả lỏng tay cầm cung. Lần thử lại này, nó hoàn toàn tập trung trong từng bước lên tư thế. Mũi tên bay ra cùng với nhịp thở của Jack. Xuyên thẳng sang phía bên kia võ đường, đường đi của mũi tên đã cắt qua ngay giữa ngọn lửa. Trúng hồng tâm.

Tất thảy mọi người trong võ đường đều đồ dồn ánh mắt về phía ngọn nến với mũi tên vừa bắn ra vẫn còn đang rung rung ngay phía trên. Trong một thoáng ngọn lửa dường như đã tắt, các học viên cũng bắt đầu vỗ tay, thế nhưng những tiếng tán thưởng ấy đã lập tức tắt ngấm vì ngay sau đó, ngọn nến đã bùng cháy trở lại.

Lửa bắt lên phần lông chim phía trên khiến mũi tên cũng bùng cháy, báo hiệu điềm chẳng lành.

Jack đã thất bại nốt phần thi thứ hai.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »