
Tim Jack đập mạnh đến mức như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực. Phổi nó thít lại cạn sạch không khí như thể đang bị một con rắn khổng lồ siết chặt. Nó đổ gục xuống bức tường rồi trượt dài xuống vũng bùn bên dưới, run rẩy thở dốc.
Độc Nhãn Long cúi xuống quan sát đòn hiểm của mình.
“Ngươi bây giờ cũng như con cá đã mắc cạn, chẳng còn vẫy vùng được bao lâu nữa,” hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt túm tóc vàng đang bị vướng trên mắt Jack. “Lẽ ra ngươi đã có thể trở thành một võ sĩ tốt đấy ngoại quốc ạ, nhưng tiếc là ta không thể để ngươi sống sót mà hoàn thành sứ mệnh đó được. Hẹn kiếp sau vậy, nhóc con.”
Jack không còn nghe thấy gì nữa. Giọng nói của hắn lúc này chỉ như một cơn gió lùa vào hang sâu, nó cảm thấy máu mình dồn hết cả lên con tim đang chết mòn.
Kịch… Kịch… KỊCH.
Độc Nhãn Long xoay người lại. Một bóng người to lớn như gấu đứng chặn ngay trước cửa hẻm cụt.
“Biến đi, lão mù kia,” hắn lên tiếng cảnh cáo, cẩn thận quan sát cây bổng trắng trên tay người đàn ông. “Ở đây chẳng có gì cho người nhìn đâu.” Nói đoạn hắn ta phá lên cười nhạt trước câu nói hài hước của mình.
“Ở đây có mùi máu,” người đàn ông nói với giọng ra vẻ ghê tởm.
Dù đang trong cơn hấp hối, Jack vẫn nhận ra chất giọng trầm ấm của thầy Kano.
“Không chỉ máu của ngươi , mà còn máu của bao người vô tội đã thiệt mạng nữa. Tên ninja kia. Ta ghê tởm những kẻ như ngươi.”
“Ngươi chẳng còn kịp cứu nó đâu,” Độc Nhãn Long rít lên, nhẹ nhàng rút một chiếc shuriken giắt trên thắt lưng khi thầy Kano dần bước đến. Hắn ném luôn thứ vũ khí chết người của mình về phía vị võ sư mù. “Và cả cái mạng già của mình nữa!”
Chiếc shuriken lướt gió lao đi trong không khí.
Không còn đủ thời gian để tránh, thầy Kano dùng luôn chiếc bổng của mình chắn phía trước khiến chiếc phi tiêu của Độc Nhãn Long găm luôn vào cây bổng, thẳng hàng với cổ của vị võ sư.
“Tầm thường,” thầy Kano chế giễu.
Nói đoạn ông đâm cây gậy của mình về phía trước nhắm thẳng vào bụng Độc Nhãn Long. Bị kẹt giữa khe hẹp, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài nép mình vào tường khiến cây gậy sượt qua. Ngay lập tức thầy Kano nhanh chóng vung sang bên tấn công lần nữa. Độc Nhãn Long cố gạt đỡ nhưng đầu gậy đã đánh trúng vào be sườn hắn. Tên ninja rú lên đau đớn, loạng choạng lùi về sau mấy bước.
Jack yếu ớt đưa mắt nhìn thầy Kano càng lúc càng dồn hắn vào chỗ ngõ cụt.
Tên ninja đã rơi vào chỗ chân tường.
Chiếc bổng có tầm sát thương lớn, thầy Kano lại quá nhanh khiến hắn không thể phản đòn. Jack nghĩ bụng tên Độc Nhãn Long phen này hết đường thoát, chỉ một đòn kết liễu của thầy Kano thôi là hắn ta đi đời.
Và cả tính mạng của nó cũng đã tính đến những phút cuối cùng. Cơn đau như đâm xé trong lồng ngực mỗi lúc một khủng khiếp khiến nó thậm chí không thể thở. Jack cảm thấy đầu mình như đang bị bổ ra, bóng tối dần che chắn hết tầm nhìn của nó. Nó chỉ mong sao mình còn đủ thời gian để nhìn thầy Kano tiêu diệt kẻ tử thù đã giết cha mình, tên Độc Nhãn Long bất khả chiến bại.
Thầy Kano phóng gậy vào hạ bộ hắn. Tuy nhiên lần này Độc Nhãn Long đã kịp bật người lên cao, dang rộng chân giữ chặt người giữa hai bức tường. Đòn tấn công đã sượt qua dưới háng hắn. Ngay lập tức tên ninja vận dụng kĩ thuật điêu luyện phóng mình chạy qua đầu thầy Kano.
Vị võ sư liền đâm gậy lên trên nhưng không trúng đích.
Độc Nhãn Long vội vã lẩn trốn như một con gián, Jack lờ mờ nhìn thấy từ cơ thể hắn rơi ra nhiều vật gì đó có dạng như chông sắt. Jack cứ ngỡ đó chỉ là nước mưa, cho đến khi nó nghe thấy tiếng leng keng khi những vật đó rơi xuống đất. Khắp khu vực xung quanh nó đã bị tên ninja rải cạm bẫy bằng những chiếc chông nhọn chĩa thẳng lên trên.
Hắn tiếp tục chạy đến cuối con hẻm rồi đáp xuống đất.
“Tới đây đi, lão già mù. Để xem ngươi chiến đấu như thế nào khi rời khỏi cái hốc đó,” tên ninja hất hàm thách thức,
Thầy Kano liền lao người đến chỗ Độc Nhãn Long. Jack cố tìm cách báo cho ông về cạm bẫy phía trước nhưng nó chỉ đủ sức phát ra một tiếng kêu yếu ớt. Đúng ngay lúc nguy cấp cận kề thì thầy Kano bất ngờ cắm gậy làm lực đẩy bật nhảy qua người Jack rồi nhẹ nhàng đáp xuống ngay cửa ngách, hoàn toàn loại bỏ phần cạm bẫy phía sau.
“Rải chông sắt à, trò mèo,” thầy Kano bình luận. Jack muốn cười vào mặt tên Độc Nhãn Long, nhưng nó đã quá yếu để làm việc đó.
Tức điên người, tên ninja chụm tay tung đòn nhắm thẳng vào cổ thầy Kano. Ông liền dùng bổng gạt phắt sang bên rồi xoay ngay lại đập một nhát vào cơ hoành của hắn.
Lạ thay, tên ninja không hề tìm cách tránh né mà ngược lại còn gồng mình đỡ đòn rồi kẹp luôn cây bổng vào nách. Hành động của Độc Nhãn Long đã khiến thầy Kano bị bất ngờ, lợi dụng sơ hở hắn xoay gậy ném luôn ông lộn ngược trở vào ngõ cụt. Vị võ sư vẫn giữ được thăng bằng, nhưng ông lùi quá sâu khiến gót chân vô tình dẫm phải cạm bẫy ban nãy, chiếc chông sắt dễ dàng xuyên thủng lớp dép mỏng chọc thẳng vào bên trong.
Thầy Kano mất đà ngã xuống đất, rên rỉ vì trúng đòn bất ngờ.
Độc Nhãn Long liền lấn tới. Hắn dẫm chiếc bổng của ông gãy làm hai khúc rồi tung cước đạp một cái thật mạnh vào mặt vị võ sư. Jack nghe thấy tiếng xương mũi ông bị vỡ, máu ứa ra khắp nơi.
“Ngươi tưởng là mình hạ nổi Độc Nhãn Long này sao?” tên Ninja vừa rít lên vừa túm đầu thầy Kano chuẩn bị tung đòn kết liễu. “Có nghe câu thằng chột làm vua xứ mù bao giờ chưa?”
Nói đoạn hắn dùng tay chém xuống định chặt đứt khí quản thầy Kano với tốc độ của một con rắn hổ.
Dù bị mất phương hướng và bị thương, bản năng vẫn giúp thầy Kano gạt được đòn tấn công. Nắm chặt cổ tay tên ninja, vị võ sư khóa luôn lại rồi phóng một đòn mâu thủ vào thẳng mặt hắn. Độc Nhãn Long suýt chút nữa đã trúng đòn, nhưng bù lại hắn đã kịp tung một cú đấm rất mạnh vào bộ ngực to lớn của thầy Kano. Dù vậy, nhờ có thân thể cường tráng nên vị thầy vẫn không hề hấn gì, và rồi cũng đứng thẳng dậy được.
Trong cơn đau đớn tột cùng, Jack quan sát hai cao thủ thi thố Li Thủ ở tầm gần với nhau. Nó biết chỉ một sai lầm nhỏ thôi cũng sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống.
Tốc độ phòng thủ và phản công của hai người quá nhanh khiến Jack chỉ nhìn thấy một lớp bóng mờ. Trình độ của họ hầu như không chênh lệch, kẻ tấn công người phòng thủ, hết nhử đòn lại đến phản công. Không ai nhường ai dù chỉ một bước.
“NINJA!” một tiếng hô vọng đến từ đằng xa.
Độc Nhãn Long liếc nhìn về phía con hẻm chính và nhận thấy một toán võ sĩ từ trong tòa Bạch Phượng Thành đang ập đến. Vội vàng ngừng cuộc chiến với thầy Kano, hắn bật chân vào tường nhẹ nhàng phóng mình lên nóc nhà gần đó. Liếc nhìn lại Jack lần cuối, hắn lớn tiếng, “Với ngươi thì không còn lần tiếp theo nữa rồi, ôn con ngoại quốc ạ!”
Thế rồi hắn vụt biến đi trong đêm tối.
Thầy Kano bước tập tễnh đến chỗ Jack đang nằm tựa vào tường. “Tên đó đã làm gì trò rồi?”
Jack thậm chí còn không thở nổi. Mọi thứ với nó đều quá xa xăm mờ ảo, thầy Kano đang ở ngay cạnh mà cứ ngỡ như cách nó cả một cái hang sâu. Tim nó vẫn đập mạnh, nhưng đã chậm lại dần dưới sức ép khủng khiếp, lồng ngực như muốn nổ tung ra đến nơi.
“Tử… Xúc,” Jack thoi thóp.
“Điểm huyệt!” thầy Kano thốt lên kinh hãi.
Ông liền đưa tay chạy dọc khắp cơ thể nó. Sau khi xác định đúng mục tiêu, ông kéo Jack ngồi dậy rồi điểm năm nhát vào ngực và lưng nó bằng đầu ngón tay.
Jack liền cảm thấy sinh khí dần trở lại, như thể nó đã có được sức sống mới.
Nó hít một hơi thật sâu lấp đầy khí vào hai lá phổi. Áp lực đè nén ở ngực nó hoàn toàn biến mất, cảm giác như có cái đập ngăn cách dòng máu của nó đã được tháo dỡ, máu huyết lưu lưu thông về khắp ngõ ngách trong cơ thể. Mắt cũng dần rõ trở lại, đến lúc này nó mới nhận ra gương mặt râu ria đầu máu của thầy Kano, ông vẫn đang lướt các ngón tay tìm kiếm huyệt đạo trên cổ nó.
“Em thấy ổn rồi, thầy không cần phải làm tiếp đâu,” Jack mệt mỏi nói khi vị võ sư bắt đầu xoa nắn đến ngực nó.
“Không được. Kinh mạch của trò cần phải được đả thông triệt để.”
“Nhưng sao thầy lại biết cách vậy?”
“Thuật Điểm Huyệt này ta cũng học được từ vị chiến binh mù người Trung Quốc đó,” thầy Kano thì thầm giải thích.
Ông bắt đầu nắn đến tứ chỉ nó.
“Điểm Huyệt chính là nguồn gốc của Tử Xúc. Nói một cách đơn giản thì đây là mặt trái của thuật châm cứu. Một thứ dùng để chữa bệnh, thứ còn lại dùng để giết người. Lần này phải nói là trò đã cực kì may mắn mới thoát được kiếp nạn này đấy, chàng trai trẻ ạ.”
Nói đoạn ông ẵm luôn nó lên vòng tay to khỏe như gấu của mình.
Trước khi rời khỏi con hẻm về lại chùa, ông cúi xuống kéo chiếc chông sắt đã đâm mình bị thương ra.
“Cái này chắc là có tẩm độc,” ông lẩm bẩm sau khi xem xét qua một lượt. “Ta sẽ cần nó để điều chế thuốc giải.”