Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
tết nguyên đán
logo

Chiếc chuông chùa to như quả núi cất vang một trăm linh tám hồi trong đêm tối. Khói từ những vòng hương xoắn ốc tỏa lên nghi ngút trong không khí. Khắp ngóc ngách Đại Phật Đường, đâu đâu cũng có ánh nến thắp sáng lung linh như những vì sao lấp lánh.

Jack im lặng đứng cùng toàn trường chờ đến lúc hồi chuông cuối cùng kết thúc.

“CHÚC MÙNG NĂM MỚI!” thầy Masamoto tuyên bố.

Ông vận trên mình bộ lễ phục phượng hoàng đỏ rực và đang đứng ngay trước bức tượng Phật Tổ bằng đồng ở chính điện.

Hôm nay trường Nhị Thiên Nhất Lưu tổ chức tiệc mừng Tết Nguyên Đán, dịp lễ đánh dấu năm mới của người Nhật. Jack nhận ra rằng người dân nơi đây không mừng năm mới vào ngày đầu năm dương lịch như các nước phương tây mà căn cứ theo nguyệt lịch Trung Hoa, nghĩa là sẽ trễ hơn vài tuần vào đúng dịp xuân về.

Người có vinh dự kéo chuông lần cuối đánh dấu thời khắc giao niên là thầy Yamada, sau đó cũng chính thầy sẽ quỳ trước tượng Phật ban phúc lành cho toàn trường.

Vận những bộ kimono lễ phục đẹp nhất, các võ sinh xếp thành từng hàng kéo dài khắp gian sảnh chính điện như một con rồng lộng lẫy. Jack mặc bộ lễ phục bằng lụa màu đỏ thẫm mà nó đã được mẹ Akiko tặng vào ngày rời khỏi Toba lên trường. Chiếc áo thêu gia huy phượng hoàng của gia tộc Masamoto bằng chỉ vàng đẹp đến nỗi mỗi bước đi của Jack đều khiến phần gia huy bắt sáng lấp lánh. Thế nhưng đó vẫn chưa là gì nếu so với bộ trang phục Akiko đang mặc. Hôm nay cô bé cài một nhành phong lan trên tóc và vận trên người bộ kimono lộng lẫy nhiều màu sắc mà nếu nhìn từ xa cứ như thể được kết thành từ hàng ngàn con bướm.

“Tại sao người ta lại phải thỉnh chuông đúng một trăm linh tám lần thế?” Jack hỏi cô bé trong lúc đứng chờ ban phúc. Thật sự thì những nghi thức Phật Giáo như thế này vẫn còn quá lạ lẫm đối với một người theo đạo Cơ Đốc như nó.

Akiko không nói gì. Lúc Jack quay nhìn lại thì dường như cô bé đang suy nghĩ gì đó với ánh mắt xa xăm, khuôn mặt cũng tái nhợt hơn mọi khi.

“Cậu có sao không?” nó hỏi.

Akiko chớp mắt một cái, có vẻ như đã tập trung trở lại. “À, tớ không sao.”

Jack quan sát cô bé thêm một lúc. Akiko mỉm cười đáp lại thiện ý của nó, nhưng hình như ánh mắt cô bé thoáng chút ngấn nước.

Đứng ngay cạnh cô bé là Yori, cậu chàng đang hết sức lóng ngóng với tay áo kimono bởi nó quá dài so với thân hình nhỏ bé của cậu. Cũng chính Yori là người lên tiếng giải thích cho câu hỏi của Jack. “Phật Giáo quan niệm con người phải trải qua một trăm linh tám tội lỗi và dục vọng. Mỗi tiếng chuông tượng trưng cho một tội được tẩy uế, cũng như xá tội cho những chuyện trong năm cũ.”

Quả là một cách xưng tội độc đáo, Jack nghĩ thầm. Trước giờ nó được nuôi dạy trong môi trường mà mọi người quan niệm chỉ có Chúa mới có quyền năng đó. Mặc dù vẫn còn hoài nghi về Phật Giáo nhưng dường như những tiếng chuông vẫn ngân đều và đang vang vọng trong tâm trí.

Nó ngước lên và thấy thầy Yamada đang đều đều gõ mõ tạo thành giai điệu tôn giáo, đồng thời tụng niệm gì đó cho từng học sinh một. Âm thanh từ chiếc mõ nghe như một bài hát lặp đi lặp lại liên miên vô tận.

Thế rồi cũng tới lượt chúng, Akiko thì thầm với nó, “Làm theo tớ nhé.”

Jack đã nghĩ đến việc từ chối tham gia các nghi thức Phật Giáo, nhưng với tình hình bài ngoại và đàn áp đạo Cơ Đốc như hiện nay, nó không còn cách nào khác ngoài việc ngoan ngoãn tỏ ra hòa đồng hết mức có thể. Thể hiện tinh thần cầu thị đối với tín ngưỡng địa phương có thể sẽ có ích cho nó. Hơn nữa, thầy Yamada cũng từng nói, tôn giáo là những sợi chỉ trên cùng một tấm vải, khác nhau ở màu sắc mà thôi.

Jack chăm chú nhìn Akiko bước lại gần cái lư chứa đầy cát. Cô lấy một nén hương gần đó rồi châm vào ngọn nến. Tiếp theo, Akiko cắm nén hương vừa thắp vào một rừng hương khác tạo thành một hình ảnh gần giống cái gối giắt đầy những cây kim tỏa khói. Thắp hương xong, Akiko hướng người về tượng Phật xá hai lạy, vỗ tay hai cái rồi lại xá thêm một lần nữa. Sau đó thầy Yamada gọi Akiko đến. Cô bé quỳ trước mặt thầy, lạy một lạy rồi trao nhành phong lan cài trên tóc làm lễ vật.

Đến đây thì Jack nhận ra là nó không mang theo trên mình thứ gì làm lễ dâng lên Phật cả. Nhưng nó cũng chẳng thể làm gì được hơn, vì giờ đã đến lượt mình rồi. Không còn cách nào khác, Jack bước đến chỗ chiếc lư thực hiện những nghi lễ như Akiko vừa làm, mùi hương khói cứ xồng xộc bay vào hai lỗ mũi nó. Làm xong nó đến chỗ thầy Yamada lúng túng cúi lạy.

“Con xin lỗi, thưa thầy,” Jack vừa nói vừa lạy thêm một lạy như để tạ tội, “nhưng con chẳng mang theo lễ vật gì cả.”

“Không sao Jack ạ. Con chưa thể quen ngay với phong tục của chúng ta mà,” vị sư già đáp lại với nụ cười trìu mến.

Ông bắt đầu tụng niệm một đoạn kinh Phật, lời tụng của ông trôi dần một cách ấm áp đầy mê hoặc vào tai Jack…

“Phúng Kinh công đức thù thắng hạnh…”

… tiếng cầu kinh cùng âm thanh phát ra từ chiếc mõ khiến Jack cảm thấy mắt nó như muốn khép lại…

“Vô biên thắng phước giai hồi hướng.

Phổ nguyện pháp giới chư chúng sanh…”

… tai Jack rung theo từng nhịp gõ, nó cảm thấy toàn thân như đang lơ lửng trong không trung…

“Phổ cập ư nhất thiết. Ngã đẳng dữ chúng sanh. Giai cộng thành Phật đạo.”

Nó mở mắt, cảm thấy như đã loại bỏ được mọi tạp niệm và cơ thể hân hoan sảng khoái.

Vị thiền sư cúi người ra hiệu lễ ban phúc cho Jack đã kết thúc. Nó tạ lễ rồi vừa định đi thì chợt nhớ ra một thứ, “Thưa thầy, con có thể hỏi thầy một thứ được không ạ?”

Thầy Yamada gật đầu. Jack vừa ngẫm lại câu trả lời bí ẩn của thầy Hosokawa vừa nói tiếp, “Con muốn luyện thành Vô Tâm sớm nhất có thể, nhưng lại không thể hiểu vì sao nếu càng bỏ công ra luyện thì thời gian cần thiết lại càng tăng thêm.”

“Câu trả lời đơn giản chỉ là hãy chậm lại,” thầy Yamada đáp.

Jack mở to mắt nhìn vị thiền sư, câu trả lời trái ngược của ông càng làm nó thêm rối trí. “Nhưng chẳng phải làm vậy sẽ mất nhiều thời gian hơn sao ạ?”

Thầy Yamada lắc đầu. “Nóng nảy cũng là một dạng trở ngại. Trong tất cả mọi việc, nếu con cố gắng đi đường tắt thì thường kết quả cuối cùng sẽ ít khi tốt đẹp, hoặc thậm chí là không bao giờ đến được đích.”

Jack nghĩ nó đã hiểu thêm đôi chút về vấn đề này, thầy Yamada cũng mỉm cười khi thấy tia sáng giác ngộ hiện ra trong mắt cậu học trò nhỏ.

“Dục tốc bất đạt, chàng samurai trẻ ạ.”

Lúc này ở ngoài sân đã không còn những lớp tuyết trắng, dấu hiệu của mùa xuân đến đang ngày một hiện rõ qua từng nụ hoa anh đào chúm chím nhú lên trên cây. Jack, Akiko và những đứa khác cùng nhau đến Điệp Trùng Đường tham gia tiệc mừng Tết Nguyên Đán dự kiến kéo dài đến tận sáng.

Bên trong Điệp Trùng Đường, hàng loạt những bát canh ozoni [15] và bánh dày mochi [16] đã được bày sẵn. Vài nhóm học viên đã bắt đầu dùng bữa. Số khác thì tập trung quanh hai cô gái đang tươi cười đánh cầu lông bằng vợt gỗ ở giữa điện. Jack thấy trên mặt của một cô gái có vết mực hình vòng tròn.

“Họ đang làm gì vậy?” Jack hỏi sau khi đã ngồi xuống chỗ bàn trống.

“Chơi trò hanetsuki,” Akiko đáp, cô bé rót cho mỗi đứa một cốc trà. “Nếu không đỡ được cầu, cậu sẽ bị đối phương vẽ mực lên mặt.”

Tiếng hoan hô lại phát ra từ đám đông, kèm theo sau đó là một tràng cười khi cô gái lại đỡ hỏng cầu và bị vẽ lên mặt thêm một lần nữa.

“Cho tớ nhập hội với nhé?” Tadashi lên tiếng, trên tay cậu ta là một đĩa bánh dày.

Yamato và Saburo liền nhích ra chừa chỗ cho Tadashi ngồi cạnh Jack.

“Này, ăn thử đi,” Tadashi mời Jack ăn thử một chiếc mochi.

Jack cắn thử một miếng. Tuy bánh dày rất ngon nhưng lại quá dính khiến nó không thể nuốt trôi được. Thấy vậy Tadashi liền cười rồi vỗ vỗ lưng giúp nó khỏi mắc nghẹn. Jack vội hớp lấy hớp để vài hơi trà mới nuốt được miếng mochi.

Tadashi tiếp tục mời những đứa còn lại ăn bánh dày. Mọi người vui vẻ đón lấy, duy chỉ có Akiko là không động đến thức ăn. Một lúc sau nó bắt gặp Kazuki và băng Bọ Cạp của hắn ngồi xuống dãy bàn đối diện.

Kazuki liếc nhìn nhưng Jack cố tình làm ngơ. Lúc này đồng bọn của hắn đang dọn bàn rồi bày lên trên một loại bài gì đó. Xong việc cả bọn chụm lại, Kazuki chọn một lá bài, đọc cho tất cả cùng nghe. Ngay sau đó những đứa còn lại liền tranh nhau các lá bài trên bàn rồi hô hào ầm ĩ.

“Bọn chúng đang chơi trò gì thế?” Jack hỏi.

“Obake Karuta,” Tadashi đáp sau khi đặt bát canh của mình xuống. “Một người trong nhóm sẽ đọc gợi ý, những người khác phải tìm lá có hình của vị thần hoặc quái thú được mô tả trong số bài lật ngửa sẵn. Ai đoán trúng được nhiều lần nhất sẽ là người thắng cuộc sau cùng.”

“A, có trò này chơi hay lắm này Jack,” Yamato lên tiếng, cậu ta uống nốt cốc trà của mình rồi nói tiếp. “Fukuwarai.”

“Fuku gì cơ?” Jack lặp lại.

Yamato không đáp mà kéo luôn nó đến chỗ một nhóm học viên đang tụ tập quanh bức tranh vẽ hình khuôn mặt treo trên tường. Họ đang cười đùa một nữ sinh bịt mắt đang tìm cách gắn phần miệng lên khuôn mặt. Chỉ cần nhìn thấy lúc này cả mắt và mũi của bức tranh đều bị đặt ở cằm là có thể dễ dàng nhận ra cô bé chơi không được giỏi lắm.

“Nào, Jack” Yamato động viên nó ra chơi sau khi cô gái gắn nốt phần miệng kia lên trán của khuôn mặt. “Thử đi, vui lắm.”

Nói đoạn Yamato tóm luôn Jack, lấy khăn bịt mắt lại rồi đưa vào tay nó phần miệng. Tiếp theo cậu ta dắt nó đến vị trí cách bức tranh ba bước chân rồi xoay nó vài vòng.

Hoàn toàn mất phương hướng, lại chẳng thể nhìn thấy gì, Jack thầm nghĩ nó thậm chí còn chẳng biết bức tranh đang nằm ở đâu chứ chưa nói đến chuyện gắn miệng vào đúng vị trí.

“Thua chắc rồi,” nó nghe tiếng Tadashi bình luận. “Cậu ấy còn chẳng đoán trúng hướng nữa là!”

Đúng lúc này thì Jack chợt nhớ lại lời thầy Kano dạy: “Chỉ dùng mắt thì không bao giờ nhìn thấu được sự vật.” Nghĩ vậy nó bắt đầu vận dụng các kĩ năng cảm nhận đã được học trong giờ học thêm với thầy Kano suốt mấy tháng qua, chăm chú lắng nghe tiếng thì thầm của đám đông, Jack đánh giá vị trí của bức tranh thông qua dư âm xung quanh. Xoay mình cho đến khi tìm ra điểm trống trong tiếng thì thầm, Jack biết nó đã tìm ra đúng hướng. Tiếp đến nó hình dung khuôn mặt trong tâm trí rồi tự tin bước ba bước đến gắn cái miệng lên.

“Tốt lắm Jack. Giờ đến mắt và mũi nào.”

Yamato lại xoay người Jack một lần nữa rồi mới trao cho nó những bộ phận còn lại. Jack lại dùng phương pháp lắng nghe và cảm nhận bằng tất cả các giác quan để định hướng. Sau khi nó hoàn thành phần chơi, bầu không khí im lặng bất ngờ bao trùm đám đông xung quanh. Sau đó mọi người bắt đầu vỗ tay tán thưởng nó.

“Sao cậu ấy làm được vậy?” Tadashi ngạc nhiên hỏi Yamato. “Hay là cậu ấy ăn gian? Này Jack, cậu có nhìn thấy gì không đấy?”

Jack lắc đầu rồi kéo băng che mắt ra. Trước mặt nó là bức tranh khuôn mặt hoàn chỉnh. Rõ ràng thuật Li Thủ thầy Kano dạy nó đã phát huy hiệu quả rất tích cực.

“Ăn may ấy mà,” Yamato vừa đáp vừa huých Jack một cái đầy ẩn ý. Xong xuôi cả bọn rủ nhau về lại bàn của nhóm. Tuy nhiên Akiko đã không còn ở đó nữa.

“Akiko đâu rồi?” Jack hỏi.

“Cậu ấy bảo không khỏe nên về phòng nghỉ rồi,” Kiku trả lời. “hình như do uống nhầm cái gì đó thì phải.”

“Có ai đi kiểm tra xem cậu ấy thế nào chưa?” Jack hỏi ngay, nó chợt nhớ đến khuôn mặt tái nhợt cũng như thái độ không muốn ăn uống gì của cô bé ban nãy.

Cả bọn lắc đầu. Jack thấy lo nên cúi đầu chào bọn nó rồi lập tức sải bước đến Sư Tử Đường.

Akiko không ở trong phòng. Jack lại đến kiểm tra một lượt khu nhà tắm và vệ sinh, vẫn không thấy cô bé đâu cả. Hay là Akiko đã quay lại chỗ tiệc mừng rồi cũng nên. Nghĩ vậy, Jack vừa định quay lại Điệp Trùng Đường thì nó chợt thấy một bóng người lẻn ra khỏi trường qua cửa sau.

Jack lập tức đuổi theo bóng người ra khỏi trường lao vào giữa không gian náo nhiệt bên ngoài của lễ hội.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »