
Tadashi chạy đến chỗ Jack với gương mặt tái nhợt và mình đầy mồ hôi, cặp mắt mở to sợ hãi, cậu ta hổn hển nói gì đó không rõ rồi ngất xỉu ngay dưới chân nó.
Jack nhìn xuống kẻ phản bội đang bất tỉnh. Nó chẳng thấy có chút thương hại nào dành cho tên giả nhân giả nghĩa đã liên tục gian lận qua các phần thi này. Cậu ta đáng bị như thế.
Hai nhà sự vội vàng chạy đến kéo Tadashi đứng lên. Một người tạt nước vào mặt cố tìm cách giúp cậu ta tỉnh lại. Tadashi run rẩy mở mắt, la hét gì đó rồi lại ngất một lần nữa.
Tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp xung quanh, ai cũng tò mò muốn biết thứ gì đã khiến Tadashi phải sợ hãi đến vậy.
“Ở đó có thứ gì vậy?” Kazuki chỉ tay về phía đỉnh núi cao nhất rặng Iga cất tiếng hỏi vị sư Chủ Trì.
Ngọn núi sừng sững đổ bóng xuống vùng cao nguyên đầy cỏ nơi mọi người đang đứng. Sau đợt tấn công đêm qua, giờ đã có rất nhiều võ sĩ được cắt cử từ Bạch Phượng Thành đến để làm công tác đảm bảo an toàn.
“Đừng hỏi ta trên đó có gì, hãy dành câu hỏi đó cho chính bản thân con ấy,” vị sư già đáp lại đầy ẩn ý. Ngay sau đó ông chỉ về phía Jack. “Đến lượt con.”
Jack vừa định bước lên thì Akiko đã nắm tay nó giữ lại. “Cậu thấy sao rồi? Liệu có nên cố như vậy không?”
“Đến nước này rồi làm sao tớ có thể bỏ cuộc được,” nó xẵng giọng đáp với cặp mắt nhòe nước không giấu nổi vẻ rệu rã về cả tinh thần lẫn thể xác.
“Nhưng tối qua cậu vừa suýt mất mạng còn gì,” Akiko nài nỉ, cô bé nhẹ nhàng siết tay nó.
Thấy vậy Jack bèn an ủi, “Thầy Kano đã bảo tớ không sao rồi mà. Hơn nữa sau khi thi xong thiếu gì thời gian để nghỉ”
“Đó là nếu bình an trở về được cơ. Vừa nãy cậu thấy Tadashi như thế nào rồi chứ. Thứ ở trên đó không phải tầm thường. Cậu phải hiểu mình không thể may mắn sống sót mãi như vậy được đâu.”
“Tớ làm được,” Jack nhấn mạnh, một mặt là để Akiko yên lòng, mặt khác cũng củng cố quyết tâm cho bản thân.
Cô bé đành buông tay nó, cúi mặt giấu nỗi sợ hãi. “Jack à, cậu phải thật cẩn thận đấy. Đừng vì nông nổi mà đánh mất tính mạng mình.”
Jack chỉ được giao cho một bộ y phục trắng mới để bắt đầu chuyến leo núi. Nó hỏi sư Chủ Trì liệu có thể mang theo kiếm hoặc chí ít là một ít nước uống dọc đường không, nhưng ông chỉ đáp, “Tất cả những gì cần, con đều đã mang theo bên mình rồi.”
Lúc chuẩn bị bước vào lối đi dẫn lên đỉnh núi. Jack nhận được một tràng cổ vũ nhiệt liệt từ những người bạn đồng môn, ai cũng muốn chúc cho nó gặp nhiều may mắn trước thử thách cuối cùng. Jack thấy Yamato, Kiku cùng Saburo reo hò cổ vũ, phía sau chúng, Emi và nhóm bạn của mình cũng hăng hái vẫy tay.
Nó bước qua chỗ các thầy cô đang đứng, tôn kính cúi chào từng người một. Hôm nay thầy Kano không đến dự, ông đang phải ở lại chùa dưỡng thương dưới sự giám sát của vị tăng y. Chiếc đinh sắt tối qua đúng là có tẩm độc. Sau khi rửa sạch các vết thương, ông đã phải uống một loại thuốc có mùi rất kinh khủng do chính tay nhà sư nọ điều chế mà vẫn không tránh khỏi vật vã cả đêm. Lúc nhảy vào ngâm mình trong nước lần thứ tư, ông còn cười bảo với Jack đây chỉ là một bước trong quá trình giải độc mà thôi.
Người đứng cuối hàng là thầy Yamada. Vị thiền sư bước đến trao cho Jack một con hạc giấy.
“Yori nhờ ta gửi cho con,” ông giải thích với nụ cười trên môi. “Yori muốn con mang theo như bùa cầu may. Cậu ấy cũng gửi lời là sức khỏe đã tốt hơn nhiều rồi, và mai sẽ cùng về Kyoto với cả đoàn.”
“Thế thì tốt quá ạ,” Jack đáp, nhận lấy con hạc từ tay ông. “Thầy còn lời khuyên nào cho con không ạ?”
“Hãy đi thẳng, con sẽ không bị lạc.”
“Chỉ vậy thôi ạ?” Jack hỏi, ngạc nhiên trước câu trả lời quá đơn giản của vị thiền sư.
“Đôi lúc chúng ta chỉ cần thế mà thôi.”
Con đường núi ngoằn ngoèo trắc trở đúng là rất khó đi. Bên dưới là đá tảng còn trên cao thì cứ thỉnh thoảng lại rơi đất cát xuống.
Jack tạm ngừng hành trình của nó mà ngồi bên góc đường nghỉ ngơi. Cơn bão đã qua, mặt trời lại tỏa ánh nắng ấm áp xuống phần xương cốt vẫn còn đau nhức của nó.
Phía trên đầu, một con chim ưng sải rộng cánh bay giữa bầu trời khiến Jack không khỏi liên tưởng đến những lời thầy Yamada đã nói về giấc mơ hôm tết. Chim ưng tượng trưng cho sức mạnh trí tuệ và thể chất. Đó là một điềm tốt.
Trông xuống thung lũng bên dưới, Jack thấy cả trường đang dõi theo nó. Từ chỗ nó đang ngồi, mọi thứ thật yên tĩnh và an bình, không khí cũng trong lành, mát mẻ. Nó thầm nghĩ, cuộc sống ở độ cao này mang một màu sắc hoàn toàn khác hẳn. Thứ bình thường to lớn giờ lại trở nên thật nhỏ bé, nỗi lo lắng của nó dần tan biến và thay vào đó là những chân trời rộng mở.
Tối qua, lúc thầy Kano trở về chùa cùng với nó sau đợt tấn công, nó thấy Akiko đã ở đó tự bao giờ, cô bé vẫn an toàn và hoàn toàn khỏe mạnh, bên cạnh cô bé còn có Yamato, Saburo, tất cả mọi người, kể cả Kazuki.
Sau đó cả hai thầy trò đều mau chóng được đưa đến phòng tăng y của chùa để kiểm tra. Trong lúc thầy Kano liên tục vật vã vì phản ứng thuốc giải độc. Jack được đưa cho một liều thuốc an thần để giảm đau và dễ ngủ. Mơ màng trong đêm tối, nó nghe thấy tiếng thầy Masamoto với vị tướng lãnh đạo binh sĩ của Bạch Phượng Thành nói về đợt tấn công. Ông này cho rằng đây chỉ là một cuộc đột kích của đám băng đảng ninja địa phương. Lúc Jack cố tình lẩm bẩm tên Độc Nhãn Long, ông ta vẫn gật đầu tỏ ra vô cùng bình thản, xong lại trấn an thầy Masamoto rằng mỗi dịp có người quyền cao chức trọng qua đây, bọn chúng đều ra tay cướp phá như thế.
Sáng ra, Jack nhận được tin mọi người đã nhất trí tiếp tục tổ chức cuộc thi. Thầy Masamoto đã tuyên bố không thứ gì có thể ngăn cản trường Nhị Thiên Nhất Lưu tổ chức sự kiện truyền thống của mình cả, kể cả kẻ đó có là Độc Nhãn Long đi chăng nữa. Sau đó Jack cùng ba thí sinh còn lại được hộ tống đến địa điểm diễn ra thử thách thứ ba, cũng là thử thách cuối cùng.
Jack liếc nhìn đỉnh núi sừng sững như mũi tên chọc thẳng lên trời, nơi sẽ diễn ra phần thử thách Tâm hồn.
Thứ gì đã khiến Tadashi sợ đến mất mật như thế? Mà dù sao thì Jack cũng không tin còn thứ gì trên đời này đáng sợ hơn cái cảm giác tim sắp nổ tung trong lồng ngực mà nó đã phải trải qua hồi tối cả.
Kì diệu thay, nó đã sống sót trở về.
Suýt chết.
Đến giờ đầu nó vẫn âm ỉ đau, cơ thể thì rã rời như vừa bị quất roi sắt nhừ tử. Tim nó nhói lên, nhưng dù sao thì vẫn còn đập đã là may lắm rồi.
Phóng tầm mắt về phía Kyoto, Jack tự hỏi không biết Độc Nhãn Long đã lên đường tấn công thành Nijo để cướp cuốn hải đồ chưa. Nó biết mình cần phải kể với thầy Masamoto về chuyện này, nhưng rồi nó chợt nghĩ đến việc kẻ thù giờ đây vẫn tưởng rằng nó đã chết. Hắn sẽ không vội vàng gì mạo hiểm tìm đến thứ vẫn luôn nằm ngay đó. Vậy là Jack cho rằng nó vẫn còn cơ hội trở về Kyoto kịp lúc để lấy lại cuốn hải đồ trước khi tên Độc Nhãn Long ra tay.
Suy nghĩ tích cực này khiến một tia hi vọng mới lóe lên trong nó.
Jack chần chừ chưa dám bước chân vào cửa một cái hang.
Ngoại trừ một vài lá Phật Kì bay trong gió thì khu vực đỉnh núi này gần như hoang vắng. Jack biết hang động này sẽ dẫn đến mật thất trong núi nhưng nó vẫn không tránh khỏi lưỡng lự. Nó có cảm giác miệng hang không khác gì miệng một con rắn đang chờ mồi.
Dù sao cũng đã lên đến đây. Nó không thể cứ vậy mà quay về.
Jack liều tiến vào trong. Ngay khi bước từ chỗ sáng vào chỗ tối, không khí ấm áp bên ngoài đã lập tức tan biến, thay vào đó là cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương.
Nó chờ cho mắt mình thích nghi với bóng tối rồi quan sát thấy hang động này chính là một con đường dẫn sâu vào lòng núi, lối đi cong dần hút khỏi tầm mắt. Quay lại nhìn ánh sáng mặt trời đánh dấu lối ra lần cuối. Jack quyết định men theo vách hang tiến vào trong.
Chỗ này tối đen đến mức nó chẳng thể nhìn thấy gì cho dù có đặt cánh tay ngay trước mặt. Tranh đấu với nỗi sợ hãi muốn thoát ra, nó tiếp tục đi sâu vào bóng tối.
Đúng lúc Jack đang tự hỏi không biết mình đã đi xa đến đâu thì bức tường nó bám vào để dò đường đột nhiên biến mất. Qua khe nứt lớn trên tảng đá, Jack nhìn thấy có ánh sáng đỏ phát ra từ bên trong. Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng nó cũng nép mình chui vào.
Ngay lập tức nó giật bắn mình.
Trước mặt nó là một con yêu tinh to lớn cầm trên tay chiếc dùi cui khổng lồ.
“Chào chàng trai trẻ,” một giọng nói lặng lẽ vang lên.
Jack quay lại và thấy một vị sư khoác cà sa màu vàng, đầu nhẵn bóng, da cổ nhăn nheo đang nở một nụ cười ngây ngô như trẻ con, một tay ông đưa củi vào nhóm lửa.
Trên đống lửa là một cái nồi sôi sùng sục.
“Sẵn ta đang pha trà. Con muốn uống chứ?”
Jack không nói gì. Nó vẫn chưa hết kinh ngạc vì ngoại hình của vị sư nhỏ thó có cái bóng hoàn toàn trái ngược này.
“Đảm bảo trà này ngon nhất nhì Nhật Bản đấy,” ông tiếp tục, ra hiệu bảo Jack ngồi xuống.
“Thầy là ai?” Jack hỏi, nó cẩn thận ngồi xuống phía đối diện trước bếp lửa.
“Ta là ai à? Câu hỏi này có lẽ phải mất cả đời người mới có thể trả lời hết cho con được,” ông vừa đáp vừa rắc lá trà vào nồi nước sôi. “Nhưng ta có thể cho con biết một cái tên. Ta là Sơn Lâm Cư Sĩ.”
Jack nghệt mặt nhìn ông lão.
“Đơn giản thì cụm từ đó có nghĩa là “kẻ ẩn dật trong chốn núi rừng”,” ông giải thích, vẫn đang bận rộn nhóm lửa, “nhưng dân địa phương thường gọi ta là Thánh Tăng. Họ vẫn thường lên đây nhờ ta xem tướng, trừ tà.”
Nói đoạn ông nhấc nồi ra khỏi bếp rồi rót trà xanh vào một cái cốc, đoạn đưa nó cho Jack.
“Con sẽ không bao giờ biết được mình là ai, một khi vẫn chưa nhận ra tại sao mình lại như thế.”
Mặc dù không thích trà xanh cho lắm, Jack vẫn đưa tay đón lấy cốc trà cho phải phép. Nó nhấp môi. Vị trà đắng nghét đọng lại trong cổ nó. Chắc chắn không thể nói là ngon nếu đem ra so với những loại nó đã uống trước giờ. Dù sao thì nó cũng đành nở một một nụ cười nhã nhặn rồi nhanh chóng uống cạn. Nhìn quanh hang, nó không thấy thứ gì khác ngoài một bệ thờ nhỏ xây trong đá được bao quanh bởi hương đèn lập lòe.
“Thế thầy là người đưa ra thử thách Tâm hồn à?” Jack lên tiếng hỏi.
“Ta? Tất nhiên là không rồi,” vị sư già thích thú đáp lại, tiếng cười của ông vang vọng vào vách hang tạo thành một chuỗi âm thanh thật ghê rợn.
“Con mới chính là người đó.”