
“Tao đã đọc thư của mày,” vừa nói Jack vừa ném tờ giấy nó đã vò nát về phía Kazuki. “Thế mày muốn sao?”
Kazuki cười nhạt, trông hắn hệt như một con mèo vừa mới nhìn mồi của mình rơi vào bẫy. Lúc Jack đến nơi, Kazuki đang đứng tựa lưng vào giếng nước của làng. Cái giếng được xây bằng đá với chiếc thùng gỗ buộc sẵn thừng để lấy nước, cũng là đặc điểm của làng Iga Ueno vốn được bao quanh bởi các quầy hàng và những ngôi nhà gỗ hai tầng.
Các quầy hàng đều đã nghỉ bán, cửa sổ đóng kĩ và cửa đã khóa kín, cảnh vật xung quanh vô cùng yên tĩnh. Ngoại trừ một người dân làng đang chạy vội về nhà để trú cơn bão sắp đến ra thì chỗ ngày gần như vắng bóng người.
“Hôm nay lại đi một mình cơ à,” Jack nói sau khi đã đưa mắt nhìn một lượt quanh các con hẻm vắng. “Băng Bọ Cạp của mày đâu rồi?”
Trước đó sau khi dùng bữa tối, vừa về phòng Jack đã nhìn thấy ngay mẩu giấy hẹn gặp tay đôi của tên Kazuki đặt ngay dưới cửa. Akiko đã cố thuyết phục nó đừng đi, nhưng Jack vẫn cho rằng nó cần phải đến đó, bất chấp Kazuki có âm mưu gì. Nếu nó không đi thì chả có chút khí khách nào cả. Khác gì tự nhận mình là kẻ hèn nhát.
Hơn nữa, nó cũng muốn làm rõ vụ Yori.
Kazuki bước lại gần, mặt đối mặt với Jack.
“Tao không ưa mày, ngoại quốc ạ ,” hắn rít lên với cặp mắt mưu mô trong ánh hoàng hôn. “Và tao không thể chấp nhận việc bị vu khống là kẻ gian lận. Tao hoàn toàn có thể hạ gục mày mà chẳng cần phải dùng đến phương pháp hèn hạ đó.”
“Đồ nói dối trắng trợn! Hơn ai hết mày phải biết rõ việc mày đã làm chứ,” Jack hét lớn, nó giận sôi máu khi nhớ đến hình ảnh Yori sốt cao nằm li bì trên giường, chân sưng to gấp hai lúc bình thường.
“Tao không nói dối,” Kazuki khẳng định, giọng hắn vừa giận dữ vừa thách thức. “Tao không gian lận, và nếu mày còn nhớ, thì tao cũng không ăn cắp! Đừng đánh giá tao qua cặp mắt ngoại quốc của mày. Tao là thành viên của một gia tộc truyền thống. Là một võ sĩ ngay từ lúc mới lọt lòng. Không giống như bọn bay.”
Hắn cố tình nhấn mạnh mấy chữ cuối vào mặt Jack.
“Chuyện mày vu khống lúc sáng đã khiến tao bị mất mặt trước toàn trường. Tao hẹn mày ra đây là để lấy lại danh dự. Chúng ta sẽ tỉ thí một trận. Đứa nào đầu hàng hoặc đổ máu trước sẽ thua cuộc.”
Jack chưa vội đáp ngay. Nó chăm chú quan sát Kazuki, cẩn thận suy xét các lựa chọn của mình, cơn mưa nặng hạt cũng đã bắt đầu rơi xuống từ bầu trời đầy sấm sét.
Jack khá tự tin về khả năng đánh tay đôi của nó, nhất là sau các buổi tập Li Thủ cùng thầy Kano. Hơn nữa, trời tờ mờ tối như thế này càng có lợi cho nó. Nhưng ngược lại Kazuki cũng tập chăm chỉ chẳng kém gì nó trong các buổi luyện riêng cùng thầy Kyuzo, sức mạnh và kĩ năng Thể Thuật vượt trội của hắn là lợi thế không thể chối cãi. Có điều, nếu từ chối thì quá đáng hổ thẹn, lẽ dĩ nhiên hành động hèn nhát đó khó mà thoát khỏi viễn cảnh bị Kazuki rêu rao ra khắp trường.
Đến nước này nó còn lựa chọn nào khác?
Ánh mắt Kazuki cũng cho thấy hắn ta sẽ ra tay đánh nó, bất chấp câu trả lời là gì đi nữa.
Một tia chớp xẹt qua bầu trời khiến toà Bạch Phượng Thành thoáng hiện ra một cách vô cùng dễ sợ trong đêm tối. cơn bão đang giận dữ ập đến và mưa ngày càng rơi nặng hạt tạo thành thứ âm thanh ồn ào dộng xuống khắp các mái nhà. Một cơn gió mạnh ùa đến kéo bay luôn cả tấm biển hiệu treo trên hiên quầy hàng gần đó.
Không hề bận tâm đến cơn bão, Kazuki vẫn chờ đợi câu trả lời của Jack.
Nó gật đầu nhận lời thách đấu.
Kazuki nhếch miệng cười.
“Khoan!” tiếng Akiko la lên thất thanh, cô bé đang đội mưa chạy về phía chúng.
Ngay sau là Yamato và Saburo. Dù chỉ muốn đi một mình, nhưng nó cũng an tâm hơn phần nào khi thấy mặt mấy đứa bạn thân.
“Mày vẫn nghi ngờ tao nhỉ ngoại quốc?” Kazuki hất hàm. “Mà chả sao, chúng ta cũng cần có khán giả chứ. Bọ Cạp tập hợp!”
Sau hiệu lệnh của nó, các thành viên trong băng Bọ Cạp lập tức xuất hiện từ trong các con hẻm tối. Bất chợt Jack nhận ra rằng trận đấu sắp tới sẽ không kết thúc sau giọt máu đầu tiên, mà là giọt cuối cùng.
Cả bọn tiến đến gần phía Jack và nhóm bạn của nó. Sau một màn đấu mắt căng thẳng thì Kazuki cười lớn rồi ra hiệu cho băng của nó lùi về phía sau.
“Đây là trận chiến vì danh dự giữa tao và thằng ngoại quốc. Những kẻ khác không cần phải xen vào,” Nói đoạn, hắn rút thanh kiếm gổ đưa cho Nobu. “Và tao thề trên danh dự của gia tộc mình, đây sẽ là một trận chiến công bằng. Không dùng vũ khí, và ngừng tay sau giọt máu đầu tiên.”
Akiko quay sang thì thầm với Jack, “Đừng nhận lời, Jack. Với bản tính của hắn thì liệu hắn có bao giờ chịu dừng tay sau giọt máu đầu tiên không? Kazuki rõ ràng là muốn hạ cậu một lần và mãi mãi đấy.”
“Nhưng hắn vừa mới thề trên danh dự gia tộc mình đấy thôi,” Jack đáp rồi đưa tấm áo khoác đi mưa của mình cho Saburo. “Nếu còn xem mình là một võ sĩ. Hắn sẽ chơi sòng phẳng.”
“Jack à, chẳng lẽ cậu không hiểu hay sao? Còn nhớ trận đấu tuyết chứ? Luật lệ không áp dụng lên cậu. Vì cậu là người ngoại quốc.”
Jack sững người trước từ mà Akiko vừa dùng để chỉ về nó. Dù nó Akiko không hề có ác ý gì nhưng nó vẫn thật sự bị tổn thương sâu sắc khi nghe chính miệng cô bé nói. Một lần nữa nó lại phải đối mặt với sự thật là bất kể có nói tiếng Nhật giỏi đến đâu, am hiểu văn hóa đến thế nào, tinh thông quy tắc và võ nghệ đến mấy thì nó vẫn sinh ra không phải thuộc chủng tộc Nhật, và sẽ mãi mãi bị họ xem là người ngoài - thậm chí Akiko cũng chẳng phải ngoại lệ.
Thành thử, lời nhắc nhở của Akiko lại vô tình củng cố thêm quyết tâm chiến đấu của Jack. Nó muốn chứng minh cho mọi người thấy rằng tinh thần võ sĩ của nó không thua kém ai cả.
Jack đưa Yamato thanh kiếm gỗ của mình rồi bước lên phía trước.
“Đánh chết nó đi Kazuki!” Hiroto hô lớn lúc Kazuki và Jack đối mặt giữa cơn mưa.
Theo đúng thông lệ tỉ thí, Kazuki cúi đầu thi lễ với Jack.
Nó cũng đáp lại. Thế nhưng đây là một cái bẫy. Không hề đợi nó ngẩng đầu lên, hắn ta lập tức tung ngay một cú đá thẳng vào mặt nó. Jack chỉ vừa kịp phản ứng. Nó đỡ đòn, nhưng lực đá quá mạnh vẫn khiến nó bị đẩy mạnh về phía sau.
Kazuki tiếp tục phóng tới, định tấn công vào hệ thống phòng ngự đang vô cùng sơ hở của Jack. Jack thụp đầu tránh được cú đấm móc của hắn rồi nhanh chóng phản công bằng hai đòn chớp nhoáng vào bụng đối phương. Nỗ lực này vô tình lại khiến nó dính một cú lên gối vào đùi và buộc phải lùi lại.
“Cố lên. Jack! Cậu thắng được hắn mà!” Saburo lên tiếng động viên.
Jack giả vờ tung ra một cú đá khi Kazuki lại tiến về phía nó. Đòn nhử này đã thành công, Kazuki trụ người đỡ đòn. Nhân cơ hội Jack chuyển ngay sang tấn công bằng một loạt các đòn đánh thẳng, đảo tay, rồi cuối cùng là một cú đấm ngược mu. Đòn cuối cùng của nó đi trúng vào ngay cằm hắn.
Trúng đòn hiểm, Kazuki bước loạng choạng về phía sau, trượt phải mặt đất đầy bùn rồi ngã phịch xuống đất.
Yamato và Saburo reo hò cổ vũ.
“Tao thắng rồi,” Jack vừa hổn hển lấy hơi vừa tuyên bố.
“Chưa đâu…”
“Nhưng mày chảy máu rồi.”
Kazuki đưa tay quẹt miệng, chỗ máu rỉ ra nhanh chóng bị cơn mưa rửa sạch.
“Chỉ là vô tình cắn trúng lưỡi thôi,” Kazuki nói gạt đi. “Cái đó không tính được.”
Vừa hết câu hắn liền ném một nắm bùn vào mặt Jack khiến nó không thể nhìn thấy gì. Chỉ chờ đối phương phân tâm, Kazuki liền bật phắt dậy đấm thẳng vào mặt nó. Jack thấy đầu mình choáng váng, máu tuôn ra từ phần môi bị cắt đứt.
“Như thế này mới tính,” hắn nói với giọng thỏa mãn.
Dù vậy Kazuki vẫn không ngừng lại. Hắn liên tiếp đấm vào cơ thể nó. Ngay lập tức, bài luyện tập Li Thủ của Jack phát huy tác dụng, nó ngưng thủ thế, cố tình tiếp xúc với tay đối phương.
Jack cảm nhận được từng đòn tấn công của Kazuki. Nó uyển chuyển tránh né từng đòn một rồi còn tung được cả cú đấm phản công. Jack nghe Kazuki tức giận chửi rủa vì bất ngờ trước kĩ năng chiến đấu không cần nhìn của nó.
Thậm chí chính nó cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng chỉ một lúc sau Kazuki đã kịp tung ra một cú đấm trúng ngay vào cằm Jack.
Bị mất nhịp, Jack bắt đầu lúng túng. Sức ép từ một trận thực chiến với cặp mắt bị che mờ khiến nó hoàn toàn bị áp đảo và phải nhận thêm một đòn nữa trúng ngay bao tử. Đây không phải là một trận đấu tập với Yamato. Kazuki có lối chiến đấu hoàn toàn khác, và Jack bắt đầu cảm thấy khó đoán định các chiêu thức của đối phương.
Nó không còn giữ được tiếp xúc với tay Kazuki nữa. Ngay sau đó Jack lại trúng đòn khiến nó bị bật văng lên trong không trung rồi rơi tõm xuống vũng nước mưa gần đó.
Kazuki nhảy theo đè lên Jack.
Không để nó kịp lấy hơi, hắn khóa cổ rồi liên tục nhấn nó xuống nước. Miệng Jack hoàn toàn bị bịt kín bởi bùn đất. Điên cuồng vùng vẫy, cuối cùng nó cũng nhấc được đầu ra khỏi vũng nước thở một hơi. Vũng nước vô tình rửa sạch chỗ bùn dính trên mắt nó và Jack thấy bóng Akiko và mấy đứa bạn của mình đang bị băng Bọ Cạp không chế.
“Cậu ấy chết ngạt mất!” Akiko hét lớn, cố cào cấu để thoát khỏi Hiroto.
“Ý hay đó,” Kazuki đáp, hắn tiếp tục nhấn đầu Jack xuống nước.
Jack không còn nghe thấy gì ngoài tiếng nước tràn dần vào tai. Nó nhớ lại lần gần nhất bị Kazuki không chế. Nếu lúc đó thầy Kyuzo không ra lệnh dừng trận đấu lại, có lẽ nó đã bị hắn kẹp cổ cho ngất hẳn rồi.
Lần này thì không có võ sư nào ở đây cả.
Rất có thể Kazuki sẽ giết nó thật.
Tĩnh tâm.
Cụm từ chợt lóe lên như một tia chớp lúc nó lại ngẩng đầu lên được.
Kazuki cười khoái trá với thắng lợi trước mắt, hắn nhấn đầu nó xuống lần cuối cùng.
Một võ sĩ phải luôn giữ được bình tĩnh trong mọi trường hợp - kể cả lúc phải đối mặt với nguy hiểm.
Lời dạy của thầy Hosokawa vang lên trong đầu Jack.
Trò phải học cách nhìn thẳng vào cái chết…
Vật lộn với nỗi sợ, cuối cùng Jack cũng khống chế được cơ thể, kháng cự lại bản năng sinh tồn, nó cố tình để cơ thể nhũn ra.
Nó nghe thấy tiếng Akiko khóc nức nở, “Cậu ấy chết rồi! Cậu ấy chết rồi!”
Kazuki liền thả nó ra, có vẻ hơi hối tiếc vì đã đẩy trận chiến đi quá xa.
Jack vẫn nằm yên thêm một giây nữa.
Rồi nó bất ngờ bật dậy.
Sự kiện này khiến Kazuki hoàn toàn bị bất ngờ, Jack thúc cùi chỏ vào mặt hắn rồi leo luôn lên người Kazuki. Giành được thế chủ động, Jack khóa đầu Kazuki rồi nhấn xuống vũng nước đầy bùn.
“THÚ NHẬN ĐI!” Jack ra lệnh. “THÚ NHẬN LÀ MÀY ĐÃ GIAN LẬN ĐI!”
Jack nhấc đầu Kazuki lên cho hắn lấy hơi rồi lại nhấn ngay xuống.
“Mày đã làm điều đó. Mày đã giấu chiếc đèn!”
Lần này Jack kéo hắn lên lâu hơn nhưng vẫn giữ thế khóa đầu.
“Mày nói gì cơ?” Kazuki há hốc miệng, hắn thật sự bị hoảng loạn.
“Đừng cố đóng kịch nữa Kazuki. Chính mày đã bẻ cành cây phủ lên cái đèn đá. Mày không xứng đáng làm một võ sĩ!” Jack hét lớn, cứ mỗi câu nó lại nhấn đầu Kazuki xuống vũng nước.
“Tao không có…” Kazuki lắp bắp, giọng nó khàn đi vì ngạt thở. “Tao không gian lận… Sáng nay chính tao là người đã về trước cả Akiko và Tadashi. Làm sao tao có thể làm việc đó được!”
“Nói dối!” Jack hét, lại nhấn đầu hắn một lần nữa.
“JACK À, DỪNG LẠI ĐI!” Akiko la thất thanh, cô bé vùng vẫy thoát khỏi tay Hiroto rồi chạy nhanh đến nắm tay Jack. “Cậu ta nói thật đấy.”
Jack liền bị dao động.
“Lúc tớ đi qua, ngọn đèn không hề bị giấu,” cô tiếp tục.
Jack nhìn mắt Akiko, nó biết cô đang nói thật. Hóa ra phán đoán của nó là hoàn toàn không có cơ sở. Jack buông tay, thả lỏng để Akiko kéo nó khỏi người Kazuki. Nó ngồi bất động nhìn kẻ địch của mình rùng mình run rẩy.
Kazuki lăn mình sang bên ho sặc sụa vì bùn đất.
“Tadashi là người đã về đích ngay trước cậu, không phải Kazuki,” Akiko lên tiếng. “Có lẽ kẻ gian lận chính là cậu ta. Lúc ở dưới thác, Tadashi đã va vào tớ. Khi đó tớ nghĩ chắc là vô ý thôi, nhưng giờ thì…”
“Tadashi… cũng va cả vào tớ nữa,” Jack thừa nhận, sự thật đã bắt đầu sáng tỏ. “Và tớ cũng nghĩ đó chỉ là tai nạn.”
“Rõ ràng quá rồi còn gì,” Kazuki hét lớn, mắt hắn ta lộ rõ vẻ cay độc.
Jack cảm thấy vô cùng thất vọng và hổ thẹn. Nó đã vu khống Kazuki không căn cứ. Nó đã để thù hằn cá nhân che mờ phán đoán của mình. Kẻ thủ ác thật ra lại là Tadashi, người nó luôn xem là bạn. Cậu ta cũng chẳng hơn gì Kazuki, đối xử tệ bạc với nó, chỉ vì nó là người ngoại quốc.
“Xin… xin lỗi,” Jack buộc phải thừa nhận, từng từ từng chứ trong câu nói khiến nó cảm thấy cay đắng, nặng nề đến tận cùng. “Tao đã sai. Mày không gian lận.”
Kazuki loạng choạng đứng lên dưới sự giúp đỡ của Nobu và Hiroto. Hắn nhìn Jack đầy thù hằn. “Đúng đấy ngoại quốc. Mày sai rồi. Và nhớ cho kĩ - thù này tao không quên đâu.”
Bất chợt Jack cảm thấy một cơn lạnh đến rùng mình chạy qua sống lưng, nhưng đó không phải là phản ứng trước lời đe dọa của Kazuki. Mà là một dự cảm rằng có kẻ đang theo dõi mình.
“Này, tụi bây có thấy gì không?” Nobu thì thầm, hắn chỉ tay về phía mái nhà gần đó.
Mọi người cùng quay lại chăm chú nhìn qua màn mưa.
Mọi thứ vẫn tối đen, kể cả tòa Bạch Phượng Thành cũng không thấy đâu cả.
Thế rồi chỉ vài giây sau, một tia sét nhá xuống từ trời cao làm lộ bóng người vận y phục đen trong đêm tối.
Tiếng sấm kéo đến, gương mặt béo ịch của Nobu nhăn lại vì sợ hãi, hắn hét lớn, “NINJA!”