
“Không thể tưởng tượng được là thầy ấy lại ra tay trong lúc cậu đang thi lễ Jack ạ,” Saburo mở lời trong lúc cả bọn ngồi thư giãn giữa giờ nghỉ trong Nam Thiền Viên sau ngày diễn ra các bài thi. Lúc này các võ sinh đang tụ tập trên dãy hành lang gỗ ngồi nhìn xuống thác nước bên dưới. Cả Nam Thiền Viên giờ ngập trong tuyết trông hệt như một đỉnh núi trắng với mây bồng bềnh xung quanh.
Jack nở nụ cười như mếu với Saburo, không ngừng đưa tay xoa xoa chỗ cổ có vết kiếm gỗ chém.
“Thầy Hosokawa chính là chướng ngại cuối cùng của phần thi đó còn gì,” Akiko nói trong lúc chơi bắn bi với Kiku, bằng cách dùng tay búng những viên sỏi tròn xoe đập vào các viên khác để ăn điểm. “Có ai đang lúc chiến đấu lại đi thi lễ với đối phương không?”
“Thì không, nhưng rõ ràng thầy ấy chơi ăn gian còn gì.”
“Hừm, còn tớ thì chả hiểu sao Jack được chọn mà tớ thì không,” Yamato lầm bầm, bực tức chọc thanh kiếm gỗ của mình vào lớp tuyết dưới chân. “Rõ ràng có sự thiên vị ở đây, chẳng qua Jack là ngoại -”
“Yamato!” Akiko thốt lên, nhìn chằm chằm vào mắt cậu chàng. “Jack là võ sinh đi được xa nhất trong lịch sử thi Găng Sắt của trường. Cậu ấy hoàn toàn xứng đáng được chọn.”
“Xin lỗi nhé,” Yamato mỉm cười tỏ ý biết lỗi với Jack. “Chẳng qua em vẫn còn hơi buồn vì chuyện đó nên thế.”
Yamato kéo võ phục của mình lên để lộ phần vết thương thâm tím gần hết thân bên phải. Jack nhận ra có thể nó cũng đã bị thương nặng như thế trong thử thách Găng Sắt. Nó hiểu ắt hẳn Yamato vẫn còn chưa hết hổ thẹn với việc bi loại. Jack chủ động bỏ qua lời khích bác vừa rồi của Yamato. Nó chỉ hi vọng rằng tình bạn của chúng sẽ không bị sứt mẻ qua sự kiện lần này.
“Eo, chắc là phải đau lắm nhỉ,” Saburo nói, đoạn cậu chàng dùng ngón tay chọc vào chỗ bị thương của Yamato.
“Úi da!” Yamato la to, vội vàng hất tay Saburo ra.
“Lêu lêu lớn rồi còn mè nheo kìa,” Saburo thừa cơ trêu cậu bé.
”Ờ, vậy thì thử cho biết nha!”
Nói đoạn Yamato đấm thùm thụp vào Saburo. Cả bọn được một trận cười ngả nghiêng khi Saburo ngã lộn ngửa khỏi hiên lăn xuống nền tuyết.
“Saburo này, cậu nên nhớ tớ đã phải chịu tất cả những đau đớn và khổ luyện này mà cuối cùng chẳng thu lại được gì đấy!” Yamato hét to, nhảy xuống rồi vớ ngay một nắm tuyết chà mạnh vào mặt Saburo.
“Thôi đi mà Yamato,” Akiko kêu lên, lo sợ Yamato lại giận quá hóa rồ.
“Nói thì dễ lắm. Chị và Jack đã được chọn, còn em có được đâu!”
“Này… còn Yori nữa chứ,” Saburo lúng búng trong lúc liên tục hứng phải những nắm tuyết từ phía Yamato túi bụi bắn tới.
“Đúng đấy. Mà Yori đâu rồi?” Kiku xen vào, cố thu hút sự chú ý của Yamato ra khỏi màn ẩu đã.
Cuối cùng Yamato cũng chịu ngừng tay. “Quý ngài thiên tài khinh đời đó đang ở đằng kia kìa.” Cậu ta chỉ tay vào cây thông được chống đỡ bằng chiếc nạng gỗ phía cuối khu vườn.
Yori đang ngồi dưới một tán cây nặng trĩu tuyết lờ đờ kéo đuôi một con hạc giấy làm cho đôi cánh như đang vỗ của nó xòe ra cân đối. Từ hôm qua đến giờ cả bọn đã ra sức động viên, thế nhưng Yori vẫn chẳng mở miệng nói được câu nào kể từ sau cú sốc ở Vũ Đức Điện.
“Đừng có xấu tính như thế nữa Yamato,” Akiko gắt. “Yori chưa bao giờ muốn tham gia thử thách cả.”
“Vậy sao cậu ấy lại được chọn? Rõ ràng quy định chỉ có năm học sinh giỏi nhất được tham gia Tam Tố Luân Hồi thôi. Biết bao nhiêu người sẵn sàng hi sinh tất cả để được vào vị trí của cậu ấy đấy. Chính em cũng vậy đây,” Yamato đáp, lúc này cậu ta đã thả Saburo ra và giận dữ phủi tuyết trên y phục.
“Nhưng cậu ấy đã vượt qua được một thử thách trong khi em thì không. Rất tiếc là như thể.”
“Thì em biết rồi,” Yamato lầm lũi thừa nhận rồi ngồi thụp xuống hàng hiên gỗ. “Nhưng Yori thậm chí còn chẳng tham gia phần thi chiến đấu nào thì làm sao các thầy biết là cậu ấy đã sẵn sàng?”
“Thế cậu nghĩ chúng ta thì sao?” Jack lên tiếng.
“Ai chứ cậu thì không. Cậu chỉ được vớt vào thôi,” Yamato nhanh chóng đáp lại.
“Thì đúng. Thế nên đó là lí do tớ phải tham dự những buổi tập riêng cùng thầy Kano,” Jack chống chế.
“Tất nhiên phải vậy rồi.”
“Cậu nói đúng. Và tớ cũng cần cả sự giúp đỡ từ cậu nữa, nếu cậu thấy muốn.”
“Ý cậu là sao?” Yamato hỏi, đoạn quay lại nhìn thẳng vào Jack.
“Thầy Kano bảo tớ cần một người tập cùng. Và tớ rất hi vọng người đó sẽ là cậu.”
Yamato suy nghĩ hồi lâu, xem chừng như sẽ từ chối vì lòng tự tôn của mình.
“Thôi mà, còn nhớ hồi bọn mình luyện kiếm ở Toba không,” Jack nài rỉ.
Nhận thấy thiện chí của Jack, cuối cùng Yamato cũng cười gượng. “Được rồi. Tớ tham gia. Làm sao bỏ lỡ cơ hội dần cậu nhừ tử được chứ!”
Tối hôm đó. Jack nghe thấy tiếng Yori khóc thút thít trong phòng. Nghĩ rằng bạn mình đang cần người bên cạnh, nó quyết định gõ cửa.
“Mời vào,” Yori sụt sịt.
Jack kéo tấm cửa giấy bước vào. Trong phòng, thậm chí chỉ còn vừa đủ chỗ cho nó đứng chứ chưa nói đến ngồi, phần vì căn phòng quá bé, phần khác là vì không biết bao nhiêu mô hình hạc giấy bày la liệt khắp phòng. Ấy thế mà Yori vẫn còn đang gấp thêm như thể đây là thú vui miên man bất tận của cậu ta vậy.
Jack dọn cho mình một khoảng trống vừa đủ để ngồi xuống cạnh người bạn. Yori hầu như không quan tâm đến sự có mặt của nó, vậy nên Jack quyết định giúp cậu bé xếp hạc. Sau khi đã gấp được đến con thứ năm thì nó không kìm nổi sự tò mò nữa.
“Yori này, sao cậu gấp nhiều hạc giấy quá vậy? Cậu đã vượt qua phần Thiền Thí rồi mà?”
“Senbazuru Orikata,” Yori ủ rũ đáp.
“Cái gì cơ?” Jack hỏi, lắc đầu ra vẻ không hiểu.
“Người ta nói rằng,” Yori tiếp tục, hơi khó chịu vì không thể tập trung xếp giấy, “nếu ai gấp được một nghìn con hạc giấy, người đó sẽ thực hiện được một điều ước.”
“Thật không? Vậy cậu muốn ước điều gì thế?”
“Cậu đoán thử xem…?”
Jack nghĩ là nó biết, nhưng dù sao thì Yori vốn không muốn nói chuyện nhiều, vậy nên nó cũng thôi. Không còn gì để nói, Jack đứng dậy duỗi chân tay rồi bước đến khung cửa sổ nhỏ. Nó phóng tầm mắt xuống khoảng sân phủ đầy tuyết bên dưới. Giả sử có đủ kiên nhẫn ngồi xếp một nghìn con hạc thì Jack biết chắc chắn điều nó sẽ ước là gì. Đó sẽ là điều trước đây nó đã cầu nguyện với con búp bê Daruma.
Jack lại nhớ đến Jess. Không biết giờ này em gái nó đang làm gì? Mong rằng con bé vừa thức dậy và đang dùng bữa sáng với bà Winters, bởi nó không muốn nghĩ đến những tình huống khác.
Không muốn để tình hình trở nên tôi tệ hơn với những suy nghĩ bắt đầu bi quan của mình, Jack về chỗ cũ ngồi xếp hạc. Nó cầm một mảnh giấy lên và bắt đầu cắm cúi.
Xấp giấy origami nhanh chóng hết veo. Yori lặng lẽ cảm ơn Jack rồi bảo ngày mai cậu sẽ lấy thêm. Tuy vẫn không cười nói nhưng có vẻ như Yori đã bớt lo lắng và không còn khóc nữa. Thấy vậy Jack liền từ biệt Yori rồi quay về phòng ngủ. Vừa kéo cánh cửa giấy ra, nó lập tức sững người với quang cảnh trước mắt.
Phòng nó vừa bị bới tung lên và khắp nơi bị lục lọi.
Tấm đệm nằm thậm chí bị lật ngửa lên và xé tung ra; bộ kimono lễ phục, võ phục cùng kiếm gỗ thì nằm lăn lóc trên sàn; cả con búp bên Daruma và chậu bonsai cũng rơi khỏi cửa sổ, rễ cây tróc cả ra, đất vãi tung tóe khắp nơi.
Jack nghĩ ngay chỉ có thể là Kazuki. Đây rõ ràng là việc mà hắn và băng Bọ Cạp thường làm. Nó kiểm tra xem liệu có thứ gì bị lấy đi không. May thay, thanh kiếm thầy Masamoto cho nó vẫn còn nằm dưới tấm lễ phục, cả bức tranh của em nó cũng an toàn dưới chậu bonsai, tuy có bị nhàu nát và miếng da bọc ngoài thì bị vứt sang bên. Cuối cùng nhìn đến tấm đệm. Jack chợt nhận ra thứ đã biến mất.
Jack chạy như điên qua dãy hành lang trống trải hướng thẳng đến phòng Kazuki, đoạn trượt mở tung cánh cửa phòng hắn.
“Nó đâu rồi?” Jack hét lớn.
“Cái gì ở đâu?” Kazuki bực tức đáp lại, hắn đang bận lau chùi thanh gươm màu đen với hoa văn vàng vừa được cha tặng thưởng nhân dịp được chọn vào Tam Tố Luân Hồi.
“Đừng có giả vờ. Trả nó lại cho tao!”
Kazuki nhìn chằm chằm vào Jack, mắt trái của hắn vẫn đang sưng tấy sau trận đòn trong cuộc thi Găng Sắt hôm qua. “Cút ra khỏi phòng tao!” Hắn hét lớn. “Mày nghĩ một samurai như tao lại đi làm mấy việc trộm cắp đáng khinh đó à? Có thể đám ngoại quốc chúng mày vẫn thường làm thế, nhưng người Nhật chúng tao thì không bao giờ.”
Thế nhưng ngay khi nhận thấy vẻ hoảng loạn trên mặt Jack, một nụ cười nham hiểm liền hiện lên trên khuôn mặt hắn. “Nhưng nếu mày tìm được ai làm việc đó thì cho tao gửi lời cảm ơn nó nhé.”
Jack giận tím mặt. Dù Kazuki là đứa khó ưa nhưng dường như vụ đột nhập lần này không liên quan gì đến hắn. Hay có lẽ là Hiroto, kẻ rất muốn báo thù nó sau vụ vượt mặt vừa rồi. Jack đưa mắt về phía hành lang trống vắng, bất ngờ có một thứ khiến nó như đông cứng.
Một hình thù vận trang phục trắng từ đâu đến chân đang lẻn ra khỏi phòng nó, hắn cầm tấm da bọc của nó trên tay.
“Đứng lại!” Jack gào lên.
Nó vô tình bắt gặp cặp mắt đen của hắn. Kẻ đột nhập nhanh nhẹn tẩu thoát khỏi hành lang về hướng Sư Tử Đường, lặng lẽ và im lìm như tiếng tuyết rơi.
Jack phóng theo. Nó lao vù qua vài học viên vừa thò đầu ra khỏi phòng xem có chuyện gì diễn ra khiến họ giật mình đánh thót, đuổi theo kẻ đột nhập giữa đêm đông lạnh giá.
Nó bắt gặp bóng hắn đang băng qua sân trường.
“Trả lại đây!” Jack vừa tăng tốc bám theo vừa hét lớn.
Bóng người đã chạy đến góc vườn, hắn phóng mình lên bức tường chắn ngang. Jack vội vã trèo theo nắm được vào phần đuôi áo. Nó cố dùng hết sức bình sinh kéo xuống nhưng đối thủ đã kịp tung ra cú đá mạnh vào ngực khiến Jack ngã lộn nhào xuống tuyết. Đánh mất cơ hội cuối cùng, Jack chỉ còn biết nhìn hắn tiếp tục leo qua bức tường nhanh nhẹn và khéo léo như một con mèo.
Bóng người màu trắng lẩn dần vào đêm tối.