Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
chiến đấu trong bóng tối
logo

Jack chạy nhanh dưới mép tường Vũ Đức Điện, nó biết mình không có cách nào băng băng qua sân mà không bị Kazuki cùng Băng Bọ Cạp phát hiện.

Nhìn quanh, nó thấy chỉ có duy nhất một chỗ ẩn náu khả thi là khu công trình xây dựng dở dang của Ưng Điểu Đường. Jack lập tức phóng ra rồi chui ngay xuống một hố ngập nước trong phần móng nhà mới đào, vừa kịp lúc bóng mấy kẻ độc ác trong Vũ Đức Điện ùa ra.

Nhòm qua miệng hố đầy bùn nhão, Jack thấy Băng Bọ Cạp dáo dác tìm kiếm kẻ vừa nghe lén. Hai đứa đầu tiên chạy vòng ra góc sảnh tập xa xa, còn hai đứa khác hướng thẳng về chỗ Jack. Jack nhấn người chìm sâu thêm vào hố bùn sâu. Trong lúc hai đứa kia tiến lại gần, nó nghe rõ tiếng bước chân lép nhép trên bùn lầy. Chúng dừng lại sát mép móng nhà ngập nước.

“Tao không vào đó đâu,” một giọng phản đối.

“Đi!” Kazuki ra lệnh. “Mày cần lấy lí do để đi tắm.”

Jack nghe thêm ba tiếng bước chân lép nhép nữa. Nó ngước nhìn lên. Ngay sát trên nó là cơ thể lừng lững như cột đình của Nobu.

“Tao không tiến thêm nữa được đâu, sắp bị lún đến nơi rồi!” Nobu càu nhàu, không hề hay biết sự hiện diện của Jack ở ngay dưới chân mình.

“Mày đúng là đồ vô dụng! Thôi quay lại đi.”

Lúc xoay người lại, Nobu trượt chân lảo đảo suýt ngã. Trong thoáng chốc trông hắn như thể sắp rơi xuống cái hố đến nơi, nhưng may cho Jack là cuối cùng cái thân hình phì nhiêu đấy cũng lấy lại được thăng bằng đi tiếp.

“Mày có nghĩ kẻ lúc nãy là vị võ sư nào đấy không?” Nobu hỏi trong lúc chậm rãi lê lết trở lại chỗ Kazuki.

“Không,” Kazuki trả lời. “Các thầy sẽ không bao giờ bỏ chạy! Nhưng cho dù kẻ đó là ai đi nữa, chúng ta cũng cần phải thuyết phục hắn gia nhập băng đảng. Hoặc không thì phải làm cho hắn ngậm miệng lại. Nào. Đi tìm mấy đứa kia thôi.”

Run rẩy giữa cái lạnh, nỗi sợ và cơn tức giận, Jack chờ đến khi chắc chắn rằng Kazuki và Nobu đã đi khuất rồi mới bò ra khỏi cái hố. Nó muốn trở về phòng, nhưng trước tiên phải tìm ra thanh kiếm đã. Thầy Masamoto đã chỉ dạy nó rằng “không bao giờ được để thanh kiếm của mình rơi vào tay kẻ thù”. Nó không thể mạo hiểm để tên Kazuki tìm thấy thanh kiếm được.

Jack vội vàng quay lại khu Vũ Đức Điện. Bóng tối và cơn mưa xối xả khiến nó gần như không thể nhìn thấy gì. Nó quỳ xuống dùng cả hai tay sục sạo mò mẫm, thầm mong sao những ngón tay nó sẽ chạm được vào thanh kiếm. Đột nhiên nó nghe thấy tiếng bước chân chạy đến ngay phía sau lưng.

Bất đắc dĩ phải bỏ thanh kiếm lại, nó nhận ra mình chẳng còn cách nào khác ngoài việc tẩu thoát ngay khi còn có thể.

Jack cảm nhận được cú quật chỉ một tích tắc trước khi nó bị đập mạnh vào bụng. Nó quay lại, há hốc miệng thở dốc. Cố gắng đứng trên đôi chân của mình, nó nghe thấy âm thanh di chuyển phía bên trái và ngay lập tức quay người đối mặt với kẻ thù.

Cái khó ở đây là nó hoàn toàn không thể thấy gì. Bóng tối đã bao trùm toàn bộ nó. Nhưng nó có thể nghe thấy tiếng Kazuki nhả ra tràng cười lẫn trong không gian xung quanh và âm thanh loạt xoạt của những bước chân. Ngoài những điều đó ra, nó không cách nào biết được đòn tấn công tiếp theo sẽ đến từ đâu.

Đột nhiên âm thanh vun vút của một thứ vũ khí lao thẳng về phía đầu Jack. May mắn, nó kịp thời đảo người sang bên tránh được đòn tấn công. Không nhìn thấy gì, nó chỉ biết điên cuồng vung gậy về phía đối phương. Tuy nhiên Jack đã đánh trượt, vì thế cây gậy của nó chỉ toàn vung vẩy trong khoảng không trống rỗng.

Trước khi Jack kịp xoay sở thì nó đã lại nhận ngay một cú vụt trúng vào cẳng chân. Hai chân Jack lập tức bị hất mạnh ra sau khiến nó ngã chúi mặt xuống phía trước. Jack gắng xoay người tránh cú va chạm với nền sàn nhưng nó đã mất phương hướng. Nó rên lên vì đau khi bả vai bị trượt mạnh trên nền đất đá.

“Dừng!” giọng thầy Kano hô vang báo hiệu dừng cuộc đấu.

Vừa tháo dải băng bịt mắt ra. Jack đã ngay lập tức phải nheo mắt trước ánh nắng chói chang ban trưa. Kazuki đang ngồi quỳ trong hàng cùng các học viên khác với vẻ hỉ hả trên mặt khi chứng kiến sự thất bại của nó.

“Xin lỗi nhé Jack,” Yamato lên tiếng trong lúc tháo dải băng bịt mắt của mình ra rồi đưa tay ra hiệu muốn đỡ nó dậy. “Tớ không có ý đánh cậu mạnh như thế. Chỉ là tớ không biết được cậu đang ở đâu nên…”

“Đừng lo, tớ không sao,” Jack nhăn nhó trong lúc tự đứng dậy.

“Hai trò làm tốt lắm,” thầy Kano nhận xét, lúc này vị võ sư đang ngồi trên phần bậc thềm nứt nẻ của Điện Căn Bổn Trung Đường.

Đây là lần tiếp theo thầy Kano dẫn cả lớp leo lên núi Hiei để học môn Bổng Thuật. Đối với thầy thì đi bộ đường dài là một việc làm rất tốt với bọn nó, bầu không khí trên núi cũng có lợi cho quá trình luyện tập.

“Ta nghe thấy tiếng ba đợt tấn công đã được tránh. Còn Yamato, trò cảm nhận rất tốt mọi vật xung quanh. Ngay lần đấu tập đầu tiên trong bóng tối mà đã hai lần đánh trúng mục tiêu là rất khá, tuy nhiên lần tới trò cần kiểm soát sức mạnh của mình tốt hơn. Nghe như có vẻ trò Jack đã bị ngã khá mạnh đấy. Giờ đến hai người tiếp theo.”

Thở phào vì trận đấu tự do của mình đã kết thúc. Jack đưa dải băng của nó cho võ sinh khác rồi quay trở lại hàng ngồi quỳ giữa Yori và Akiko. Nó xoa xoa chỗ vai đau nhức, khẽ rên lên khi ngón tay chạm trúng chỗ bầm.

“Bị thương nặng đến vậy sao?” Akiko hỏi khi thấy vẻ đau đớn trên mặt Jack.

“Không, tớ không sao… chỉ là tớ vẫn không hiểu sao bọn mình lại phải học cách chiến đấu trong bóng tối thôi,” Jack thì thầm đáp lại, “trong khi chúng ta đều nhìn thấy được.”

“Như ta đã nói lúc trước rồi đấy, trò Jack,” thầy Kano cắt ngang, rõ ràng thính giác nhạy bén của thầy đã nghe được cuộc trò chuyện từ phía bên kia sân chùa, “chỉ dùng mắt thì sẽ không bao giờ nhìn thấu được sự vật. Trong giờ học của ta, trò đang được học cách không bị lệ thuộc vào đôi mắt để tự vệ. Nếu trò còn dùng mắt thì sẽ còn mắc nhiều sai lầm nữa.”

“Nhưng có lẽ em sẽ ít mắc sai lầm hơn nếu nhìn thấy kẻ địch đang làm gì đó thầy ạ?” Jack hỏi.

“Không đâu chàng samurai trẻ. Trò nên nhớ đôi mắt là cửa sổ tâm hồn,” thầy Kano giải thích. “Hãy lên đứng trên bậc thềm phía trước ta, ta sẽ chỉ cho trò thấy.”

Thầy Kano ra hiệu cho Jack tiến tới. Nó đứng dậy và đến bên thềm.

“Nhìn xuống chân ta xem,” vị thầy hướng dẫn.

Jack cúi xuống nhìn đôi dép cói của thầy, ngay lập tức nó bị cây gậy của ông đánh luôn vào đỉnh đầu.

“Xin lỗi, ta mù nên đôi khi khá là vụng về,” thầy Kano nói. “Hãy trông chừng cây gậy giúp ta nhé.”

Jack lại dõi mắt theo đầu cây gậy trắng để đảm bảo rằng nó sẽ không bị mất cảnh giác lần nữa.

Thầy Kano lại đá mạnh vào cẳng chân nó.

“Ui daa!” Jack kêu lên, tập tễnh lùi lại.

Các học viên khác giơ tay che miệng cười khúc khích.

“Bài học kết thúc,” thầy Kano tuyên bố. “Giờ trò đã hiểu chưa?”

“Chưa hiểu lắm ạ, thưa thầy…” Jack nói, tay nó xoa xoa chỗ cẳng chân sưng tấy.

“Hãy nghĩ đi nào! Nếu trò nhìn xuống chân đối thủ thì trò sẽ chỉ chú ý vào chân họ, nếu trò nhìn vào vũ khí của họ thì sẽ chỉ chú ý được đến vũ khí của họ. Tương tự, nếu trò nhìn về bên trái thì sẽ xao nhãng phía bên phải, nhìn về bên phải thì lại xao nhãng phía bên trái.”

Thầy Kano ngừng một lát để thông điệp của thầy có thời gian lắng đọng. Đoạn ông chỉ vào đôi mắt đã không còn khả năng nhìn thấy của mình.

“Đôi mắt sẽ luôn để lộ những toan tính của một người. Đối thủ của trò sẽ lợi dụng điều đó. Nếu muốn chiến đấu mà không tự để lộ ra suy nghĩ của mình, trò cần phải học cách chiến đấu không lệ thuộc vào mắt.”

Jack hạ bút lông xuống. Sau lần bị thầy Kyuzo chế giễu về chuyện không thể viết được Hán tự, Akiko đã đề nghị giúp đỡ nó trong việc học viết chữ cơ bản. Bất cứ khi nào có thời gian rỗi trước bữa tối là hai đứa lại gặp nhau trong phòng Akiko để cô bé dạy cho nó một Hán tự mới và hướng dẫn thứ tự các nét cần thiết để viết được chữ đó.

Akiko ngước nhìn Jack, thầm thắc mắc vì sao nó lại đột nhiên ngừng lại trong lúc cô đang giải thích về chữ “Tự” mang nghĩa chùa chiền.

Jack hít một hơi. Kể từ khi khám phá ra Băng Bọ Cạp và đánh mất thanh kiếm thì đây là lần đầu tiên nó có cơ hội nói chuyện riêng với Akiko. Hơn nữa nó đang không biết làm thế nào để gợi chuyện hỏi Akiko vì sao không ở trong phòng tối hôm trước.

“Tối qua cậu đi đâu thế?” cuối cùng Jack cũng lên tiếng. “Tớ không thấy cậu trong phòng.”

Cô bé chớp mắt một lần, miệng rõ ràng mím lại trước câu hỏi thẳng thừng không thích hợp của nó.

“Tớ không biết ở Anh Quốc thì thế nào, nhưng ở Nhật thì đó không phải là câu thích hợp để hỏi một cô gái đâu,” cô đáp một cách bình tĩnh, bắt đầu gói ghém dụng cụ viết lại. “Có lẽ câu hỏi cần đặt ra ở đây là, cậu đã đi đâu?”

“Tớ á? Tớ đến Vũ Đức Điện…”

“Và đó là lí do tớ tìm thấy thứ này,” Akiko ngắt lời, đoạn cô trượt mở cánh cửa tường, lấy ra thanh katana của Jack.

Jack đã hoàn toàn bị hạ gục trước vẻ cứng rắn của Akiko và sự xuất hiện bất ngờ của thanh kiếm.

Đêm hôm trước, khi nghe thấy tiếng bước chân tiến đến gần, nó đã bỏ chạy về Sư Tử Đường với hai bàn tay không, sợ sệt trước Kazuki và băng nhóm của hắn. Tờ mờ sáng hôm sau, nó lập tức trở lại sảnh tập để tìm nhưng vẫn không thấy tăm hơi thanh kiếm. Nó nhủ thầm có lẽ Kazuki đã lấy kiếm được nên luôn lo lắng, bởi nếu trực tiếp nói với Kazuki về chuyện đó thì chẳng khác nào tự thú nhận rằng nó biết đến sự hiện diện của Băng Bọ Cạp.

May mắn thay, người nhặt được thanh kiếm lại là Akiko. Nó nhìn cô bé với ánh mắt ngạc nhiên thích thú.

“Akiko, cảm ơn cậu nhiều lắm. Tớ đã tìm nó suốt đấy,” cuối cùng nó cũng thốt thành lời và cúi xuống, mong nhận lại thanh kiếm.

“Jack à, thanh kiếm này là linh hồn của cậu,” cô bé nói tiếp một cách nghiêm trọng, phớt lờ hai cánh tay đang chìa ra của Jack. “Để mất một vật như vậy là điều không thể tha thứ được. Thậm chí còn nhục nhã hơn khi đây lại là thanh kiếm đầu tiên mà thầy Masamoto đã tặng cho cậu. Sao cậu không nói với mọi người là đã để mất nó?”

“Tớ mới chỉ làm mất nó vào tối qua thôi mà. Tớ đang mong là sẽ tìm thấy nó. Akiko à, làm ơn đừng nói với thầy Masamoto nhé,” Jack van vỉ, xấu hổ trước sai lầm của nó.

Akiko dửng dưng nhìn Jack khiến nó chẳng đoán nổi cô bé đang thất vọng hay đang coi thường sự bất cẩn của nó. Thế rồi vẻ cương nghị của Akiko dịu dần, cô bé trao lại vũ khí cho Jack. “Được rồi. Nhưng lúc đó, cậu đã làm gì sau Vũ Đức Điện?”

Jack đã không dự liệu việc mình sẽ bị lục vấn như vậy. Lúc đầu nó muốn tìm hiểu xem Akiko ở đâu, và cô bé có biết kế hoạch của Kazuki hay không chứ không nghĩ rằng mình sẽ phải trả lời về hành động của mình.

“Tớ đã trông thấy những kẻ đột nhập vào sân tập lần nữa. Tớ nghĩ chúng là bọn ninja xâm nhập vào trường mình,” Jack thú nhận, hi vọng rằng nếu nó thành thực với cô bé thì cô bé cũng sẽ làm vậy với nó. “Nhưng không phải thế.”

“Vậy là ai?”

“Là Kazuki, Nobu, một ai đó, và, tin nổi không, cả Moriko của trường Liễu Sinh nữa.”

“Moriko? Ở trong trường chúng ta sao?” Akiko hỏi lại, cảnh giác trước thông tin vừa nêu. “Cậu đã báo với thầy Masamoto chưa?”

“Chưa. Thầy còn chưa trở về mà, nhưng chúng ta cần phải báo với thầy. Không chỉ về Moriko mà còn về Băng Bọ Cạp của thằng Kazuki nữa.”

Akiko chăm chú lắng nghe Jack thuật lại những gì nó nghe được về Lãnh chúa Kamakura và Băng Bọ Cạp.

Suy nghĩ hồi lâu, Akiko bảo, “Jack này, lời đồn về chiến tranh thì lúc nào cũng có. Cả về chuyện lãnh chúa này đe dọa lãnh chúa kia nữa. Giờ chúng ta đang trong bình yên nên đương nhiên lời đồn đại có lí do để phát tán. Cậu cũng gặp lãnh chúa Kamakura rồi đấy thôi. Ông ta là

một kẻ nóng nảy và khao khát quyền lực. Thầy Masamoto thường xuyên than phiền về chuyện ông ta lúc nào cũng khơi mào cho những điều rắc rối. Nhưng cuối cùng rồi cũng chẳng đi đến đâu cả. Ông ta chẳng bao giờ có được sự ủng hộ.”

“Đó cũng là những gì thầy Yamada đã nói với tớ. Nhưng nếu hiện giờ ông ấy đang có được ủng hộ thì sao?” Jack nghi hoặc. “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu -?”

“Jack! Cậu đây rồi!”

Jack ngước nhìn lên đúng lúc Yamato phăm phăm bước vào phòng cùng Saburo.

“Hai người có vẻ bận rộn nhỉ,” Yamato lên tiếng và nhặt một tờ giấy có các nét chữ tập viết Hán tự của Jack lên xem. “Sắp đến bữa tối rồi, chúng ta còn phải đi tắm nữa đấy. Làm gì mà lâu thế?”

“Jack đã trông thấy Kazuki trong Vũ Đức Điện tối qua,” Akiko giải thích với giọng bí mật. Cô bé ra dấu cho Saburo đóng cánh cửa giấy sau lưng lại. “Cậu ta và vài người nữa đã được một cô gái tên Moriko của trường Liễu Sinh xăm mình.”

“Moriko?” Yamato nói với giọng cảnh giác. “Cô ta làm gì ở đây?”

“Rõ ràng là cùng với Kazuki thành lập băng nhóm bài ngoại quốc rồi.”

“Nhưng sao phải xăm mình? Chỉ có tù nhân mới xăm thôi chứ!” Saburo thốt lên.

“Trước đây thì thế,” Akiko đính chính. “Nhưng giờ thì các lái buôn, thậm chí một số samurai cũng đang dùng hình xăm để thể hiện sự dũng cảm hoặc ái tình nữa.”

Saburo bật cười, đoạn cậu ta quay sang trấn an Jack bằng nụ cười toét miệng. “Jack này, dù cái thứ khiến cậu đang lo lắng là gì đi nữa thì cũng không phải sợ một nhóm tù nhân đang bồ bịch đâu.”

“Không phải chuyện đáng cười đâu Saburo,” Jack đáp lại. “Kazuki thật sự nghiêm túc đấy. Cậu ta làm thế để trả đũa mình.”

Yamato gật đầu tán thành nhiệt tình. “Xem ra tên Kazuki đang nghĩ hắn là thủ lĩnh quân phiệt chứ chẳng chơi. Tớ biết bọn mình cần làm gì rồi - tớ và Saburo sẽ trở thành hộ vệ chính thức của cậu.”

“Và bọn mình sẽ sắp xếp một cuộc hẹn với thầy Masamoto ngay khi thầy vừa trở về,” Akiko nói thêm.

“Mà Jack này, bây giờ cậu nên lo lắng về mùi cơ thể mình hơn là bọn Kazuki đó đấy!” vừa trêu, Yamato vừa ném cho Jack một cái khăn tắm. “Đi nào, phải đến nhà tắm trước khi bữa tối bắt đầu cái đã. Tớ thấy đói rồi đây.”

Thở phào thư thái, Jack thư giãn ngâm mình trong làn khói bốc lên nghi ngút từ bồn tắm.

Đã từng có thời gian cứ nhắc đến tắm là nó chạy trối chết. Ở Anh Quốc, tắm không phải là một việc tốt cho sức khỏe, thậm chí nó còn bị coi là con đường nhanh nhất khiến người ta mắc bệnh kiết lị. Nhưng thời gian ở Nhật đã khiến Jack nhanh chóng thay đổi suy nghĩ, giờ thì tắm là một trong những khoảng thời gian nó mong chờ trong ngày.

Sau khi đã kì cọ và dội nước lạnh sạch sẽ ở bên ngoài, nó liền chui vào bồn tắm hình vuông bằng gỗ rộng chứa đầy nước nóng. Jack bắt đầu cảm thấy thư thái. Thầy Yamada và Akiko đã xua tan nỗi lo về lãnh chúa Kamakura của nó. Có lẽ buổi tối và cơn giông đã làm méo mó nhận định của nó về tình thế hôm đó. Không chừng cuộc chiến mà Kazuki nói đến cũng chẳng hơn gì những điều bịa đặt trong tưởng tượng của cậu ta. Mà dù sao thì giờ đã có Yamato và Saburo trông chừng nên nó tin mọi việc rồi sẽ ổn.

Jack để làn nước bốc hơi nóng giúp từng cơ bắp của nó được thả lỏng, vết bầm tím trên vai nó dần dịu đi. Những mối lo của nó cũng bắt đầu tan biến, mọi việc dường như đã hòa tan vào giữa hơi nóng của chiếc bồn. Ngâm mình xong, nó bước ra khỏi bồn, dùng khăn lau khô người rồi cùng các bạn tới gian sảnh ăn tối.

“Vai cậu sao rồi Jack?” Yamato hỏi trong lúc hướng nhìn về Điệp Trùng Đường cùng Saburo.

“Nhờ tắm mà nó đã đỡ hơn nhiều rồi, đừng lo. Tớ sẽ phục thù vào giờ Kiếm Thuật ngày mai cho coi!” Jack cam đoan rồi thụi một cú vào tay Yamato.

Yamato làm bộ như thể đau lắm, thế là cả bọn cùng bật cười vui vẻ.

“Một cú đấm móc phải khá hiểm đấy chứ,” giọng bình luận vang lên từ phía sau bọn nó. “Chắc là tao cũng nên cảnh giác một chút nhỉ.”

Chuỗi cười của bọn nó tắt ngấm khi Kazuki cùng hai tên đồng bọn Nobu và Hiroto thong thả bước tới.

Jack siết chặt nắm tay, sẵn sàng cho một cuộc chiến.

Có lẽ băng Bọ Cạp không phải chỉ làm trò tiêu khiển.

Có lẽ Kazuki thực sự tin rằng hắn là một thủ lĩnh quân phiệt.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »