Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
lưới bẫy mở rộng
logo

A kiko nằm bất động dưới chân núi.

Đó là một nơi hoàn toàn xa lạ với Jack. Trước mặt nó là thân núi lửa màu đen chọc thẳng lên từ mặt đất, to lớn chiếm trọn cả không gian, trên đỉnh phủ trắng một màu băng tuyết.

Jack đứng trên một con đường đá quanh co khúc khuỷu, bị ngăn cách hoàn toàn với vị trí Akiko đang nằm sóng soài trên đất, tay trái cô bé cầm một chiếc lá to có dạng thùy. Xen giữa hai đứa là bốn con bò cạp màu đen hung hãn, chúng liên tục rung rung cái đuôi có độc của mình với cặp mắt đen tròn đầy ma khí. Một chú chim ưng tung cánh trên bầu trời cất lên tiếng kêu ai oán. Thế rồi một trong số những con bò cạp nhanh chóng tiến về phía Akiko, cong đuôi cắm thẳng nọc độc vào ngực cô bé.

“AKIKO!” Jack hét…

“Jack à, tớ đây,” giọng cô bé dịu dàng bên tai nó.

Nó mở choàng mắt.

Đập vào mắt nó là một cành hoa anh đào nặng trĩu che mờ cả bầu trời xanh, đổ bóng xuống che nó khỏi ánh nắng mùa xuân ấm áp.

Jack bật ngồi dậy.

Akiko đang ngồi ngay cạnh nó. Cả Yamato và Kiku cũng ở đấy, hai đứa đang tựa người vào thân cây nhìn nó lo lắng. Đến lúc này nó mới nhớ ra mình đang ở đâu. Giờ đã là một ngày giữa xuân, cả bọn đang đi đến các khu vườn quanh Kyoto đang tổ chức lễ hội ngắm hoa anh đào.

Một cơn gió thổi đến từ phía nam khiến những cánh hoa anh đào rơi lả tả xuống đất như những giọt lệ, một vài cánh hoa còn dính lại trên tóc Akiko.

“Mọi chuyện vẫn ổn mà. Cậu chỉ đang mơ thôi,” vừa an ủi nó, Akiko vừa đưa tay phủi hoa trên tóc. “Lại giấc mơ lần trước nữa à?”

Jack gật đầu, họng nó khô khốc vì sợ. Đó là giấc mơ nó đã gặp trong ngày đầu năm mới. Ngay hôm sau nó đã kể với Akiko về chuyện này, duy chỉ có tình tiết có cả cô bé trong mơ là nó vẫn giấu. Ngay sau lần đó nó cũng đã đến gặp thầy Yamada tìm lời khuyên. Vị thiền sư đã giải nghĩa rằng, “Ngọn núi con nhìn thấy chính là Phú Sĩ Sơn. Đỉnh núi cao nhất, chứa đựng nhiều tính chất linh thiêng nhất Nhật Bản, con thấy nó có nghĩa là điềm tốt. Chim ưng tượng trưng cho sức mạnh và sự nhanh trí; còn chiếc lá con mô tả có lẽ là lá cây nasu [17] . Trong tiếng Nhật, nasu còn có nghĩa là thành tựu. Nhìn chung chúng chỉ ra rằng con sắp gặp được vận may.”

Jack thở phào nhẹ nhõm trước cách lí giải tích cực của vị sư già. Thật ra nếu không phải vì những chuyện lạ lùng vốn hay xảy ra ở đây thì nó đã chẳng tin tưởng lắm về điềm báo trong những giấc mơ như thế. Thế rồi thầy Yamada lại tiếp tục nói, “Nhưng cũng phải nói thêm rằng, bọ cạp tượng trưng cho sự phản trắc và các mưu mô ngăn cản vinh quang. Hơn nữa, bốn là một con số rất xấu. Tứ đọc lên nghe gần giống với tử, có nghĩa là chết chóc.”

“Nhìn này nhìn này!” giọng Saburo la to cắt ngang dòng suy nghĩ của Jack.

Cậu chàng vừa dắt theo Yori vừa lao như bay đến gốc cây anh đào chỗ bọn Jack, đoạn chỉ tay về phía tấm bảng gỗ vừa được dựng lên giữa phố. Thế là cả nhóm liền đứng dậy rời khỏi khu vườn để đến đó xem.

“Một bức chiến thư,” Yamato giải thích cho Jack về ý nghĩa nội dung trên bảng. “Nó viết là, “Tôi sẵn sàng nhận lời thách đấu của bất kì ai. Hãy để lại tên và địa chỉ tại bảng gỗ này. Sasaki Bishamon.”.”

“Tuyệt,” Kiku nói với giọng châm biếm. “Một võ sĩ muốn bắt đầu chuyến khổ hành của mình, lại còn đặt theo tên Chiến Thần [18] nữa chứ!”

“Vậy nghĩa là tụi mình sắp có cơ hội được xem một trận quyết đấu rồi!” Saburo hào hứng, cậu chàng liền nhảy tưng tưng làm bộ như đang chiến đấu với một đối thủ nào đó.

“Tụi mình sẽ không có ở đây đâu mà xem,” Akiko nhắc cả nhóm, đúng lúc đó lại có một cơn gió bay qua làm cánh hoa anh đào rơi trắng cả mặt đất. Mùa đào nở cũng đồng nghĩa với thử thách Tam Tố Luân Hồi sắp bắt đầu.

Jack chỉ muốn ngày đó đến thật nhanh. Nó tò mò phát điên lên được với ba thử thách sắp đến. Chăm chỉ khổ luyện suốt từ ngày được chọn, giờ nó cảm thấy mình không khác gì một sợi thừng đã bị kéo căng đến sắp đứt.

“Nhưng người ta chỉ vừa cho đặt bảng thôi,” Saburo chưa hết hi vọng. “Dù gì tụi mình cũng ở Iga có vài hôm. Có khi lúc về vẫn kịp theo dõi vài trận đấu đấy.”

Kiku ném sang Saburo một cái nhìn nghiêm nghị. “Nếu ông ta sống sót qua được trận chiến đầu tiên thì có thể.”

Jack đã đạt đến được khả năng cảm nhận thấy đòn tấn công mà không cần phải nhìn. Nó gạt tay Yamato qua tai rồi tung một cú đấm ngược mu phản đòn vào mặt đối thủ.

Yamato lập tức suy đoán rồi lùi lại ngoài tầm sát thương, hai tay vừa vào thế thủ vừa tung ra một đòn chặt cổ. Jack lập tức cản đòn, khóa tay Yamato rồi lại tiếp tục phóng quyền đến. Yamato rút tay lại, né đòn rồi phản công với một cú đấm cực mạnh vào ngay sống mũi Jack.

Trong suốt quá trình đó bọn chúng liên tục tiếp xúc với nhau.

Không ngừng tìm kiếm sơ hở trong phòng thủ của đối phương.

Mặc dù cả hai đều bị bịt mắt.

“Tốt lắm, các chàng trai,” thầy Kano khen ngợi, điềm đạm dựa người vào chiếc gậy bổng màu trắng của mình trong vườn Vĩnh Quan Tự như những buổi tập Li Thủ khác. “Nhưng ta thấy hai đứa vẫn chưa thật sự tỏ rõ quyết tâm. Bắt đầu nghiêm túc đi!”

Sau những buổi luyện tập vô cùng khắc nghiệt với thầy Kano để chuẩn bị cho Tam Tố Luân Hồi, cả Jack và Yamato đều đã thành thạo thuật Li Thủ cũng như cách sử dụng tất cả các giác quan của mình. Giờ Jack đã có thể tìm ra được dư âm ở những nơi như rừng hoặc đường phố Kyoto, duy chỉ có trường hợp phòng kín là nó vẫn chưa làm nổi.

Hôm nay là buổi tập cuối cùng, Jack sẽ buộc phải chứng minh với thầy Kano rằng nó đã sẵn sàng cho thử thách Tam Tố. Nó cố gắng tập trung theo sát chuyển động của Yamato thông qua tay cậu ta. Jack và Yamato gần như không chênh nhau về trình độ nên càng đánh hai đứa càng tăng tốc để lấn át đối thủ. Tốc độ ra đòn của cả hai nhanh dần đến mức các động tác biến chuyển liên tục không kịp nhìn rõ.

Tiến. Đỡ. Gạt. Né đòn.

Jack nhận thấy Yamato đang chuyển dịch trọng lượng, nhưng nó không kịp rút chân lại. Yamato nhanh nhẹn tung đòn gạt chân trước của nó từ phía sau khiến Jack không còn giữ được thăng bằng. Bấy nhiêu đó là quá đủ cho Yamato. Cậu ta lập tức thực hiện một cú bạt thủ vào Jack khiến nó nghiêng hẳn sang bên. Không còn gì để bám víu, Jack ngã nhào xuống hồ nước bên dưới.

Thầy Kano đã yêu cầu chúng tỉ thí với nhau trên chiếc cầu gỗ bắc ngang qua dòng suối chảy vào lòng hồ. Hôm nay là buổi tập cuối, cũng có nghĩa là bài kiểm tra sau cùng dành cho Jack.

Yamato đã thắng.

Jack đã thua.

Nó hổn hển ngoi lên hớp lấy hớp để không khí. Dòng nước lạnh thấu xương khác hẳn với cái nóng ban trưa khiến toàn thân nó run lẩy bẩy.

“Trò vẫn cần cải thiện thêm ở khả năng giữ thăng bằng Jack ạ, nhưng dù sao thì như vậy cũng là tạm ổn rồi,” thầy Kano nhận xét. “Sau khi trò trở về từ thử thách Tam Tố Luân Hồi, chúng ta sẽ tập trung giải quyết vấn đề đó. Ta sẽ bắt trò bịt mắt chiến đấu bằng bổng trên cây cầu. Cách này sẽ giúp trò trở nên nhạy bén hơn nếu không muốn mọc thêm mang cá vì liên tục bị rơi xuống nước!”

Bật cười thích chí với câu nói đùa vừa rồi, thầy Kano quay người rảo bước về phía khu vườn. Nó hiểu vì sao Yamato cũng cười toe toét chẳng kém, bởi cậu ta không chỉ giỏi hơn nó ở môn Li Thủ mà còn là học sinh giỏi nhất lớp Bổng Thuật. Lần nào tỉ thí với cậu ta, Jack cũng là đứa thua cuộc, thậm chí Yamato có chấp nó bằng cách bịt cả hai mắt thì kết quả cũng không có gì thay đổi.

Đã xong bài kiểm tra sau cùng, Jack vội trở về trường Nhị Thiên Nhất Lưu, Yamato cũng đi theo giúp nó chuẩn bị hành trang cho chuyến hành trình gian khổ đến dãy Iga vào ngày mai.

Khi vừa bước chân vào cổng trường thì bất ngờ Jack nhìn thấy bộ đôi Hiroto và Goro đang đe dọa một học sinh năm dưới. Cậu bé chỉ dám nhìn chúng lắc đầu nguầy nguậy. Goro liền dùng tay đẩy mạnh vào ngực khiến cậu này mất đã ngã về phía sau đập cả đầu vào tường. Cậu bé bắt đầu khóc thút thít.

Jack và Yamato vội vàng chạy đến.

“Để em ấy yên,” Jack tóm lấy tay Goro ra lệnh.

“Đừng có xía vào, thằng ngoại quốc!” Hiroto tiến đến hăm dọa Jack.

“Ồ, thế à,” Yamato ngay lập tức đứng chắn giữa Hiroto và Jack, “mà tốt hơn hết là mày đừng gọi Jack là ngoại quốc thêm lần nào nữa nếu không muốn dây với tao đấy nhé.”

Một cuộc đụng độ nổ ra và cậu bé năm dưới chỉ biết lo lắng quan sát xem bên nào sẽ ra đòn trước.

“Chúng mày sẽ phải trả giá cho chuyện này,” Hiroto ấn ngón tay vào ngực Jack đe dọa rồi ra hiệu bảo Goro cùng rút lui.

“Em có sao không?” Jack hỏi cậu bé khi hai đứa trong băng Bọ Cạp đã đi khuất.

Cậu bé sụt sịt, cố kìm tiếng nấc rồi xoa xoa phần đầu bị thương của mình. Nhìn về phía Jack với hai mắt đỏ ngầu đẫm lệ, cậu bé học viên năm nhất nghẹn ngào, “Họ nói rằng em là kẻ phản quốc, rằng em không phải là con dân nước Nhật, không xứng đáng làm một võ sĩ, rồi đe dọa nếu em không bỏ đạo thì họ sẽ cho biết tay.”

“Nhưng tại sao họ lại muốn em bỏ đạo Phật cơ chứ?” Jack hỏi.

“Em không còn theo đạo Phật nữa. Năm ngoái cả nhà em đã cải sang Cơ Đốc giáo rồi.”

Câu chuyện của cậu bé lập tức gây tác động mạnh đến Jack. Dù biết rằng phong trào bài đạo Cơ Đốc được đẩy lên rất mạnh cùng việc khủng bố người ngoại quốc nhưng nó vẫn nghĩ sự việc chỉ xoay quanh những người nước ngoài theo Công giáo mà thôi. Nào ngờ cả những người Nhật theo đạo Cơ Đốc cũng cùng chung số phận. Nếu việc gây hấn đã diễn ra ngay tại trường Nhị Thiên như thế này thì không biết ở bên ngoài sẽ còn khủng khiếp đến thế nào nữa. Chuyến du hành lên núi Iga tham gia thử thách Tam Tố Luân Hồi giờ đây không còn là một phần thưởng - mà đã trở thành chuyến đi mạo hiểm bằng sinh mạng.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »