Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
kẻ đột nhập
logo

Được thầy Yamada trấn an, Jack đã không còn lo sợ, thậm chí tối hôm đó nó cảm giác rất bình an nếu như Yamato không nhắc nó nhớ đến hình phạt của thầy Kyuzo. Và vì thế nên trong lúc mọi người hối hả gập hạc tìm câu trả lời cho câu thiền vấn của thầy Yamada thì Jack lại phải hì hụi lau chùi đến bóng loáng từng phiến sàn gỗ ở khu võ đường Vũ Đức Điện.

Jack thấy nền sàn gỗ rộng giống như mặt biển khơi. Khi lau đi lau lại bằng thứ nước đánh bóng, cái bóng của nó cũng nhô lên nhô xuống chẳng khác nào gợn sóng nhỏ tí teo chạy dọc trên nền sàn.

“Làm cẩn thận vào!” thầy Kyuzo tranh thủ buông lời mỉa mai Jack lúc thưởng thức bữa tối của mình tại một góc khuất trong gian sảnh rộng lớn.

Mùi cá thu nướng thơm phức hấp dẫn bay ngang mũi Jack khiến dạ dày nó đói cồn cào.

“Sáng mai ta sẽ quay lại,” thầy Kyuzo đột ngột thông báo khi đã ăn xong bữa tối, “và lúc ta trở lại thì sàn Vũ Đức Điện phải thật bóng loáng. Nếu không trò sẽ phải bỏ lỡ cả bữa sáng nữa đấy.”

“Vâng, thưa thầy,” Jack lẩm bẩm và cúi đầu xuống tận mặt sàn.

Dù cho có ghét cay ghét đắng vị samurai kia đến đâu đi nữa thì nó vẫn cứ buộc phải thể hiện đủ lễ nghi kính trọng.

Sau khi thầy Kyuzo đi khỏi, Jack lại tiếp tục với hình phạt của mình. Nó không định ở lì tại đây đến tận sáng nên đã quyết định sẽ lau sàn đến khi các ngón tay nó trắng bệch còn đầu gối thì chai cứng, nếu cần thiết phải thế.

Mặc dù đang phải thực hiện hình phạt bất công, Jack vẫn tìm thấy sự an ủi nhỏ nhoi. Việc lau sàn đã khiến nó nhớ lại quãng thời gian phải cọ sàn tàu Alexandria bằng đá bọt. Tuy phải cùng các thủy thủ khác quần quật lau rửa sàn tàu dưới cái nắng rát bỏng da của mặt trời giữa Thái Bình Dương nhưng nó vẫn thấy đó là việc làm cần thiết để bảo trì con tàu chứ không phải là một loại hình phạt. Khoảng thời gian cọ rửa sàn tàu chính là dịp để những bài hát, những câu chuyện cười vui vẻ vang lên, mọi người cùng nhau kết chặt thêm tình bằng hữu và quên lãng những muộn phiền.

Nó nhớ lại hình ảnh của Ginsel với hàm răng nhọn lởm chởm như răng cá mập mà giờ có lẽ đã nằm sâu dưới đáy đại dương. Nó thấy nhớ tình bạn giữa hai người. Mà thật ra thì nó nhớ tất cả thành viên trong đoàn thủy thủ ấy, thậm chí cả Viên Quản Lí lúc nào cũng bảo đảm kỉ cương luật lệ trên tàu với cây roi-chín-đuôi trong tay!

Trên tất cả, nó nhớ da diết cha nó. Cái chết của ông đã vĩnh viễn để lại một hố sâu ngăn cách cuộc đời nó. Người cha mà nó có thể luôn luôn dựa vào, người đã luôn chỉ dẫn nó, bảo vệ nó, tin cậy nó.

Jack đưa tay gạt giọt nước mắt thình lình lăn xuống khuôn mặt rồi lại tiếp tục lau sàn.

Đến lúc Jack hoàn thành việc làm bóng loáng toàn bộ nền sàn gỗ võ đường thì mặt trăng cũng đã đi được gần hết con đường của mình giữa thinh không. Bầu trời đêm tối đen như mực bắt đầu xuất hiện dấu hiệu đầu tiên của ánh bình minh nơi chân trời khi Jack lê bước ra khỏi Vũ Đức Điện, kiệt sức và choáng váng vì cơn đói.

Ít nhất thì cũng sắp đến bữa sáng rồi, Jack nghĩ thầm. Thật ra nó vốn chẳng trông chờ gì vào bữa sáng quen thuộc chỉ có canh miso, cá tươi và cơm nắm. Sáng nào dạ dày nó cũng phải tiêu hóa những thứ như vậy. Nó thèm biết bao một bữa sáng bình thường ở nước Anh với bánh mì nướng giòn phết bơ, trứng rán và giăm bông.

Đột nhiên, một góc khóe mắt nó bắt gặp thứ gì đó chuyển động ở phía bên kia sân trường. Thoạt tiên nó tưởng mình bị hoa mắt, làm gì có ai dậy vào giờ này?

Jack nhìn kĩ hơn.

Một bóng đen lướt nhanh dọc theo mép tường Sư Tử Đường.

Cho dù là ai đi nữa thì có một điều chắc chắn là người đó không muốn bị phát hiện. Vận trên người một bộ đồ đen, cái bóng di chuyển sát tường và hầu như không tạo ra tiếng động khi trườn lại gần phía cửa chính của Sư Tử Đường, dãy phòng nghỉ của các học viên.

Các giác quan của Jack đồng loạt tinh nhạy hẳn lên. Kẻ đột nhập có thân thủ như một ninja.

Vừa lùi về phía lối ra của Vũ Đức Điện, Jack vừa dõi theo từng hành động của tên ninja.

Vậy là Độc Nhãn Long cuối cùng cũng trở lại.

“Hẹn gặp lần sau, ngoại quốc! Chuyện tấm hải đồ vẫn chưa xong đâu.” Câu nói của tên ninja vang vọng trong đầu Jack. Nó nguyền rủa mình vẫn chưa nói chuyện với Emi để sắp xếp một cuộc viếng thăm tiếp theo đến Thành Nijo giấu hải đồ. Thay vào đó, nó lại bắt đầu ngốc nghếch tin vào lời nói của Yamato rằng có khi tên Độc Nhãn Long đã chết vì vết thương, bởi suốt mấy tháng sau đó không ai tìm ra một dấu vết nào của kẻ tử thù của nó.

Xem ra Độc Nhãn Long không hề bị chết.

Akiko đã từng giải thích cho Jack rằng ninja là loại sát thủ đâm thuê chém mướn, vì vậy có lẽ đơn giản là hắn có thể đã được một người khác thuê để thực hiện nhiệm vụ khác. Rõ ràng hắn đã hoàn thành công việc nên quay trở lại với mục tiêu chính của mình.

Bóng đen đã tiến tới cửa, và, ngay thời điểm quay người lách vào Sư Tử Đường, ánh trăng đã rọi trúng khuôn mặt kẻ đột nhập.

Jack sững sờ lùi lại. Dù chỉ trong một thoáng ngắn ngủi nhưng nó chắc chắn người đó chính là Akiko.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »