Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
tâm thí
logo

Jack giật mình đánh rơi chiếc cốc đang cầm trên tay khiến nó đột nghiên chảy ra như nhựa nóng hòa vào mặt đất. Mở to mắt kinh ngạc với đống bùng nhùng bên dưới, Jack ngẩng lên nhìn Thánh Tăng chờ đợi ông giải thích.

Vị sư gầy gò chỉ mỉm cười tự nhiên như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, tấm áo cà sa màu vàng của ông ta đã chuyển sang màu cam sẫm, còn đầu thì trông hệt như một quả quýt chín mọng dưới ánh nắng vùng Địa Trung Hải, cặp mắt sáng ngời lấp lánh như sao trên trời, miệng ông dài hẳn ra trông như vầng trăng bán nguyệt.

“Chuyện này là thế nào?” Jack hoảng hốt hỏi.

“Thế nào ư?” vị sư già lặp lại, giọng ông chậm rãi như thể rót vào tai Jack vậy. “Hay đấy, hãy dành câu hỏi này cho người đã tạo nên con.”

Đầu Jack cứ quay cuồng. Được một lúc thì nó cảm thấy cái hang giờ đây to như một tòa thánh đường, vách đá hai bên cứ liên tục co giãn ra vào. Vòng tròn nến đốt xung quanh bàn thờ biến thành một thứ cầu vồng ngũ sắc tỏa sáng như pháo hoa đập vào mắt nó. Bếp lửa giữa Jack và vị sư thì càng lúc càng cháy dữ dội, bùng nổ thành một cái lò nung tỏa sáng chói lòa.

Jack dụi dụi mắt cố thoát khỏi ảo giác kinh hoàng.

Đến khi nó mở mắt ra lần nữa thì đám lửa đã tàn, vị sư già cũng biến mất. Xung quanh chỉ còn lại ấm trà nằm lăn lóc trên mặt đất.

Chuyện gì vừa xảy ra thế này? Hay là nó bị hoa mắt? Chẳng lẽ đó là tàn dư của đòn Tử Xúc mà nó dính phải?

Jack nhìn quanh tìm vị cư sĩ. Trong hang chẳng có một ai.

Akiko nói đúng. Nó đã quá liều lĩnh khi tham gia vào thử thách cuối cùng này. Mất sức quá nhiều khiến tinh thần nó rệu rã và bắt đầu hoang tưởng linh tinh.

Jack cầm ấm trà lên.

Bất chợt một tiếng ré phát ra từ bên trong khiến Jack giật mình thả ngay xuống. Từ bên thân ấm mọc ra hàng trăm cái chân hoảng loạn lủi nhanh vào bóng tối. Jack chưa kịp định thần thì đã bị tiếng động mạnh từ phía sau làm cho phân tâm.

Nó cố gắng tự trấn an rồi xoay người nhìn lại.

Đột ngột chết cứng vì sợ hãi và hoảng loạn tột độ, tiếng thét của nó tắc nghẹn trong cổ họng không thể phát ra được.

Một con bọ cạp màu đen khổng lồ, to đến mức có thể dễ dàng nuốt chửng một con ngựa đang bò về phía nó. Cơ thể Jack đông cứng lại không thể nhúc nhích. Con vật càng lúc càng tiến gần, bắt đầu quan sát con mồi của mình.

“Đây không phải là thật, đây không phải là thật, đây không phải là thật…” Jack run rẩy lẩm bẩm với chính mình.

Con bọ cạp giơ một càng lên quất mạnh Jack. Đòn tấn công trúng ngay ngực khiến nó bị gạt bay đập cả người vào thành hang.

“Nó là thật, là thật, thật…” Jack run rẩy lắp bắp.

Con bọ cạp tiếp tục ra đòn, lần này nó phóng đuôi nhắm thẳng vào ngực Jack.

Jack lao người tránh sang bên phải, chiếc đuôi của con quái vật đập trúng vào nền hang làm vỡ cả mặt đá chỗ Jack vừa đứng. Jack tiếp tục cuộn người né đòn tấn công tiếp theo, suýt chút nữa đã bị kim độc của nó đâm trúng.

Jack hoảng hốt tìm cách chạy đến chỗ khe hở giữa bức tường nhưng con bọ cạp đã nhanh chân chặn đường rút lui của nó. Biết mồi của mình đã hoàn toàn bị cô lập, con vật chậm rãi tiến tới, vừa gõ càng vừa rung rung đuôi.

Bị dồn vào thế chân tường, Jack không còn đường thoát thân. Nó cúi xuống nhặt một hòn đá để tự vệ và vô tình nhìn thấy con hạc giấy Yori gấp tặng đang nằm lăn lóc bên dưới.

Origami.

Đừng đánh giá một vật qua vẻ bề ngoài của nó.

Bất chợt Jack nhớ ra nó đang ở giữa phần thử thách Tâm hồn. Vị sư Chủ Trì cũng từng khuyên “hãy điều khiển trí não, đừng để trí não điều khiển mình.”

Con bọ cạp có thật hay không không quan trọng.

Vấn đề là trí não nó tin con vật đó có thật. Và…

Qua origami, một mảnh giấy có thể trở thành những con hạc, con cá hay bông hoa; cũng như một võ sĩ phải luôn biết cách tùy biến và thích nghi với cuộc sống.

Câu trả lời trong phần Thiền Thí của Yori chợt lóe lên trong đầu Jack. Nó cần phải vượt lên trên những giới hạn thông thường, trở nên mạnh mẽ hơn so với vẻ bề ngoài.

Jack hét to thách thức.

Con bọ cạp chần chừ trong giây lát.

Rồi quyết định ra đòn kết liễu.

Jack gầm mạnh một tiếng uy mãnh như sư tử rồi tung quyền. Cú đấm từ tay nó mọc cả nanh vuốt hất tung đuôi bọ cạp, Jack thuận đà phóng luôn lên lưng con vật một cách uyển chuyển như họ nhà mèo.

Con bọ cạp cong người vùng vẫy nhưng Jack vẫn giữ được thăng bằng, nó dùng móng vuốt trên tay đâm thẳng vào lớp giáp. Con bọ cạp đau đớn điên cuồng dùng đuôi tấn công, tuy nhiên Jack đã liên tục nhào lộn qua lại tránh đòn.

Ngay lúc con bọ cạp chuẩn bị quất đuôi xuống, Jack liền nhảy lên đầu con quái vật. Sau đó nó nhanh chóng nhảy ra đúng vào giây cuối cùng chiếc đuôi của con bọ cạp vung xuống. Con bọ cạp không kịp rút lại đòn tấn công khiến phần kim nhọn trên đuôi nó cắm thẳng luôn vào nhãn cầu xanh lè tỏa sáng trong hang tối.

Bị mù và đau đớn tột cùng, con bọ cạp rú lên một tiếng thất thanh vang vọng khắp cả hang. Thế rồi âm thanh đó bị át dần bởi một tiếng sấm, và ngọn lửa lại bùng cháy, tỏa sáng như ánh mặt trời.

Con bọ cạp biến mất, Jack lại thấy mình đang ngồi đối diện nhà sư. Vị sư đang ném một loại bột gì đó vào bếp lửa biến nó thành màu tím, làn khói tỏa ra mang theo hương thơm oải hương.

“Con uống không?” ông lên tiếng, đoạn đưa cho Jack một cốc chất lỏng màu vàng chanh.

Jack từ chối không lấy, nó sợ thứ nước này lại tiềm ẩn những nguy cơ đáng sợ khác.

“Uống đi,” vị sư nhấn mạnh. “Nước này cùng với mùi hương sẽ giải trừ tác dụng do thứ nước trà ban nãy gây ra đấy.”

Jack bèn đón lấy rồi uống cạn, chỉ trong phút chốc cảnh vật xung quanh đã trở lại bình thường.

“Vậy là?” Jack hỏi trong lúc ông lão rót nước chuẩn bị pha tiếp.

“Vậy là gì?” ông đáp lại với giọng ngạc nhiên.

Jack bắt đầu khó chịu với kiểu đùa quá lố này. “Thế con có đỗ không?”

“Ta đâu có biết. Con biết không?”

“Nhưng bài thi này là do thầy dựng lên, thầy không biết thì còn ai biết nữa?”

“Không. Tất cả đều do chính con tạo ra đấy chứ. Chỉ có chính bản thân mình mới biết mình sợ điều gì nhất.” Nói đoạn ông đặt ấm trà xuống, nhìn vào mắt Jack. “Điều kiện tiên quyết để trở thành một võ sĩ vĩ đại, kể cả trong thời bình lẫn thời chiến, là phải biết cách vượt qua được nỗi sợ. Một khi đã hạ được kẻ thù khủng khiếp nhất, người ta sẽ hoàn toàn kiểm soát được nỗi sợ hãi của mình.”

Thế rồi nhà sư khoát tay chỉ đường cho Jack rời khỏi hang. “Nào, ta còn phải chuẩn bị đón vị khách tiếp theo nữa.”

Jack bối rối cúi chào rồi bước đến chỗ vết nứt trên tường.

“Jack này,” Sơn Lâm Cư Sĩ gọi theo khi nó chuẩn bị chui ra.

Jack đứng ngay lại, tự hỏi mình đã xưng tên lúc nào không biết.

“Hãy nhớ rằng hoàn tất được Tâm Thí chỉ đem lại khả năng đối mặt chứ không giúp giải phóng con ra khỏi nó được đâu.”

Jack đứng giữa cao nguyên đầy cỏ cùng Akiko và Kazuki. Mặt trời vẫn tỏa ánh nắng ấm áp và ngọn núi cao nhất dãy Iga vẫn sừng sững chọc thẳng lên trời.

Các học viên, thầy cô và nhà sư trong chùa đang đứng thành ba vòng tròn quanh chúng. Theo hiệu lệnh của sư Chủ Trì, mọi người đồng loạt vỗ tay ba lần rồi reo lên ba tiếng vang vọng cả núi rừng.

Con tim Jack cũng vỡ òa trong niềm tự hào. Nó đã làm được rồi. Bất chấp mọi khó khăn gian khổ, nó đã chiến thắng trong thử thách Tam Tố Luân Hồi. Nó đã sống sót trở về.

Nhìn sang phía Akiko, nó thấy cô bé đang cố kìm nước mắt trong nét mặt vừa nhẹ nhõm vừa mừng vui. Lúc Akiko thành công xuống núi, Jack đã rất sung sướng nghe cô bé kể mình đã hạ gục con quái vật trong tâm hồn mình như thế nào. Đó là một con dơi hút máu khổng lồ, và cô bé đã cần đến sự trợ giúp của linh vật hộ thể dưới dạng một con chim cắt trắng. Jack rất ấn tượng khi loài chim nhanh nhẹn có bản năng sắc bén đó là thần hộ mệnh của cô bé. Cũng như Akiko đã rất thích thú khi được biết Jack có tâm hồn của một con sư tử.

Sau đó là một quãng thời gian căng thẳng chờ đợi Kazuki lên đỉnh núi thực hiện phần thử thách của mình. ắạn đã ở đó rất lâu, và Jack đã có suy nghĩ không được hợp với tinh thần võ sĩ đạo lắm khi nó cố ý trù ẻo cho kẻ thù của mình thất bại. Nhưng chỉ một lúc sau Kazuki đã thắng lợi trở về. Jack không biết linh vật hộ thể của hắn là gì, nhưng rất có thể sẽ là rắn hay một loại nào đó gần gần như thế.

“Hỡi các samurai trẻ, ba thử thách của Tam Tố Luân Hồi đã chính thức kết thúc,” vị sư Chủ Trì bước đến chỗ ba đứa dõng dạc tuyên bố. “Tinh thần, Thể lực và Tâm hồn của các con sẽ tạo thành một vòng tròn luân hồi bất tận.”

Nói đoạn ông ra hiệu cho ba đứa nắm tay nhau tạo thành vòng tròn thứ tư, cũng là vòng tròn cuối cùng. Jack và Kazuki buộc phải miễn cưỡng nắm tay khiến Akiko không khỏi phì cười khi nhìn thấy vẻ mặt bọn nó.

“Hãy nhớ rằng dù trải qua các thử thách, tinh thần và thể chất của các con đã được cải thiện đáng kể,” ông tiếp tục, “nhưng điều quan trọng nhất đối với một võ sĩ không phải là thanh gươm trên tay hay bộ não trong óc; mà chính là trái tim. Tâm hồn mới là lá chắn vững chắc nhất. Sở hữu một trái tim thuần khiết, các con sẽ làm được mọi thứ.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »