Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4299 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
mồi nhử
logo

“Cậu cho rằng thủ phạm là Độc Nhãn Long?” vừa hỏi Yamato vừa giúp Jack thu dọn lại phòng. “Nhưng lần cuối hắn lộ diện là từ lâu lắm rồi cơ mà.”

Jack vuốt phẳng bức tranh của em gái nó và phủi sạch chỗ đất chậu cây cảnh lấm lem vương vãi dính lên. Thường ngày Jack cất bức tranh trong chiếc bao gỗ cá nhân bên người nên rõ ràng kẻ đột nhập đã lục soát phòng của nó rất kĩ mới thấy.

“Nhất định là hắn, chỉ có điều lần này hắn phái tay sai đến, nếu không thì cũng trừ phi hắn vừa mọc thêm được một con mắt nữa!” Jack nói vẻ mỉa mai và lại nghĩ về cặp mắt đen lộ liễu dưới phần khăn trùm đầu của tên hung thủ.

“Nhưng ninja mà mặc đồ màu trắng á? Hay có khi đấy chỉ là kiểu ngụy trang đánh lừa thôi. Cậu có chắc việc này không phải trò đùa quái ác nào đó của bọn Bọ Cạp chứ? Từ trước tới giờ, bọn ninja lúc nào chả mặc đồ đen.”

“Vào ban đêm thì đúng là như thế,” Akiko ngắt lời, cô bé bất ngờ xuất hiện bên cửa phòng Jack trong bộ đồ ngủ màu anh đào. “Nhưng trời tuyết thế này mà mặc đồ đen thì khác gì tự sát. Trang phục của một ninja luôn dùng để ngụy trang và ẩn nấp, do đó họ mặc màu đen vào ban đêm, màu trắng vào mùa đông và màu xanh khi di chuyển trong rừng.”

“Nãy giờ cậu ở đâu đấy?” Jack hỏi, có hơi khó chịu vì cô bé đã không ở bên cạnh giúp đỡ nó.

Trời lúc này đã tối muộn, ngoài Yamato và Akiko ra, hầu như mọi người đều đã về phòng ngủ. Không một ai ngoài Jack biết đến sự hiện diện của tay ninja vận đồ trắng trong trường. Điều này cũng tốt thôi. Nó vốn không muốn phải trả lời những câu hỏi có khả năng sẽ được đặt ra. Thậm chí nó còn nói dối Saburo rằng đây chỉ là một cuộc phá phách của Hiroto để tránh làm lộ chuyện về cuốn hải đồ.

“Tớ đi tắm,” Akiko đáp, quang cảnh hỗn độn trong phòng Jack làm cô bé phải giật mình. “Chuyện gì vừa xảy ra ở đây thế? Có thứ gì bị mất không?”

“Độc Nhãn Long trở lại rồi,” Jack trả lời trong lúc thu dọn đống kiếm của mình lại, “và đúng là có thứ bị lấy đi.”

“Không phải là cuốn hải đồ đấy chứ!” Akiko la lên.

Jack lắc đầu.

“Không. Là quyển từ điển tiếng Nhật mà Cha Lucius đã đưa cho tớ lúc ở Toba. Tớ cần phải giao nó lại cho Cha Bobadilla ở Osaka khi có cơ hội. Giờ thì chắc tớ không giữ được lời hứa với ông ấy nữa rồi.”

“Nhưng hắn lấy quyển từ điển ấy của cậu làm gì?” Yamato chất vấn, cậu ta nhíu mày ra vẻ khó hiểu.

“Tớ không nghĩ là bọn chúng muốn lấy nó,” Jack đáp, nó nhặt con búp bê Daruma lên đặt về vị trí cũ bên cạnh cây bonsai trên cửa sổ. “Nhìn thoáng qua thì quyển sách của cha Lucius rất giống cuốn hải đồ. Tớ vốn cố ý để quyển từ điển dưới tấm đệm nhằm làm mồi nhử. Nếu không nhìn vào bên trong thì rất khó để phân biệt chúng. Có lẽ tớ đã trở về ngay lúc hắn ta đang lục soát.”

“Sao cơ? Tên ninja đã ở trong phòng với cậu à?” Yamato tỏ ý nghi ngờ. “Nếu thế thì sao cậu lại không nhìn thấy hắn?”

“Có lẽ hắn đã trốn ngay phía trên đầu tớ,” Jack vừa giải thích vừa rùng mình. “Thấy mấy vết ẩm trên tường và cửa kia không. Dấu tích của tuyết tan đấy. Tớ nghĩ tên ninja đã đu lên xà nhà và trần.”

“Có lí,” Akiko tỏ ra đồng tình. “Ninja được dạy các kĩ thuật leo trèo và nhào lộn từ bé. Họ thậm chí còn được dạy cách bám trên cành cây chỉ bằng một ngón tay cơ.”

“Sao chị biết hay vậy?” Yamato ngạc nhiên hỏi.

“Vậy nếu tên Độc Nhãn Long vẫn chưa lấy được thì bây giờ cuốn hải đồ đang được giấu ở đâu?” Akiko vẫn tiếp tục nói, cố tình làm lơ câu hỏi vừa rồi.

Jack hơi lưỡng lự. Nó không thể mạo hiểm với kỉ vật duy nhất còn lại của cha nữa. Lúc đến thăm thành Nijo cùng Emi, nó đã lấy cớ muốn được khuây khỏa để có thời gian yên tĩnh một mình. Nhân khi ấy nó đã kịp giấu hải đồ vào đường hầm bí mật trên bức tường sau tấm tranh lụa hạc trắng. Đó là một nơi cất giấu an toàn, đặc biệt khi chỉ có một mình nó biết.

“Jack à, cậu có thể tin vào bọn mình mà,” Akiko nhấn mạnh. “hơn nữa, nếu biết rõ vị trí bọn tớ sẽ có thể giúp cậu bảo vệ nó. Dù sao thì Độc Nhãn Long cũng sẽ nhanh chóng nhận ra thứ hắn lấy được chỉ là mồi nhử và tiếp tục tìm kiếm cuốn hải đồ thật sự thôi.”

Jack tiếp tục cân nhắc hồi lâu. Nó biết Yamato và Akiko là bạn, những người bạn thân nhất của nó. Akiko nói đúng, nó phải tin tưởng họ. Họ là những người sẵn sàng giúp nó kia mà. Có điều, bây giờ chưa phải là lúc nó cần thổ lộ hết mọi điều.

“Cậu còn nhớ chuyện tớ nói là có quay trở lại thành Nijo với Emi chứ…?”

“Có,” Akiko đáp lạnh lùng.

“Tớ xin lỗi vì lúc đó đã không nói với cậu, nhưng thật sự thì cũng có những chuyện cậu không kể với tớ mà, đúng không,” Jack nói tiếp, cố tình ngưng một lúc để tỏ ý trách móc với Akiko. ‘“Dù sao thì tớ cũng có lí do mới đi riêng với cậu ấy. Tớ đến đó để giấu hải đồ.”

“Trong tòa thành á? Nhưng sao lại là ở đó?” Yamato ngạc nhiên.

“Toà thành của lãnh chúa Takatomi được thiết kế ngăn chặn sự xâm nhập của bọn ninja. Liệu còn chỗ nào thích hợp hơn để giấu nó khỏi nanh vuốt tên ninja gian xảo Độc Nhãn Long kia nữa?”

“Jack, tớ thật sự không thể tin được là cậu lại làm chuyện đó,” Akiko gắt lên, trừng trừng nhìn Jack như thể nó vừa phạm phải một tội lỗi cực kì ghê gớm.

“Ý cậu là sao?” Jack hỏi. “Đó rõ ràng là nơi an toàn nhất còn gì. Làm gì mà phải gắt lên như thể tớ vừa mới giết ai không bằng thế?”

“Giờ thì chưa, nhưng việc cậu làm đã gây nguy hiểm cho lãnh chúa Takatomi đó!” cô bé vừa nói vừa lắc đầu như không tin nổi Jack ngốc nghếch như thế. “Giờ thì Độc Nhãn Long sẽ tìm cách đột nhập vào tòa thành để đánh cắp nó.”

“Hắn không vào nổi đâu. Cho dù là đích thân hắn đến thì cũng sẽ mắc bẫy Sàn Sơn Ca rồi bị trói gô cổ lại ngay, làm gì có cơ hội đến gần lãnh chúa,” Jack cãi. “Hơn nữa, nếu chỉ có ba đứa mình biết với nhau thôi thì ông ấy gặp nguy hiểm thế nào được? Độc Nhãn Long sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chỗ đó đâu, còn tụi mình thì đương nhiên không đời nào nói cho hắn biết rồi.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »