Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
tinh thần
logo

Thác nước cuồn cuộn đổ xuống thành một dòng trắng xóa từ đỉnh ngọn núi cao thứ hai của dãy Iga. Trải qua hàng trăm năm như thế, đá dần bị bào mòn thành một rãnh sâu trong lòng núi khiến cho khi nhìn vào người ta cứ ngỡ như đây là một vết tích được để lại do chiếc rìu khổng lồ của thần linh vậy.

Các nhà sư, võ sư và học viên đứng thành vòng bán nguyệt quanh hồ nước dưới chân thác. Họ cùng chắp tay cầu nguyện tỏ lòng thành kính tới các vị thần núi và thần thác, trong khi đó sư Chủ Trì thực hiện nghi lễ vẩy muối trừ tà.

Vận trên người bộ y phục mới trắng toát, Jack đưa mắt nhìn bốn thí sinh còn lại, mặt cả đám ai nấy đều trắng bệch vì nội dung của thử thách tiếp theo. Bọn chúng sẽ phải đứng trên tảng đá bằng phẳng ngay dưới chân thác trong thời gian một nén hương mà chỉ dùng sức mạnh tinh thần để chống lại đau đớn thể xác. Rõ ràng thử thách này hoàn toàn có thể sẽ nguy hại trực tiếp đến tính mạng của chúng.

Sau khi kết thúc phần nghi lễ, vị sư già ra hiệu cho năm thí sinh đứng thành hàng dọc theo rìa đá đằng sau thác.

Là người đầu tiên bước vào, Jack cố giữ lưng mình áp vào mặt đá, cẩn thận để không bị trượt khỏi phần gờ trơn trượt. Nước bắn tung tóe lên người nó, chẳng mấy chốc mà tấm áo mỏng của nó đã bị ướt mèm dính cả vào da. Cái lạnh trong không khí giúp Jack tỉnh táo hơn, nhưng chỉ nội việc nghĩ đến cảnh phải bước vào thác nước cuồn cuộn là nó đã thấy ớn rồi. Nhìn ra bên ngoài, nó chỉ thấy được loáng thoáng một phần vòng bán nguyện những người đến xem phần thử thách, mặt mũi và thân hình họ đều đã bị dòng nước che mờ, biến dạng đi mất. Bất chợt nó cảm thấy như mình đang nhìn vào một chốn Địa Ngục nào đó.

Những người khác cũng tiến sát đến phía sau nó, ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ trước dòng thác. Thế rồi, vị sư Chủ Trì khoát tay báo hiệu thử thách thứ hai bắt đầu. Cả bọn cùng cúi đầu thi lễ rồi bước khỏi gờ đá tiến vào dòng thác cuồn cuộn chảy.

Jack suýt nữa thì ngất lịm bởi cái lạnh cắt da cắt thịt ngay lập tức chiếm lĩnh toàn thân.

Nó phải liên tục chiến đấu với bản năng muốn thoát ngay ra khỏi dòng nước đang liên tục đổ ầm ập xuống đầu như cơn mưa đá. Nó cố gắng kháng cự lại dòng nước nhưng cơ bắp đã bị căng cứng tự lúc nào.

Làm thế quái nào mà nó có thể chịu nổi thời gian một nén hương như thế này cơ chứ.

Trong cơn hoảng loạn, nó cố lẩm bẩm bài kinh đã được dạy để chống lại cái lạnh, nhưng chẳng có công hiệu gì cả. Cơ thể nó đã quá yếu sau phần thi đầu tiên. Nó thở dốc, đầu óc trống rỗng, toàn thân run lẩy bẩy. Jack lờ mờ thấy Harumi lao ra ngoài, thử thách này là quá sức với cô bé. Và có lẽ là cả với nó nữa.

Vậy mà chân nó chẳng hề nhúc nhích.

Dường như vẫn còn một phần trong cơ thể nó kháng cự lại thác nước. Kháng cự lại chính bản năng của mình.

Chỉ cần có lòng tin, các con sẽ biến được thứ không thể thành có thể.

Jack gắng tập trung thêm lần nữa, nó cố kéo tâm trí mình ra khỏi cái lạnh thấu xương. Mặc dù không chắc một bài kinh Phật có thể giúp con chiên của Chúa như mình nhưng nó vẫn lẩm nhẩm trong đầu. Mỗi lúc nó một đọc nhanh hơn làm các câu nối theo nhau thành một vòng tròn liên miên bất tận:

Tinh thần là vô hạn,

Bầu trời là vô tận,

Chân trời là vô biên,

Vầng thái dương vĩnh hằng…

Kì diệu thay, lúc hòa được tâm trí vào bài kinh, nó cảm thấy như cơ thể mình đang biến đổi. Cứ mỗi lượt nhẩm cơ bắp nó lại trở nên mềm dẻo hơn hẳn khiến dòng nước không còn làm nó thấy đau nữa. Bất chợt nó thậm chí còn cảm thấy thác nước nhẹ nhàng như một dòng suối ngọt.

Thế rồi Jack chẳng còn cảm thấy gì nữa.

Một điều lạ lùng kéo theo là nó cũng chẳng còn quan tâm đến bất cứ thứ gì. Không còn suy nghĩ gì cả. Bài kinh đã đưa nó vào một trạng thái bí hiểm của thiền pháp. Bất chấp niềm tin khác nhau, nó vẫn cảm nhận được cơ thể mình hòa vào với vũ trụ xung quanh.

Nó chẳng còn ước lượng được thời gian.

Thời hạn một nén hương đã hết chưa?

Thế nhưng chỉ được một lúc sau thì nó đánh mất trạng thái tập trung cao độ của mình khi Tadashi, trên đường phóng ra, đã va trúng ngay nó. Nỗ lực cứu vãn bất thành, Jack đành phải bỏ cuộc.

“T-T-Tớ thành công không?” Jack lắp bắp sau khi bước ra khỏi dòng thác.

“Chứ còn gì nữa, ngốc ạ!” Yamato đáp, cậu ta nở một nụ cười ngờ vực vì tưởng Jack còn đang đùa rồi đưa cho nó một chiếc khăn khô. “Cậu đã ở trong đó lâu ơi là lâu. Các nhà sư đã thắp đến nén hương thứ hai rồi đấy.”

“A-A-Akiko sao rồi?” Jack tiếp tục lắp bắp.

“Vẫn chưa ra, Kazuki cũng vậy.”

Jack thấy bóng Akiko và Kazuki lờ mờ như hai hồn ma trong thác nước. Nó thấy buồn vì một lần nữa lại bị Kazuki đánh bại, nhưng dù sao thì hắn vẫn chưa vô địch ở thử thách này.

Cố lên, Akiko, Jack nghĩ thầm. Đánh bại hắn đi!

Akiko có dấu hiệu khó trụ vững trên vách đá trơn trượt và tim Jack đã suýt rơi khỏi lồng ngực vì sợ cô bé ngã. Nhưng kì lạ thay, bất chấp dòng nước cuồn cuộn chảy, Akiko vẫn lấy lại được thăng bằng.

Thế rồi, Kazuki bất ngờ đổ gục xuống.

Hai nhà sư tức tốc tới kéo hắn ra khỏi thác rồi liên tục chà xát cơ thể bằng một tấm áo dày. Lúc Kazuki hồi tỉnh và loạng choạng đứng dậy, toàn trường liền reo hò tán dương nỗ lực ngoan cường của hắn. Jack cũng vỗ tay nhưng chủ yếu là để cổ vũ Akiko. Cô bé vẫn đang đứng vững dưới thác, hai tay chắp lại, miệng liên tục khấn cầu, cơ thể dường như đã hòa làm một với dòng nước.

Cậu ấy còn định ở đó đến bao giờ nữa? Jack tự hỏi.

Đúng ra mà nói, thác nước đó lẽ ra đã phải lấy đi mạng sống của cô bé rồi. Nén hương thứ hai đã tàn và các nhà sư đã thắp đến nén thứ ba. Akiko đã vượt qua gấp đôi số thời gian quy định của thử thách.

“Đưa cô bé ra ngoài!” vị sư Chủ Trì ra lệnh, nén hương thứ ba đã tàn, và ông không muốn mạo hiểm thêm.

Akiko nhận được một màn tung hô vô cùng nhiệt liệt. Cô bé bước đến chỗ Kiku, đón lấy tấm áo khoác từ tay bạn mình rồi khoác bên ngoài. Jack chạy ngay đến, quên luôn cả lễ nghi của người Nhật, nó cứ thế nắm lấy tay Akiko xoa xoa làm ấm. Thế nhưng lạ lùng thay, dù có hơi run rẩy, cơ thể cô bé lại ấm nóng như thể vừa mới bước ra từ một ngọn núi lửa chứ chẳng giống thác nước giá lạnh chút nào.

Jack nhướn mày ra vẻ ngạc nhiên, tuy nhiên Akiko chỉ đáp lại nó bằng một nụ cười lặng lẽ.

Sau khi đã giao cho Kiku nhiệm vụ giúp Akiko thay trang phục khô ráo, Jack và Yamato quay về tập trung với nhóm võ sinh đang đứng ở bên kia hồ. Lúc bước qua chỗ thầy Masamoto và vị sư Chủ Trì, Jack vô tình nghe thấy đoạn đối thoại giữa họ.

“Thật phi thường,” vị sư già nhận xét. “Cô bé là người đứng được dưới thác nước lâu hơn bất kì ai tôi từng chứng kiến. Chắc hẳn vị võ sư truyền thụ cách điều khiển tinh thần cho cô bé phải là một người rất vĩ đại.”

“Tất nhiên rồi, thưa thầy,” thầy Masamoto đáp. “Thầy Yamada, thầy đã huấn luyện bọn trẻ rất ấn tượng đấy.”

Thầy Yamada khẽ lắc đầu rồi hướng cặp mắt sắc sảo của mình về phía Akiko với vẻ tò mò. “Đây không phải là một trong những kĩ năng tôi từng dạy trên lớp.”

“Nếu vậy thì, có lẽ cô bé là một tài năng vô cùng đặc biệt,” vị sư Chủ Trì kết luận.

Nói đoạn ông quay về phía toàn trường, hướng mắt đến các thí sinh còn lại tỏ ý quan tâm. Lúc này Harumi đang được một người bạn đứng cạnh ra sức an ủi.

“Trong cuộc sống, sẽ có lúc chúng ta phải đối mặt với những thứ không thể vượt qua,” vị sư già lên tiếng. “Nhưng hãy nhớ rằng, giới hạn đó được định đoạt bởi chính chúng ta. Nếu biết nâng cao giới hạn của lòng tin, chúng ta sẽ làm được những điều thật vĩ đại.”

Ông ra hiệu hướng về phía Akiko. Jack cũng thấy mình tự hào trước thành tựu cô bé vừa đạt được.

“Cô gái này chính là bằng chứng cụ thể nhất cho việc tinh thần có thể vượt xa những gì chúng ta cho rằng nó làm được. Và một khi đã được nới rộng ra, giới hạn đó sẽ không bao giờ thu trở lại. Thử thách này dạy cho chúng ta cách điều khiển tinh thần, thay vì bị tinh thần điều khiển. Và đây sẽ là điểm mấu chốt cho thử thách thứ ba diễn ra vào ngày mai.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »