Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4321 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
vô tâm[14]
logo

“Ta giết ngươi!” vị võ sư hét lớn.

Jack không biết phải làm gì. Đòn tấn công quá bất ngờ đã khiến nó rơi vào thế hoàn toàn bị động.

Thầy Hosokawa lúc này trông đáng sợ, đôi mắt ngùn ngụt sát khí hung tợn. Ông xông thẳng tới Jack với thanh kiếm katana sắc lẹm trên tay. Jack biết rằng chỉ trong chốc lát thôi nó sẽ bị xẻ ra làm hai mảnh, ruột gan tung tóe khắp nơi.

Vừa mới đây nó còn đang tập luyện với Tadashi ở Vũ Đức Điện để chuẩn bị cho Tam Tố Luân Hồi như chúng vẫn làm cả tháng nay. Thế rồi bất ngờ nó thấy có ánh sáng lóe lên, quay lại thì thầy Hosokawa đã ở ngay trước mặt nó với vũ khí cầm sẵn trên tay.

Thầy Hosokawa ra tay nhanh như cắt, thanh katana của ông chém một nhát ngay trước ngực Jack kéo thành đường dọc thẳng xuống bụng nó.

Jack run rẩy nhìn xuống và sợ hãi nghĩ có thể nó sẽ phải thấy. Thế nhưng ruột gan của nó vẫn nằm yên trong bụng. Bao tử không hề hấn gì. Tóm lại là hoàn toàn vô sự. Duy chỉ có dải thắt lưng là không còn nguyên vẹn. Đai buộc y phục của nó đã bị chém đứt đôi và rớt phịch xuống đất.

“Trò chết rồi,” thầy Hosokawa tuyên bố.

Jack thật sự sốc nặng, nó không biết phải đáp lại như thế nào nữa. Phải mất một lúc sau nó mới nhận ra rằng đây chỉ là một bài luyện tập khắc nghiệt khác của vị võ sư môn Kiếm Thuật này.

“Trò đã suy nghĩ quá nhiều,” thầy Hosokawa nói và tra gươm vào vỏ. “Nỗi sợ hãi đã khiến trò trở nên do dự. Do dự trong chiến đấu đồng nghĩa với chết.”

Dứt lời, vị võ sư đưa mắt nhìn hai cậu học trò của mình xem chúng đã hiểu chưa.

“Nh - nhưng lúc đấy con cứ tưởng thầy phát điên lên rồi cơ,” đến giờ Jack mới nói nổi lên lời và vẫn còn lắp bắp. Vừa sợ vừa xấu hổ vì đứng đơ như phỗng trước mặt cậu bạn mới của mình, Jack thật sự cảm thấy vô cùng mất mặt. “Con tưởng thầy sắp giết con đến nơi rồi!”

“Giờ thì chưa, nhưng không biết chừng lần tới sẽ là thật đấy,” thầy Hosokawa đáp một cách cực kì nghiêm túc. “Ba điều tối kị nhất với một võ sĩ là sợ hãi, nghi ngờ và hoang mang. Vừa nãy trò đã thể hiện không thiếu cái nào.”

“Nghĩa là con còn quá kém phải không ạ? Ý thầy là vậy chứ gì?” Jack lớn tiếng, chán nản ra mặt. “Mà chẳng biết liệu con có chút tiềm năng nào không nữa? Lúc nào con cũng có chỗ không ổn trong các kĩ thuật. Tại sao mãi mà con chẳng thể tiến bộ lên được vậy?”

“Luyện thành Kiếm Đạo là một con đường rất rất dài,” thầy Hosokawa dịu giọng giải thích. “Gấp gáp chỉ tổ chuốc lấy thất bại mà thôi. Nhất hội, nhất kì. Trò đã nghe câu này bao giờ chưa?”

Jack gật đầu, nó thầm nghĩ đến bức thư pháp trong Kim Trà Thất của lãnh chúa Takatomi.

“Trong một trận đấu kiếm, mỗi người chỉ có duy nhất một cơ hội mà thôi.” Thầy Hosokawa nhìn thẳng vào mắt Jack mà nói. “Ta chính là muốn trao cho trò cơ hội đó.”

Jack cúi gằm mặt, nó cảm thấy vô cùng xấu hổ khi vừa rồi đã to tiếng trong lúc thầy chỉ muốn giúp đỡ mình.

“Găng Sắt là cuộc thi đề cao khả năng tĩnh tâm,” thầy Hosokawa tiếp tục. “Nhằm thử xem các con có đủ khả năng điều khiển cơ thể và trí tuệ dưới sức ép từ một trận chiến vượt quá sức mình hay không. Trò đã chứng tỏ được mình có đủ khả năng đó, thế nhưng vừa rồi trước đòn tấn công của ta, nỗi sợ hãi và hoang mang đã khiến trò chần chừ. Trò phải tập cho mình cách nhìn thẳng vào cái chết mà vẫn không mảy may nao núng. Không sợ hãi. Không hoang mang. Không do dự. Không nghi ngờ.”

“Nhưng làm sao con biết được là thầy sẽ tấn công cơ chứ? Lúc đó con đang tập trung tập kiếm với Tadashi cơ mà.”

“Vô Tâm,” thầy Hosokawa đáp.

“Vô Tâm?”

“Vô Tâm nghĩa là “không suy nghĩ”.”

Nói đoạn thầy Hosokawa lại di chuyển ra xa như cách thầy vẫn thường làm trong các giờ học. “Khi một võ sĩ phải đối mặt với kẻ thù nguy hiểm, anh ta nhất định không được phép nghĩ về địch thủ; không được nghĩ về mình; không được để tâm đến chiêu thức đối phương. Một võ sĩ đã luyện thành “Vô Tâm” sẽ không bao giờ suy nghĩ về việc mình nên làm gì tiếp theo. Họ chiến đấu bằng trực giác. Vô tâm là nguồn tri thức vô tận đối với bất kì tình huống nào.”

“Nhưng làm sao người ta có thể biết được chuyện gì sắp xảy ra? Chẳng lẽ một võ sĩ đích thực còn có khả năng nhìn thấu cả tương lai?”

Vị võ sư cười ha hả trước câu nói của cậu học trò.

“Không, Jack à, tuy nhìn từ ngoài thì giống như vậy thật. Trò phải tập cho tâm trí của mình như dòng nước, có khả năng biến thành bất cứ hình dạng gì. Đó chính là trạng thái tinh thần lí tưởng nhất của một chiến binh, không chờ đợi bất cứ điều gì, đồng thời cũng sẵn sàng cho tất cả mọi thứ.”

“Vậy làm sao để luyện thành Vô Tâm ạ?”

“Trước hết, trò phải tập chém hàng nghìn lần cho đến lúc có thể làm được điều đó như bản năng mà không cần suy nghĩ hay tỏ ra do dự gì cả. Tức là hữu kiếm trở thành vô kiếm.”

Jack liếc về phía bạn của mình, lúc này Tadashi đang yên lặng chăm chú lắng nghe từng lời nói của thầy Hosokawa. Nó tự hỏi không biết Tadashi có hiểu “vô kiếm” là gì không.

“Con không hiểu,” Jack lên tiếng, thầm mong mình không tỏ ra quá ngốc nghếch với câu hỏi này. “Làm sao từ có kiếm lại trở thành không kiếm được ạ? Chẳng lẽ nó tự động biến mất?”

“Mục tiêu của trò là hợp nhất cơ thể với thanh kiếm của mình.”

Thầy Hosokawa nhanh nhẹn rút kiếm ra khỏi vỏ cầm chắc trên tay.

“Nói cách khác là hòa hợp vũ khí vào trong tâm trí,” thầy Hosokawa tiếp tục trong lúc chĩa mũi kiếm vào ngay giữa tim Jack, “khi đó hữu kiếm đã trở thành vô kiếm. Nhát chém đưa ra sẽ không còn là thanh gươm trên tay nữa, mà chính là thanh gươm trong tiềm thức.”

Jack thật sự không hiểu lắm về câu nói vừa rồi của vị võ sư. Nó có cảm giác rằng một mặt ông đang dạy nó điều gì đó rất to tát, một kĩ thuật thiết yếu đối với nó, mặt khác lại trói tay nó lại không cho nó có cơ hội thực hiện. Nếu thầy đánh giá nó đủ khả năng tham gia thử thách Tam Tố Luân Hồi, cũng như khái niệm “vô kiếm” quan trọng đến vậy thì sao lại không cho nó tập bằng kiếm thật?

“Nhưng, thưa thầy, nếu thầy không cho phép con dùng kiếm, thì làm sao con biến nó thành “vô kiếm” được?”

Vừa nghe đến đây gương mặt của thầy Hosokawa bỗng lạnh như tiền. “Khi nào trò luyện thành Vô Tâm, ta sẽ cho trò tập với kiếm.”

Jack bắt lấy ngay cơ hội hiếm có này. Cực kì hào hứng muốn luyện thuật “Vô Tâm”, nó liền hỏi, “Vậy cần bao lâu để luyện thành Vô Tâm ạ?

Năm năm,” thầy Hosokawa đáp.

Lâu quá! Con không thể chờ đến những năm năm được,” Jack thất vọng. “Vậy nếu con luyện tập thật chăm chỉ thì sao ạ?”

“Vậy có lẽ phải cần mười năm.”

Không hiểu nổi câu trả lời quá vô lí này của vị võ sư, Jack lại tiếp tục hỏi, “Thế, nếu con dốc hết tâm sức vào nó thì sao?”

“Thế thì hai mươi năm cũng chưa đủ.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »