
Đầu óc nó kêu gào ra lệnh cho cơ thể di chuyển.
CHẠY! CHẠY ĐI! CHẠY MAU ĐI! tâm trí nó rít lên sợ hãi.
Đã quá trễ.
Ngay lúc Jack nhìn thấy Độc Nhãn Long, hắn đã lập tức tấn công nó với tốc độ và sự chính xác của một con bọ cạp. Ngón tay hắn như những chiếc gai nhọn dễ dàng điểm trúng chỗ huyệt và vô hiệu hóa nó chỉ sau năm cú chích nhanh như chớp. Toàn thân Jack hoàn toàn bất động, mất hết khả năng tự vệ.
“Ông… vừa… làm gì tôi?” Jack nói ấp úng, thở dốc trước thứ cảm giác bỏng rát đang chảy dần vào trong cơ thể nó.
“Câm mồm, không thì ta cũng khóa luôn cái mõm ngươi lại đó,” tên ninja thì thầm bằng thứ giọng khàn khàn.
Hắn chụm tay lại thành hình đầu rắn rồi nhấn mạnh vào phần da ngay trước tim Jack.
“Chỉ một nhát thôi là người sẽ mất mạng.” Hắn cố tình nói chậm rãi từng lời vào tai Jack, khoái trá lướt từng ngón tay trên mục tiêu của mình. “Bọn samurai luôn phải sợ hãi gọi đây là Tử Xúc.”
Jack nhắm mắt, lẩm nhẩm cầu kinh khi Độc Nhãn Long thu tay lấy đà ra đòn.
“Nhưng ngoài cái chết ra thì nó còn làm được nhiều trò hay lắm,” tên ninja nội tiếp, thay vì giết, hắn quyết định hành hạ con mồi bằng cách nhấn lên xương đòn Jack. “Gây đau đớn tột cùng chẳng hạn.”
Mắt Jack mở rộng, nó la hét trong đêm tối khi hắn bắt đầu nhấn mạnh xuống. Cơn đau thật khủng khiếp. Jack tưởng như hàng ngàn con ong bắp cày vừa chích vào lồng ngực mình. Lúc nó suýt ngất đến nơi thì Độc Nhãn Long thu tay về, cơn đau lập tức giảm dần rồi chỉ còn hơi tê tê.
Hắn quan sát nó, nhìn đau đớn giảm dần trong mắt con mồi. Jack thề rằng đằng sau tấm khăn bịt mặt đó, hắn ta đang cười khoái trá trước sự đau khổ của nó.
“Hải đồ đâu?” hắn rít lên.
“Bị đánh cắp rồi,” Jack thều thào, chóng mặt dữ dội sau màn tra tấn.
“Đó chỉ là mồi nhử! Đừng đùa với thần chết thế chứ.”
Lần này hắn nắm lấy tay phải Jack nhấn mạnh vào giữa phần bắp thịt. Một sức ép khủng khiếp liền được tạo ra, Jack cảm thấy móng tay mình vỡ vụn, các ngón tay gần như sắp nổ tung. Nó cảm thấy buồn nôn đến kinh khủng. Thế nhưng một lần nữa, Độc Nhãn Long lại dừng tay ngay trước khi con mồi mất cảm giác.
“Ta đã từng tra tấn không biết bao nhiêu người rồi. Ngươi sẽ phải chịu đau đớn đến tột cùng - mà vẫn không thể nào chết được.”
Hắn cầm cái đầu đã gục xuống của Jack lên bằng một tay và nhìn nó bằng một con mắt. Jack biết trong linh hồn hắn không hề có chút gì gọi là lòng thương xót.
“Ở trong thành Nijo phải không?” hắn ta thản nhiên.
Ánh mắt Jack bừng lên kinh ngạc. Sao hắn lại biết? Hay là nó lại bị một người bạn phản bội rồi?
“Ngươi không trả lời cũng được ngoại quốc ạ. Ánh mắt ngươi đã nói lên tất cả rồi. Thế nó được giấu ở đâu?”
Siết chặt đầu Jack hơn nữa, Độc Nhãn Long đặt một ngón tay ngay dưới mắt nó và một ngón khác trên viền hàm dưới. Hắn cúi sát hơn, lướt con mắt màu xanh hung ác khắp mặt nó.
“Nói mau,” hắn cất tiếng đe dọa.
Ngay lập tức, Jack tưởng như vừa bị một cái đinh sắt đóng xuyên qua tai đâm đến tận hộp sọ. Nỗi đau này còn kinh khủng hơn bị lửa thiêu đốt, đến mức nó thậm chí còn không thể hét nổi. Màn tra tấn đã lấy đi của Jack toàn bộ sức lực, nó chỉ rên được một tiếng yếu ớt.
Thế rồi cơn đau lại qua đi.
“Vừa rồi chưa là gì so với nỗi đau mà ngươi sẽ phải chịu nếu ta quyết định để cho ngươi sống đâu. Nhớ rõ cảm giác thiêu đốt đó không?”
Jack gật đầu yếu ớt, một dòng nước mắt lăn dài trên má nó.
“Đó là nỗi đau ta đã tác động lên cơ thể ngươi. Và nó sẽ càng lớn dần lên như một cái hỏa lò cho đến khi ngươi điên dại. Chỉ mình ta có thể chấm dứt nó. Ta hỏi lại lần nữa. Hải đồ đâu?”
Vừa nói hắn vừa đặt lại ngón tay lên mặt Jack.
“Đừng, làm ơn…” Jack van nài.
Nó cảm thấy mọi sự chống cự của mình chỉ như cây non trước cơn bão. Giờ nó chỉ còn trông đợi vào lớp bảo vệ chống ninja của tòa thành mà thôi. Cho dù đêm nay nó có chết thì khả năng kẻ tử thù bị bắt và phải đền tội cũng là không nhỏ.
“Đằng sau… bức tường treo hạc trắng… trong phòng khách của Lãnh chúa Takatomi,” Jack trả lời, cố thu hết nguồn sức còn lại để nói.
“Tốt. Thế cuốn hải đồ đó là thứ gì?”
Jack chớp mắt, không hiểu liệu nó có nghe nhầm không.
“Cuốn nhật kí hải trình của cha tôi,” nó đáp, đầu óc nó vẫn còn quá choáng váng để đặt ra câu hỏi tại sao hắn ta lại không biết thứ mình đi đánh cắp là cái gì.
“Cái đó thì ta biết rồi. Nhưng chủ của ta lại cho rằng cuốn hải đồ đó còn đem lại quyền lực hơn cả ám sát. Tại sao lại thế?”
Jack không nói gì.
Hắn dùng ngón tay đâm mạnh để nhắc nó nhớ lại những đau đớn sẽ phải gánh chịu. Jack co rúm lại, một lần nữa sức kháng cự của nó bị phá vỡ hoàn toàn.
“Nó là chìa khóa mở ra đại dương và các lục địa. Quốc gia nào có được hải đồ sẽ giành được quyền khống chế các tuyến đường trao đổi, mua bán, thống trị cả đại dương. Lượng tài sản khổng lồ của toàn thế giới sẽ nằm trong tay họ.”
Trong lúc giải thích, Jack cuối cùng cũng nhận ra vì sao Độc Nhân Long lại quan tâm đến quyền lực của cuốn hải đồ đến thế. Hắn có thể chỉ là người được thuê, nhưng hắn không phải là một tên ngốc. Giờ đã hiểu rõ tầm quan trọng của món đồ, rất có thể hắn sẽ muốn sử dụng nó cho các mục đích riêng của mình.
“Ngươi đã rất có ích đấy nhóc ạ,” Độc Nhãn Long nói. “Nhưng giờ thì ngươi hết giá trị sử dụng rồi. Dù sao ta cũng sẽ giữ lời, hóa giải cho ngươi khỏi nhục hình này. Tử Xúc ra tay tàn nhẫn nhưng rất nhanh. Có khi ngươi còn chẳng kịp nhận ra tim mình đang nổ đâu.”
Mạch máu toàn thân Jack căng cứng, trái tim nó rên rỉ sợ hãi trong lúc hắn bắt đầu chụm các ngón tay thành hình đầu rắn rồi nhắm vào ngực nó.
Thì ra là vậy. Đó chính là gương mặt của tử thần, bịt kín bằng khăn đen, chỉ có duy nhất một con mắt. Jack nhìn thẳng vào phía trước, nó chỉ thấy một nỗi sợ hãi ghê người. Thế rồi trong khoảnh khắc cuối cùng, một nụ cười bất ngờ hiện ra trên đôi môi không còn giọt máu của nó.
“Ngươi cười cái gì đấy, thằng ngoại quốc?” tên ninja lên tiếng hỏi, có phần kinh ngạc trước lòng can đảm của kẻ sắp chết dưới tay mình. Càng lúc nụ cười của Jack lại càng nở rộng, nó biết rồi thì bao công lao của Độc Nhãn Long cũng sẽ hóa thành công cốc. Vì những thông tin quan trọng nhất trong cuốn hải đồ đều đã được cha nó mã hóa cẩn thận. Chỉ có Jack là người duy nhất có thể giải mã chúng. Không có nó, cuốn hải đồ sẽ chỉ còn là một thứ vô dụng như hệ thống động cơ mà lại thiếu bánh răng.
Như một thủy thủ bắt gặp phao cứu hộ, Jack nhận ra cuốn hải đồ có thể sẽ cứu được mạng nó.
“Cứ thử giết tôi đi, rồi tri thức trong cuốn hải đồ sẽ bị chôn vùi,” Jack bạo gan tuyên bố.
“Mã hóa chứ gì?” Độc Nhãn Long vẫn không hề nao núng. “Chẳng sao cả. Ta biết một chuyên gia Trung Hoa có thể giải mã bất cứ thứ gì trên đời này.”
Thế rồi, hắn đưa tay kết liễu hi vọng cuối cùng của Jack.