
Tiếng gào thét của con sông phía dưới vang đầy hai tai Jack trong lúc nó bước đi trên khúc gỗ bắc ngang qua miệng vực, từng mảnh vụn của nỗi sợ hãi tiếp tục găm chặt vào người nó.
Tuy không nhìn thấy nhưng nó biết ngay dưới chân mình là khe núi chực chờ như miệng một con cá mập đang há ra. Dù vậy, cứ sau mỗi bước lần mò, sự tự tin của nó lại tăng lên. Khoảng thời gian từng làm thợ leo cột buồm trên tàu Alexandria đã khiến nó quen với việc bước dò, cảm giác bàn chân phải bám chặt vào bề mặt trơn tuột của khúc gỗ khiến nó thấy mình như vừa được trở về nơi đầu trục căng buồm.
Jack cảm thấy tất cả các giác quan trên cơ thể nó đang hoạt động thay cho thị giác. Nó cố gắng tận dụng việc lắng nghe những âm thanh biến động vọng lên từ dòng sông chảy xiết bên dưới để ước lượng quãng đường đã đi.
Cuối cùng chân nó cũng đặt lên được thảm cỏ đối diện bên kia. Nó mở mắt kinh ngạc khi thấy mình đã vượt qua khe vực mà không cần nhìn đường dù chỉ một lần.
Giờ đến lượt Akiko tiến lại gần khúc gỗ. Cô nhắm mắt lại. Chỉ bằng vài bước chân thoăn thoắt là cô bé đã băng qua khe vực. Khả năng thăng bằng hoàn hảo như một vũ công của cô bé khiến cho bao nhiêu cố gắng nỗ lực nãy giờ của mọi người đều trở thành những màn trình diễn vụng về và lóng ngóng.
Đến lượt Yamato, cậu ta liền trì hoãn bằng cách lịch sự mời Emi đi trước. Cô bé nhanh chóng băng qua. Yamato bước hẳn sang bên nhường đường cho các bạn còn lại. Saburo lập cập lê bước rồi đến Yori vội vàng chạy qua, tiếp đến Kiku. Nobu thì ngồi chịt hẳn xuống khúc gỗ mà dùng tay mò mẫm đường đi, còn Kazuki thong thả đi sang mà chẳng thèm nhắm mắt.
Cuối cùng chỉ còn lại duy nhất lượt của Yamato.
“Đừng lo,” Jack hô to. “Cứ nhắm mắt lại mà đi thẳng là cậu sẽ qua thôi.”
“Tớ biết rồi!” Yamato đáp lại một cách bực bội, tuy nhiên cậu ta vẫn đứng nguyên xi tại phía đầu bên kia khúc gỗ với cây gậy run cầm cập trong tay.
“Hãy dùng đôi mắt trong tâm hồn và tin vào chính mình, rồi nỗi sợ sẽ biến mất,” thầy Kano đưa ra lời khuyên trong lúc đứng chờ phía bên kia vực.
Yamato nhắm tịt mắt lại rồi hít một hơi thật sâu, đoạn cậu ta bước lên khúc gỗ và ép mình tiến lên bằng từng bước ngắn đầy khó khăn. Được nửa đường thì những bước đi của Yamato trở nên lảo đảo dữ dội. Cả lớp cùng nín thở đoán chừng Yamato sắp rơi đến nơi. Tuy nhiên cậu ta đã lấy được thăng bằng và lại tiếp tục những bước đi chậm chạp.
“Sắp đến rồi,” Saburo hét lên cổ vũ khi Yamato chỉ còn cách bờ bên kia chưa đầy bốn bước.
Lẽ ra Saburo đã không nên cất tiếng, bởi ngay lúc đó Yamato đã mở choàng mắt nhìn xuống dưới và bắt gặp hình ảnh miệng vực sâu hoắm đáng sợ ngay dưới chân mình. Hoảng hốt, Yamato mất hết ý thức. Trong lúc vội vàng lao về phía trước, một chân của cậu ta đã trượt khỏi khúc gỗ.
Yamato hét lên trong lúc lao đầu xuống vực.
Tuy nhiên ngay khi Yamato vừa trượt chân, thầy Kano đã lập tức phóng cây gậy về phía trước đỡ ngang ngực rồi hất ngược cậu ta vào vị trí an toàn. Yamato rơi bịch xuống nền cỏ run lẩy bẩy.
“Trò đã mở mắt và để nỗi sợ chiếm lĩnh phải không?” Thầy Kano lên tiếng. “Rồi trò sẽ học được cách không để bản thân dao động trước những gì mắt thấy tai nghe thôi.”
Không chờ câu trả lời, vị võ sư quay người tiếp tục sải bước dẫn cả lớp tiến sâu vào rừng.
Jack, Akiko và Saburo vội chạy tới bên đỡ Yamato dậy nhưng cậu ta đã ủ rũ nhún vai đẩy bọn nó ra. Rõ ràng cậu ta đang bực mình khi vừa bị mất thể diện trước lớp.
“Sao mà thầy Kano làm được như thế nhỉ?” Jack kinh ngạc thốt lên với hai đứa bạn trước thân thủ nhanh như chớp của vị võ sư môn Bổng Thuật. “Thầy ấy còn không thấy đường mà!”
“Khi nào đến tăng viện trò sẽ hiểu. Jack à,” giọng thầy Kano vang lại từ đằng xa.
Cả bọn giật mình nhìn nhau không chớp mắt. Thầy Kano đã khuất dạng từ lâu mà vẫn nghe được cuộc đối thoại của bọn nó.
“Đền thờ này là nơi vị võ sư sáng lập nên trường phái Vô Nhãn Lưu, thầy Sorimachi, bắt đầu quá trình tập luyện của mình,” thầy Kano giải thích. “Trường phái này dựa trên tâm niệm chỉ dùng mắt thì sẽ không bao giờ nhìn thấu được sự vật.”
Cả lớp đứng theo hai hàng ngang chăm chú lắng nghe lời vị võ sư, tay mỗi học viên đều nắm chặt cây gậy. Thầy Kano đã dẫn học trò đến khoảng sân rộng phía trước những tàn tích còn lại của Căn Bổn Trung Đường, nơi từng là đền thờ chính lớn nhất của ngôi chùa vĩ đại và hùng mạnh Duyên Lịch Tự trong quá khứ.
Phần mái cong vút của ngôi chùa đã bị sập vài chỗ, những miếng ngói xanh đỏ vương vãi khắp nền chùa như những chiếc vảy rồng bị vứt bỏ. Mấy cột trụ lớn bằng gỗ bị gãy nghiêng, đè lên các mảng tường nứt vỡ lởm chởm tạo thành những khe hở để lộ phần điện thờ bên trong bị xáo trộn và một vài bức tượng đá rạn nứt. Khu tăng viện thì đã bị phá hủy hoàn toàn.
Tuy vậy, tận sâu bên trong ngôi chùa vẫn có một tia sáng nhỏ lung linh. Thầy Kano đã nói với bọn nó rằng đó là “ánh sáng vĩnh cửu”. Chiếc đèn lồng được thắp sáng bởi sư Saicho, vị sư sáng lập nên ngôi chùa, đã duy trì ngọn lửa suốt tám trăm năm qua. Chiếc đèn ấy luôn được một vị tăng cô độc chăm sóc. “Niềm tin không bao giờ tắt,” thầy Kano kính cẩn cúi đầu về phía tia sáng rồi bắt đầu bài học.
“Với tư cách là những chiến binh samurai, các trò không được để những gì mình thấy làm mờ mắt. Để chiến thắng kẻ thù, hãy sử dụng tất cả các giác quan - thị giác, thính giác, xúc giác, vị giác và khứu giác. Luôn hòa hợp các giác quan trong cơ thể, duy trì điểm cân bằng tuyệt đối, và luôn ý thức được hoạt động của mỗi chi so với các chi còn lại.”
Vị võ sư quay mặt về phía Jack, đôi mắt như có màn sương xám ngự trị của thầy nhìn xoáy vào nó. Ánh nhìn đó khiến Jack có cảm giác bất an, như thể ông đã xuyên thấu tâm can nó.
“Jack à, trò đã thắc mắc vì sao ta có thể cứu bạn trò trong khi không nhìn thấy gì phải không. Rất đơn giản. Ta cảm nhận được sự hoảng sợ của trò ấy. Ngay cả trước khi trò ấy ngã thì cây gậy của ta đã di chuyển tới rồi. Ta nghe thấy tiếng trượt chân và tiếng hét, vì thế ta biết chính xác vị trí của cậu ta. Cái khó chỉ là làm sao để cậu ta không rơi trúng phải một trong số các trò thôi!”
Có tiếng cười rúc rích lan ra giữa các học viên.
“Nhưng chỉ bằng những kĩ thuật đó thì làm sao đấu lại với kẻ thù vô hình được ạ?” Kazuki lên tiếng hoài nghi.
“Ta sẽ cho trò thấy,” thầy Kano đáp lại, ánh mắt mờ đục của thầy quay sang phía Kazuki. “Trò tên gì?”
“Oda Kazuki ạ, thưa thầy.”
“Được rồi, trò Kazuki, nếu trò có thể lấy được hộp gỗ cá nhân inro của ta thì nó sẽ thuộc về trò.”
Kazuki nhoẻn miệng cười trước lời thách thức. Cái hộp nhỏ đựng đồ đang được treo lủng lẳng bên ngoài dải thắt lưng trên bộ kimono của vị võ sư, quả là một vị trí thuận lợi mà đến một tên trộm kém cỏi nhất cũng có thể dễ dàng thó được.
Kazuki rón rén ra khỏi hàng, âm thầm tiến về phía thầy. Lúc đi qua Nobu, cậu ta ra hiệu cho tên này và Hiroto, một tên gày nhẳng như con bọ que đi theo. Sau đó Kazuki tiếp tục tiếp cận vị võ sư, cùng lúc Nobu bước đến từ bên phải và Hiroto từ trái tiến lại. Mỗi đứa cùng tiến về phía thầy theo các hướng.
Ngay lúc các học trò chỉ còn cách bốn bước chân thì thầy Kano đã lướt cây gậy bổng của mình sang bên đập trúng cổ chân Hiroto làm tay này trượt ngã. Sau đó cây gậy tiếp tục xoay vòng rồi thọc mạnh vào giữa hai chân Nobu. Tiếp ngay sau đó là một cú thúc gậy trực diện vào bụng khiến cậu chàng giật mình ngã xuống sân. Không ngừng một giây, vị thầy tiếp tục tấn công Kazuki bằng một đòn gậy bổng chọc thẳng vào cổ.
Kazuki cứng người, tiếng nuốt nước bọt hoảng loạn của cậu ta phát ra nghe rõ mồn một sau khi phần đầu gậy dừng lại sát nơi yết hầu.
“Biết sử dụng chiến thuật nhử mồi, rất khá đấy trò Kazuki, tuy nhiên cậu bạn này của trò có mùi như miếng sushi ba ngày chưa dùng ấy,” vị thầy hất đầu về phía thân hình đang nằm sõng soài của Hiroto. “Trò thì thở khò khè như một con rồng mới sinh, còn bước đi của trò kia nặng trịch như một con voi!” vị thầy nói tiếp, ám chỉ Nobu đang nằm trên sân xoa xoa chỗ bụng bị bầm.
Từ phía các học viên nổ ra một chuỗi âm thanh khúc khích không kìm lại được.
“Đủ rồi!” thầy Kano cắt ngang ra hiệu chấm dứt tiếng cười. “Đã đến lúc các trò bắt đầu tập luyện, nếu không các trò sẽ không bao giờ học được cách chiến đấu mà không dùng tới mắt. Tất cả dàn hàng ra, đứng cách nhau sao cho đủ chỗ để còn vung gậy.”
Cả lớp ngoan ngoãn dàn hàng trên nền sân lát đá.
“Trước tiên các trò cần làm chủ được trọng lượng và cảm giác của cây gậy. Ta muốn các trò xoay gậy như cách ta làm.”
Thầy Kano giơ cây gậy trong tay phải ra và nắm vào phần giữa. Sau đó, ông bắt đầu xoay gậy bằng cách đổi hai tay. Mới đầu vị thầy xoay chậm, sau đó tăng tốc dần đến khi chỉ còn thấy một vòng tròn vun vút lúc bên này lúc lại sang bên kia.
“Một khi các trò đã có đủ tự tin để xoay cây gậy giữa hai tay thì hãy nhắm mắt lại. Hãy học cách cảm nhận sự chuyển động của nó chứ đừng phụ thuộc vào thị giác để điều khiển nó.”
Cả lớp bắt đầu xoay gậy trong tay. Vài võ sinh ngay lập tức lóng ngóng làm rơi vũ khí.
“Cứ bắt đầu chậm thôi. Phải học được cách chuyển động tay cho đúng trước,” thầy Kano đưa ra lời khuyên.
Ngay từ đầu Jack đã gặp khó khăn trong việc đổi tay xoay gậy. Vốn kiệt sức do thiếu ngủ, phản xạ hành động của nó trở nên lờ đờ và vụng về.
Yamato thì khác. Cậu ta xoay gậy trong tay như thể sinh ra là để sử dụng nó. Trong lúc Jack còn đang lóng ngóng thì Yamato đã có thể nhắm mắt xoay gậy.
“Làm tốt lắm, trò Yamato,” thầy Kano lên tiếng khen ngợi khi nghe thấy tiếng gậy của cậu ta vun vút trong gió. Yamato mỉm cười, bộ dạng nhút nhát của cậu chàng khi phải băng qua cây cầu giờ đã được gỡ gạc lại bằng thành tích là võ sinh đầu tiên trong lớp thực hiện được kĩ thuật xoay gậy.
Sau đó không lâu, Jack cũng xoay được cây gậy của mình, mặc dù tốc độ của nó vẫn còn khá chậm. Sự tự tin của nó tăng dần theo quá trình luyện tập, cuối cùng nó cũng đủ can đảm nhắm mắt lại. Jack cố gắng làm chủ thứ vũ khí trong tay, lắng nghe âm thanh của nó, cảm nhận chứ không nhìn vào nó.
Jack tăng tốc.
Cây gậy như đang bay, mỗi vòng xoay tạo ra âm thanh vun vút đập vào tai nó.
Nó đã thành công!
“Ái daaa!” Jack hét lên khi chân nó nhói đau.
Cây gậy đã đập trúng cẳng chân và văng ra khỏi tay nó mà lăn lông lốc trên sàn đá. Jack tập tễnh đuổi theo cây gậy.
Cây gậy dần dừng lại… dưới chân Kazuki.
Jack cúi xuống vớ lấy, nhưng nó chưa kịp chạm đến cây gậy thì đã bị đánh mạnh vào phía sau đầu. Jack trừng mắt nhìn lên Kazuki.
“Cẩn thận vào, ngoại quốc,” Kazuki mỉa mai liếc nó.
Cơn thù hận giữa cả hai bùng lên, Jack căng người thủ thế sẵn sàng chiến đấu.
“Đừng hòng,” Kazuki rít lên sau khi thấy thầy Kano không ở gần. “Còn lâu mày mới lại gần cây gậy được.”
Kazuki chĩa cây gậy ngay trước mũi Jack bắt nó phải cúi đầu xuống. Jack lùi lại, làm động tác giả di chuyển về bên trái rồi lập tức thụp xuống vơ lấy cây gậy bằng tay kia. Tuy nhiên Kazuki đã dự tính trước và dùng đầu gậy chặt mạnh vào ngón tay Jack khiến cây gậy của nó tiếp tục bị rớt xuống sàn tạo ra âm thanh loảng xoảng.
“Trò nào còn để cây gậy của mình rơi nữa thì tốt nhất là nên mở mắt trước khi có đủ khả năng,” giọng thầy Kano vọng lại từ phía bên kia sân chùa.
Jack và Kazuki âm thầm đối mặt với nhau, thủ thế chờ đối phương ra đòn trước.
“Dù mở hay nhắm mắt thì mày cũng chả đủ tư cách làm một samurai,” Kazuki thì thầm khiêu khích. “Chắc mày cũng nhận ra một điều là chả có đứa nào trong trường ưa mày rồi chứ. Mấy đứa mà mày gọi là bạn thật ra cũng chỉ vì muốn tỏ ra lịch sự với mày thôi, thầy Masamoto đã bắt bọn chúng phải thế mà.”
Lời nói của Kazuki khiến Jack nổi nóng, phải cố gắng lắm nó mới kiềm chế được cơn giận.
“Còn những ai muốn tiếp tục tán chuyện thì nên dùng chỗ sức đó vào việc tập luyện cho tốt hơn,” thầy Kano cố tình nói thêm.
Tuy nhiên kết cục đã được ấn định. Lời nói cuối cùng của Kazuki đã đánh trúng vào điểm yếu tâm lí Jack. Nó không thể phủ nhận có một phần sự thật trong lời khiêu khích của cậu ta. Khi nó mới bước chân đến Nhật, Yamato chỉ miễn cưỡng chấp nhận sự hiện diện của nó vì cha cậu ta đã trực tiếp yêu cầu như vậy. Phải đến tận khi chiến thắng trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí, hai đứa mới trở thành bạn của nhau. Rồi cả Akiko nữa. Dù cô bé là người thân thiết nhất với nó, nhưng thật ra Jack cũng chẳng thể đoán được tình bạn của bọn nó là thật hay không bởi Akiko quá giỏi che giấu cảm xúc bên trong.
Có lẽ Kazuki nói đúng.
Mặc dù Akiko đã phủ nhận việc làm mờ ám tối qua, Jack vẫn không khỏi có cảm giác cô bé đang giấu giếm nó điều gì đó.
Nhận thấy cuộc chiến nội tâm đang giằng co trên mặt Jack, Kazuki nhoẻn miệng cười.
“Cút đi, ngoại quốc,” hắn mấp máy môi.