Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
chặt ván
logo

Akiko nhanh chóng chuyển sang thủ thế, sẵn sàng ứng phó lại đòn tấn công của đối thủ. Từ sau lần Tha Lưu Tỉ Thí, cô vốn biết Moriko có lối chiến đấu rất hoang dại. Thế nhưng ngay khi trận đấu còn chưa kịp bắt đầu thì bất ngờ một cây bổng từ đâu phóng tới chiếc cầu gỗ với uy lực kinh hồn khiến cả lũ sợ hãi đờ người.

“Chuyện gì đây?” thầy Kano lên tiếng chất vấn. “Mà rõ rành rành thế này thì đâu cần phải nói gì nữa nhỉ.”

Nobu và Hiroto lập tức thả Jack ra.

“Dạ không ạ, thưa thầy,” Kazuki đáp lại câu hỏi của thầy Kano bằng một giọng thân thiện. “Jack bị mất tấm da có hình vẽ nên hơi buồn bực thôi ạ. Tuy có chút hiểu lầm nhưng đã giải quyết êm xuôi rồi ạ. Jack nhỉ?”

Jack trừng mắt nhìn Kazuki, tuy nhiên nó chẳng thể làm gì hơn khi không có bằng chứng. Với lại chắc gì thầy Kano đã tin lời Kazuki.

“Ừ,” Jack đáp nhạt, vẫn chĩa tia nhìn tức giận vào mắt kẻ thù.

“Ta hiểu,” thầy Kano lên tiếng. “Mà cũng đến lúc các trò về trường rồi đấy.”

Kazuki ra hiệu rút lui, cả băng Bọ Cạp lẳng lặng theo sau nó.

Jack tuyệt vọng nhìn lên phía bức tranh của Jess đang bị mắc vào cành cao nhất của cây phong. Thậm chí đến kĩ năng leo trèo của một thợ leo cột buồm như nó cũng chẳng giúp ích được gì trong lúc này. Cành cây ấy rõ ràng không đủ chịu đựng sức nặng của Jack.

“Đừng lo lắng, Jack,” bắt gặp ánh mắt thất thần đau khổ của nó, Akiko lên tiếng. “Để tớ lấy cho.”

Bằng những động tác uyển chuyển đến kinh ngạc, Akiko búng người nhảy từ chỗ tay vịn của cây cầu lên cành phong gần nhất. Tung người lên cành tiếp theo, cô thoăn thoắt bật lên các cành cao hơn như một chú chim sẻ. Đến nơi, cô bước đi trên cành cao nhất rồi cúi người bắt lấy tấm giấy da bị mắc đang đung đưa theo gió trên cành mà không một chút sợ hãi.

Cũng bằng những động tác linh hoạt đó, Akiko trèo xuống các cành cây rồi nhẹ nhàng đáp xuống cầu. Cô trao lại cho Jack bức tranh của em nó rồi cúi đầu.

Jack kinh ngạc không nói nổi lên lời, nó chỉ biết lặng lẽ cúi đầu cảm tạ lòng tốt của cô bé. Trong lúc đó, mấy đứa còn lại cũng sững sờ không kém.

“Tớ vốn thích leo trèo mà,” Akiko giải thích qua loa rồi bước luôn về phía trường và không hề ngoảnh lại.

Làm sao cô ấy có được năng lực tuyệt vời đó? Rõ ràng trường Nhị Thiên Nhất Lưu chưa có buổi nào dạy những kĩ năng như vậy cả. Cách di chuyển nhanh nhẹn này khiến Jack nhớ đến tay ninja đã phóng mình như dơi trên mớ dây chằng cột buồm của chiếc Alexandria ngày xưa, và ở một chừng mực nào đó, khiến nó liên tưởng đến Độc Nhãn Long, kẻ đã thoăn thoắt trèo lên thành tường như một con nhện độc khổng lồ.

Chẳng lẽ đây chính là lí do cho những buổi tối vắng mặt của Akiko? Để luyện tập các kĩ năng của ninja?

Nhưng mà vô lí quá. Samurai vốn ghét cay ghét đắng ninja, và lẽ dĩ nhiên ninja cũng chẳng ưa gì các samurai. Làm sao có chuyện ninja lại đi truyền thụ cho samurai những kĩ năng đặc biệt của môn phái chứ? Mới nghĩ thôi mà đã thấy đó là chuyện không tưởng rồi. Hơn nữa chỉ có nam giới mới làm ninja được thôi chứ. Nghĩ vậy, Jack liền dẹp bỏ ý nghĩ hỗn loạn đó.

CRẮC!

Nắm đấm của Kazuki xuyên qua tấm ván gỗ khiến nó lập tức vỡ đôi.

Cả lớp vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt cho học viên đầu tiên thành công trong bài tập chặt ván gổ.

Tuy nhiên hắn không phải là người duy nhất thực hiện được bài tập này trong sáng hôm nay. Những bài luyện tập có tần suất dày đặc để chuẩn bị cho phần thi Cát Thí của thầy Kyuzo suốt một tháng qua đã đem lại hiệu quả rất tốt. Cả Hiroto, Goro, Yamato cũng như Emi và Akiko đều đã thành công trong việc chặt gãy tấm ván đơn của mình. Tuy nhiên, càng về sau các học viên càng nhận ra rằng tấm ván đơn đó rồi sẽ được thay làm hai, và cuối cùng là ba tấm, bởi đó là điều kiện bắt buộc trong bài kiểm tra.

Đúng lúc Jack đang chuẩn bị chặt tấm ván của nó thì thầy Kyuzo bất ngờ hô lớn, “THI LỄ!”

Theo hiệu lệnh, cả lớp đồng loạt cúi chào thầy Masamoto, người đang sải những bước chân dài mạnh mẽ vào Vũ Đức Điện. Jack ngạc nhiên trước sự xuất hiện đầy bất ngờ của người cha đỡ đầu.

“Cứ tiếp tục buổi học như bình thường, thầy Kyuzo,” thầy Masamoto vừa nói vừa khoát tay ra hiệu. “Tôi chỉ đến theo dõi tình hình chuẩn bị của bọn trẻ thôi.”

Thầy Kyuzo cúi người đáp lại rồi quay lại với lớp.

“Jack, trò lên đi!”

Jack nhanh chóng bước ra giữa Vũ Đức Điện chờ thầy Kyuzo đặt tấm ván lên giữa hai trụ đỡ. Vị thầy sau đó lại đặt thêm một tấm ván nữa lên trên tấm đầu tiên.

“Dạ thưa thầy -” Jack lên tiếng phản đối.

Ông lập tức ngắt lời nó bằng ánh mắt khinh khỉnh.

Jack thầm than khổ. Thầy Kyuzo đã cảnh báo rằng ông sẽ dùng mọi cách có thể để khiến nó bị loại trong cuộc đua vào Tam Tố Luân Hồi. Giờ thì rõ ràng ông ấy đang muốn dàn cảnh cho nó bị mất mặt ngay trước mắt thầy Masamoto.

Jack nhận thấy Yamato và Akiko cũng đang bất bình thay cho nó, nhưng hai đứa chẳng thể làm gì trong trường hợp này.

Nó buộc phải vượt qua thử thách của thầy Kyuzo.

Qua các buổi tập. Jack đã nhận ra rằng kĩ thuật chặt ván không chỉ đơn thuần dựa vào vũ lực, cái nó cần là một sự tập trung tuyệt đối.

Nó cần phải chặt tay qua tấm ván chứ không phải chỉ đập vào bề mặt.

Sức mạnh cần phải huy động từ toàn thân chứ không phải chỉ ở cánh tay.

Việc nó cần làm là tập trung khí lực dồn vào tấm ván thông qua nắm tay. Còn một điều tối quan trọng nữa: phải thật sự tin rằng mình có thể làm được.

Jack dồn hết phần căm tức, buồn bực mà nó đã phải hứng chịu từ thầy Kyuzo, Kazuki cùng băng Bọ Cạp vào tấm gỗ trước mặt. Thế rồi bằng một nguồn lực uy mãnh khiến chính bản thân nó cũng phải bất ngờ, Jack chặt tay xuyên qua tấm ván, miệng hô to “KIAIIIII!”

Như thể một phát đạn bay ra từ nòng súng, cả hai tấm ván bật vỡ, các mảnh vụn văng tung tóe ra khắp nơi.

Sau khoảnh khắc lặng người sững sờ kinh ngạc, một tràng pháo tay nổ lên rộn rã cả lớp.

Cảm xúc phấn khích ngập tràn cơ thể Jack. Cảm nhận được uy lực của nguồn năng lượng bùng phát khi đột ngột giải phóng tất cả những căm hờn bấy lâu khiến nó thấy mình thật mạnh mẽ.

Khi những tiếng vỗ tay của các học viên đã dứt thì vẫn nổi lên tiếng vỗ tay đơn lẻ của một người.

“Rất ấn tượng,” thầy Masamoto nhận xét trong lúc tiến lại gần hơn. “Thầy đã huấn luyện bọn trẻ rất tốt đấy, thầy Kyuzo. Giờ thì tôi có thể mượn Jack một lúc chứ?”

Thầy Kyuzo cúi đầu ra hiệu đồng ý. Trong lúc đó, Jack vẫn thấy rõ sự bực tức lóe lên trong mắt của vị samurai kia.

Thầy Masamoto ra hiệu và dẫn Jack ra ngoài.

“Đã lâu rồi ta không có cơ hội trò chuyện với con,” ông mở lời khi hai người dạo qua khu công trình dang dở của Ưng Điểu Đường. Tại đây, những người thợ đang tất bật đóng ván sàn và dựng mái xà. Thầy Masamoto dẫn Jack đến khoảng sân kín đáo ở Nam Thiền Viên cho bớt tiếng ồn ào vang lại từ khu công trường.

“Chàng samurai trẻ, cuộc sống của con sao rồi?” thầy Masamoto lên tiếng.

“Vẫn ổn ạ, có điều luyện tập quả là gian nan hơn con tưởng,” Jack đáp, đầu óc nó vẫn còn lâng lâng sau màn chặt ván vừa rồi.

Thầy Masamoto bật cười thú vị. “Luyện tập thì không khó, chỉ là kì vọng của con đã làm nó trở nên khó khăn hơn thôi,” Ông quan sát nó. “Tiếc là năm nay ta không có nhiều thời gian bên con để kèm cặp chỉ bảo trực tiếp. Dù gì việc công vẫn phải được ưu tiên trên hết mà. Thông cảm cho ta nhé.”

Jack gật đầu. Nó nghĩ bụng việc công mà thầy Masamoto nhắc đến nhất định là chiến dịch bài đạo Cơ Đốc của lãnh chúa Kamakura. Gần đây liên tục xuất hiện thông tin về những vụ đàn áp xung quanh khu vực Edo, dĩ nhiên Kazuki đã không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào nhắc đi nhắc lại những thông tin ấy trước mặt nó cả. Jack thầm hỏi không biết sự việc đã diễn tiến phức tạp đến cỡ nào mà khiến cho người cha đỡ đầu của nó phải bỏ nhiều thời gian túc trực bên lãnh chúa Takatomi đến vậy.

“Tin tốt là chúng ta đã cơ bản giải quyết xong tình hình rồi, từ giờ đến cuối năm ta sẽ thường xuyên có mặt ở đây hơn,” thầy Masamoto tiếp tục nói, một nụ cười tỏa rộng trên nửa bên mặt vẫn còn lành lặn của ông.

“Nghĩa là lãnh chúa Kamakura đã dừng tay rồi ạ?” Jack buột miệng hỏi, không kìm được vẻ thư thái.

“Kamakura?” thầy Masamoto hỏi lại nó, nụ cười của ông vụt tắt ngấm. “Vậy là con đã biết chuyện?”

Ông quay sang nhìn Jack với ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm khiến nó bất giác tự hỏi liệu mình có vừa lỡ lời gì không.

“Con không cần phải quan tâm đến những chuyện như vậy,” người cha đỡ đầu của Jack tiếp lời, đoạn ra hiệu cho nó cùng ông ngồi xuống chỗ mái hiên nhìn ra Nam Thiền Viên và công trình thác nước bằng đá. “Nhưng thôi ta cũng nói luôn để con bớt lo lắng, vừa qua lãnh chúa Takatomi đã triệu hồi ta nhằm mục đích… nói thế nào cho đúng nhỉ, “bất đồng quan điểm” xung quanh chuyện điều hành đất nước cũng như việc ứng xử như thế nào với những vị khách đến đảo quốc chúng ta. Cụ thể, ta đã lãnh trách nhiệm vận động các lãnh chúa địa phương. Hầu hết họ đều đứng về phía chúng ta nên không có gì phải lo đâu.”

“Thế còn những vụ bức tử các tu sĩ gần đây, và lệnh tàn sát tất cả giáo dân Cơ Đốc cũng như người ngoại quốc của lãnh chúa Kamakura thì sao ạ?”

“Ta đảm bảo đó chỉ là quan điểm của riêng ông ta thôi.”

“Nhưng lỡ quan điểm ấy ảnh hưởng tới những lãnh chúa khác nữa thì sao ạ?” Jack khăng khăng. “Ý con là, nếu điều đó xảy ra, rất có thể con sẽ bị giết trước khi có thể về được nhà.”

“Về nhà?” thầy Masamoto lên tiếng, chân mày ông giương cao lộ rõ vẻ ngạc nhiên. “Nhưng đây là nhà của con mà.”

Jack không biết nên đáp lại thế nào cho phải. Dẫu rằng đất nước Nhật Bản giờ đây đã ăn sâu vào trong máu thịt nó nhưng Anh Quốc vẫn luôn là nơi con tim nó mãi mãi thuộc về.

“Con là con của ta,” thầy Masamoto tự hào khẳng định. “Sẽ chẳng kẻ nào dám động đến con cả. Hơn nữa giờ con đã là một samurai, chỉ cần vài năm khổ luyện nữa thôi, ta tin con thậm chí còn chẳng cần đến sự bảo bọc của ta nữa ấy chứ.”

Nói đoạn, ông vỗ vai Jack cười lớn.

Jack cố mở miệng cười theo. Thầy Masamoto chưa từng đòi hỏi nó điều gì dù ông luôn đối xử với nó vô cùng tử tế. Nếu lúc này nó dám phản bác lại lời nói của ông thì đó sẽ là một sự xúc phạm cực kì nghiêm trọng. Làm như thế khác nào sỉ nhục lại lòng tốt mà ông đã dành cho nó. Dù chưa lúc nào nguôi mong muốn về lại cố hương tìm em gái. Jack vẫn hiểu rằng mạng sống của nó là do thầy Masamoto cứu vớt, hơn nữa với tư cách là một samurai thì phẩm chất tiên quyết là trung thành.

Jack vốn đã quyết định sẽ dốc sức luyện tập tuyệt kĩ Nhị Thiên chờ thời cơ chín muồi. Đến khi chứng tỏ được mình đủ bản lĩnh tự vệ, nó sẽ xin cha đỡ đầu cho phép trở về cố hương.

“Con hiểu, thưa cha,” Jack đáp lại và thành kính cúi đầu. “Chỉ là con sợ tình hình sẽ vượt ra ngoài tầm kiểm soát thôi. Nhưng con đã quyết tâm sẽ vượt qua bằng được thử thách Tam Tố Luân Hồi và học tuyệt kĩ Nhị Thiên.”

“Thế mới là tinh thần võ sĩ đạo chứ. Ta biết con mong nhớ quê hướng mình đến nhường nào,” ông lên tiếng an ủi. “Nhưng ta đã hứa với vong hồn cha con, cũng như thanh danh đứa con đã mất của mình rằng ta sẽ chăm sóc con. Đó là trách nhiệm của ta. Con sẽ luôn được an toàn tuyệt đối.”

Dù vẫn lo sợ phong trào bài ngoại của lãnh chúa Kamakura sẽ vượt quá tầm kiểm soát của ngay cả người cha đỡ đầu vĩ đại của mình nhưng Jack biết, khi cần thiết, thầy Masamoto sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ nó.

Thầy Masamoto lại quay về phía Jack, lần này vẻ lo lắng hiện rõ trên chân mày vị samurai. “Ta nghe nói gần đây con thường gặp rắc rối với vài học sinh khác trong trường. Chuyện này có đúng không?”

Jack gật đầu. “Nhưng chưa có gì vượt quá khả năng của con đâu ạ,” nó vội vàng nói thêm.

“Nhất định là thế rồi,” ông nhấn mạnh với niềm tự hào trước sự can đảm của Jack. “Dù sao thì giờ ta cũng đã trở lại, ta sẽ cho tất cả mọi người biết rằng không có hình thức bắt nạt hay kì thị nào được phép tồn tại trong trường. Ngoài ra ta muốn cho con một vài lời khuyên đã rất hữu ích hồi ta còn trai trẻ.”

Jack chưa từng được chứng kiến thầy Masamoto như thế này bao giờ. Nghiêm khắc, khắt khe và quy củ, đó là những từ mọi người đều mô tả về ông. Nhưng một thầy Masamoto thân tình cha con - đó lại là chuyện hoàn toàn khác. Chợt nó thấy nhói đau khi nhớ về người cha ruột của mình.

“Hồi đó ta đã nhận ra rằng bản thân khác biệt sẽ khiến cho mọi thứ trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Thời nào cũng có những kẻ ghen ghét, đố kị với tài năng kiếm thuật và võ đạo của người giỏi hơn, nhưng nếu con bỏ ngoài tai những lời châm chọc của họ, tất yếu việc đó sẽ chấm dứt.”

“Nhưng phải làm sao mới được như thế ạ?” Jack nói. “Trong khi con còn chẳng thể hòa nhập được với mọi người.”

“Thế với trường hợp của ta thì sao?” thầy Masamoto lên tiếng, ông cố ý quay lại để Jack thấy rõ vết sẹo đỏ nham nhở chạy dài trên nửa khuôn mặt bên trái của mình.

Jack không nói được gì.

“Hãy vận dụng phương pháp tĩnh tâm,” ông chỉ, đoạn bước đến nhúng ngón tay vào một hòn đá rỗng đựng đầy nước trên thác. Vị samurai vẽ hình vòng tròn trên mặt nước rồi nhìn những gợn sóng tan dần đi.

“Thay vì để bản thân bị dẫn dụ, gò bó bởi cảm xúc của mình, hãy để chúng tan biến dần đi như những kí tự vẽ trên mặt nước vậy. Chúng sẽ không thể khiến con bị tổn thương trừ phi con để chúng làm điều đó.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »