Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
lễ hội cây phong
logo

“Vậy mà tớ cứ tưởng hoa đào mùa xuân là đẹp nhất rồi chứ,” Jack trầm trồ thốt lên, mải mê nhìn ngắm vườn phong trong Vĩnh Quan Tự.

Hôm nay Akiko đưa Jack và các bạn đến ngôi chùa này để tham dự lễ hội cây phong. Lễ hội cây phong cũng giống lễ hội hoa anh đào mùa xuân, chỉ khác là diễn ra vào mùa thu, khi những chiếc lá phong dần nhuộm lên mình lớp màu sắc vô cùng ảo diệu. Quang cảnh này thật sự khiến Jack bị choáng ngợp. Cả triền đồi trông như đang bừng cháy với đủ các màu đỏ rực, vàng sậm, vàng tươi rồi vàng cam đến từ tầng tầng lớp lớp lá phong trải rộng hun hút tầm mắt.

“Bọn mình đến chỗ Tháp Đa Bảo đi,” Akiko gợi ý, chỉ về tòa tháp ba tầng cao vút chọc qua rặng phong rực lửa như một ngọn giáo chĩa lên trời. “Ở đó ngắm cảnh tuyệt lắm.”

Akiko dẫn Jack, Yamato, Saburo, Yori và Kiku leo lên tầng cao nhất của Tháp Đa Bảo, nơi mọi người có thể ngắm nhìn toàn cảnh rừng cây bên dưới. Từng chiếc lá phong mang một vẻ đẹp thanh tú riêng biệt mà mảnh mai như những bông tuyết màu đồng.

“Huy hoàng quá phải không?” một chất giọng trầm ấm vang lên từ phía sau lưng bọn trẻ.

Cả bọn lập tức quay lại. Trước mặt là thầy Kano, võ sư môn Bổng Thuật. Tuy mù lòa nhưng dường như thầy cũng đang ngẩn ngơ trước cảnh đẹp bên dưới chẳng kém học trò.

“Dạ… Nhưng mà thầy đâu có nhìn thấy gì, phải không ạ?” Jack hỏi, ngập ngừng lưỡng lự vì sợ vô lễ.

“Không, nhưng cuộc sống không chỉ gói gọn ở những gì mắt thấy đâu Jack ạ,” thầy Kano đáp. “Tuy không nhìn thấy rừng cây nhưng ta vẫn có thể thưởng thức lễ hội phong. Không nhìn thấy thì ta có thể nếm thử màu sắc, hít hà mùi nhựa phong đầy sức sống trong không gian, cảm nhận những vòm lá đang héo úa. Ta có thể nghe thấy âm thanh của từng chiếc lá rơi như hàng triệu con bướm đang vỗ cánh. Hãy nhắm mắt lại rồi trò sẽ hiểu ta muốn nói gì.”

Cả bọn cùng làm theo lời thầy. Thoạt tiên Jack chỉ nghe được một mớ âm thanh mơ hồ, hỗn tạp, thế rồi chỉ một lát sau chúng đã dần tách ra thành chuỗi âm thanh rào rào như tiếng giọt mưa hối hả trút xuống từ những chiếc lá khô. Đúng lúc nó bắt đầu thấy thích thì chợt có tiếng cười khúc khích.

“Thôi nào!” Kiku la lên.

Jack mở choàng mắt. Nó bắt gặp cảnh Saburo đang dùng một nhánh cây cù tai Kiku. Cô nàng liền vớ ngay một nắm lá ném vào mặt tên bạn nghịch ngợm, chẳng may trúng vào cả Yamato. Thế là chỉ trong phút chốc cả bọn đã biến nơi đây thành bãi chiến trường với vũ khí là thảm lá khô trên mặt đất.

“Được cười đùa như thế hẳn phải là một khoảnh khắc diệu kì rồi,” thầy Kano buồn rầu quan sát rồi lặng lẽ bỏ đi, để lại sau lưng đám samurai trẻ vừa reo hò vừa quậy nghịch tưng bừng với đám lá.

Cả chiều hôm đó lũ trẻ dành thời gian khám phá khu vườn rộng lớn quanh khuôn viên chùa. Cả bọn băng qua những chiếc cầu gỗ rồi xúm quanh một hồ lớn có nhiều thuyền nhỏ. Những người trên thuyền vừa chơi đàn koto vừa thưởng ngoạn phong cảnh mùa thu thơ mộng.

Jack thấy Kazuki cùng lũ bạn của hắn trên một chiếc thuyền ở đằng xa, tuy nhiên bọn này đang mải nghịch nước với nhau nên không hề để ý đến nó. Ngay lúc đó, Jack thấy Emi đang băng qua một chiếc cầu, cơ hội nói chuyện riêng với cô bé của nó đã đến.

“Các cậu cứ đi trước, lát tớ sẽ theo sau,” Jack nói khi cả nhóm đang chuẩn bị đến viếng ngôi đền bên kia hồ. “Tớ có việc muốn hỏi Emi.”

Yamato và Akiko cùng ngừng bước. Chân mày Akiko nhướn lên vẻ tò mò nhưng cô bé không hỏi gì thêm.

“Nào nào mọi người,” Saburo lên tiếng giục giã. “Nhanh đến tham quan ngôi đền rồi bọn mình còn thuê thuyền dạo chơi ngắm cảnh nữa chứ.”

Yamato lưỡng lự hồi lâu. Jack biết cậu ta vẫn chưa hết hối hận chuyện đã không theo giúp nó khi nó bị đám Kazuki bắt nạt ở Ưng Điểu Đường. Từ sau bữa đó đến giờ, Yamato không khi nào dám để Jack một mình.

“Đi thôi,” nói rồi Akiko bước tiếp. “Lát nữa, bọn mình sẽ đón cậu ấy trên đường về.”

“Có gì cứ gọi to nhé, bọn tớ ở ngay kia thôi,” Yamato nói rồi miễn cưỡng đi theo Akiko.

Jack nhìn theo cho đến khi Yamato và Akiko nhập bọn với những người còn lại. Vận trên người bộ kimono màu vàng mật ông, Akiko bước đi uyển chuyển như một chiếc lá đang trôi nhẹ nhàng trên dòng suối. Jack vội lao đến chỗ Emi. Cô bé vẫn đứng trên cầu và đang thích thú nhìn ngắm cây phong vắt ngang qua mặt nước như một cái lưỡi to rực lửa. Thấy nó bước đến, Emi liền xoay người cúi chào.

“Thích lễ hội cây phong không?” Cô bé vừa hỏi vừa mỉm cười.

“Có chứ. Thế còn cậu?” Jack cúi chào đáp lễ.

“Dĩ nhiên là có rồi. Đây là mùa tớ thích nhất trong năm mà.”

Jack liếc mắt nhìn sang cây phong gần đó và gắng nghĩ xem nó nên nói gì tiếp theo.

“Ở nước cậu có lúc nào được như thế này không?” Emi hỏi.

“Cũng có,” Jack trả lời, mắt nó dõi theo một chiếc lá vừa nhẹ nhàng đáp xuống mặt hồ. “Nhưng thường thì toàn mưa thôi…”

Một khoảng im lặng ngượng nghịu bao trùm lên hai đứa, Jack gắng thu hết can đảm gợi chuyện. “Tớ nhờ cậu một việc được không?”

“Cậu cứ nói.”

“Tớ có thể đến thăm tòa thành của cha cậu lần nữa không?”

Emi quay sang nhìn Jack, ánh mắt cô bé lộ rõ vẻ ngạc nhiên. “Sao lại thế?”

“À… Hôm dự buổi trà đạo, tớ có trông thấy mấy bức tranh lụa vẽ một bầy hổ nên rất muốn được ngắm thêm lần nữa.”

Câu trả lời này Jack đã dành nhiều thời gian suy đi tính lại kĩ lưỡng, tuy nhiên ngay khi vừa nói ra, nó lại thấy lí do đó chẳng thuyết phục chút nào.

“Không ngờ cậu lại có hứng thú với hội họa đến vậy,” vừa nói Emi vừa mỉm cười tinh nghịch.

Jack gật đầu.

“Tớ nghĩ là sẽ không có vấn đề gì đâu. Nhưng vẫn cần phải bàn với cha tớ khi ông ấy quay về đã.”

“Tất nhiên rồi,” Jack tỏ ý tán thành. Chợt nó nghe thấy tiếng cười nên quay lại và thấy Cho và Kai đã bắt kịp đến chỗ của Emi, hai đứa này đang lấy tay che miệng cười khúc khích.

“Tớ phải đi đây,” Emi cúi chào lần nữa rồi nhập bọn với hai đứa bạn thân thiết.

Jack nhìn theo thấy nhóm Emi vừa đi vừa thì thầm câu gì đó với nhau rồi liếc lại nhìn nó, sau đó lại tiếp tục cười khúc khích. Phải chăng hai người đó đã nghe được câu chuyện của nó với Emi? Hay họ chỉ cười vì bắt gặp nó và cô bé nói chuyện riêng tư? Nó cần phải giấu kín chuyện đến thăm toà thành để cuốn hải đồ được đảm bảo, sẽ không hay chút nào nếu hai người kia đi loan tin đồn thổi về chuyện giữa nó với cô bé.

Lúc này mặt trời đã dần xuống núi; những tia nắng vàng óng cuối ngày lấp lánh trên mặt nước, len lỏi qua từng tán lá phong tựa như những vệt sáng của chiếc đèn lồng lung linh buổi tối. Jack lơ đãng mở chiếc hộp gỗ mà lãnh chúa Takatomi đã ban cho nó, lấy ra bức tranh Jess vẽ tặng cha ba năm về trước, ngày hai cha con nó rời bến cảng Limehouse lên đường đến Nhật Bản. Nó luôn giữ bức tranh này bên mình như một kỉ vật về đứa em gái.

Jack mở tấm giấy da đã rách bươm và sòn mòn vì bị giở ra gấp lại nhiều lần. Trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi xế chiều, Jack cố hình dung về mái ấm gia đình nó. Jess trong chiếc áo váy rộng thùng thình mùa hè, những nét vẽ nguệch ngoạc trên mái tóc đuôi ngựa màu đen của cha, nó thì được vẽ với cái đầu to gấp ba người thường cắm trên một thân hình khẳng khiu như que củi, cuối cùng là mẹ nó với đôi cánh thiên thần.

Một ngày nào đó, nhất định nó sẽ trở về nhà. Jack đã tự hứa với lòng mình như thế.

Nó nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió thổi rì rào qua những tán cây tạo nên những gọn sóng lăn tăn trên mặt nước, những tưởng như mình đang ở trên một chuyến tàu trở về Anh Quốc. Giấc mơ ấy đẹp và mãnh liệt đến mức nó gần như không nhận ra rằng có một nhóm người đang tiến lại gần.

Chúng lặng lẽ vây quanh nó.

“Tận hưởng nốt những ngày cuối cùng với lễ hội cây phong đấy hả?”

Giật mình, Jack xoay người lại và nhận ra kẻ đang đứng trước mặt nó không phải là Akiko và nhóm bạn mà là Kazuki và Băng Bọ Cạp.

“Mày đã nghe tin lại có một tay tu sĩ ngoại quốc nữa chết ngoẻo rồi chưa?” Kazuki thản nhiên nói như thể hắn đang bình luận về tình hình thời tiết. “Thằng cha đó dám tuyên truyền với lũ dân phản phúc là chúng nên tuân theo các quy tắc của nhà thờ chứ không phải của lãnh chúa. Vì thế đương nhiên các vị samurai trung thành của ngài đã buộc hắn phải trả giá bằng cách đốt luôn căn nhà trong lúc hắn còn ở trong. Tao thấy chẳng bao lâu nữa lũ chúng mày sẽ bị quét sạch khỏi đây thôi.”

“Thằng ngoại quốc Jack tốt hơn hết là nên biến đi!” Nobu rống lên đắc ý, cái bụng đầy mỡ của nó khoái chí nảy tưng tưng theo nhịp cười sặc sụa.

Jack định lùi lại bỏ đi nhưng nó đã bị ép vào chỗ tay vịn thành cầu.

“Có một mình thôi hả?” Hiroto nói giọng châm chọc. “Đám vệ sĩ của mày đâu rồi? Thế mà tao tưởng lần trước đủ cho mày tởn đến già rồi chứ - hay để tao đạp thêm vài cái vào mạng sườn cho mày nhớ lại nhé?”

Jack im lặng, nó biết thừa Hiroto chỉ chờ cơ hội nó đáp trả để lấy cớ ra tay.

“Bộ mày câm hả thằng kia?” Moriko rít lên khoái chí. “Hay là ngu quá không hiểu được tiếng người?”

Jack cố giữ bình tĩnh. Bọn chúng quá đông, nhưng dù gì nó cũng quyết tâm không để bị chúng hăm dọa như lần trước.

“Chẳng ai ưa được cái ngữ ngoại quốc như mày đâu,” cô ta tiếp tục châm chọc trong lúc nhe hàm răng đen ra đe dọa. “Rặt một lũ dơ dáy, đần độn, gớm ghiếc.”

Jack trừng mắt nhìn lại. Nó đã sắp đến giới hạn chịu đựng.

Nổi điên vì không thấy Jack phản ứng như mong đợi, cô ta bèn dẫm lên chân nó.

“Cái gì đây?” Kazuki giật bức tranh Jess vẽ ra khỏi tay Jack trước khi nó kịp phản ứng.

Ngay lập tức Jack lao về phía Kazuki. “Trả nó cho tao!”

Chỉ chờ cơ hội, Nobu và Hiroto liền tóm lấy tay Jack bẻ quặt ra sau.

“Ê tụi bay nhìn xem. Thằng Jack thật là thông minh quá cỡ. Nó cũng biết học vẽ cơ đấy bọn mày ạ,” vừa chế giễu Kazuki vừa giơ bức vẽ ra cho cả bọn cùng xem.

“Trả NGAY lại cho tao, Kazuki!” Jack hét lên, cố vẫy vùng thoát thân.

“Cái miếng giẻ rách này thì có gì hay? Thấy mà gớm. Trông cứ như tranh của bọn nhãi ranh!”

Kazuki huơ huơ bức tranh ngay trước mũi Jack khiến nó càng run lên vì giận dữ.

“Vĩnh biệt kiệt tác của mày đi nhé, thằng ngoại quốc.” Nói đoạn, hắn ta quẳng luôn tấm giấy da lên không trung.

Jack đau đớn nhìn kỉ vật quý báu của nó bị cuốn bay theo cơn gió.

“Ê tụi bay! Thằng ngoại quốc nó mếu rồi kìa,” Moriko khoái trá hò hét, cả băng Bọ Cạp liền bật cười ngặt nghẽo.

Jack gần như không còn nghe thấy được những lời chế giễu ấy bởi đầu óc nó chỉ biết đến tấm giấy da mỏng manh đang bị gió cuốn đi. Nó điên cuồng vùng vẫy trong thế kìm kẹp của Nobu và Hiroto trong lúc sợi dây duy nhất gắn kết với Jess dần biến mất vào trong bóng tối. Tấm giấy bị gió cuốn ra tận giữa lòng hồ rồi mắc kẹt vào nhánh trên cùng của cây phong.

“Để cậu ấy yên!” một tiếng hét lớn vang lên, Yamato cùng Akiko và đám bạn của Jack tức tốc chạy lên cầu.

Một gọn sóng nhẹ nhõm lan tỏa vào trong người Jack, ít nhất nó đã không đơn độc trong cuộc chiến này.

“Thả Jack ra!” vừa yêu cầu Akiko vừa kéo tay Hiroto.

“Xem ai đến này; cô nàng của thằng ngoại quốc đây mà!” Kazuki nhìn khắp lượt Akiko với vẻ khinh miệt. “Cứ thả nó ra. Chúng ta sẽ đấu một trận công bằng. Bọ Cạp tập hợp!” Nghe hiệu lệnh, cả Băng Bọ Cạp liền thủ thế đối đầu với từng đứa bạn của Jack. Yamato và Saburo không hề tỏ ra nao núng, tuy nhiên Yori thì run lẩy bẩy trước đối thủ có thân hình cao to đến gấp hai lần cậu bé. Nhếch mép cười khỉnh, Moriko hoàn toàn ngó lơ Kiku mà quay về phía Akiko rồi rít lên như một con mèo hoang.

“Tới đây! Ra đòn đi,” có ta thách thức, nhe hàm răng đen cùng móng tay sắc nhọn như vuốt của mình. “Rồi tao sẽ rạch cái mặt mày ra!”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »