
“Akiko à? Cậu có đó không?” Jack nói thầm qua lớp cửa giấy mỏng ở phòng cô bé.
Không có tiếng trả lời. Nó trượt cánh cửa sang bên ghé mắt nhìn vào trong. Không hề có bóng dáng Akiko. Mặc dù giờ này lẽ ra đang là giờ ngủ, tấm đệm nằm của cô vẫn y nguyên như chưa được đụng tới.
Biết đâu cô bé đi tắm thì sao, Jack nghĩ, hoặc có thể là…
Nó đóng cánh cửa giấy lại rồi vội vã lao đi. Từ phòng Yori hắt ra ánh sáng của đèn lồng.
“Yori à?” nó gọi.
Cậu học viên có dáng người nhỏ nhắn trượt mở cánh cửa sang bên.
“Cậu thấy Akiko không?”
“Từ sau bữa tối đến giờ thì không,” Yori lắc đầu đáp lại. “Chẳng phải cậu ấy đang ở trong phòng sao?”
“Không có, tớ nghĩ cậu ấy…” câu nói của Jack bị bỏ lửng khi trước mắt nó là cảnh tượng hàng đống hạc giấy la liệt khắp sàn phòng Yori. “Cậu đang làm cái gì thế?”
“Tớ gập hạc giấy.”
“Cái đó tớ biết, nhưng trong giờ ngủ mà vẫn thực hành origami á! Cậu nghiêm trọng hóa bài học của thầy Yamada quá rồi đấy,” Jack thốt lên. “Nghe này, nếu cậu nghe tiếng Akiko về phòng thì giúp tớ chuyển lời đến cậu ấy là tớ đến khu Vũ Đức Điện rồi nhé.”
“Chỗ phòng tập á? Thế mà cậu còn vừa kết tội tớ học hành chăm quá đấy!” Yori liếc mắt xuống thanh katana của Jack hoài nghi. “Chẳng phải giờ này đã trễ cho một buổi tập kata rồi sao?”
“Tớ không có thời gian giải thích. Cứ nói thế với Akiko nhé.”
Trong lúc Yori chưa kịp trả lời thì Jack đã lại lao đi.
Khi vừa đến cửa ra vào, trong đầu Jack thoáng qua ý nghĩ báo động cho Yamato và Saburo biết điều nó hoài nghi, tuy nhiên sau đó nó lại nghĩ giờ này hai đứa đang ngủ, và nó thì đã làm mất nhiều thời gian quá rồi. Không chừng đến lúc ba đứa tới được Vũ Đức Điện thì bọn đột nhập đã tẩu tán từ lâu.
Jack vội vàng băng qua khoảng sân. Cơn giông đang ùn ùn kéo tới cùng từng đợt gió lạnh lẽo quất qua bộ đồ ngủ kimono mỏng của nó như từng lưỡi kiếm tantō của ninja chém vào da thịt. Ép người vào tường Vũ Đức Điện, Jack rón rén men về phía lối cửa ra vào. Ló đầu ra phía chấn song trên cánh cửa gỗ, nó cố tìm kiếm bóng dáng của những kẻ đột nhập.
Trong gian sảnh tối đen, nó chỉ có thể lờ mờ nhận ra một số bóng người đang ngồi cúi xuống thành một vòng tròn khép kín giữa góc tường khuất kín. Từ khoảng cách này, nó không tài nào nhận ra được khuôn mặt hay nghe thấy họ đang nói gì.
Jack lại vội vàng quay lại khoảng tường phía sau lưng Vũ Đức Điện, nó biết chỗ đó có các ô cửa nhỏ được che bằng các tấm liếp nằm ngay bên dưới chiếc bục, rất dễ tiếp cận. Nó kín đáo kéo một tấm liếp lên. Nhòm qua khe hở, nó nhận ra mình vừa có được tầm nhìn trực diện vào góc phòng.
Jack nhẩm đếm nhóm đột nhập có bốn người tất cả. Tất cả bọn họ đều dùng mũ trùm đầu che mặt trong bóng tối. Ghé sát tai vào khe hở, nó im lặng lắng nghe.
“… Lãnh chúa Kamakura Katsura sẽ tiến hành một cuộc chiến chống lại bọn Cơ Đốc,” một giọng nam trẻ thì thầm đầy vẻ quyền uy trong bóng tối.
Một giọng nữ khàn khàn cắt ngang. “Bọn ngoại quốc là hiểm họa đối với phong tục truyền thống và thứ bậc xã hội xưa nay của Nhật Bản.”
“Nhưng chúng chỉ có vài đứa thôi thì sao có thể thành mối hiểm họa được?” giọng thứ ba chất vấn, đó là một giọng cao và mỏng như tiếng sáo tre.
“Bọn tu sĩ ngoại quốc đang reo rắc thứ tín ngưỡng của ma quỷ, chúng đã khiến vị lãnh chúa tôn kính của chúng ta và các samurai khác phải tin theo những lời bịp bợm đó mà cải đạo,” giọng nam giải thích. “Chúng định thay thế chế độ xã hội của chúng ta từ sâu bên trong. Chúng muốn giết chết nền văn hóa của chúng ta, cai trị đất nước và người dân Nhật Bản.”
“Chúng phải bị ngăn chặn!” giọng nữ xen ngang.
“Lãnh chúa đang tập hợp những samurai trung thành với ngài để chuẩn bị cho một cuộc chiến tận diệt bọn Cơ Đốc,” giọng thứ nhất giải thích. “Cha tao, Oda Satoshi đã gia nhập hàng ngũ của ngài ấy với lời thề trung thành với sự nghiệp chính nghĩa này.”
“Ngoại quốc là bọn sinh vật nguy hiểm đáng bị nghiền nát,” giọng nữ rít lên cay độc.
“Nhưng chúng ta thì làm gì được chứ?” cái bóng thứ tư lên tiếng.
“Chúng ta sẽ chuẩn bị chiến tranh!” cả giọng nam và nữ cùng đồng thanh.
Jack như không tin vào tai mình. Vậy là trước giờ nó đã đúng. Thầy Yamada đã nhầm. Vụ việc giết vị tu sĩ dòng Cơ Đốc không phải là sự việc cá biệt. Đó chỉ là sự kiện mở màn. Lãnh chúa Kamakura đang có ý định giết sạch tất cả tín đồ Cơ Đốc giáo ở Nhật.
Dù vậy, điều khiến Jack thấy ớn lạnh chính là vì nó biết rõ tên thủ lĩnh của nhóm người bí ẩn này là ai. Nó đã nhận ra giọng của hắn. Kazuki, kẻ đang nối gót cha hắn kêu gọi chiến tranh.
Bên ngoài, từng giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống, chẳng mấy chốc cơn mưa rào xối xả khiến người Jack nhanh chóng bị ướt nhẹp, lạnh đến thấu xương. Dù vậy, nó vẫn quyết ở lại để thông tỏ mọi việc. Mặc kệ tình cảnh tồi tệ hiện giờ, nó tiếp tục ép tai cố nghe đoạn đối thoại đang bị tiếng những giọt nước gõ liên tục vào lớp mái Vũ Đức Điện làm gián đoạn.
“… tất cả bọn Cơ Đốc sẽ bị trục xuất bằng cái chết đau đớn,” Kazuki tiếp tục. “Một số đứa có thể sẽ tìm cách trốn chạy, vì vậy nhiệm vụ của chúng ta là phải truy lùng bằng hết.”
“Thế còn Jack thì sao?” chất giọng mảnh the thé cất lên. “Rõ ràng cậu ta đang được thầy Masamoto bảo vệ.”
“Thầy Masamoto vĩ đại của chúng ta còn có nhiều thứ quan trọng phải suy tính hơn là về một thằng ngoại quốc vớ vẩn nào đó. Ý tao là, gần đây mọi người có thấy bóng thầy Masamoto ở trường không? Không chứ gì. Bổn phận của thầy ấy là phải phụng sự lãnh chúa Takatomi, làm sao có thời giờ mà quan tâm đến thằng đó được.”
“Và khi không có vị samurai bảo vệ hắn ở bên thì,” giọng nữ mỉa mai, “dù thằng ngoại quốc đó có chui lủi ở xó nào đi nữa chúng ta cũng sẽ tóm được!”
Đột nhiên Jack cảm thấy nó đang gặp nguy hiểm. Thời gian này nó quá bận rộn với những buổi tập luyện chuẩn bị cho các bài thi đến nỗi không hề để ý đến sự vắng mặt liên tiếp của thầy Masamoto. Đến giờ phút này nó mới nhận ra rằng chỗ ngồi của vị samurai bảo vệ cho nó trong sảnh ăn tối đã để trống gần một tháng nay. Lần cuối Jack thấy thầy Masamoto là khi ông đáo qua công trình xây dựng sảnh Ưng Điểu Đường. Giờ ông đang ở đâu? Nếu tình hình đột ngột chuyển biến xấu, Jack sẽ chẳng được bất kì ai có quyền hành trong trường bận tâm đến việc bảo vệ nó cả.
“Phải chuẩn bị sẵn sàng cho hiệu lệnh vũ trang của lãnh chúa chúng ta,” Kazuki tiếp tục. “Đó chính là mục đích thành lập Băng Bọ Cạp. Giờ tất cả chúng ta hãy cùng thề trung thành với sự nghiệp chính nghĩa này.”
“Nghi thức này cần có chút ánh sáng,” giọng nữ khàn đòi hỏi.
Jack nghe thấy tiếng quẹt đá lửa, vài tia sáng nhấp nháy trong bóng tối. Một lát sau, một cây đèn dầu nhỏ bừng lên như một con đom đóm cô độc giữa gian sảnh sâu hoắm.
Jack giật mình kinh hoàng. Ánh lửa lập lòe rọi sáng khuôn mặt trắng bệch của một cô gái. Hai con mắt hình bầu dục của cô ánh lên như hai viên than trong đám lửa, cặp môi đỏ quạch mở ra để lộ hàm răng nhuộm một màu đen tuyền. Jack lập tức nhận ra ngay đó là Moriko, nữ samurai đã thi đấu với Akiko trong đợt Tha Lưu Tỉ Thí. Một nữ chiến binh xấu xa tàn ác đang học tại trường Liễu Sinh Lưu ở Kyoto. Jack không thể tin được rằng cô ta đang ở ngay trong gian sảnh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu.
“Tốt hơn rồi đấy,” giọng Moriko the thé, cô ta lấy từ chiếc hộp inro nhỏ đựng đồ cá nhân ra một hũ mực và vài cây kim tre rồi đặt chúng xuống bên cạnh cây đèn. Sau đó cô mở bình rượu saké và rót một lượng vừa đủ xuống một cái cốc. Cái cốc này được đặt chính giữa vòng tròn của cả nhóm. “Vậy ai sẽ là người đầu tiên xăm mình?”
“Anh,” Kazuki nói, đoạn cởi áo khoác và phần trên của bộ kimono để lộ phần ngực.
Moriko ngắm nghía một trong các cây kim rồi chậm rãi hơ qua ngọn lửa. Khi đã đủ độ nóng, cô ta nhúng đầu kim xuống hũ mực đen. Moriko dùng tay kia căng phần da ngay phía trên vị trí tim của Kazuki.
“Sẽ đau đấy,” cô nói rồi châm đầu kim vào da của Kazuki để đưa giọt mực vào trong.
Kazuki nhăn mặt, tuy nhiên không hé môi kêu ca lời nào. Moriko lại nhúng đầu kim xuống hũ mực trước khi đâm vào ngực cậu ta lần nữa. Từng cử chỉ của cô ta chậm rãi và chính xác, mỗi lúc một thêm nhiều chấm mực lên phần hình xăm.
Trước đây Jack đã từng chứng kiến mấy thuyền viên trên tàu Alexandria xăm hình lên cánh tay. Nó thấy chẳng đáng đánh đổi sự đau đớn của mình chỉ để lấy được một hình xăm xấu xí của chiếc mỏ neo hay dòng chữ mang tên vài cô em yêu quý nào đó mà chỉ cần cập bến cảng khác là mấy tay thủy thủ sẽ lại quên nhanh như gió.
“Xong,” Moriko nói, một nụ cười đen nhẻm toét lên trên khuôn mặt.
“Đây là biểu tượng của chúng ta,” Kazuki tự hào tuyên bố trong lúc quay người sang để đồng bọn nhìn cho rõ. “Bọ cạp!”
Jack kinh hoàng nín thở. Ngay phía trên vị trí tim Kazuki là hình xăm của một con bọ cạp nhỏ màu đen - sinh vật đã luôn xuất hiện trong những cơn ác mộng.
Dù đức tin Cơ Đốc có phủ nhận thế nào đi nữa thì nó cũng không thể làm ngơ giữa sự trùng hợp của hình xăm này và giấc mơ của nó.
Kazuki nâng cốc rượu saké lên.
“Đã cùng xăm hình bọ cạp và cùng uống chung rượu trong chiếc cốc này thì mãi mãi sẽ là anh em trong Băng Bọ Cạp. Tất cả bọn ngoại quốc đều phải chết!” Kazuki nâng cốc rồi uống rượu.
“Tất cả bọn ngoại quốc đều phải chết!” cả bọn cùng đồng thanh thề thốt trung thành rồi hăm hở cởi phần trên của bộ kimono ra cho Moriko thực hiện nghi thức xăm mình.
Bên ngoài Vũ Đức Điện, cơn giông sấm chớp ì ùng như chứng nhận cho lời thề của chúng.
Jack run lẩy bẩy đến mất kiểm soát. Nó tự ôm chặt mình cho ấm trong lúc ép người vào sát bức tường cố gắng trú thân giữa cơn mưa tầm tã.
Đầu óc nó đang quay cuồng hỗn loạn theo cơn giông. Nó phải làm gì bây giờ? Nó đã nghe hết những điều cần biết. Nhật Bản đang dần chuyển sang tư tưởng bài ngoại. Nếu không ai ngăn Lãnh chúa Kamakura lại thì Jack rồi cũng sẽ trở thành một kẻ bị ruồng bỏ. Trở thành kẻ thù của họ. Nó cần báo lại chuyện này cho thầy Masamoto, nhưng làm sao vị samurai ấy có thể bảo vệ nó trước những thế lực hùng mạnh đến vậy?
Cạch!
Cơn gió lớn đẩy tấm cửa liếp đập mạnh vào ô cửa nhỏ. Giật mình. Jack đánh rơi thanh katana của nó lăn lạch cạch trên nền sân đá rồi biến mất vào bóng tối.
“Có người!” tiếng Moriko hét lên từ bên trong.
Hoảng loạn. Jack vội vã tìm vũ khí. Tiếng bước chân của Băng Bọ Cạp đang sát tới gần.
Mặc kệ thanh katana, nó cắm đầu chạy thục mạng.