
Con hẻm vòng sang trái rồi rẽ sang phải. Jack nhận ra nó vừa bước vào một sân nhỏ. Tuy nhiên không thấy tăm hơi Akiko đâu cả.
Nó nghe được tiếng bước chân vang vọng xa dần nơi lối đi bên phải. Nó bước theo âm thanh đó cho đến khi ra tới khoảng sân có hàng cây lớn bao quanh. Trước mặt nó là ngôi chùa với lớp mái ngói màu xanh cong vút xếp chồng lên nhau như vảy rắn. Dãy thềm đá dẫn lên hai cánh cổng gỗ dày chắc nịch.
Jack thận trọng áp sát lối vào. Phía trên cánh cổng là một tấm bảng gỗ có khắc tên ngôi chùa.

Nó lập tức nhận ra chữ Hán phía cuối nghĩa là chùa, sau đó nó cố hình dung về hai chữ còn lại mà Akiko đã từng dạy. Nó lần lượt nhớ ra, chữ thứ nhất có lẽ là rồng, còn chữ thứ hai mang nghĩa an lành.
Ba chữ đó tiếng Nhật đọc là Ryōanji.
Long An Tự.
Nó đẩy khẽ, cánh cổng bị khóa chặt.
Jack ngồi phịch xuống bậc thềm suy tính việc cần làm tiếp theo. Rồi nó thấy một khe hẹp hở giữa phần tường ngoài của ngôi chùa ở bên cổng.
Bức tường được xây xen kẽ từng ô gỗ tuyết tùng thẫm màu và những mảng đá trắng bóng. Có một ô gỗ không khít trên bức tường. Jack nhòm qua khe hở nhìn vào trong. Nơi đó, có con đường nhỏ rải đá băng qua bãi cỏ ướt đẫm được cắt tỉa cẩn thận dẫn đến hành lang gỗ phía bên.
Jack đưa ngón tay qua khe hở và đẩy khẽ, ô tường lặng lẽ trượt sang bên. Jack lách người qua lối đi bí mật tiến vào trong vườn. Có lẽ đây là lối Akiko đã đi.
Jack men theo hành lang bên ngoài rồi rẽ qua góc quanh, tới một khu kiến trúc hình chữ nhật theo lối Thiền được trải sỏi xám bằng phẳng. Trong vườn, có mười lăm tảng đá lớn màu đen được xếp thành năm nhóm không đều nhau. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, phong cảnh khu vườn hiển hiện như trên đỉnh một dãy núi cao bị bao phủ bởi những đám mây.
Không có bóng người trong vườn.
Liếc sang phía đối diện, Jack phát hiện ra có khoảnh đất nhỏ cũng được trải sỏi bằng phẳng và lè tè một vài bụi cây. Phía cuối đường lát đá giữa khu vườn là một căn điện thờ nhỏ bằng gỗ. Cửa điện đóng kín, ánh nến lập lòe phía trong hắt lên lớp giấy dán cửa nhập nhòa. Jack cảm giác nó nghe được cả những tiếng rì rầm trong điện.
Jack men theo đường đá đi về phía điện thờ, sỏi lạo xạo dưới từng bước chân của nó.
Đột nhiên, tiếng rì rầm im hẳn, ánh nến cũng phụt tắt.
Jack nháo nhào chạy trên đường rải đá và tự rủa thầm vì đã hấp tấp đi nhầm vào khu vườn rải sỏi này. Nó vội vàng vòng qua khúc quanh, nép người vào bóng tối. Jack ẩn trong góc khuất gần lối ra vào điện thờ, nín lặng chờ đợi.
Không có ai xuất hiện.
Một khoảng thời gian dài như cả thế kỉ trôi qua, Jack mạo hiểm tìm cách ngó vào trong điện lần nữa. Rón ra rón rén, nó lại gần cánh cửa, khẽ đẩy ra một chút. Bên trong, thoang thoảng mùi thơm của nén nhang cháy dang dở. Một bức tượng Phật tọa trên bệ đá nhỏ, xung quanh bày những lễ vật hoa quả, cơm và rượu saké, ngoài ra không có một bóng người.
“Tôi giúp gì được cậu không?” bất ngờ, một giọng quyền uy vang lên.
Jack xoay người lại, tim nó như muốn rơi khỏi lồng ngực.
Một vị sư trong bộ cà sa màu xám đen lừng lững xuất hiện ngay trước nó. Với vẻ ngoài trung tuổi, vị sư này có thân hình lực lưỡng, mái đầu nhẵn nhụi và cặp mắt đen sắc lẹm. Lúc đó Jack nghĩ ngay đến việc chạy trốn, tuy nhiên phong thái của vị sư lập tức khiến nó nghĩ lại rằng chạy trốn không phải là ý hay. Dáng vẻ của vị sư toát ra vẻ điềm tĩnh đáng sợ. Những đầu ngón tay ông chắp lại như đang cầu nguyện, nhưng nhìn kĩ, hai tay trông chẳng khác nào hai lưỡi kiếm tantō nguy hiểm.
“Cháu… đang tìm một người bạn ạ,” Jack lắp bắp.
“Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này ư?”
“Vâng… Cháu thấy lo cho cô ấy.”
“Cô ấy đang gặp vấn đề gì à?”
“Không ạ, nhưng cháu không biết cô ấy đi đâu -”
“Thế nên cậu đi theo?”
“Vâng,” Jack trả lời, cảm giác tội lỗi trào dâng như thể vừa có một cú tát vào mặt nó.
“Nên tôn trọng sự riêng tư của người khác, cậu bé ạ. Nếu người bạn đó cần cậu, cô ấy sẽ đề nghị cậu đi cùng. Rõ ràng cô ấy không có ở đây, vì thế ta thấy đã đến lúc cậu rời đi rồi đấy.”
“Vâng. Cháu xin lỗi. Là lỗi của cháu ạ…” Jack nói và cúi thấp người xuống.
“Chỉ khi cậu làm việc này đến lần thứ hai thì đó mới là lỗi,” vị sư cắt ngang, thái độ vẫn không hề khoan dung. “Có biết lỗi thì mới nên người. Ta tin tưởng lần này cậu sẽ rút ra được một bài học tốt.”
Không nói gì thêm, vị sư dẫn Jack trở lại cổng chính rồi ra hiệu cho nó rời đi.
“Ta không muốn bắt gặp cậu ở đây thêm lần nữa đâu đấy.”
Vị sư đóng hai cánh cổng lại, chỉ còn một mình Jack bên ngoài thềm đá.
Jack chậm rãi đi bộ về trường và miên man suy ngẫm về việc vừa xảy ra. Vị sư nói đúng. Nó không có lí do chính đáng để bí mật theo dõi Akiko? Từ trước tới nay, Akiko luôn làm nó tin tưởng. Khi nó đề nghị giữ kín bí mật về cuốn hải đồ của cha, cô bé đã thực hiện đúng như vậy. Thế mà ngược lại, nó lại không tôn trọng sự riêng tư của cô, thậm chí làm tổn hại sự tin tưởng của cô bé bằng việc bí mật theo dõi. Jack thấy ghét bản thân mình vì đã hành động như thế.
Dù đã tự vấn nhưng nỗi hồ nghi vẫn quẩn quanh tâm trí nó. Akiko đã phủ nhận chuyện ra ngoài vào ban đêm, vậy thì có việc gì bí ẩn đến nỗi cô ấy phải nói dối nó?
Về tới Sư Tử Đường, khi ngang qua phòng Akiko, có điều gì đó thúc giục khiến Jack lại phải lén nhìn vào trong lần nữa. Nó nhận ra rằng mình đã đuổi theo một người khác đến Long An Tự.
Bởi Akiko vẫn nằm kia và ngủ ngon lành từ bao giờ.