
Jack đổ gục xuống trong vòng tay Akiko.
Đám đông võ sinh nhanh chóng tập trung trước cổng chùa để quan sát Jack, mình mẩy lấm lem bùn đất, trên vai vẫn cõng cậu bạn nhỏ bé đang bị thương. Hai vị sư liền tức tốc chạy đến khuân thân người bất tỉnh của Yori vào trong.
Lúc này ánh mặt trời buổi sớm đã chiếu đến nóc chùa nhưng chưa vào hẳn sân. Cơ thể Jack vẫn không ngừng run rẩy trước cái giá lạnh.
“Chuyện gì vậy Jack? Các cậu đã ở đâu?” Akiko hỏi dồn, cô bé không giấu nổi vẻ lo lắng khi đôi chân dập nát dính đầy máu của Jack cuối cùng cũng khuỵu hẳn xuống. “Bọn tớ quay về từ hàng giờ đồng hồ trước rồi.”
Jack không nói gì. Thay vào đó nó nhìn chằm chằm vào mặt Kazuki lúc hắn tiến đến phía sau Akiko. Kẻ thù của nó đã tắm rửa và thay quần áo tử tế. Trông hắn hoàn toàn khỏe mạnh và không có vẻ gì là bị ảnh hưởng bởi chuyến đi vừa qua. Đứng khoanh tay một cách khoan thai, Kazuki quan sát thân hình te tua của Jack với vẻ tò mò thích thú.
Toàn thân Jack lại run lên, nhưng lần này không phải vì lạnh, mà vì nỗi giận điên người.
“Trò gian lận của mày suýt chút nữa đã giết chết Yori đấy!” Jack hổn hển.
“Cẩn thận lời nói đấy thằng ngoại quốc. Mà dựa vào đâu mày bảo tao gian lận. Tao về đây sớm nhất đơn giản là vì tao giỏi nhất, thế thôi,” Kazuki đáp với giọng khinh khỉnh. “Thua thì cứ chịu là thua đi. Đừng đổ lỗi cho người khác, đồ ngoại quốc ăn hại ạ.”
“Cậu ấy chưa thua!” Akiko ngắt lời, trừng mắt nhìn Kazuki. “Mặt trời vẫn chưa chiếu đến mắt tượng Phật. Cậu ấy vẫn còn thời gian. Nào Jack, mình cùng đi.”
Mặc kệ bùn đất dính bẩn cả tấm áo sạch, cô bé nửa đỡ nửa kéo theo Jack lên các bậc thang dẫn đến chính điện.
“DỪNG TAY! ĐỂ CẬU TA ĐI MỘT MÌNH!” bất ngờ một giọng nói uy mãnh vang lên.
Akiko buộc phải đứng ngay lại. Jack nhìn lên thì thấy vị sư Chủ Trì đang đứng chỉ tay ra lệnh cho hai đứa dừng chân. Ngay sau lưng ông là cánh cửa dẫn vào điện thờ, Jack đã có thể thấy bóng bức tượng Phật bằng gỗ từ đằng xa.
“Con không được phép giúp. Nếu muốn tiếp tục tham gia thi, cậu ta buộc phải hoàn thành thử thách này một mình.”
“Nhưng làm sao cậu ấy có thể, thưa thầy,” Akiko cố nài nỉ.
“Đó không phải là vấn đề con có thể định đoạt. Bỏ cậu ta xuống,” vị sư ra lệnh.
Akiko bèn nhẹ nhàng hạ Jack xuống rồi bước sang một bên, khuôn mặt cô bé rưng rưng nước mắt.
Jack quỳ yên tại chỗ. Nó cảm thấy bóng đen kiệt sức đè nặng lên vai như thể cả bầu trời vừa đổ ụp xuống nó. Pho tượng Phật chỉ còn cách chừng năm mươi bước chân mà sao nó cảm thấy như còn cả một vòng trái đất. Vừa nãy nó đã dốc sạch nguồn sức lực còn lại để nhanh chóng đưa Yori về.
Bên trong điện thờ, các nhà sư đã bắt đầu tụng Quang Minh Chú, tất cả mọi người, kể cả thầy Masamoto đều lặng yên quan sát nó. Vị sư Chủ Trì vẫy tay một cái ra hiệu rồi quay lưng bước, tựa như có ý bảo nó đi theo.
Jack không nhích nửa bước.
Nó không thể.
Chẳng còn hột sức nào bên trong cơ thể nó cả. Lần này trước mặt nó không phải là rào cản đau đớn để nó có thể phá vỡ mà là cả một vực thẳm vừa rộng vừa sâu, sức người không thể vượt qua.
Kazuki khuỵu gối xuống ngay cạnh, hắn vừa nở một nụ cười ngạo mạn vừa thì thầm vào tai Jack, “Mày thua rồi, bỏ cuộc đi.”
Mặt trời đã vượt qua nóc chùa và Jack có thể nhìn thấy ánh nắng từ từ trải lên từng viên đá lót sân bên dưới. Kazuki nói đúng. Lúc này chỉ có nguồn sức mạnh siêu nhiên mới có thể giúp nó đến được chỗ tượng Phật đúng giờ.
Jack ngao ngán gục đầu xuống đất. Ngạc nhiên thay, trước mặt nó là hình ảnh một chú kiến đang vác theo chiếc lá to phải đến năm lần cơ thể. Con vật nhỏ bé liên tục gặp khó khăn, nó phải hết kéo rồi lại đẩy, dù vậy không hề có ý muốn bỏ cuộc.
Thất bại là khi ta không còn cố gắng nữa.
Lời nói của thầy Yamada lại vang vọng trong đầu Jack. Nó ngẩng lên và thấy vị thiền sư đang đứng cạnh cửa chính điện, ánh mắt ông đầy sự tin tưởng.
“Cố lên Jack! Cậu làm được mà!” Yamato vừa hét lớn vừa chạy đến chỗ nó, bên cạnh cậu ta còn có Saburo.
“Cố lên, Jack!” Saburo lặp lại.
“Không còn xa nữa đâu,” Akiko đưa tay về phía trước ra sức động viên nó.
Bằng nỗ lực phi thường và sự cổ vũ không mệt mỏi từ những đứa bạn, Jack cuối cùng cũng đứng được dậy. Nó gắng nhích về phía trước trong lúc liên tục lẩm nhẩm trong đầu, “Chưa đầu hàng thì không thất bại. Chưa đầu hàng thì không thất bại. Chưa đầu hàng…”
Jack lê từng bước một về phía trước, có cảm giác như đang phải kéo theo phía sau một quả tạ to đùng. Lúc này nhìn nó giống như đang lết hơn là bước, nhưng mỗi lúc một gần với mục tiêu hơn.
Lết đến được chỗ bậc thang, nó tiếp tục bò lên từng bậc một. Những đứa bạn của nó vẫn không ngừng động viên cổ vũ, dù vậy lúc này giọng nói của chúng đối với nó chỉ còn là những tiếng vọng. Âm thanh duy nhất mà nó còn nghe rõ là tiếng cầu kinh liên miên vô tận của các nhà sư khoác cà sa trắng. Nó càng lại gần thì tiếng kinh lại càng rõ ràng hơn, thấm dần vào từng thớ thịt nó như một thứ thuốc giảm đau thần kì.
Nó đã vào được chính điện.
Nhưng ánh nắng cũng thế.
Mặt trời đã lên cao quá rặng núi tỏa sáng cả ngôi chùa, một tia sáng xuyên qua lớp bụi mờ trong không khí đổ dần đến mắt tượng Phật.
Kinh ngạc trước nỗ lực phi thường của Jack, toàn trường chỉ biết giữ yên lặng tuyệt đối quan sát nó lảo đảo bước đi về phía trước.
Jack đến đích vừa kịp lúc ánh nắng chiếu sáng mắt pho tượng Phật. Cùng lúc đó, các nhà sư cũng ngưng đọc bài kinh buổi sớm của mình. Jack cảm nhận được chất gỗ nhẵn bóng và mát lạnh ở vùng bụng của tượng Phật. Nó chỉ kịp mỉm cười rồi đổ gục xuống chân bức tượng.
“Chúng ta không bao giờ có thể chinh phục được ngọn núi. Nhưng hoàn toàn có thể vượt qua được chính mình,” sư Chủ Trì cất tiếng nói khi mọi người đã tập trung vào chính điện sau bữa trưa. “Thử thách đầu tiên trong Tam Tố Luân Hồi là nhằm kiểm tra độ bền của cơ thể, bắt cơ thể phải đi đến giới hạn tột cùng. Năm thí sinh hoàn thành được chuyến hành hương trước khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống mắt tượng Phật đã chứng minh được họ có khả năng kiểm soát tối thượng đối với cơ thể của mình.”
Jack lắc lư trong cơn chóng mặt vì kiệt sức. Nó đã được nghỉ ngơi sau khi ăn uống no nê, nhưng chưa được bao lâu đã lại bị dựng dậy đưa đến tập trung cùng các thí sinh khác.
“Thử thách Thể Lực đã chỉ ra rằng trí não có quyền lực tuyệt đối trước cơ thể. Chỉ cần có một tinh thần mạnh mẽ thì cơ thể sẽ vượt qua được mọi giới hạn.”
Vị sư già lại lướt ánh mắt sâu thẳm của mình một lượt qua các võ sinh như muốn kiểm tra xem chúng đã nắm được bài học cuộc sống ông vừa truyền đạt hay chưa.
“Một khi đã thấu hiểu điều này. Các con có thể vươn đến những tầm cao vĩ đại. Chỉ cần có lòng tin, các con sẽ biến được thứ không thể thành có thể. Đây cũng là nội dung cơ bản của bài thử thách tiếp theo. Nhưng trước hết, ngài Masamoto có đôi lời muốn nói với các con.”
Thầy Masamoto liền bước đến chỗ các học trò của mình, mạnh mẽ và tự hào đánh giá màn trình diễn của bọn chúng.
“Ta cảm thấy vô cùng vinh dự khi trường chúng ta có được những võ sĩ trẻ mạnh mẽ đến vậy. Ta có thể thấy tinh thần Nhị Thiên Nhất Lưu bừng cháy trong tất cả các trò.” Nói đoạn ông siết chặt vai Jack bằng tay cầm kiếm của mình khiến nó dễ dàng nhận ra ông khỏe khủng khiếp đến mức nào. “Hôm nay, tinh thần đó đã cháy mãnh liệt nhất trong Jack.”
Mọi ánh mắt liền đổ dồn về phía nó.
Jack không biết phải giấu ánh mắt mình vào đâu nên nó đành nhìn thẳng vào khuôn mặt bị sẹo của thầy Masamoto, ông cũng đáp lại nó bằng vẻ mặt đầy tự hào.
“Jack đã thể hiện được tinh thần của một võ sĩ đạo chân chính, sẵn sàng hi sinh bản thân để giúp đỡ bạn bè, một việc đòi hỏi phải có phẩm chất đạo đức cao quý. Đưa được người bạn đó xuống núi, lại là lòng quả cảm hơn người. Jack không chỉ vượt qua chính mình, mà qua việc cứu được mạng sống của Yori, cá nhân ta nghĩ trò ấy còn chinh phục được cả ngọn núi.”
Toàn trường cùng cúi đầu tỏ lòng tôn trọng trước thành tựu vừa đạt được của Jack.
Jack nhìn ra xunh quanh, nó cảm thấy khá lúng túng khi phải làm trung tâm của sự chú ý như thế này. Akiko mỉm cười ấm áp với nó, Tadashi thì vẫn còn mệt sau thử thách đầu tiên nên chỉ gật đầu một cái. Yori không có ở đây. Cậu bé vẫn đang dưỡng thương dưới sự chăm sóc của một vị sư có tài y dược nổi tiếng. Jack được thông tin rằng Yori vẫn cần thêm thời gian để hồi phục, tuy nhiên tình hình khá khả quan, liều thuốc của vị sư vẫn đang phát huy hiệu quả rất tốt.
“Nhưng rất tiếc là chúng ta không thể đặc cách cho cậu bé hồi lại sức,” sư Chủ Trì nói thêm, đoạn cúi đầu với thầy Masamoto tỏ lòng tôn kính. “Một nhà sư Thiên Đài phải luôn khổ luyện không ngừng, và vì thế, thử thách tiếp theo cần được diễn ra ngay lập tức.”