Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4185 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
hạt giống
logo

“C út đi, ngoại quốc! Cút đi, ngoại quốc! Cút đi, ngoại quốc!”

Jack ngồi sững người sợ hãi trong chiếc ghế bành của cha nó nhìn Độc Nhãn Long vung kiếm khắc chi chít câu chửi bới đó lên trên tường ngôi nhà bố mẹ và anh em nó sinh sống ở Anh quốc. Như những vết thương hở miệng, từng con chữ đều rỉ ra máu tươi, Jack nhận ra Độc Nhãn Long đang dùng máu cha nó làm mực viết.

Có âm thanh vội vã tiến gần, Jack siết chặt cuốn hải đồ trên ngực. Liếc mắt nhìn xuống, nó bắt gặp bốn con bọ cạp đen, mỗi con to chừng một nắm tay đang bò qua sàn nhà lên đôi chân trần của nó, phần đuôi có kim độc lóe lên trong bóng tối…

“Cậu có đi không?”

Jack bị giật dậy bởi giọng Akiko.

Nó choàng dậy, dụi mắt trước ánh nắng ban mai tràn qua khung cửa sổ nhỏ xíu trong phòng.

“Tớ chưa… chuẩn bị… cậu cứ đi đi,” Jack đáp lại, giọng nó vẫn còn run run trong lúc kéo chăn lên mặt.

“Cậu không sao đấy chứ?” giọng Akiko vang lên từ phía bên kia cánh cửa giấy.

“Tớ không sao… chỉ buồn ngủ thôi.”

Jack thấy mình thật may mắn. Akiko đã đánh thức và giúp nó thoát khỏi một cơn ác mộng nữa.

“Hẹn gặp cậu trong bữa sáng ở Điệp Trùng Đường nhé,” Jack vội vã nói thêm.

“Vậy đừng đến muộn như lần trước đấy,” Akiko cảnh báo, sau đó Jack nghe tiếng bước chân của cô bé xa dần trên hành lang.

Nó ngồi dậy, vẫn còn choáng váng bởi cơn ác mộng về tên Độc Nhãn Long và bốn con bọ cạp. Nó tự hỏi liệu đây có phải là điềm báo như lần ảo mộng về con bướm và con quỷ hay không. Tuy nhiên ảo mộng đó đến vì nó tập tọa thiền. Còn lần này là một cơn ác mộng, một thứ tối tăm và nguyên sơ hơn thế. Nếu ác mộng này còn lặp lại lần nữa, nó tự nhủ sẽ phải đi xin lời khuyên của thầy Yamada.

Jack gặp tấm đệm lại, nó cẩn thận nhét cuốn hải đồ vào trong mép chăn. Đây rõ ràng là một vị trí cất giấu lộ liễu. Nó cảm thấy cần phải nhanh chóng bắt chuyện với Emi để sắp xếp một cuộc viếng thăm tòa thành lần nữa. Vấn đề là nó đã chẳng có dịp nào chỉ có hai đứa để mà thực hiện việc này cả. Lúc nào bên cạnh Emi cũng kè kè Cho và Kai như thể hai đứa là hầu gái vậy. Vả lại, Jack cũng chưa nghĩ ra cách nào để cập đến vấn đề này mà không làm lộ ý định thật của nó.

Nó vội vàng khoác lên người bộ võ phục, cuốn phần trên quanh thân rồi cẩn thận để vạt áo trái đè lên vạt bên phải. Nó không muốn mình ăn mặc theo cách để vạt bên phải đè lên vạt bên trái áo mà người ta vẫn làm với người chết. Sau đó nó cố định gọn gàng bộ võ phục bằng chiếc đai lưng màu trắng trên eo.

Trước khi đi ăn sáng để bắt đầu ngày học mới, Jack chăm chút lại chậu cây cảnh bonsai trên bệ cửa sổ hẹp. Cây hoa anh đào nhỏ xíu này là báu vật của nó, món quà chia tay mà ông cụ làm vườn Uekiya đã tặng ở Toba. Cái cây đã luôn gợi nhắc tới tấm lòng nhân hậu của ông cụ vào mùa hè đầu tiên ấy. Jack kính cẩn tưới nước cho cây, cắt tỉa cành và bỏ đi những chiếc lá úa. Công việc đó như một nghi thức làm dịu lắng tâm trí nó, khiến cho lời mỉa mai cay độc trong cơn ác mộng cũng xa dần cho đến khi chỉ còn như một lời thì thầm xa xăm trong đầu.

Sáng hôm ấy, vài chiếc lá xanh nhỏ trên cây bắt đầu xuất hiện viền màu vàng đồng và đỏ rực, báo hiệu mùa thu đang đến. Vậy là chỉ còn một mùa nữa thôi trước khi những bông tuyết rơi, đánh dấu mốc thời gian cho cuộc chọn lựa sát hạch của thử thách Tam Tố Luân Hồi. Các vị võ sư đã tăng cường độ tập luyện và mức độ phức tạp trong các kĩ thuật, dần đẩy các học viên đến ngưỡng giới hạn của họ. Jack đã bắt đầu cảm thấy khó khăn để theo kịp với chế độ luyện tập ở trường.

Sau khi cố định thanh kiếm gỗ trong dải thắt lưng, nó hít một hơi thật sâu tập trung nguồn năng lượng của mình để vượt qua một ngày luyện tập nữa.

“Lần nữa, thế kata bốn!” thầy Hosokawa ra lệnh.

Các võ sinh vung thanh kiếm gỗ trong không khí, tiếp tục lặp lại các bước di chuyển theo một chuỗi liền mạch được quy định. Mặc dù đã phải thực hiện hàng trăm nhát chém trong sáng hôm đó, buổi học của thầy Hosokawa vẫn không có vẻ gì được giảm bớt độ khắc nghiệt.

Hai tay Jack rã rời vì mệt mỏi, mồ hôi vã ra trên người nó, thanh kiếm gỗ thì nặng trịch như chì.

“Không phải thế, trò Jack!” thầy Hosokawa sửa. “Mũi kiếm phải dừng ở trung đoạn. Trò đang chém qua bụng đối thủ chứ không phải là cắt chân chúng.”

Thường thì Jack là đứa vượt trội so với lớp trong các giờ học Kiếm Thuật, tuy nhiên lần này nó lại gặp nhiều khó khăn trong việc bắt kịp tiến độ tập luyện. Hai cánh tay đã tê rần của nó chẳng còn tuân theo sự điều khiển khiến cho thanh kiếm gỗ càng lúc càng trượt khỏi mục tiêu.

“Tập trung vào!” thầy Hosokawa yêu cầu trong lúc quay về phía nó. “Đừng bắt ta phải nhắc lại lần nữa.”

Ông tóm lấy tay cầm kiếm của Jack lạnh lùng nâng lên độ cao thích hợp. Cánh tay nó run lẩy bẩy vì gắng sức giữ lấy.

“Các thế kata này là những thế cơ bản trong Kiếm Thuật,” thầy Hosokawa nhấn mạnh với cả lớp. “Không biết đi làm sao biết chạy. Các trò phải thuần thục cho đến khi những thế này trở thành bản năng, thanh kiếm này trở thành một phần đời của các trò. Khi thanh kiếm không còn là “kiếm” trong tay thì lúc đó các trò mới đủ thành thạo. Và cũng chỉ đến lúc đó các trò mới thật sự thấu hiểu con đường Kiếm Đạo!”

“VÂNG, THƯA THẦY!” cả lớp hô vang.

Thầy Hosokawa nhìn Jack bằng ánh mắt lạnh lùng nghiêm khắc, “Đừng quên việc tập luyện của mình đấy, trò Jack. Đáng ra giờ này trò phải làm chủ được các kĩ thuật cơ bản rồi.”

Mũi tên lao thẳng tới mục tiêu rồi biến mất giữa các nhành thông già. Một đôi bồ câu đang trú trong chiếc tổ tết bằng cành lá tỏ vẻ phẫn nộ khi bị buộc phải bay lên lớp mái ngói của Đại Phật Đường cho an toàn.

“Thật không tin được!” Jack thốt lên, chìm trong nỗi thất vọng.

Nếu như Akiko có thể bắn trúng mục tiêu ở mức xa nhất một cách thoải mái dễ dàng thì Jack lại không làm được như vậy. Bây giờ cô Yosa còn tăng gấp đôi khoảng cách bằng cách gắn mục tiêu vào tít phía đầu bên kia của Nam Thiền Viên khiến không phát bắn nào của nó có thể tiến đến gần. Ở khoảng cách này còn không thể bắn trúng thì làm sao mũi tên có thể làm tắt ngọn nến đây?

Tình hình còn trở nên tệ hơn khi Kazuki và đồng bọn liên tục cản trở bằng cách cố tình to giọng bình luận về mấy lần bắn trượt của nó.

Nhận thấy Jack đang gặp khó khăn, cô giáo môn Cung Thuật liền tiến đến, đôi mắt sáng như diều hâu của cô xem xét thế đứng và chỉ giúp nó khuyết điểm.

“Thả lỏng nào Jack,” cô Yosa khuyên khi nó trả lại cây cung về giá vũ khí rồi ngồi quỳ xuống chỗ của mình trong hàng. “Bắn trúng mục tiêu hay không không quan trọng.”

“Nhưng với em thì quan trọng ạ,” Jack khăng khăng. “Em muốn vượt qua được thử thách của cô.”

“Em hiểu sai rồi,” cô Yosa đáp, đoạn mỉm cười ấm áp trước vẻ mặt cương quyết của nó. “Em cần vứt bỏ suy nghĩ phải bắn trúng mục tiêu đi. Chỉ khi nào một cung thủ không còn bận tâm về mục tiêu thì khi đó anh ta mới thật sự lĩnh hội được Cung Đạo.”

Jack cúi đầu đáp lễ mà vẫn thấy hoang mang mơ hồ. “Nhưng nếu không bận tâm đến mục tiêu thì chẳng phải em sẽ dễ bắn trượt hơn sao ạ?” nó hỏi.

“Cung Thuật không có gì là thần bí cả, Jack ạ,” cô Yosa lắc đầu nói tiếp. “Giống như bất kì môn nghệ thuật nào khác, bí mật sẽ chỉ được khám phá qua sự tận tụy, chăm chỉ và luyện tập không ngừng.”

Thì em vẫn đang luyện tập chăm chỉ mà, thế mà em có khá lên chút nào đâu, Jack đã rất muốn nói như vậy.

Chiều hôm đó, nỗ lực thực hành origami đến lần thứ năm của Jack vẫn chỉ cho ra kết quả là một đống giấy nhàu nát bừa bãi trên sàn.

Các học viên khác tập trung tọa thiền trên những tấm nệm bên trong gian sảnh Đại Phật Đường. Mẫu hình tọa thiền hôm nay của bọn nó là một con cóc. Trong gian sảnh chỉ có duy nhất âm thanh gấp giấy loạt soạt vang lên.

Thầy Yamada tiếp tục điều khiển cả lớp tọa thiền trên nghệ thuật gấp giấy origami, câu thiền vấn được lặp lại, “Origami dạy chúng ta điều gì?” vẫn chưa ai đưa ra được câu trả lời thỏa đáng cho thầy.

“Xem cách tớ làm này Jack,” Yori nói với Jack, đoạn cậu ta quay sang để nó có thể nhìn rõ các thao tác.

Jack thử lại lần nữa, và nó đã thành công trong việc tạo ra một lỗ rách trên tờ giấy mỏng manh. Jack bực mình rủa to bằng tiếng Anh khiến Yori quay sang nhìn nó lo lắng. Nó đành mỉm cười xin lỗi.

“Làm thế quái nào để tớ có thể trả lời câu thiền vấn của thầy Yamada trong khi không gập nổi một con cóc giấy nhỉ?” Jack nói, với tay lấy thêm một tờ nữa từ trong xấp giấy.

“Tớ không nghĩ vấn đề nằm ở chỗ gập được hay không được đâu,” Yori nhẹ nhàng đáp lại. “Con cóc không phải là điều cốt lõi. Nhớ thầy Yamada đã nói gì không? Câu trả lời nằm trong tờ giấy ấy.”

Yori ngắm nghía con cóc giấy hoàn hảo của mình trước khi đặt nó xuống sàn bên cạnh con hạc giấy, con bướm và con cá vàng cũng hoàn hảo không kém mà cậu ta đã gập xong.

“Nhưng nhất định quá trình này phải có ý nghĩa nào đó chứ,” Jack khăng khăng trong lúc vung vẩy miếng giấy hình vuông của nó một cách chán nản. “Nếu không thì thầy bắt cả lớp gấp giấy để làm gì? Tớ thì xem ra chẳng tiến bộ được mấy.”

Đến giờ thì Jack cảm thấy cực kì lo lắng về cơ hội của nó trong các kì kiểm tra sắp tới. Chỉ có năm học viên xuất sắc nhất được chọn. Nếu Jack không vượt qua được bất kì phần thi nào thì nó sẽ chẳng thể kiếm nổi một chỗ trong Tam Tố Luân Hồi chứ chưa nói đến việc học tuyệt kĩ Nhị Thiên.

“Đừng đánh giá mỗi ngày qua những gì con thu hoạch được,” một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai nó.

Thầy Yamada đã đứng cạnh Jack và đang cúi xuống cầm lấy tấm giấy từ trong tay nó. Ông bẻ, gặp rồi uốn mảnh giấy ngay trước mắt Jack, chỉ trong chốc lát đã biến nó thành một bông hồng rạng rỡ.

“Hãy đánh giá bằng những hạt giống con đã gieo được.”

“Chỉ là cậu đang trải qua một tuần tồi tệ, thế thôi,” Akiko cố an ủi Jack trong bữa tối hôm đó.

“Nhưng đã gần một tháng rồi mà tớ còn chưa bắn trúng nổi mục tiêu,” Jack đáp lại trong lúc lơ đãng cắm đũa vào miếng sushi trước khi kịp nhận ra và nhắc nhở mình rằng đó là một hành động khiếm nhã.

“Dần dần rồi cậu sẽ quen thôi,” Yamato động viên nó. “Cậu quên hồi Tha Lưu Tỉ Thí đã đạt được bao nhiêu điểm trong phần thi Cung Thuật rồi à? Đâu phải là cậu không thể làm được đâu.”

“Chắc cậu nói đúng,” Jack thừa nhận, nó đặt đôi đũa xuống. “Nhưng tớ có cảm giác như thể mình vừa đụng phải một bức tường gạch trong quá trình luyện tập ấy. Thậm chí trong giờ Kiếm Thuật thầy Hosokawa còn phải liên tục đứng sau lưng để sửa từng lỗi cho tớ nữa. Càng cố gắng, tớ càng cảm thấy như mình chẳng tiến bộ thêm được chút nào.”

“Nhưng cậu cũng nghe thầy Yamada nói rồi còn gì,” Yori nhắc lại. “Đừng đánh giá mỗi ngày qua những gì con thu hoạch được…”

“Thì đúng, nhưng tớ thì gieo được hạt giống gì cơ chứ?” Jack thở dài, đoạn gục đầu vào hai tay. “Có lẽ Kazuki nói đúng. Tớ không xứng làm một samurai.”

“Đừng nghe những gì tên Kazuki đó nói nữa, được chứ?” Akiko tức tối thốt lên. “Hắn đang đầu độc đầu óc cậu đấy! Dĩ nhiên cậu xứng đáng làm một samurai. Nếu không nghĩ thế thì thầy Masamoto đâu có tốn công nhận nuôi rồi còn đưa cậu vào học trường này. Trở thành một samurai thực thụ đương nhiên cần rất nhiều thời gian rồi.”

Jack chán nản nhìn ra bên ngoài ô cửa sổ nhỏ xíu của phòng nó trong Sư Tử Đường. Bầu trời đêm bên ngoài chi chít sao. Vầng trăng khuyết hắt xuống thứ ánh sáng ma quái trùm lên những dãy nhà sắc màu kì dị trong Nhị Thiên Nhất Lưu.

Xa xa phía chân trời. Jack thấy những đám mây giông đang kéo đến. Chúng dần nuốt chửng từng ngôi sao một trên bầu trời. Một cơn gió lạnh lùa qua khoảng sân khiến dải Kí thư kì [13] trên lối vào Vũ Đức Điện bắt đầu bay phần phật như lá buồm trên một con thuyền.

Jack tưởng tượng nó đang ở trên tàu Alexandria với cha, ông đang chỉ cho nó cách nhìn bầu trời để định vị. Đó là thứ nó tiếp thu khá giỏi. Trở thành hoa tiêu là một việc quá đỗi tự nhiên với nó. Nó có thể kể tên những ngôi sao và hành tinh trên bầu trời, dùng chúng trong việc tính toán tọa độ tàu và hải tuyến dù cho có đang ở giữa những hải phận khó nhằn đi nữa.

Nó sinh ra là để làm hoa tiêu tàu biển. Không phải để trở thành samurai.

Đột nhiên Jack cảm thấy áp lực cuộc sống ở Nhật như một cuộn dây quặn thắt đáy nỗi lòng nó mỗi lúc một chặt thêm cho đến khi nó tưởng mình sắp bùng nổ. Mỗi ngày nó phải đau đầu nói chuyện bằng tiếng Nhật. Những quy tắc khắt khe cứng nhắc trong cuộc sống tại Nhật khiến nó thấy mình lúc nào cũng như đang đi trên những chiếc vỏ trứng mỏng manh dễ vỡ. Khoảng thời gian tập luyện gian khổ. Mối đe dọa thường trực từ tên Độc Nhãn Long cùng nỗi lo liệu nó có kịp sẵn sàng cho cuộc đối đầu ấy. Hố sâu trống vắng sự hiện diện của cha mẹ nó. Ý nghĩ rằng Jess phải ở một mình, cùng mối đe dọa từ trại tế bần đang lơ lửng trên đầu con bé…

Chìm trong tuyệt vọng. Jack suýt nữa để vuột mất khoảnh khắc vài bóng người băng qua khoảng sân trường. Nép sát vào bóng tối, chúng men theo bên dưới mái hiên tránh gió của Vũ Đức Điện trước khi biến mất vào bên trong.

Quyết định vạch mặt kẻ đột nhập lần này, Jack chộp lấy thanh katana của nó rồi lao ra ngoài.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »