Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
yori
logo

Jack chỉ vừa kịp hụp người xuống tránh cặp nanh bén nhọn.

Con lợn rừng quay lại cúi đầu lao đến nó với tốc độ của một tia chớp. Nanh nó đâm thẳng lên phía trước chỉ cách chân Jack trong gang tấc. Con dã thú tiếp tục phóng nhanh đi rồi biến mất vào trong đêm tối.

Jack núp trong bụi cây thở hồng hộc kinh hãi. Nó nghe tiếng rú khủng khiếp nhỏ dần rồi tan trong tiếng bão. Trong nỗ lực tránh lần tấn công vừa nãy của con lọn rừng, Jack đã đánh rơi chiếc đèn khiến nó rách nát nằm bẹp trong bùn, ngọn lửa đã tắt ngấm.

Nó phải làm sao đây? Giờ là nửa đêm trong rừng rậm, nó chẳng thể nhìn thấy thứ gì ngoài phạm vi năm bước chân cả. Nếu cố mò đi trong đêm, chắc chắn nó sẽ bị lạc giữa rừng núi hoang vu này. Thế rồi Jack chợt nhớ đây vốn là địa phận của ninja. Chưa nói đến khả năng hoàn thành bài thử thách, lúc này nội việc an toàn rời khỏi ngọn núi cũng đã là một nhiệm vụ bất khả thi.

Là đứa rời đi cuối cùng, nó có ngồi chờ người khác thì cũng vô ích. Hơn nữa nếu cứ ở lì một chỗ, cơn lạnh này sẽ nhanh chóng giết chết nó.

Vậy là nó đã rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Quá mệt mỏi để khóc, nó bắt đầu trở nên giận dữ. Jack lại đứng dậy, bước từng bước trên con đường tối.

Nó không thể bị một ngọn núi hạ gục như thế này được.

Nó phải sống.

Jack đâm sầm vào một thân cây.

Nó lầm bầm chửi rồi lại tiếp tục bước đi. Jack nhẩm thầm về bài học búp bê Daruma đã dạy cho nó trong đợt Tha Lưu Tỉ Thí hồi năm ngoái. Bảy lần ngã xuống, tám lần bật dậy.

Cố lấy lại bình tĩnh, Jack chợt nhật ra nó hoàn toàn có thể áp dụng những bài học rèn luyện giác quan của thầy Kano vào trường hợp này. Giơ tay về phía trước, Jack cẩn thận lắng nghe, cảm nhận khu rừng.

Lần đầu tiên trong đời nó cảm thấy hạnh phúc vì đã được luyện tập mỗi ngày với thầy Kano, lòng ngưỡng mộ mà nó dành cho ông cũng theo đó mà tăng lên gấp bội. Đối với vị võ sư môn Bổng Thuật mà nói, cuộc sống chỉ là một màn đêm bất tận, thế mà ông vẫn hiên ngang bước đi.

Thu xếp xong xuôi khó khăn của mình, Jack lại tiếp tục chiến đấu.

Men theo một khúc quanh rồi tiếp tục bước đi trên đường mòn, nó nhìn thấy ánh đèn lập lòe trong đêm tối. Đến gần hơn, Jack nghe thấy có tiếng người rên rỉ. Nó bước vội đến, một bóng người nằm gục trên bùn dần hiện ra, đó là Yori.

“Cậu có sao không? Có chuyện gì à?” Jack vội đỡ cậu bé lên hỏi han.

“Tớ bị một con lợn rừng tấn công,” Yori rên rỉ, dưới ánh đèn lồng, mặt cậu bé tái nhợt đi vì sốc.

Jack chỉnh lại ngọn đèn lồng rồi xem xét cậu bạn của mình. Nó thấy một vết cắt dài bên đùi phải của Yori. Vết thương chảy máu rất nhiều và Jack biết nó cần phải tìm cách đưa bạn mình rời khỏi núi nhanh nhất có thể, bằng không cơ hội sống sót sẽ là rất mong manh. Nó xé vội một mảnh vải nơi tay áo rồi buộc chặt quanh đùi Yori để cầm máu.

“Cậu đứng dậy nổi không?”

“Tớ thử rồi… Không được,” Yori thều thào, mặt cậu bé nhăn lại vì đau. “Cậu cứ đi trước đi.”

“Tớ không thể bỏ cậu ở đây được. Nhìn cậu run lẩy bẩy kìa. Bọn mình phải ra khỏi ngọn núi này ngay.”

“Nhưng tớ không đi được…”

“Có chứ,” Jack nói trong lúc nó vòng tay quanh eo Yori. “Đặt tay lên vai tớ nào.”

Sau một hồi ra sức nỗ lực, cuối cùng Jack cũng giúp Yori đứng dậy được.

“Nhưng tớ sẽ làm chậm cậu lại mất,” Yori phản đối, “thế này thì sao cậu hoàn thành thử thách được.”

“Dù gì tớ cũng không biết mình đang đi đâu mà. Con lợn rừng đó làm tớ đánh rơi mất đèn lồng rồi. Vậy nên chúng ta cần nhau. Nghĩ xem, phải đi cùng nhau thì chúng ta mới có cơ hội hoàn thành được phần thi này chứ,” Jack thuyết phục, nó nở một nụ cười động viên thằng bạn. “Đây, để tớ đỡ cậu, cậu cầm đèn soi đường nhé.”

Thế nhưng chỉ sau vài bước đi chuệnh choạng cả hai lại vấp ngã. Yori hét lên đau đớn khi hai đứa va phải một thân cây.

“Chuyện này thật là ngu ngốc,” Yori thều thào. “Làm sao bọn mình có thể chứ.”

“Bọn mình làm được mà. Chỉ cần bước cùng nhịp với nhau thôi.”

Jack cố tình nhìn sang hướng khác để Yori không thấy được sự nghi ngờ trong mắt nó.

Thằng mù gặp thằng què, Jack nghĩ bụng. Liệu bọn nó còn có hi vọng gì cơ chứ?

Hai đứa đã bị lạc.

Chúng đã thống nhất rằng con đường nhanh nhất để xuống núi là tiếp tục làm theo chỉ dẫn trong cuốn sách, và mọi việc cũng tiến triển khá thuận lợi khi chúng dễ dàng tìm ra vị trí của bốn ngôi đền còn lại. Nhưng vấn đề lại nằm ở mục tiêu cuối cùng.

“Rõ ràng trong sách viết đến chỗ đèn đá thì rẽ phải băng xuống suối cơ mà,” Jack nói.

Vừa kiệt sức vừa tức tối, suýt nữa nó đã vứt quách cuốn sách chỉ đường đi cho rồi. Cả hai đứa đang đứng trước một ngã tư, thế nhưng trong sách không hề đề cập đến địa điểm nào như thế cả.

“Thế thì cái đèn đá đang nằm ở chỗ quái nào vậy?”

“Có khi bọn mình đi qua mất rồi chăng?” Yori yếu ớt nói.

“Cậu chờ ở đây nhé,” Jack đặt Yori ngồi ở tảng đá gần đó rồi dặn. “Tớ sẽ quay lại tìm. Lúc nãy tụi mình có băng qua một ngã rẽ nhỏ.”

Jack dò đường trở lại và cuối cùng cũng tìm ra chiếc đèn đá nằm ẩn sau một đám lá cây. Cành cây rõ ràng là mới bị bẻ nên Jack biết không phải ngẫu nhiên mà chúng rơi vào tình cảnh này.

“Kazuki!” Jack thốt lên kinh tởm. Không thể ngờ được hắn lại dám giở cả thủ đoạn bỉ ổi này ra để hại nó.

Giận điên người, Jack vội chạy đến đón Yori.

Lúc hai đứa đến được dòng suối có ngôi đền thứ hai mươi thì đôi dép cói cuối cùng của Jack cũng đã rách tả tới. Mỗi bước đi giờ đây đều nhói lên nỗi đau cắt da cắt thịt bên cái chân trái, dù vậy nó vẫn cố không để lộ cho Yori biết.

“Cậu lấy đôi của tớ mà đi,” Yori nói rồi tháo đôi dép của mình ra.

“Nhưng còn cậu thì sao?”

“Tớ đi hết nổi rồi Jack ạ.”

Gương mặt cậu bé xanh như tàu lá chuối, Jack biết đứa bạn của mình hẳn là đã bị mất rất nhiều máu.

“Tớ biết cậu có thế mà,” Jack đáp, cố gắng đỡ thêm phần của Yori dù nó cũng sắp kiệt sức đến nơi. “Thầy Yamada đã từng nói với tớ rằng “Nếu không từ bỏ, chúng ta sẽ không bao giờ thất bại”. Bọn mình cần phải tiếp tục.”

“Nhưng trời sắp sáng rồi.”

Jack ngước nhìn lên. cơn mưa đã tạnh và bầu trời cũng dần hửng sáng. Ở bên kia thung lũng, bóng dáng màu xám trắng của Bạch Phượng Thành đang dần hiện ra.

“Tớ nhìn thấy tòa thành rồi. Tụi mình đã đến đủ hai mươi ngôi đền, giờ chỉ còn việc quay lại chùa nữa thôi. Sẽ được thôi mà. Không còn xa lắm đâu.”

Jack cảm thấy Yori đổ gục trên tay nó như một con búp bê bằng rơm.

“Cậu vì tớ mà trượt để làm gì cơ chứ,” Yori thều thào, hơi thở của cậu bé càng lúc càng yếu dần. “Đi đi. Hoàn thành thử thách của mình đi.”

Hoàn toàn kiệt sức, Jack gần như đã bị thuyết phục bởi lời nói của thằng bạn. Tam Tố Luân Hồi là con đường dẫn đến tuyệt kĩ Nhị Thiên, là chìa khóa cho vấn đề của nó. Nó đã phấn đấu cả năm trời, bỏ ra quá nhiều công sức để bây giờ phải nhìn mọi thứ dần trôi đi. Nếu tiếp tục con đường ấy một mình, nó vẫn còn cơ hội chiến thắng.

Jack nhìn khuôn mặt tái nhợt của thằng bạn nở một nụ cười buồn. Dốc hết toàn bộ sức lực còn lại trong cơ thể, nó quyết định cõng Yori lên vai.

“Mặc kệ thử thách đó đã.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »