
Cả bọn tháo chạy tán loạn.
Jack, Akiko, Yamato cùng Saburo lao người qua khu chợ ngập bùn chạy về phía lối đi nhỏ dẫn về chùa. Kazuki và băng Bọ Cạp thì chạy theo hướng ngược lại dẫn đến chỗ tòa thành. Vừa chạy Jack vừa nhìn lại phía sau, nó thấy vài bóng người bay nhảy trên các mái nhà đuổi theo chúng.
“Nhanh lên!” Jack hối thúc. “Bọn chúng đông lắm.”
Cả bọn cố tăng tốc. Ngay lúc chúng đã gần đến được con hẻm thì đột nhiên Saburo bị trượt chân ngã đập mặt vào vũng bùn.
“Hai người chạy trước đi!” Yamato hét lớn rồi quay trở lại giúp Saburo.
Jack và Akiko tiếp tục chạy. Khi hai đứa vào được con hẻm thì một tên trong bọn ninja cũng nhảy đến mái vòm gần đó. Jack đã chuẩn bị tinh thần chờ tên sát thủ nhảy xuống. Kì lạ thay, hắn vẫn để bọn chúng chạy qua nhưng quay lại ngăn bước Yamato và Saburo.
“Hẹn gặp lại ở chùa nhé!” Yamato hét vọng lại trong lúc kéo theo Saburo chạy vào một con hẻm khác.
Akiko đẩy Jack về phía trước. “Nhanh lên! Chạy đến chỗ hẹp hơn để cắt đuôi họ.”
Chúng rẽ trái, rồi phải, rồi lại phải một lần nữa và chạy thẳng vào một cái sân chỉ có lối ra duy nhất.
“Tớ nghĩ bọn mình an toàn rồi,” Akiko thì thầm, cô bé liên tục nhìn lên quan sát.
Jack cũng xem xét xung quanh sân, ở đây chỉ có một thùng nước lớn bằng gỗ và một chậu cây nhỏ đặt trong góc. Nó nhìn ra con đường tối om, dòng nước mưa chảy xuống từ mái nhà, không có dấu hiệu của kẻ địch. Jack thở phào nhẹ nhõm, có lẽ cơn nguy hiểm đã qua.
“Cậu có nghĩ đó là Độc Nhãn Long không?” nó thì thầm với Akiko.
Cô bé đặt một ngón tay lên môi ra hiệu im lặng rồi tiếp tục quan sát quanh sân.
Đột nhiên hai tên ninja xuất hiện giữa đêm đen. Chúng lộn nhào một vòng rồi nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt hai đứa.
“CHẠY!” Akiko hét lớn, cùng lúc tung cước về phía tên ninja gần nhất.
Cú đá trúng ngay vùng nhạy cảm giữa hai chân khiến hắn gục xuống rên rỉ. Nhanh như cắt, cô bé xoay mình tung cú đá móc về phía tên còn lại.
Tuy nhiên hắn tỏ ra nhanh nhẹn hơn hẳn tên vừa nãy khi dễ dàng đỡ đòn của Akiko rồi dùng tay còn lại định bẽ gãy chân cô bé.
Akiko không hề nao núng. Cô bé lập tức bật người lên vòng về phía sau, nhân tiện tặng luôn vào cằm tên ninja một cú đá bằng chân còn lại.
Đòn tấn công vừa rồi đã đập trúng đầu khiến hắn bị ngửa ra sau và buộc phải thả chân cô bé. Akiko tiếp tục phóng mình trong không trung khéo léo đáp xuống mái nhà phía trên.
Jack đứng như trời trồng, há hốc mồm kinh ngạc trước kĩ năng của cô bé.
“Tớ bảo cậu CHẠY CƠ MÀ!” Akiko ra lệnh cho nó từ phía trên.
Thêm hai tên ninja nữa thình lình xuất hiện tấn công cô bé.
Phản xạ đầu tiên của Jack là trèo ngay lên thùng nước đến giúp Akiko, nhưng tên ninja vừa bị đá tung cằm ban nãy giờ đã đứng dậy được và đang lao về phía nó.
Không chút chần chừ, Jack vớ ngay chậu đất ném về phía hắn. Cái chậu trúng ngay đầu tên ninja vỡ toang khiến hắn đổ gục xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Lúc nó đến được chỗ thùng nước thì lại bị chặn bởi một tên sát thủ khác. Không còn cách nào khác, Jack tẩu thoát vào con đường duy nhất.
Nó phóng đi trong đêm tối, chỉ kịp quay lại nhìn Akiko đúng một lần. Cô bé đã hạ được một tên ninja nhưng tên còn lại vẫn đang liên tục truy kích khắp trên mái nhà. Jack chỉ có thể cầu nguyện cho sự an toàn của cô bé.
Nó tăng tốc phóng đi.
Jack nín thở, cố gắng giữ yên lặng tuyệt đối.
Tên ninja chạy vụt qua, hoàn toàn không nhận ra con mồi của mình đang nấp trong một khe hở giữa hai ngôi nhà. Jack chờ thêm một lúc, thấy tên ninja vẫn không quay trở lại nó mới cảm thấy an tâm hơn. Tạm thời nó đã cắt được đuôi kẻ bám đuổi, nhưng tiếp theo phải làm sao đây?
Chỗ nấp này rất khó bị phát hiện trong đêm tối, nhưng ngược lại thì nó cũng tự khóa mình trong góc cụt. Nếu giờ mà kẻ thù xuất hiện thì coi như nó hết đường thoát thân.
Jack rùng mình vì lạnh và sợ hãi. Phía trên nó chỉ có một góc nhỏ của bầu trời vần vũ mây đen giữa hai ngôi nhà. Mưa rơi xuống mái chảy vào con hẻm nhỏ, từng giọt, từng giọt rơi xuống khiến Jack cảm thấy như nó đang ở trong một cái hang động.
Nó lại rùng mình, có cảm giác bất an vì bị theo dõi giống như lúc ở khu hội chợ.
Nó quay ngay lại.
Chỉ có một khoảng không tối đen.
Dù vậy dự cảm chẳng lành của nó vẫn chẳng thay đổi.
Nó quan sát kĩ góc hẻm chính. Chẳng có một ai.
Quay lại góc ẩn nấp của mình, Jack nghĩ có lẽ do nó quá căng thẳng nên mới có linh cảm không chính xác.
Tự ôm mình giữ ấm, Jack cầu mong Akiko đã thoát được khỏi tên bám đuổi đó. Sẽ cần đến một phép màu để hai đứa đều thoát được đêm nay. Nó biết Akiko rất bản lĩnh, nhưng bọn ninja cũng không phải tay vừa.
Cảm thấy mưa nhỏ dần, Jack ngước mắt nhìn lên thầm hi vọng cơn bão đã qua.
Cơn mưa vẫn đang không ngừng trút nước.
Chỉ có tiếng động là thay đổi. Như thể đang có dư âm sau lưng nó.
Các giác quan đã được rèn luyện của Jack cho nó biết nguy hiểm đang hiển hiện. Miệng nó khô cứng, gần như nín thở. Nó quay lại thật chậm rãi nhìn về phía ngõ cụt một lần nữa.
Vẫn không có gì.
Có điều màu đen ở đó dường như sẫm hơn trước, thế rồi Jack nhận ra chiếc khăn trùm đầu đặc trưng của nhẫn giả… nó đang nhìn thẳng vào mắt kẻ tử thù - Độc Nhãn Long.