Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
băng bọ cạp
logo

“Mày muốn gì?” Yamato lên tiếng và bước lên đứng chắn giữa Jack và nhóm người đang tiến tới.

Hai nhóm võ sinh đối mặt nhau.

Sân trường tối dần, chỉ còn duy nhất ánh sáng hắt ra từ phía lối vào Điệp Trùng Đường. Các học viên khác ngang qua và không để ý tới hai nhóm võ sinh đang hằm hè nhau, xung quanh cũng không có bóng dáng vị võ sư nào.

Không khí thêm căng thẳng khi Yamato đứng chờ nghe đối phương trả lời, ánh mắt cậu ta gườm gườm như muốn thách Kazuki động thủ.

“Bữa tối,” Kazuki nhăn nhở đáp, phá lên cười rồi cùng đồng bọn bỏ đi.

Suốt tháng sau đó, Yamato và Saburo lúc nào cũng kè kè bên Jack, tuy nhiên việc này xem ra lại không cần thiết. Kazuki và Băng Bọ Cạp hoàn toàn phớt lờ Jack như thể nó không hề tồn tại. Riêng tên Kazuki có vẻ tập trung nhiều vào việc luyện tập cho đợt chọn lựa Tam Tố Luân Hồi sắp tới hơn. Jack đã từng vài lần bắt gặp hắn trong Vũ Đức Điện tập luyện thêm cùng thầy Kyuzo.

Mặc dù chẳng người bạn nào phàn nàn, nhưng Jack có cảm giác câu chuyện nó kể bắt đầu bị nghi ngờ.

Thậm chí, khi thầy Masamoto trở về trường, Jack vẫn chưa có cơ hội gặp bởi ông lại tiếp tục được vời đi làm một nhiệm vụ khác cho lãnh chúa Takatomi. Nhưng dẫu sao thì lúc này mối đe dọa đã không còn làm ảnh hưởng đến nó, và Moriko chưa hề xuất hiện trong trường thêm lần nào, vì thế nó thấy chưa cần phải gặp thầy.

“Tớ đi dạo một lát,” Jack nói trong lúc đi qua phòng Yamato ra cửa chính Sư Tử Đường. “Tớ muốn hít thở khí trời trước khi ngủ.”

“Đi dạo vào lúc tối muộn này sao?” Yamato nhìn Jack và khẽ chau mày. “Có cần tớ đi cùng không?”

Mặc dù đề nghị như vậy nhưng Yamato chẳng có vẻ gì là thực lòng muốn đi cả. Cậu ta đang nằm sẵn trong chăn ấm nệm êm, bên ngoài trời lạnh cóng còn trong Sư Tử Đường thì thật ấm áp.

“Không cần đâu, đừng lo. Tớ ổn mà.”

Jack đang cần thời gian một mình suy ngẫm.

Bước ra ngoài, nó đi lang thang một hồi quanh khoảng sân rồi ngồi phịch xuống một thanh gỗ chuẩn bị làm xà ngang đỡ sàn Ưng Điểu Đường.

Khu nhà mới sắp sửa được hoàn thiện. Phần móng đã làm xong, những cột trụ bằng gỗ cũng đã đâu vào đấy. Khi hoàn tất, khu nhà chắc chắn sẽ trở thành một nơi tập luyện tốt nhất của trường, mặc dù quy mô chỉ bằng nửa Vũ Đức Điện.

Giống các học viên khác, Jack thầm hỏi mình sẽ được học môn võ thuật nào trong gian sảnh ấy. Mà đấy là chuyện nếu như nó vẫn còn được ở đây.

Mặc dù chẳng có cơ sở gì để lo sợ về chiến dịch bài ngoại, Jack vẫn không thể không nhận thấy một số học viên tỏ ra ít thân thiện với mình. Nó luôn bị cô lập bởi sự thật nó đã khác mọi người. Trong suốt năm học đầu tiên, Akiko là người bạn đích thực duy nhất mà nó có được, tuy nhiên sau chiến thắng ở cuộc thi Tha Lưu Tỉ Thí, hầu hết các học viên khác cũng đã chấp nhận sự hiện diện của nó. Giờ thì nhiều người trong số họ lại quay lưng, phớt lờ nó lần nữa, ánh mắt họ xuyên qua nó như thể nó chỉ là một tấm kính thủy tinh.

Dĩ nhiên cũng có thể là do Jack tưởng tượng quá lên. Dù gì nó cũng đang phải gắng tập luyện với điều kiện hà khắc trong khi không còn tự tin rằng mình sẽ lọt vào tốp năm học viên được lựa chọn tham gia thử thách Tam Tố Luân Hồi. Sự kiện ấy đang làm nó suy sụp, và có thể là nguyên nhân khiến nó hiểu sai về các vấn đề khác. Nhưng thật sự nó có chút hi vọng nào vào tới vòng thử thách Tam Tố để được truyền thụ tuyệt kĩ Nhị Thiên không?

Jack ngước nhìn bầu trời đầy sao tìm kiếm câu trả lời, nhưng lần này những chòm sao quen thuộc mà cha nó đã dạy chỉ rọi xuống một cảm giác lạnh lẽo. Đêm mỗi lúc một dài thêm, sớm muộn rồi mùa thu cũng sẽ nhường chỗ cho mùa đông, mở màn cho chuỗi bài thi sắp đến.

“Ê, ngoại quốc! Bọn vệ sĩ của mày đâu?” một giọng nói vang lên làm Jack thót tim.

Nó quay lại đối diện với Kazuki. Cậu ta là kẻ nó không muốn phải chạm mặt nhất.

“Để tao yên, Kazuki,” Jack đáp và trượt khỏi thanh xà rồi bước đi.

Bất thình lình từ trong bóng tối, nhiều bóng người xuất hiện và quây lấy nó. Jack nhìn về phía Sư Tử Đường cầu cứu, chẳng có ai ở đó cả. Akiko, Yamato và Saburo giờ này nếu không buồn ngủ thì cũng đang yên vị trong chăn đệm hết rồi.

“Để mày yên á?” Kazuki nhại nó. “Thế sao cái thể loại như mày lại không để bọn tao yên hử? Ý tao là mày nghĩ mày đang làm gì trên mảnh đất của bọn tao thế, giả vờ là một samurai à? Mày nên từ bỏ ý định ấy mà cút về nhà đi.”

“Phải, cút về đi, ngoại quốcĩ” Nobu và Hiroto nhại theo.

Nhóm học viên nam đang xúm xít quanh Jack cũng đồng thanh.

“Cút đi, ngoại quốc! Cút đi, ngoại quốc! Cút đi, ngoại quốc!” Dù cố kiềm chế nhưng Jack vẫn cảm thấy mặt nó nóng bừng lên. Lúc nào, nó cũng khao khát được trở về ngôi nhà của mình, để ở bên Jess, em gái nó… Vậy mà nó lại bị mắc kẹt trên mảnh đất xa lạ, nơi người ta không muốn nhìn mặt nó.

“Để… tao… yên!”

Jack cố tìm cách thoát ra khỏi vòng vây, nhưng Nobu đã nhấn bước đẩy nó bật lại. Jack va phải một võ sinh trong bọn, tên này lại đẩy nó bật về phía trước. Nó loạng choạng vì bị đẩy qua đẩy lại. Khi ngã dúi xuống đất, Jack túm phải vạt áo kimono của tên nào đó và làm rách toạc.

“Giờ thì mày sẽ biết thế nào là trả giá nhé!” tên rách áo hung hãn quát và đá mạnh vào chân Jack.

Jack co người lại vì đau. Dù vậy ánh mắt nó vẫn không rời khỏi phần ngực lộ ra của tên học viên đang gây gổ với mình.

“Sao hả? Mày muốn nữa à?” hắn ta hỏi và co chân chuẩn bị đá tiếp.

“Goro này, tao nghĩ nó đang bị hình xăm của mày mê hoặc đấy,” Hiroto cất giọng the thé và Jack nhận ra ngay đây là giọng tên thứ tư của Băng Bọ Cạp trong lễ xăm mình tối trước.

“Trông tuyệt chứ hả? Tất cả bọn tao đều có hết đấy.” Hiroto kéo phần ngực áo kimono xuống, để lộ hình xăm một con bọ cạp nhỏ màu đen. Tiếp đó, hắn tung một cú đá tàn bạo vào mạng sườn Jack.

Thuận đà, Hiroto đá thêm một cú nữa, cả Băng Bọ Cạp bật cười hả hê và lần lượt từng tên phanh áo để lộ hình xăm trên người rồi tiếp tục thay nhau đấm đá Jack.

“Thôi, kệ nó!” Kazuki ra lệnh. “Có thầy đang đến kìa.”

Những kẻ gây gổ nhanh chóng tẩu tán.

Jack nằm trên đất, cơ thể run rẩy vì đau đớn, nỗi tủi hận và niềm ê chề. Rồi nó nghe thấy âm thanh lịch kịch quen thuộc của chiếc gậy tre gõ trên nền đá, thầy Yamada lại gần.

Tựa vào chiếc gậy, ông cúi xuống nhìn Jack hệt như cách đây một năm khi lần đầu tiên Kazuki bắt nạt nó.

“Con không nên chơi gần khu nhà đang xây. Chỗ đó nguy hiểm lắm.”

“Cảm ơn lời nhắc nhở của thầy ạ,” Jack cay đắng đáp, cố che giấu nỗi tủi nhục của mình.

“Có người lại làm phiền con nữa à?”

Jack gật đầu rồi ngồi dậy, ngó nghiêng mạng sườn thâm tím của nó. “Một số bạn trong lớp muốn con phải từ bỏ nơi này và cút về nhà. Thực ra, con cũng ước gì mình có thể trở về thầy ạ…”

“Jack à, ai cũng có thể từ bỏ, đó là hành động dễ dàng nhất trên đời,” thầy Yamada khiển trách và giúp nó đứng dậy. “Chỉ khi nào giữ được bản thân kiên định giữa xung quanh tất cả đều muốn con thất bại, lúc đó con mới hội được sức mạnh thực thụ.”

Jack hoang mang ngước nhìn thấy, nó bắt gặp ánh mắt tràn ngập niềm tin trao gửi nó.

“Ta rất muốn hỏi người vừa đánh con là ai,” thầy Yamada nói, “nhưng việc đó chẳng giải quyết được gì. Con phải tự đương đầu với cuộc chiến của riêng mình, nếu còn muốn tự đứng trên đôi chân của mình. Và ta biết con làm được điều đó.”

Thầy Yamada dẫn Jack về Sư Tử Đường. Trước khi trở lại phòng riêng, ông cho Jack thêm một lời khuyên sau nhất: “Hãy nhớ, thất bại là khi ta không còn cố gắng nữa.”

Thầy đã đi khuất, Jack vẫn ngẫm nghĩ mãi về những lời khuyên của ông. Có lẽ vị sư già ấy nói đúng. Nó phải tiếp tục cố gắng. Lựa chọn còn lại là từ bỏ, nhưng đó cũng chính là điều mà tên Kazuki muốn nó làm, và nó chưa bao giờ có ý định sẽ để đối thủ hạ gục bằng cách ấy.

Nhìn lên vầng trăng khuyết lạnh lẽo treo giữa bầu trời, Jack hứa sẽ lại quyết tâm luyện tập. Nó sẽ dậy thật sớm để luyện kiếm. Nó sẽ nhờ Akiko phụ đạo thêm môn bắn cung. Nó sẽ làm bất cứ điều gì có thể để trở thành một trong năm người được tham gia thử thách.

Nó cần phải học được tuyệt kĩ Nhị Thiên - để tự vệ trước Độc Nhãn Long và cả Băng Bọ Cạp.

Khi Jack quay trở vào Sư Tử Đường để ngủ thì bắt gặp Akiko, người vận bộ đồ đen, đang rẽ vào một góc khuất xa xa trong Vũ Đức Điện. Cô bé đi nhanh, vội vàng về phía cổng bên trường.

Jack sững sờ khi nhận ra rằng nó đã không hề nhầm lẫn lúc nhận dạng kẻ đột nhập lần đầu tiên nó trông thấy. Đêm đó, nó đã thấy Akiko.

Jack băng qua khoảng sân trường, cố gắng đuổi kịp cô bé, tuy nhiên khi nó tới được cánh cổng thì cô bé đã biến mất.

May mắn đêm đã khuya nên con đường vắng tanh, Jack liếc sang phải, thoáng thấy duy nhất một bóng người rẽ vào hẻm phía bên kia góc đường. Cái bóng đó chắc chắn phải là Akiko, nhưng cô đi đâu và sao phải lén lút giữa đêm hôm thế này?

Jack muốn có được lời giải đáp và nhanh chóng đuổi theo.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »