Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
bình minh đầu năm
logo

Đường phố Kyoto đông nghịt, người dân đổ ra đường chơi Tết và đến các đền thờ cầu may. Nhà nào cũng trang trí thông, tre và cành mận cầu thần linh đến chúc phúc; còn ở cửa họ treo những sợi thừng bện chắc với các mẩu giấy trắng thưa thớt xung quanh để xua đuổi tà ma.

Jack bắt gặp Akiko đang bước vội trên đường. Mặc dù nhớ lời căn dặn không nên xâm phạm đến chuyện riêng của bạn bè nhưng nó không khỏi lo lắng khi cô bé ra đường trong tình trạng đau ốm như thế. Jack chen vội ra khỏi đám đông rồi cố gắng đuổi theo Akiko. Nó đi theo cô bé vào một lối đi nhỏ băng qua khu chợ đến một khu vườn chật kín người. Đến đó thì một nhóm võ sĩ say rượu va vào Jack khiến nó mất dấu Akiko giữa dòng người tấp nập đến cúng bái.

“Tránh ra coi ôn con!” một trong số họ nắm lấy ve áo Jack hét lớn.

Ông ta cúi sát mặt lại gần nó, mùi rượu saké bốc lên nồng nặc.

“Hóa ra là một thằng ngoại quốc,” hắn nói như tát vào mặt Jack. “Mày đến đây làm gì? Cút ngay về cái xó xỉnh của mày đi!”

“Thôi mặc nó đi,” một người khác trong nhóm lên tiếng, ông ta chỉ ngón tay run lẩy bẩy vì say rượu vào hình gia huy phượng hoàng trên bộ lễ phục của Jack. “Nó là thằng con nuôi của ngài Masamoto đấy. Nhớ không, thằng ngoại quốc được phong làm võ sĩ ấy.”

Nghe vậy người kia liền vội vàng buông áo Jack như thể bộ đồ của nó đang bốc cháy vậy.

“Cứ chờ xem, rồi cũng đến lúc Lãnh chúa Kamakura dọn dẹp sạch sẽ chỗ này như ông ấy đang làm ở Edo ấy,” ông ta tiếp tục gầm gừ trước khi lẫn vào đám đông cùng chiến hữu.

Vụ việc vừa xảy ra đã khiến Jack bị chấn động mạnh. Cho tới tận bây giờ nó vẫn chưa nhận thức được việc một mình đi lại giữa phố xá như thế này nguy hiểm đến thế nào. Trong khuôn viên trường thì có thể nói là nó còn tương đối được an toàn chứ bên ngoài thì chỉ có danh tiếng của thầy Masamoto mới bảo vệ được nó. Mà đâu phải ai cũng nhận ra tấm gia huy của ông. Nó cần phải nhanh tìm được Akiko trước khi lại có thêm rắc rối.

Jack lo lắng nhìn quanh, may cho nó là mọi người đang quá bận bịu với các nghi thức cầu an nên cũng chẳng thể hiện gì nhiều ngoài việc liếc nhìn ra vẻ tò mò. Mãi rồi cuối cùng Jack cũng nhận ra mình đang ở đâu. Trước mặt nó là bậc thang và mái vòm xanh dẫn đến Long An Tự.

“Sao cậu lại theo dõi tớ?”

Jack xoay người lại.

Trước mắt nó là Akiko với khuôn mặt tái xanh.

“Tớ nghe Kiku bảo cậu bị ốm…” Jack đáp.

“Jack, tớ tự biết chăm sóc cho mình. Tớ chỉ uống phải thứ gì đó không hợp thôi.” Nói đoạn cô bé lại quan sát nó một lượt. “Này, đây không phải lần đầu cậu theo tới đến đây đúng không?”

Jack gật đầu, cảm tưởng hệt như đang ăn trộm bị bắt quả tang.

“Tớ biết cậu quan tâm,” Akiko tiếp tục bằng giọng lạnh nhạt, “nhưng nếu muốn, tớ đã nói cho cậu biết rồi.”

Jack biết nó đã đánh mất lòng tin nơi cô bé. “Tớ… tớ xin lỗi, Akiko,” nó ấp úng. “Tớ không có ý đó. Chẳng qua là…”

Đến đây nó chẳng thể nói lên lòi, chỉ còn biết cắm mặt xuống đất tránh ánh nhìn của cô.

“Chẳng qua là sao cơ?” Akiko hỏi vặn.

“Tớ… mến cậu và thật sự lo lắng cho cậu.” Những từ ngữ trong đầu nó bất chợt thốt ra, cứ thế, những dòng suy nghĩ của nó về Akiko tuôn ra khiến nó không kìm được. “Kể từ ngày trôi dạt đến đây, cậu lúc nào cũng quan tâm chăm sóc cho tớ. Là người duy nhất bầu bạn với tớ. Thế mà tớ đã làm được gì cho cậu chứ? Tớ biết mình có lỗi khi bám theo cậu như thế này, nhưng cậu đang ốm, và tớ nghĩ có thể cậu cần đến tớ. Chẳng lẽ tớ không được quyền chăm sóc trở lại cho cậu hay sao?”

Vẻ lạnh lùng trong ánh mắt của Akiko nhanh chóng biến mất, thứ băng giá vô hình ngăn cách giữa hai đứa cũng dần tan chảy.

“Cậu thật sự muốn biết tớ đi đâu à?” Akiko nhẹ nhàng hỏi.

“Nếu cậu không muốn thì không cần đâu,” Jack đáp, nó quay đầu định bước đi.

“Nhưng giờ thì tớ nghĩ là mình nên kể với cậu. Cậu cũng cần biết chuyện này,” Akiko tỏ ra kiên quyết, cô bé nắm tay lại không cho nó đi. “Hôm nay là sinh nhật em trai tớ.”

“Ý cậu là Jiro?” Jack ngạc nhiên hỏi, nó chợt nhớ đến cậu bé hoạt bát đã bầu bạn cùng mình ngày còn ở Toba.

“Không, tớ còn một đứa em khác. Tên nó là Kiyoshi.” Ánh mắt cô bé đượm buồn khi nhắc đến. “Đáng tiếc là nó đã không còn ở bên tớ nữa, nên tớ mới đến đền thờ để cầu nguyện cho nó. Nếu còn sống thì hôm nay nó tròn tám tuổi rồi.”

Nghĩa là cũng bằng tuổi Jess, Jack thầm nghĩ, ngực nó nhói đau khi nhớ đến đứa em gái nhỏ.

“Năm vừa qua tớ thương nhớ nó nhiều lắm,” Akiko tiếp tục, “thế nên vẫn thường đến đây tìm kiếm lời khuyên giải từ một vị sư ở Long An Tự này.”

Giờ thì Jack càng thấy mình thật có lỗi. Hóa ra cô bé thường xuyên biến mất là vì quá thương nhớ đứa em đã mất của mình.

“Tớ xin lỗi… Tó không biết…”

“Không sao mà Jack,” cô bé ngắt lời, gật đầu ra hiệu bảo nó cùng theo lên chùa. “Cậu cũng đến cầu nguyện cho em ấy với tớ nhé? Xong rồi chúng mình sẽ cùng lên đỉnh Hiei ngắm mặt trời mọc đầu năm.”

Akiko nhích sát lại gần Jack cho ấm.

Hai đứa đang ngồi riêng bên một bức tường đổ nát gần Duyên Lịch Tự, từ đây có thể nhìn xuống quang cảnh kinh đô Kyoto mờ ảo trong lớp sương mù buổi sớm. Bầu không khí giá buốt trên đỉnh núi khiến cả hai đứa đều run lẩy bẩy. Dù vậy, Jack vẫn thấy lòng mình thật ấm áp.

Vừa nãy nó đã cùng Akiko đến thăm bàn thờ nhỏ trong Long An Tự. Akiko nói chuyện riêng với vị sư một lúc rồi cả hai đứa cùng cầu siêu cho Kiyoshi. Đây là lần đầu tiên Jack cảm thấy như nó được tham dự vào một phần đời tư của Akiko. Như thể bức mành vừa được kéo lên để lộ tấm thảm mềm mại mà chỉ cần nhìn thấy một lần người ta sẽ không bao giờ quên vậy.

Sau khi bí mật những chuyến đi đêm của Akiko đã được giải thích, Jack cũng tìm lại được cảm giác thoải mái khi ở bên cô bé. Vị sư có bàn tay nhọn như dao đó có vẻ không được hợp với vai trò khuyên giải cho lắm, nhưng đó không phải là vấn đề của nó. Jack vẫn hơi ngờ ngợ về kĩ năng leo trèo điêu luyện của Akiko, nhưng nó nghĩ có lẽ cô bé đã nói thật, đó chỉ là khả năng bẩm sinh mà thôi. Mà dù thế nào đi nữa thì nội việc cảm thấy gần gũi hơn với Akiko cũng khiến nó đủ vui rồi.

Sau đó hai đứa đã cùng nhau men theo trườn dốc lên đỉnh núi Hiei, còn giờ đang cùng chờ mặt trời mọc để đón buổi bình minh đầu năm mới.

“Ngày đầu năm cũng là chiếc chìa khóa mở ra năm mới,” Akiko mơ màng giải thích, hơi thở của cô bé bay ra thành những làn khói trắng trong giá lạnh. “Đây là thời khắc của những bắt đầu. Chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ về năm cũ, quên đi những điều xấu, giữ lại điều tốt và cầu chúc cho năm mới gặp nhiều may mắn. Mọi người đặc biệt quan tâm đến việc mình sẽ làm trước hết trong năm mới, chẳng hạn như là lên chùa cầu an, đón bình minh, hoặc là giấc mơ đầu tiên.”

“Giấc mơ đầu tiên thì có gì quan trọng?” Jack hỏi.

“Người ta quan niệm rằng nó báo hiệu vận may trong năm mới của cậu.”

Akiko ngước nhìn Jack rồi uể oải ngáp một cái, trông cô bé có vẻ buồn ngủ, cái mệt từ việc thức trắng cả đêm đã bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt cô. Sau khi nói chuyện với nhà sư, khuôn mặt Akiko tuy vẫn nhợt nhạt nhưng đã không còn quá xanh xao nữa, dường như ngày mới đến cũng kéo theo sức sống mới cho cô bé.

“Chúc một giấc mơ đẹp,” cô bé thì thầm.

Akiko nhích lại gần hơn rồi nhanh chóng gục đầu ngủ quên trên vai nó.

Jack giữ yên lặng, nó lắng nghe tiếng bình minh thức dậy, nhìn những ánh mặt trời đầu tiên trong năm mới sưởi ấm cho hai đứa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »