Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4312 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
đấu tuyết
logo

“Cậu tập đến đâu rồi?” Tadashi hỏi.

Cậu ta ngồi xuống cạnh Jack và những đứa khác trên dãy bậc thềm dẫn lên Vũ Đức Điện. Tadashi là học viên đầu tiên được chọn vào Tam Tố Luân Hồi, và cậu bé đã tỏ ra vô cùng lịch thiệp khi tự đi giới thiệu với từng thành viên khác, về sau Jack và Tadashi nhận ra chúng toàn ngang cơ nhau trong các buổi tập kiếm nên hai đứa nhanh chóng kết thân.

“Có thể nói là tốt,” Jack trả lời, “mặc dù thầy Kano khá nghiêm khắc. Mong là tớ sẽ kịp chuẩn bị cho lần thử thách tới.”

Chỉ còn hai tuần trăng nữa là mùa xuân lại đến, kéo theo những cánh hoa anh đào báo hiệu thử thách Tam Tố Luân Hồi đã điểm. Lẽ tất nhiên là các thầy cô sẽ yêu cầu chúng phải tập luyện chăm chỉ hơn. Jack cũng như năm học viên được chọn khác đã chuẩn bị cho kì thì từ hơn một tháng nay. Mỗi đứa đều được một võ sư kèm cặp trực tiếp. Yori tập với thầy Yamada. Akiko và Harumi tập cùng cô Yosa, còn Kazuki thì được thầy Kyuzo ra sức chỉ đạo. Riêng Jack thì ngoài các buổi tập riêng với thầy Kano, nó còn phải tham gia giờ tập cùng Tadashi ở chỗ thầy Hosokawa.

“Thế còn cậu thì sao hả chiến binh nhỏ?” Tadashi quay sang hỏi Yori.

Yori vẫn chăm chú nhìn lớp tuyết phủ dày sân trường mà chẳng nói năng gì. Thấy vậy Tadashi lại huých Jack ra hiệu bảo nó hỏi xem Yori có sao không. Jack gật gật rồi chỉ tay vào phía bên đầu ra ý bảo Yori thường hay suy nghĩ rất lâu.

“Thầy Yamada bảo rằng tớ không nên dùng voi cho bữa trưa,” cuối cùng Yori cũng lên tiếng.

Cả bọn cùng nhìn chằm chằm về phía Yori hoang mang khó hiểu. Jack cũng tự hỏi không biết thầy Yamada đã dạy đứa bạn của mình điều gì trong những giờ học riêng nữa.

“Cái đó có ích gì cho thử thách Tam Tố Luân Hồi không?” Saburo bối rối hỏi. “Ai chả biết là không thể ăn hết một con voi?”

“Thì chính thế,” Kiku ngắt lời, cô bé lắc đầu ra vẻ khó chịu. “Bộ từ xưa đến giờ cậu không hiểu nổi bất kì điều gì thầy Yamada dạy chúng ta à?”

“Nếu thầy ấy đừng ăn nói bí hiểm thì đã khác.”

“Ý của thầy là Yori không nên lo lắng về cuộc thi Tam Tố nói chung mà nên tập trung vào từng thử thách một,” Kiku giải thích và tiếp tục nói khi thấy Saburo nghệt mặt ra, “Nói cách khác, nếu xé một mảng thịt to ra làm nhiều mảnh thì chúng ta có thể ăn hết nó một cách dễ dàng!”

“Đã rõ!” Saburo hô. “Nói vậy luôn từ đâu có phải nhanh không?”

“Thầy ấy khuyên phải đấy,” Tadashi đồng tình, “nhưng có ai được tiết lộ gì về ba thử thách chưa?”

Cả bọn lắc đầu. Chúng biết Tam Tố Luân Hồi ám chỉ ba đỉnh núi cao nhất trên rặng Iga, nhưng còn chi tiết các thử thách Trí Tuệ, Thể Lực và Tinh Thần như thế nào thì vẫn còn là bí ẩn.

“Kể cũng lạ khi phải tập luyện vì một thứ mà chẳng ai biết đó là gì như thế này nhỉ,” Yamato bình luận trong lúc quơ chân đá đống tuyết ở bậc thang bên dưới. Dù tỏ ra vui vẻ nhưng rõ ràng cậu bé vẫn còn buồn vì không được chọn vào Tam Tố Luân Hồi.

“Thầy Yamada bảo đó chính là tinh thần chính của cuộc thi. Bí ẩn luôn làm con người phải sợ hãi,” Yori tiết lộ, tay cậu bé run rẩy với chính suy nghĩ đó. “Chúng ta phải chuẩn bị cho thứ không lường được.”

Đột nhiên một nắm tuyết tròn như quả bóng bay đến đập thẳng vào má Jack.

Nó giật mình kêu lên, má tê rần vì lạnh.

“Ngay chóc!” một giọng nói quen thuộc vang lên.

Jack phủi phủi lớp tuyết trên mặt rồi lườm Kazuki, kẻ đang bước vào sân trường cùng đồng bọn. Cả bọn hắn đứa nào cũng thủ sẵn bóng tuyết trên tay, có vẻ chúng đang chơi ném tuyết với nhau.

Kazuki hụp người xuống tránh một quả bóng tuyết từ phía cô nàng răng đen võ sinh trưởng Liễu Sinh, Moriko. Ngay sau đó cô nàng liền ré lên khi trúng liền hai đòn ném trả liên tiếp của Kazuki. Giờ thì Jack không còn dám chắc rằng hồi nãy Kazuki cố tình nhắm vào nó hay đơn giản là hắn ta ném trật mục tiêu nữa. Bọn Kazuki vẫn liên tục hăm hở tấn công lẫn nhau.

Jack không khỏi ngạc nhiên khi thấy trong nhóm này còn có cả cặp anh em họ khổng lồ của Kazuki. Hai tên sinh đôi Raiden và Toru từng tấn công nó trong lễ thưởng lãm hoa năm ngoái. Chẳng những Kazuki dám chiêu mộ võ sinh trường khác vào Băng Bọ Cạp của hắn mà giờ chúng còn dám ngang nhiên đặt chân vào trường Nhị Thiên Nhất Lưu giữa ban ngày ban mặt.

“Ê Kazuki, mày làm rơi hộp gỗ cá nhân rồi kìa,” Tadashi chuyển giọng nói chuyện bỗ bã thường ngày, đoạn lén lút gom tuyết se lại thành quả bóng đằng sau lưng.

Kazuki theo phản xạ cúi xuống kiểm tra. Đến lúc nhận ra mình bị lừa thì đã quá trễ. Hắn vừa ngẩng đầu lên đã bị trúng ngay một quả bóng tuyết vào giữa mặt. Một nửa quả bóng tuyết lọt luôn vào miệng khiến Kazuki bất ngờ ho khục khặc.

Tadashi ma mãnh nhe răng cười với Jack, thế là cả hai đứa cùng bật cười ngặt nghẽo. Những người khác cũng cười theo tụi nó, thậm chí cả mấy đứa trong băng của Kazuki cũng phải phì cười.

“Chiến! Chiến luôn!” Kazuki vừa hét vừa phun phèo phèo tuyết ra.

Nghe hiệu lệnh, cả băng Bọ Cạp lập tức vo tuyết thành những quả bóng cứng đanh rồi ném ào ào về phía bọn Jack. Jack và Tadashi cố tránh cơn mưa tuyết nhưng vô ích. Chúng hoàn toàn không có phòng bị, vì thế mà cả hai trúng đòn không ít.

Bắt gặp trận đấu tuyết đến hồi gay cấn, các học sinh trong trường liền xúm xít quanh sân theo dõi.

“Ê bọn mày, chúng ta có khán giả kìa!” Kazuki hét lớn, nụ cười hồn nhiên nở trên mặt hắn. “Muốn làm một trận đấu tuyết không?”

“Chơi luôn!” Tadashi vừa gom tuyết vừa hô.

Những tiếng rì rầm hào hứng bắt đầu nổi lên từ đám đông vây quanh mỗi lúc một tăng khi có tin ở sân trường sắp diễn ra trận đấu tuyết. Ngay cả những người thợ xây ở khu Ưng Điểu Đường cũng tạm dừng công việc để theo dõi trận đấu hứa hẹn thú vị.

“Đấu tuyết chơi như thế nào?” Jack hỏi đám bạn, một vài nhóm học sinh đã bắt đầu xây những bức tường tuyết rải rác quanh sân trường.

“Mục tiêu của chúng ta là cướp thanh kiếm gỗ của đối phương,” Yamato giải thích, trong khi đó thì Tadashi bắt đầu đá tuyết thành đống lớn cách bậc thềm dẫn lên Vũ Đức Điện vài bước. “Mỗi đội có chín mươi quả bóng tuyết. Người chơi được quyền nấp sau các bức tường quanh khuôn viên, nhưng nếu trúng bóng thì coi như bị loại.”

Tadashi rút thanh kiếm gỗ cắm thẳng xuống đống tuyết vừa gom lại để đánh dấu mốc. Ở phía bên kia sân Kazuki cũng làm y như thế, ngay sau đó hắn bắt đầu chọn năm thành viên trong băng để lập đội. Cả bọn hội ý dưới phần mái cong đang xây dở của khu Ưng Điểu Đường.

“Ai sẽ tham gia đội chúng ta nào?” Tadashi cất tiếng hỏi.

“Tớ không chơi,” Kiku đáp rồi nhanh chóng chạy sang một bên.

“Rồi, vậy là còn sáu,” Tadashi tiếp tục, nhìn về hướng Akiko, Yori, Saburo, Jack và Yamato. “Vừa đủ một đội.”

Cả bọn bắt tay vào việc đắp bóng tuyết. Chỉ một lúc sau chúng đã tạo được sáu hàng đạn đặt ngay trước đồi kiếm gỗ.

“Sẵn sàng chưa?” Tadashi hét lớn với Kazuki.

“Chờ đã,” Kazuki đáp, nhô đầu ra khỏi vòng tròn hội ý của đội. “Bọn tao đang bàn luận chiến thuật.”

“Thế chiến thuật của bọn mình thì sao?” Yori rụt rè hỏi.

Tadashi quan sát địa hình chiến trường. Lúc này ở giữa phần sân hình chữ nhật là một bức tường cao ngang hông. Xa hơn về hai phía là hai bức tường khác, thấp xuống, một vài đồi tuyết nhỏ, và cuối cùng là một vòng tường tầm ngang hông bao quanh thanh kiếm gỗ của mỗi đội.

Tadashi hơi cau mày. “Tên Kazuki cáo thật, hắn đặt thanh kiếm ngay trước Ưng Điểu Đường, chúng ta không thể đánh úp hậu từ phía công trình đang dang dở đó được.”

Cả bọn liếc về phía thanh kiếm của đội mình, vị trí đó rõ ràng sẽ rất hớ hênh nếu bị tấn công từ hai bên.

“Được rồi, chiến thuật là thế này. Yori và Yamato, hai cậu ở lại bảo vệ sân nhà.” Yamato vừa định phản đối thì Tadashi liền nói tiếp. “Chúng ta cần tăng cường phòng thủ ở hậu phương, và theo tớ thấy thì Yamato rõ ràng là người ném bóng tốt nhất trong đội. Saburo và Akiko, hai cậu giữ khu trung tuyến bọc lót cho Jack và tớ nhé, hai đứa bọn tớ sẽ lãnh nhiệm vụ tiên phong.”

Cả bọn đồng ý rồi bắt đầu về vị trí khai trận.

Kazuki cùng băng của hắn đồng thanh hô to một tiếng rồi triển khai đội hình quanh sân. Nobu cùng Raiden ở lại phòng ngự, Goro và Moriko lãnh khu trung tuyến còn Kazuki và Hiroto ở tuyến trên.

“Có ai muốn làm trọng tài không?” Tadashi hô lớn.

“Để tớ,” Emi bước ra từ đám đông đề nghị.

Cô bé ra hiệu cho đội trưởng hai bên lại gần.

Kazuki và Tadashi đứng đối mặt nhau.

“Mong hai cậu nhớ rõ, đây chỉ là một trận đấu giao hữu, và hai đội sẽ phải tuân theo quyết định của tớ,” Emi vừa nói vừa nhìn cả hai để chắc chắn rằng chúng đều nhất trí.

Cô bé rõ là được thừa hưởng tài lãnh đạo đầy quyền uy từ người cha của mình. Jack nghĩ thầm.

“Tên của hai đội là gì?” Emi hỏi. “Bọ Cạp,” Kazuki tự hào giơ cả hai tay lên cao đáp.

Một tràng pháo tay cổ vũ nổi lên từ phía khán giả đứng hai bên.

“Thế còn đội của cậu, Tadashi?”

Tadashi liếc nhìn về phía Yamato.

“Phượng Hoàng,” cậu bé đáp, một tràng pháo tay vang dội lại vang lên từ phía đám đông.

Jack thấy Yamato tươi tắn cười gật đầu với Tadashi. Đó là một cái tên rất hay, phượng hoàng vốn là biểu tượng trên gia huy của gia tộc Masamoto.

“Tất cả vào vị trí,” Emi tuyên bố trong bầu không khí cuồng nhiệt từ phía đám đông khán giả. “Trận đấu sẽ diễn ra trong năm… bốn… ba… hai… một!”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »