
Jack phóng nhanh qua sân.
Đến nơi, nó đẩy cánh cửa giấy sang bên lén nhìn vào trong. Tất cả các ngọn đèn dầu đều đang lụi tàn nên gần như nó không thể nhìn rõ cảnh vật. Tuy vậy, hành lang có vẻ vắng lặng.
Nó rón rén xuống khu nữ sinh để đến phòng Akiko. Tới nơi, nó nhận ra cánh cửa phòng cô vẫn còn khép hờ. Nó nghé mắt nhìn vào qua khe cửa hẹp.
Dưới lớp chăn, có vẻ như Akiko đã nhanh chóng giấu mình và ngủ được một lúc rồi.
Nhìn cô bé ngủ ngon, Jack chợt nhận ra nó đã kiệt sức đến cùng cực. Có lẽ nào vì quá đói và thiếu ngủ mà nó đã tưởng tượng ra cảnh đột nhập vừa nãy không?
Nó định bụng sẽ nói chuyện với Akiko vào ban sáng, còn lúc này chiếc giường êm ấm đang gọi mời nghỉ ngơi nên nó loạng choạng về phòng. Đổ ụp xuống tấm đệm, từng luồng ý nghĩ trong đầu nó cứ xoắn xuýt lại. Jack nhìn con búp bê Daruma chằm chằm, sẵn sàng chìm vào giấc ngủ. Không lâu sau, mí mắt của nó dần nặng trĩu.
Jack nghĩ là nó mới vừa chợp mắt được chừng một giây thì Yamato đã đứng ngay trước cửa, nắng mặt trời buổi sớm tràn ngập phòng.
“Nhanh lên Jack!” Yamato giục giã và lay nó ra khỏi đệm. “Cậu vừa bỏ lỡ mất bữa sáng rồi, thầy Kano nói là chúng ta phải có mặt trong Vũ Đức Điện ngay lập tức. Hôm nay là tiết đầu tiên của môn Bổng Thuật.”
Một đám võ sinh băng qua chiếc cầu gỗ lớn bắc ngang sông Kamogawa tiến đến phía tây bắc núi Hiei, bỏ lại sau lưng kinh đô Kyoto ồn ào náo nhiệt. Mặc dù lúc này đang là cuối mùa hạ, thời tiết vẫn khá ấm áp và khô hanh còn bầu trời thì trong vắt không một gợn mây. Dưới cái nắng chói chang của buổi sớm, các dấu tích còn lại của những đình thờ bị cháy rải rác khắp sườn núi sáng lên như những chiếc răng bị gãy.
Lừng lững không khác gì một quả núi, thầy Kano với thân hình hộ pháp đang sải bước đi trước cả hàng với cây gậy bổng màu trắng to lớn đều đều đập xuống nền đất theo mỗi bước chân. Như một đàn cừu đi theo người chăn cừu, hai hàng học viên đi sau cũng nhịp chân cùng lúc với âm thanh kịch - kịch nhịp nhàng từ cây gậy.
Theo lời hướng dẫn, cả lớp đã tập trung bên ngoài Vũ Đức Điện chờ vị thầy mới của chúng. Trong lúc đó, Jack và những bạn khác tranh thủ đứng xem các thợ xây buổi sớm đang đào móng cho gian phòng tập mới - Ưng Điểu Đường, đến khi thầy Kano xuất hiện. Ông đón chào các học viên của mình bằng một cái gật đầu rồi bảo bọn nó tự lấy cho mình một cây gậy bổng ở giá treo vũ khí trên tường trong Vũ Đức Điện. Sau đó họ rời trường, bắt đầu một cuộc hành quân ngắn.
Kể từ lúc đó, vị võ sư không hề lên tiếng.
Khi cả lớp đến được chân núi thì mặt trời cũng đã lên cao. Thử thách của cuộc hành quân bất khả kháng là gió bụi trên đường cùng với cái nóng nực và những cơn khát. Vì thế mà khi vừa tới chân núi chuẩn bị trèo lên đỉnh Hiei, bóng râm mát của những cây tuyết tùng cổ thụ đã làm nhẹ bớt phần nào gánh nặng trên vai mọi người.
Trên những cung đường ngoằn ngoèo dẫn lên đỉnh núi, các võ sinh đã bắt đầu tách xa nhau hơn, cuối cùng Jack cũng chớp được một cơ hội nói chuyện với Akiko.
“Cậu nghĩ thầy Kano định dẫn bọn mình đi đâu đây?” nó hỏi bâng quơ.
“Chắc là đến Duyên Lịch Tự.”
“Sao lại đến chỗ đó? Cậu từng bảo nơi đó đã bị một vị tướng samurai tàn phá nó rồi còn gì?”
“Phải, đại tướng quân Nobunaga.”
“Vậy giờ còn gì ở đấy cho chúng ta không?” Jack hỏi.
“Không. Chỉ có phế tích của hàng trăm khu đền bị bỏ hoang thôi. Bốn mươi năm qua, Duyên Lịch Tự chẳng khác nào một nấm mồ.”
“Thế thì ý tưởng tập luyện trên đó thật là kì cục.” Jack xích lại gần hơn, để mắt xem có ai đang nghe cuộc nói chuyện của hai đứa không rồi mới thì thầm. “Mà, tối qua cậu làm gì thế?”
Akiko thoáng hoang mang trước câu hỏi của nó. Sau đó cô bé trả lời, mắt vẫn tiếp tục dõi về phía trước, “Gập hạc thôi.”
“Không, ý tớ là khoảng thời gian trước bình minh cơ,” Jack nhấn mạnh. “Tớ chắc chắn là đã thấy cậu bên ngoài Sư Tử Đường. Lúc đó cậu còn mặc bộ đồ đen như ninja nữa!”
Vẻ mặt Akiko vừa như không tin lời Jack và vừa có phần cảnh giác.
“Chắc cậu nhìn nhầm rồi Jack à. Lúc đó tớ đang ngủ mà. Như mọi người khác.”
“Ừm, rõ ràng tớ có thấy ai đó - thề là giống cậu như đúc. Nhưng khi tớ bước vào trong thì chẳng thấy ai cả.”
“Có chắc là cậu không bị hoa mắt không?” Cô bé nhìn nó với vẻ quan tâm lo lắng. “Trông bước chân của cậu mệt mỏi lắm. Tối qua cậu có ngủ được chút nào không đấy?”
Jack lắc đầu mệt mỏi, nó định hỏi thêm thì các học viên đi sau đã đến sát gần.
Jack vẫn lơ đãng theo dõi Akiko, tuy nhiên cô bé chẳng có gì khác lạ. Có lẽ nó đã nhầm thật. Chẳng có lí do gì để Akiko phải nói dối nó cả. Nhưng nếu không phải là Akiko thì kẻ đó là ai?
KỊCH!
Mạch suy nghĩ của nó đột ngột bị cắt ngang bởi tiếng đập cuối cùng của cây gậy xuống nền đất. Tất cả học viên lập tức ngừng hành quân.
“Chúng ta sẽ băng qua đây,” thầy Kano thông báo. Giọng ông trầm vang như thể có chiếc chiêng thờ rung lên trong ngực.
Các học viên tiến lại gần. Jack cũng bước lên dọc theo mép hàng cùng Yamato và Akiko. Trước mắt chúng là cảnh cánh rừng bị khe núi xẻ làm hai, tận sâu dưới đáy vực là một con sông chảy xiết. Lấp ló trong màn sương ẩm ướt, chỉ có dấu tích còn lại của một chiếc cầu gỗ bắc ngang miệng vực.
“Chúng ta sẽ băng qua bằng lối nào ạ, thưa thầy?” Yamato lên tiếng.
“Có cầu đấy thôi?” thầy Kano hỏi lại.
“Dạ vâng,” Yamato sửng sốt trước câu hỏi, “nhưng nó hỏng rồi mà thầy.”
Thầy Kano ngước mắt lên trời như thể đang lắng nghe những âm thanh từ xa vọng lại rồi nói, “Thế còn khúc gỗ thì sao?”
Cách cây cầu một quãng là một thân tuyết tùng nhỏ đã bị đốn ngã nằm bắc ngang qua hẻm núi, các nhánh của nó đã bị chặt bớt, thân cây đã tróc hết vỏ.
“Nhưng thưa thầy,” Yamato run run lên tiếng phản đối, “khúc gỗ ấy chỉ đủ chiều rộng của một bàn chân… lại phủ đầy rêu… ẩm ướt nữa… như thế trơn và dễ ngã lắm ạ.”
“Vớ vẩn. Tất cả các trò đều phải băng qua đây. Yamato, trò sẽ là người dẫn đầu. Chẳng phải trò là con trai của thầy Masamoto sao?”
Yamato há hốc miệng kinh hoàng, khuôn mặt tái mét. “Vâng, thưa thầy,” cậu ta yếu ớt đáp lại.
“Tốt, vậy dẫn đường đi!”
Thầy đẩy nhẹ cây gậy vào vai Yamato cổ vũ tinh thần, còn Yamato thì lê gót tới gần miệng vực rồi dừng lại ngay đó.
“Còn chờ gì nữa?” thầy Kano lên tiếng.
“X-x-xin lỗi… thầy,” Yamato lắp bắp, “Em… không làm được.”
Jack biết Yamato vốn sợ độ cao. Nó đã nhận ra nỗi sợ của cậu ta trong lần hai đứa phải gắng sức trèo lên thác Âm Vũ Thanh của cuộc Tha Lưu Tỉ Thí. Lần này chứng hoa mắt chóng mặt lại tiếp tục đánh gục cậu bé.
”Vớ vẩn. Nếu thấy sợ độ cao thì đừng có nhìn,” thầy Kano chỉ thị.
“Sao ạ? Nhắm mắt lại á!” Yamato thốt lên, lùi xa khỏi vực thẳm.
“Phải. Trở thành kẻ mù trước nỗi sợ của mình.”
Các võ sinh nhìn vị thầy sững sờ kinh ngạc. Chỉ riêng ý nghĩ phải băng qua khúc gỗ đó đã đủ làm tất cả nản lòng chứ chưa nói đến việc nhắm mắt. Thật là một ý tưởng điên rồ!
“Cách đó bảo đảm an toàn. Ta sẽ thị phạm trước cho các trò,” nói rồi thầy Kano cởi đôi dép cói và treo lên gậy. “Có trò nào có thể hướng dẫn cho ta biết khúc gỗ nằm ở đâu không.”
Các học viên càng hoang mang nhìn nhau. Khúc gỗ rõ ràng nằm ngay trong tầm mắt mọi người. Sau một hồi chững lại, vài học viên trong lớp đưa tay chỉ về phía khúc gỗ.
“Chỉ chỏ vô ích,” thầy Kano lên tiếng. “Ta là người mù.”
Jack cùng các học viên sững người trước câu nói ấy. Thầy Kano đã dẫn cả bọn đi qua bao nhiêu đường đèo núi mà chưa hề một lần phải nhờ đến bọn nó giúp sức hay hướng dẫn. Làm sao một người mù có thể làm được như thế?
Lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt. Jack quan sát kĩ lưỡng vị võ sư mới của mình, vẻ ngoài nổi bật của thầy là thân hình hộ pháp cao lớn hơn những người Nhật bình thường đến một cái đầu. Khi nhìn kĩ hơn, Jack thấy mắt thầy Kano không phải là màu xám tự nhiên mà mờ đục như thể một màn sương biển đã chui vào chiếm ngự trong đấy.
“Dạ thưa thầy,” Akiko lên tiếng, cô bé là người lấy lại được bình tĩnh trước tiên. “Khúc gỗ gần như nằm ngay trước mặt thầy ạ, khoảng tám thước về phía trước và mười thước về bên trái.”
“Cảm ơn trò,” thầy Kano đáp rồi tự tin sải bước về phía miệng vực.
Cây gậy bổng của thầy lần được tới bờ vực, vị võ sư đi men theo miệng vực sang phía bên trái cho đến khi cây gậy va vào khúc cây bị đốn. Không một giây chần chừ, ông bước lên khúc gỗ hẹp, tay đưa cây gậy ra phía trước giữ thăng bằng và băng qua cầu một cách dễ dàng.
“Các trò vừa được chứng kiến bài học đầu tiên của mình rồi đấy,” thầy Kano lên tiếng thông báo từ phía bên kia vực. “Đừng dùng đôi mắt trên khuôn mặt, hãy nhìn bằng đôi mắt trong tâm hồn và các trò sẽ chế ngự được mọi nỗi sợ hãi.”
Như thể đáp lại những lời uyên thâm của vị thầy, một tia sáng xuyên qua tán cây rọi xuống khe vực tạo nên một chiếc cầu vòng nhỏ lấp lánh giữa làn bụi nước mờ ảo cuộn xoáy lên từ dòng sông bên dưới.
“Giờ đến lượt các trò.”