
Mưa vẫn rơi nặng hạt.
Con đường mòn độc đạo in hằn vó ngựa và dấu chân người đi đường giờ đây không khác gì một vũng lầy và vì vậy, chuyến lữ hành của họ đang tiến triển với tốc độ ngang cỡ loài ốc sên. Hai hàng cây cao bên đường chọc thẳng vào vòm trời phủ đầy mây đen càng làm ánh nắng yếu ớt buổi chiều tà chẳng thể nào lọt được đến tầm mắt. Đoàn người đang băng rừng đến làng Iga Ueno bắt đầu tỏ vẻ chán nản, đêm tối sẽ kéo theo biết bao nguy hiểm, từ thú dữ cho đến sơn tặc.
Thầy Masamoto và thầy Hosokawa cưỡi ngựa dẫn theo đám học sinh mệt mỏi lê bước thành hàng dài. Tuy chỉ có sáu người được chọn vào Tam Tố Luân Hồi nhưng bất kì võ sinh nào muốn theo dõi cuộc thi đều có quyền đến dự. Gần nửa trường quyết định tham gia chuyến lữ hành, và hầu hết trong số đó đã bắt đầu thấy hối hận với sự lựa chọn của mình.
Bất thình lình, một bóng người nhô lên từ mặt đất lao về phía thầy Hosokawa.
Trong phút chốc, thanh gươm của ông lóe sáng dưới ánh hoàng hôn.
Tuy nhiên nó đã dừng lại đúng lúc một chú gà rừng lông đen bay qua. Có lẽ con gà sẽ không bao giờ biết được mình đã gần kề cái chết đến thế nào.
Thầy Masamoto cười lớn. “Sợ cả một con gà già sao hả anh bạn của tôi? Hay là đang định giết nó làm mồi cho bữa tối đấy?”
Jack nhận thấy cô Yosa cũng đã chuẩn bị sẵn sàng vũ khí, cô cẩn thận hạ cung cất tên vào lại trong bao. Thật ra thì chỉ trừ thầy Kano là có vẻ như đã biết trước không có chuyện gì nguy hiểm, còn lại tất cả các võ sư khác đều tỏ ra rất căng thẳng.
“Sao họ bồn chồn quá vậy nhỉ?” Jack bước nhanh đến cạnh Akiko lên tiếng hỏi. Thật ra nó cũng đang hồi hộp chẳng kém. Dù được bảo vệ trực tiếp bởi thầy Masamoto nhưng nó không khỏi e ngại các võ sĩ trung thành với lãnh chúa Kamakura vẫn có thể tìm cách trừ khử mình bất cứ lúc nào.
“Chúng ta đang đi qua địa phận của ninja mà,” Akiko thì thầm.
Câu nói này khiến Jack cảm thấy như mọi bóng đen trong khu rừng đều mọc ra thêm đôi mắt. Nó nghĩ mình vừa cảm thấy một thứ gì đó chuyển động đằng xa, tuy nhiên hóa ra chỉ là một cành cây bị gió thổi rung lên. Phía sau nó, Yamato, Saburo, Yori và Kiku cũng không khỏi bồn chồn lo lắng khi nghe thấy câu chuyện. Mặt Yori thì trắng bệch như một tờ giấy.
“Khu vực này là căn cứ chính của gia tộc Iga,” Akiko tiếp tục nói nhỏ. “Chính khu rừng đã giúp họ ẩn náu khỏi cuộc thanh trừng nhẫn giả của Đại tướng quân Nobunaga ba mươi năm về trước. Ông ấy đã dùng gần bốn vạn quân để truy sát bốn nghìn ninja. Những ninja còn sống sót hầu hết đều tập trung ở đây, và có lẽ Độc Nhãn Long cũng đang ẩn nấp ở nơi này.”
“Sao cậu lại biết những chuyện đó?” Jack tò mò.
“Thì nghe kể, đọc sách, rồi bởi các thầy cô…” cô bé lảng đi rồi chỉ tay về phía trước. “Nhìn xem, chúng ta sắp đến nơi rồi. Bạch Phượng Thành Hakuhojo kìa.”
Qua làn mưa kèm màn sương mờ, Jack thấy một vùng thảo nguyên trũng xuống được bao quanh bởi các dãy núi. Xa xa phía đó là một tòa thành ba tầng quét sơn trắng có kiến trúc mái màu xám. Tuy nhiên chỉ trong phút chốc màn sương mù lại dày lên khiến tòa thành vụt biến mất như thể có ma ám.
Khi đoàn người đến được ngoại ô Iga Ueno thì trời đã tối, thứ duy nhất giúp họ nhận ra toà thành là những chiếc đèn lồng được thắp sáng bên trong.
Sau khi đã an toàn vào đến làng, Jack không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Chuyến du hành từ Kyoto thật sự quá khắc nghiệt, cả bọn ai nấy đều ướt nhẹp, mệt mỏi, lạnh cóng. Lưng nó thì đang ê ẩm do phải vác hành lí quá lâu, toàn thân đau nhức, mỏi nhừ sau màn lội bùn lầy ban nãy. Giờ nó chỉ ước gì nhanh nhanh vào chỗ trọ để được tắm nước ấm, ăn uống no say rồi lăn ra ngủ cho đã.
“Dậy!” vừa ra lệnh thầy Kyuzo vừa đá Jack. “Đến giờ thi rồi.”
Jack uể oải nhoài dậy, mắt nó vẫn còn lờ đờ. Nó chỉ mới ngủ được hơn một tiếng là đã bị dựng dậy cùng các thành viên khác. Jack theo bước vị võ sư môn Thể Thuật dọc theo hành lang đến chính điện, một căn phòng đóng ván màu tối được thắp sáng bằng ánh nến mờ ảo. Ngay giữa điện là bức tượng Phật Tổ bằng gỗ lớn, thần khí từ bức tượng tỏa ra mạnh đến nỗi Jack cảm thấy như trong đó toát lên sự sống vậy.
Nó đứng vào hàng quay mặt về phía pho tượng cùng những người khác, vài hàng tu sĩ đầu cạo nhẵn vận áo cà sa trắng gật đầu chào nó. Trong lúc đó họ liên tục tụng niệm những bài kinh miên man bất tận.
“… úm A mộ già Vĩ lô tả nẵng Ma ha Mẫu nại ra Ma nĩ Bát nạp mạ Nhập phạ lã Bát ra miệt đa dã Hồng…”
“Họ đang niệm Quang Minh Chú đấy,” Yori thì thầm đầy tôn kính. Cậu bé đứng ngay cạnh Jack và đang bồn chồn giật nhẹ con hạc giấy lén giấu trong tay cho nó vỗ cánh. “Bài chú chứa đựng những lời dạy giúp chúng ta đi đến nơi viên mãn của Đức Phật.”
Jack gật đầu rồi cố nở một nụ cười tự tin với Yori. Thật ra lúc này nó đang vừa hào hứng vừa run. Trải qua bốn bài thi và nhiều tháng trời khổ luyện, giờ đã đến lúc chúng được biết ba phần thử thách Trí Tuệ, Thể Lực và Tâm Hồn là như thế nào.
Bất chợt một tia nghi ngờ nhói lên trong ngực nó. Liệu ham muốn luyện tuyệt kĩ Nhị Thiên của nó có che mờ đi sự sáng suốt? Liệu nó đã sẵn sàng cho thử thách hôm nay? Chuyến đi vừa rồi đã khiến nó mệt lả, và rõ ràng màn đánh thức nửa đêm này là một cách để khiến bọn chúng càng hoang mang hơn trước khi bước vào phần thi đầu tiên. Xem chừng thử thách Tam Tố Luân Hồi đã chính thức bắt đầu từ lúc đó rồi.
Jack đưa mắt nhìn Akiko. Tuy ánh mắt cô bé lộ rõ quyết tâm nhưng quầng thâm quanh mắt không giấu nổi sự mệt mỏi sau một hành trình dài. Đứng kế cô là Harumi, nữ sinh được chọn còn lại, cũng tỏ ra mệt mỏi không kém. Ngay cạnh hai cô bé là Tadashi. Cậu chàng gật đầu với nó rồi giơ nắm đấm tỏ ý động viên khuyến khích. Kazuki thì đứng bên cạnh nhưng chẳng có vẻ gì là quan tâm đến nó.
Đoàn võ sư của trường với thầy Masamoto dẫn đầu đã bước vào và ngồi xuống một bên. Ngay sau đó các võ sinh đến theo dõi cũng nhanh chóng bước vào quỳ thành bốn hàng ngay ngắn. Các nhà sư ngưng tụng kinh rồi lùi dần vào trong như những gợn sóng, chỉ còn Chủ Trì ở lại tiếp đoàn. Khuôn mặt vị sư già tuy nhăn nheo nhưng thân hình thì rắn chắc như đá, từ ông toát lên một thứ thần khí mạnh mẽ giống như pho tượng Phật.
“Hoan nghênh ngài Masamoto đến với Thiên Đài Tự,” ông nói bằng chất giọng trong vắt của người đã đạt đến độ viên mãn.
“Cảm ơn quý tự đã đồng ý tiếp đón chúng tôi,” thầy Masamoto đáp, ông vái vị sư một vái thật thấp. “Xin được phép giới thiệu với thầy những võ sinh sẽ tham dự thử thách Tam Tố Luân Hồi hôm nay. Mong rằng chúng sẽ thể hiện được mình hội tụ đủ ba yếu tố Tinh thần, Thể lực và Tâm hồn.”
Vị sư bước đến vươn sải tay dài của mình về phía Jack và những đứa khác. Ông chăm chú quan sát võ sĩ trẻ, Jack là người cuối cùng ông đưa mắt đến. Nó cảm thấy như thể mình đang bị thôi miên bởi cái nhìn của vị sư già. Ánh nhìn của ông sâu như giếng, vô tận như bầu trời và sáng suốt như đã thấu hiểu hết mọi việc khiến Jack có cảm giác nó đang nhìn vào mắt một vị thánh sống.
“Chúng ta sẽ bắt đầu với thử thách Thể Lực,” vị sư già tuyên bố.
Nói đoạn ông bước lên phía trước làm lễ cho từng võ sinh bằng loại ngôn ngữ Jack không thể hiểu, dù vậy nó vẫn cảm nhận được trong những ngôn từ ấy chứa đựng một thứ uy lực rất lớn. Khi nghi lễ kết thúc, sáu nhà sư trẻ bước lên cầm theo cốc nước, bát canh miso và một nắm cơm. Họ lần lượt trao từng thứ cho chúng. Đói đến cồn cào cả ruột, Jack vội vàng uống cạn bát canh miso cùng cốc nước rồi chén sạch nắm cơm trong nháy mắt.
Tiếp theo chúng được trao ba đôi dép cói, một tấm áo trắng, một con dao có bao, một sợi dây thừng, một quyển sách, một chiếc đèn lồng và một chiếc mũ rơm dài có dạng tựa như thân tàu lật úp. Các vị sư giúp các võ sinh vận y phục, buộc chắc mũ cho từng đứa rồi đi dép cói vào đôi chân trần của chúng.
Xuyên suốt quá trình này, không hề có một lời giải thích.
“Chuyện này nghĩa là sao vậy ạ?” Jack thì thầm với vị sư đang giúp nó sắp xếp các vật dụng và trang phục khá lạ lùng này.
Vị sư đang bận bịu buộc dây thừng quanh eo Jack liền ngẩng lên nhìn nó.
“Con khoác lên mình bộ áo màu trắng, màu của cái chết theo quan niệm nhà Phật, là để tự nhắc mình đang tiến đến ranh giới của sự sống,” nhà sư thì thầm. “Đoạn thừng còn được biết đến với cái tên “sợi dây chết chóc”. Nó cùng với con dao có ý nhắc các nhà sư trẻ rằng nếu họ không hoàn thành được cuộc hành hương thì chỉ còn cách tạ tội là hoặc treo cổ, hoặc tự mổ bụng.”
Jack mừng rằng nó không phải là một nhà sư, vậy nên quy định này sẽ không áp dụng với nó.
Quá trình chuẩn bị hoàn tất, sáu thí sinh thắp sáng đèn lồng của mình rồi được dẫn ra khu vườn tối bên ngoài. Mưa đã ngớt nhưng gió vẫn thổi mạnh khiến Jack không khỏi rùng mình.
Một nhà sư cầm ô đi theo che cho Chủ Trì, ông ra hiệu bảo chúng bước ra giữa sân. Cả sáu đứa đứng thành vòng tròn quanh đó, run lẩy bẩy dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt đứa nào cũng nhăn lại đầy lo lắng.
“Nhiệm vụ của các con là hoàn thành một trong số một nghìn chuyến hành hương mà các nhà sư Thiên Đài phải thực hiện trong quá trình tu hành,” ông tuyên bố. “Chúng ta tin rằng thử thách chính là một ngọn núi mà đỉnh của nó là niết bàn. Leo được lên đó, chúng ta sẽ đạt đến giác ngộ.”
Nói đoạn nhà sư già chỉ tay vào bóng tối. Trông lên bầu trời đầy sấm chớp, Jack chỉ có thể nhìn thấy phần bóng lờ mờ của một ngọn núi cao.
“Các con sẽ phải leo lên đỉnh ngọn núi đầu tiên trong thử thách Tam Tố Luân Hồi rồi quay trở lại đây sau khi đã hành lễ tại hai mươi ngôi đền có đánh dấu trong sách,” vị sư giải thích. “Mỗi người sẽ phải tự hoàn thành phần thử thách của mình. Các con không được phép dừng lại để ngủ. Không được ăn uống trên đường. Và phải quay lại đây trước khi tia nắng đầu tiên chiếu đến ngang mắt pho tượng Phật trong chính điện.”
Nói đoạn ông lại nhìn từng đứa một, ánh mắt như thấu đến tận ruột gan chúng.
“Nếu các con nghe thấy chúng ta ngừng niệm Quang Minh Chú, thì nghĩa là thời gian đã hết.”