
Jack đã gần kiệt sức.
Nó không thể nào bước nổi nữa. Cả cơ thể như đang chống đối lại nó, thứ cảm giác cô đơn đến vô vọng khi xung quanh chỉ có độc tiếng đôi dép cói của nó lê đi trong bùn đất.
Cơn mưa tưởng như đã ngớt dần lúc mới bắt đầu thử thách giờ đây lại trút xuống xối xả khiến Jack ướt lạnh hết da thịt. Chân nó đau đớn rã rời, đôi dép cói thứ hai của nó cũng bắt đầu tã đến nơi, cơ bắp thì nhức nhối như bị lửa thiêu đốt.
Nó không thể dừng lại.
Nó không được phép dừng lại.
“Để đến được đỉnh núi, các con phải leo từng bước một,” vị sư Chủ Trì căn dặn sáu thí sinh trước bài thi Thể Lực. “Các con sẽ phải chịu đau đớn suốt hành trình, nhưng hãy nhớ rằng, nỗi đau cũng chính là biểu tượng cho nỗ lực các con đã dồn vào nhiệm vụ. Các con cần phải vượt qua rào cản đó.”
Giờ Jack mới nhận ra rào cản đau đớn ấy quá khủng khiếp. Nó đã chạy suốt nửa đêm; vừa mệt vừa đói lả, nguồn năng lượng từ bữa ăn đạm bạc được cung cấp trước chuyến đi đã bị đốt sạch từ lâu, vậy mà nó chỉ mới ghé qua mười bốn trong số hai mươi ngôi đền cần đến thăm trước khi trời sáng.
Jack vấp ngã sóng soài.
Vẫn chẳng có dấu hiệu nào của ngôi đền tiếp theo. Có khi nó đã vượt qua mất rồi không chừng. Jack bắt đầu tự hỏi tuyệt kĩ Nhị Thiên liệu có đáng để nó phải chịu đựng nỗi đau đớn thấu cùng này không khi mà mọi cơ quan trong cơ thể đều đã rã rời, trí não cũng van nài thảm thiết.
“Leo được lên đó, chúng ta sẽ đạt đến giác ngộ,” vị sư già đã nói với chúng như thế.
Giờ Jack còn cần gì giác với chẳng ngộ. Nó chỉ muốn được nằm dài ra trong chăn ấm đệm êm mà thôi. Dường như nó cũng bắt đầu bước không nổi nữa.
Thử thách này là quá sức tưởng tượng. Làm sao nó có thể tìm được đường trong rừng núi giữa cơn mưa trút nước trong đêm tối mịt mù? Người ta muốn nó di chuyển một quãng đường tương đương eo biển ngăn cách giữa Anh và Pháp với chỉ một ngọn đèn và quyển sách bé tí dẫn đường đến từng ngôi đền một.
Không có cách nào đi tắt vì nó buộc phải ghé qua từng ngôi đền theo thứ tự, lấy dấu đóng vào sách để chứng minh rằng nó đã đến đó. Jack ước gì có ai đó đi cùng để động viên nó, nhưng mỗi thí sinh đều phải đi cách nhau một quãng thời gian đo bằng nén hương nên nó đành phải chịu đựng một mình.
Không được ăn, cũng chẳng được ngủ, nó tự hỏi liệu có đứa nào trong số chúng hoàn thành được chuyến hành hương trước khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu sáng pho tượng Phật hay không nữa.
Cảm giác tuyệt vọng bao trùm, cắt đứt nốt tia hi vọng cuối cùng trong Jack. Chân nó va phải một vật cứng khiến nó ngã sấp về phía trước.
Gục xuống mặt đất, nó đã hoàn toàn bị đánh bại.
Vậy mà ngọn đèn của nó vẫn cháy như một phép màu. Ánh sáng lay lắt chiếu lên ngôi mộ phủ đầy rêu. Jack nhận ra suốt dọc con đường vừa rồi có rất nhiều những mộ phần như thế tương ứng với số phận các nhà sư đã thất bại trong chuyến hành hương của mình.
Jack nhìn xuống sợi dây thừng và con dao bên dưới. Nó không muốn phải chịu chung số phận với họ, cho dù tình huống có tồi tệ đến thế nào đi chăng nữa.
Jack cố gượng dậy nhưng không thể, nó lại đổ gục xuống khuỵu tay trên đống bùn. Cơ thể của nó đã đầu hàng.
Nó đã không thể vượt qua ngay từ thử thách đầu tiên.
Jack không biết mình đã nằm giữa màn mưa trong bao lâu, nhưng từ rất sâu trong đầu nó bất chợt có giọng nói của thầy Yamada vang lên, “Ai cũng có thể từ bỏ, đó là hành động dễ dàng nhất trên đời. Chỉ khi nào giữ vững được bản thân trong khi tất cả đều muốn con thất bại, đó mới là sức mạnh thực thụ.”
Như bắt được chiếc phao trước khi sắp chìm. Jack liền bám chặt lấy những lời nói ấy. Thầy Yamada nói đúng. Nó phải tiếp tục. Đây là con đường để trở thành một võ sĩ đạo chân chính. Là lộ trình ngắn nhất giúp nó luyện được tuyệt kĩ Nhị Thiên vô địch thủ.
Jack lết về phía trước trong vũng bùn.
Nó buộc cơ thể phải quỳ dậy, bất chấp nỗi đau khủng khiếp ở chân và đầu gối.
Nó phải hoàn thành thử thách này.
Jack tự nhắc mình rằng đây chỉ là một trong số cả nghìn buổi mà mỗi nhà sư Thiên Đài phải trải qua để hoàn thành quá trình tu luyện. Vị sư Chủ Trì đã bảo với chúng rằng cứ mỗi bảy năm, một nhà sư dưới quyền ông sẽ đi hết quãng đường tương đương với chu vi quả đất. Trong suốt bốn thế kỉ qua chỉ có bốn mươi sáu cao tăng hoàn thành được quá trình khổ luyện ấy, nhưng ngược lại thì chính ông cũng là minh chứng hùng hồn rằng việc đó vẫn hoàn toàn có thể. Ông chính là vị cao tăng thứ bốn mươi sáu. Và nếu ông lão ấy đã hoàn thành được việc này một nghìn lần thì tại sao nó lại không thể làm được dù chỉ một lần chứ.
Jack ngẩng đầu để nước mưa rửa trôi bùn đất trên khuôn mặt nó. Trong bóng đêm, nó dần nhìn thấy ánh đèn báo hiệu ngôi đền thứ mười lăm không còn cách quá xa nữa.
Đừng cố dùng voi cho bữa trưa.
Câu nói tưởng như vô nghĩa của thầy Yamada mà Jack đã từng phì cười khi nghe Yori kể lại, giờ đây nó mới hiểu thấu.
Nếu chia mục tiêu thành từng giai đoạn nhỏ, có khi nó lại vượt qua được thử thách không chừng. Jack tập trung vào ngôi đền thứ mười lăm như mục tiêu của nó. Một dòng năng lượng lại chảy tràn trong cơ thể giúp nó dứng dậy được. Jack yếu ớt bước một bước, rồi lại một bước nữa, mỗi bước lại đưa nó đến gần hơn với mục tiêu là ngôi đền thứ mười lăm.
Đến được nơi, Jack hân hoan cầu khấn một câu. Câu khấn lại đem đến cho nó một tia hi vọng mới. Lòng tràn đầy quyết tâm, Jack nén cơn đau nhức đóng dấu vào quyển sách của mình rồi tiếp tục lên đường đến mục tiêu tiếp theo, ngôi đền thứ mười sáu.
Jack chạy như bay. Nó đã vượt qua được rào cản đau đớn mà vị sư Chủ Trì nhắc đến. Thế nhưng chỉ mới đi được ngoài hai mươi bước thì nó đã nhìn thấy một cặp mắt đỏ rực trừng trừng nhìn về phía mình từ trong bóng tối.
Một tiếng rú khủng khiếp phát ra từ sinh vật man rợ đang lao thẳng về phía nó.