
“Để ta nói cho trò biết một bí mật nhé. Thật ra ta không hề bị mù…”
Biết ngay mà. Jack nghĩ bụng. Rõ ràng vị võ sư môn Bổng Thuật của nó chỉ làm bộ mà thôi. Nếu không thì làm sao ông ấy dẫn cả lớp leo núi, rồi đánh lừa tên Kazuki, nhất là khả năng sử dụng bổng đạt đến tầm thượng thừa như thế được. Từ trước tới giờ mọi người đều bị thầy ấy lừa mất rồi.
“Mà chỉ đơn giản là ta không thể nhìn được,” thầy Kano kết thúc câu chuyện bằng một giọng trầm ấm.
“Em không hiểu,” cả Jack và Yamato cùng đồng thanh. Giữa khí trời giá lạnh mùa đông, hơi thở của chúng phả ra như khói.
Ba thầy trò đã trở lại khuôn viên Vĩnh Quan Tự. Rừng lá mùa thu lộng lẫy nơi đây giờ đã được thay bằng những thân cây trơ trụi đông cứng trong gió tuyết. Họ cùng ngồi trên một băng ghế đá cạnh chiếc cầu gỗ nhỏ. Dòng suối khá rộng thường ngày vẫn chảy giờ băng đã đóng kín bề mặt, tuy nhiên chỗ dốc đằng xa vẫn còn một thác nước nho nhỏ đổ xuống lòng hồ đã bị đông cứng giữa khuôn viên.
“Đa phần mọi người đều nghĩ nhìn là cách nhận thức mọi vật xung quanh thông qua mắt. Nhưng liệu có hoàn toàn là vậy không?” vừa nói thầy Kano vừa huơ huơ đầu gậy về phía quang cảnh trước mặt chúng.
Ông nhặt vài viên sỏi trên mặt đất rồi đưa cho mỗi đứa học trò một viên.
“Khi quan sát viên đá như thế này, các trò cũng đang thực hiện việc cảm nhận nó bằng bàn tay trong tâm thức của mình. Thật ra bản thân việc nhìn cũng đem lại cho con người những nhận thức về xúc giác nữa đấy, chẳng qua là do phần tín hiệu thị giác quá áp đảo nên chúng ta mới quên mất sự hiện diện của nó.”
“Nhưng nếu không thể nhìn thì sao ngày xưa thầy lại học cách chiến đấu được ạ?” Yamato lên tiếng.
“Tàn tật không đồng nghĩa với vô dụng,” vị võ sư đáp, ông búng viên sỏi của mình lên rồi dùng gậy đánh mạnh vào nó. Viên sỏi văng xa đến giữa hồ rồi tiếp tục nảy tưng tưng trên mặt băng. “Đơn giản là phải thích nghi. Ta sử dụng những giác quan khác của mình. Học cách cảm nhận mọi thứ. Dần dần ta trở nên thành thạo trong việc đánh hơi thấy các mối nguy hiểm, nếm được nỗi sợ hãi trong không khí. Và ta tự dạy cho mình phương pháp lắng nghe thế giới xung quanh.”
Nói đoạn thầy Kano đứng dậy bước về phía dòng suối.
“Hãy nhắm mắt lại, ta sẽ chỉ cho các trò thấy ý nghĩa của điều ta vừa nói.” Vừa giảng ông vừa di chuyển trong lúc liên tục gõ mạnh gậy theo từng bước chân để làm hiệu. “Thông qua các bài tập này, chúng ta sẽ cùng luyện kĩ năng cảm nhận môi trường xung quanh. Tập cách sử dụng tất cả các giác quan khác trừ thị giác. Hãy thử chỉ về chỗ ta đang đứng xem nào?”
Jack và Yamato cùng chỉ về hướng chúng cho rằng vị võ sư đang đứng.
“Giờ thì mở mắt ra. Nhìn thử xem các trò đoán có đúng không?”
“Đúng ạ, thưa thầy,” chúng đồng thanh đáp, cả hai đứa đều chỉ đúng chỗ đứng của ông trên chiếc cầu.
“Tốt. Nếu các trò có thể nghe thấy tiếng động thì các trò sẽ biết ta đang ở đâu. Giờ hãy nhắm mắt lại. Nên nhớ, ngoại trừ những âm thanh do đối phương tạo ra thì tiếng ồn xung quanh cũng sẽ giúp các trò nhận ra vị trí nữa. Cơ thể con người sẽ để lại dư âm, tương tự như bóng do ánh mặt trời chiếu vậy. Nếu chú ý lắng nghe những khoảng trống trong môi trường đó, các trò sẽ xác định được đối phương đang ở đâu, bất chấp việc họ cố gắng giữ yên lặng. Nào, hãy thử lắng nghe và chỉ ra chỗ ta đang bước đến xem.”
Jack cố lần theo những bước di chuyển của vị võ sư bằng cách lắng tai nghe, nhưng lần này ông hoàn toàn giữ im lặng khiến nó không thể nào hình dung được điều gì nữa. Cuối cùng, Jack cố lắng nghe các âm thanh khác.
Nhịp thở của Yamato.
Âm thanh róc rách của thác nước.
Nhịp độ hối hả của khu phố đằng xa.
Tiếng một chú chim hót trên cành cao.
Và rồi… dường như nó cảm thấy tiếng thác nước đang nhỏ dần đi.
“Thầy đang ở trước thác nước,” Jack kết luận.
“Xuất sắc. Trò rất nhạy cảm đấy Jack,” thầy Kano khen và ra hiệu cho hai đứa học trò mở mắt. “Từ giờ chúng ta sẽ tiếp tục bài tập này mỗi ngày cho đến khi trò có thể nhận ra được dư âm trong bất kì môi trường nào. Còn giờ thì tiếp tục vào phần kĩ thuật Li Thủ nào.”
“Li Thủ?” Yamato lặp lại. “Nghĩa là gì ạ thưa thầy?”
“Li Thủ tức là “tay dính”,” thầy Kano giải thích. “Đây là thế võ ta học được từ một vị võ sĩ mù người Trung Quốc ở Bắc Kinh.”
Jack huých nhẹ Yamato rồi thì thầm, “Vậy hóa chẳng phải là người đui dạy kẻ mù sao?”
Thế là cả hai đứa cùng bật cười thích thú. Yamato đã vượt qua được cảm giác thất vọng sau khi bị loại khỏi thử thách Tam Tố Luân Hồi và đã xin lỗi Jack vì những hành động lỗ mãng của mình. Tình bạn của chúng cũng trở lại gắn bó như xưa.
“Trò nói thế cũng không sai đâu Jack,” thầy Kano tiếp tục sau khi đã cho mỗi đứa một cú gõ lên đầu vì tội hỗn xược, “nhưng kì thực Li Thủ chính là con đường giúp chúng ta nắm được bản chất của võ học - phản xạ, giác quan, không gian, thời gian, hài hòa. Ta sẽ dạy các trò cách từ bỏ phản xạ dĩ cương kháng cương, từ đó khuất phục mọi đòn tấn công bằng cách khống chế nó. Và quan trọng nhất là, tập cách nhìn bằng tay. Nào Jack, hãy lại đây đứng thủ thế trước mặt ta.”
Khi Jack đã vào vị trí, thầy Kano liền khuỵu một gối xuống để cân bằng chiều cao với nó. Tiếp theo ông cũng thủ thế y hệt như nó.
“Ra đòn đi. Đấm hay đá đều được. Ở cự li áp sát này chắc là một thanh niên như trò sẽ dễ dàng đánh trúng ông già mù như ta chứ nhỉ.”
Jack chưa thật sự hiểu ra vấn đề, nhưng nó cũng làm theo lời vị võ sư. Nó tung một cú đấm căn bản vào thẳng mặt ông, cú đánh đơn giản và nhanh như cắt.
Ngay lập tức Jack thấy mình bị mất thăng bằng, đầu bị khóa chặt bởi tay thầy Kano, cùng lúc đó ông tung ra một cú đấm trúng luôn vào đầu mũi nó.
“Thử lại nào.”
Lần này Jack định tung ra một cú đá mạnh nhắm vào mạng sườn, nhưng chưa kịp di chuyển thì đã bị thầy Kano đẩy vai khiến nó buộc phải lùi lại lấy thăng bằng. Cũng trong khoảnh khắc đó ông tiếp tục tung ra một cú chọc tay vào huyệt độc, cú đánh chỉ dừng lại khi đã gần sát cổ họng nó.
Jack sững người nuốt nước bọt kinh ngạc.
Nó đã thua từ khi còn chưa ra đòn. Cứ như thể thầy Kano có khả năng đọc suy nghĩ của người khác vậy.
“Sao thầy làm được như thế?” Jack tò mò hỏi, nó thật sự bị thuyết phục.
“Ta nghe trò bằng đôi tay của ta. Dùng các ngón tay cảm nhận nơi trò dồn lực, và ngay khi trò di chuyển thì ta vận dụng chính nguồn sức mạnh đó để phản lại,” ông giải thích. “Ta sẽ dạy cho trò kĩ thuật này. Sau khi luyện thành thục, trò cũng sẽ biết cách khống chế đối phương ngay khi họ còn chưa kịp ra đòn.”
Thầy Kano đứng dậy ra hiệu bảo Yamato thế chỗ mình.
“Ở giai đoạn đầu này các trò chỉ cần tiếp xúc với nhau, đẩy và uốn cánh tay theo vòng tròn là được,” thầy Kano hướng dẫn tay chúng chuyển động thành vòng tròn. “Hãy thả lỏng. Cảm nhận chuyển động của đối phương và tìm ra điểm sơ hở trong phòng bị của họ. Điều cốt yếu nhất của Li Thủ chính là đón thứ phóng đến, tiễn thứ phóng đi, và liên tục giữ tiếp xúc.”
Ban đầu Jack và Yamato tỏ ra vô cùng lúng túng, phải mất đến vài lần thử chúng mới bắt đầu tỏ ra nhuần nhuyễn.
“Jack, đừng nghiêng người theo như thế,” thầy Kano lên tiếng, lúc này ông đang đặt tay lên vai hai đứa để theo dõi quá trình luyện tập. “Trò phải giữ trọng tâm và thật thư giãn. Hãy tưởng tượng mình là thân tre trong gió. Vững chãi mà linh hoạt. Có thế trò mới tiến bộ được.”
Phải đến lúc mặt trời đã lên cao rồi thầy Kano mới cho chúng được nghỉ. Buổi chiều Jack và Yamato lại phải duy trì bài tập đó lâu đến mức có lúc Jack tưởng như tay nó muốn rụng ra đến nơi. Dần dần rồi chúng cũng tìm ra nhịp điệu chung, chuyển động trở nên uyển chuyển và nhanh nhẹn hơn hẳn.
“Tốt lắm các chàng trai,” vị võ sư môn Bổng Thuật cất tiếng khen ngợi lúc ba người băng qua khu vườn phủ đầy tuyết và mặt hồ đóng băng trên đường về trường. “Sau vài buổi tập nữa, ta sẽ chỉ các trò cách khóa tay đối phương và tìm ra điểm yếu để tấn công. Chẳng mấy mà các trò sẽ thực hiện được kĩ thuật Li Thủ mà không cần mở mắt.”
“Tụi em sẽ chẳng bao giờ làm nổi chuyện đó đâu,” Yamato rên rỉ. “Mới mở đầu thôi đã khó thế này rồi cơ mà thầy.”
Thầy Kano vẫn tiếp tục sải những bước dài về phía mặt hồ đóng băng.
“Thầy ơi, cẩn thận!” Jack hét lớn.
Mặt băng thầy Kano bước lên bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn. Lạ lùng thay, lớp băng vẫn không bị vỡ toang ra.
“Rồi các trò cũng sẽ ngạc nhiên với chính bản thân mình cho xem,” thầy Kano nói lớn với hai đứa học trò còn đang đứng há hốc mồm kinh ngạc. “Tất nhiên là với điều kiện các trò phải có đủ dũng khí để tin vào bản thân, cũng như giác quan của chính mình.”