Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4364 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
chiến thư
logo

Akiko lộ rõ vẻ kinh hoàng trước lời đề nghị của Yamato.

Lúc này cả bọn đã trở về trường Nhị Thiên Nhất Lưu và đang cùng nhau tập trung tại phòng của Jack trong Sư Tử Đường. Chuyến đi về từ dãy Iga sáng nay khá thoải mái, nhất là khi mặt trời đã tỏa ánh sáng ấm áp dễ chịu suốt đoạn đường cùng tâm trạng sung sướng vì giành được thắng lợi trong cuộc thi của chúng.

Jack vẫn còn khá mệt mỏi, các cơ bắp của nó hãy còn chưa hết đau, nhưng giấc ngủ êm ái đầu tiên sau một thời gian dài thường xuyên gặp ác mộng đã giúp nó tìm lại sảng khoái. Với tình hình này thì có lẽ chỉ cần vài ngày nghỉ ngơi thôi là nó có thể luyện tập trở lại rồi. Thế nhưng, vấn đề đang được đề cập đến lúc này không khỏi khiến nó ớn lạnh đến tận xương sống.

Nó đã kể cho Yamato và Akiko nghe về cuộc đụng độ với Độc Nhãn Long, và giờ cả bọn đang tính cách đối phó với vấn đề hải đồ. Mỗi lần nghe đến cái tên đó, tim Jack lại nhói lên như muốn nhắc nhở nó về sức mạnh cũng như độ hiểm ác của hắn.

“Em nói thật đấy,” Yamato vẫn kiên quyết. “Tên Độc Nhãn Long đó vẫn nghĩ Jack đã chết rồi. Đây là cơ hội không thể tốt hơn để tụi mình đánh úp hắn.”

“Không được,” Akiko bác lại. “Em sẽ không bao giờ đánh úp được một ninja đâu. Họ là những chuyên gia đặt bẫy. Làm gì có chuyện Độc Nhãn Long không nhận ra có thứ gì đó bất thường ngay trước mắt hắn được.”

“Nhưng mà làm sao hắn biết được chứ?” Yamato tiếp tục. “Hơn nữa nếu không ra tay trước, kiểu gì hắn ta chẳng đến tấn công Jack lần nữa.”

“Mình nghĩ vẫn nên tìm cách chuyển chỗ cất giấu cuốn hải đồ trước,” Jack lên tiếng đồng tình với Yamato. “Tối nay sẽ có một buổi tiệc mừng các học viên đã hoàn tất Tam Tố Luân Hồi ở tòa thành Lãnh chúa Takatomi. Chúng ta có thể lẩn đi cất giấu trước khi Độc Nhãn Long đến đó cướp nó.”

“Đó là nếu hắn ta chưa lấy được nó thôi,” Akiko nói, cô bé bi quan lắc đầu. “Đây không phải là một trò chơi mà là thực chiến. Vượt qua được kì thì không có nghĩa là cậu đã trở thành vô địch đâu Jack ạ. Còn Độc Nhãn Long thì đang ở rất gần mức đó rồi đấy. Hắn ta luôn trốn thoát dù tình thế nguy cấp đến đâu, xưa nay chưa có cao thủ nào thắng nổi tay ninja đó cả. Dựa vào đâu mà cậu nghĩ là cậu có thể đấy?”

“Thì đấy chính là điều em đang đề cập đây: chừng nào chưa chết, hắn ta vẫn luôn là mối hiểm họa lớn,” Yamato nhiệt tình tranh cãi.

“Chị thật chẳng hiểu sao em lại cứ muốn bám vào cái ý tưởng bẫy hắn cả. Như thế khác nào tự sát đâu?” Akiko đáp. “Hay là em có động cơ cá nhân?”

“Dĩ nhiên là có rồi!” Yamato ngắt lời, đoạn siết chặt tay, mím môi ra vẻ rất căm hận. “Jack không phải là người duy nhất muốn báo thù hắn. Độc Nhãn Long còn là kẻ thù giết anh Tenno. Nhớ chứ? Chỉ có giết chết hắn mới chuộc lại được danh dự cho gia tộc Masamoto. Và đây chính là cơ hội tốt nhất để em thực hiện điều đó.”

Cơn giận dường như đã chiếm lĩnh tâm trí Yamato, Jack hiểu rất rõ vì nó cũng không ít lần là nạn nhân phải hứng chịu tâm trạng xấu của cậu ta.

“Bình tĩnh nào Yamato,” Jack đặt tay lên vai cậu ta.

“Bình tĩnh á?” Yamato lập tức phủi tay nó ra, có vẻ càng nóng giận hơn trước. “Lẽ ra cậu phải là người đồng cảm với tớ nhất chứ. Cậu đã phải chứng kiến cảnh hắn sát hại người thân yêu ngay trước mắt mình như tớ mà. Đây không chỉ là vấn đề của cậu đâu Jack ạ. Tớ cũng đau đớn lắm chứ. Ngày nào cũng vậy cả. Chẳng qua giờ tớ không còn thứ có lợi cho hắn nữa thôi. Vì hắn đã cướp được nó từ lâu rồi!”

Một bầu không khí yên lặng căng thẳng bao trùm ba đứa.

Jack cảm thấy tự hổ thẹn. Nó chưa bao giờ suy nghĩ kĩ càng về chuyện của Yamato cả. Chính nó lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến an nguy của bản thân, tìm cách trở về nhà an toàn mà không cần thầy Masamoto che chở, chỉ biết lo lắng cho số phận của đứa em nhỏ, đau khổ trước cái chết của người cha và bất an vì liên tục bị tên Độc Nhãn Long truy đuổi. Ắt hẳn những thứ đó Yamato cũng đều phải trải qua, bởi cậu ấy cũng đã bị hắn cướp đi người thương yêu nhất.

“Tớ rất tiếc…” Jack lên tiếng.

“Chị xin lỗi…” Akiko cúi đầu nói.

Yamato khoanh tay hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

“Thôi quên đi. Em cũng xin lỗi vì đã quá nóng nảy.” Nói đoạn cậu bé thi lễ tạ lỗi với Jack và Akiko. “Lẽ ra chúng ta không nên tranh cãi vì những chuyện như thế này. Vấn đề vẫn là tên Độc Nhãn Long đó. Hắn đã, và vẫn đang là nguồn cơn của tất cả mọi chuyện.”

“Jack này, cậu có nghĩ là đã đến lúc,” Akiko gợi ý, “kể chuyện cuốn hải đồ với thầy Masamoto chưa?”

Jack quỳ gối trước mặt thầy Masamoto, thầy Hosokawa và thầy Yamada trong Phượng Hoàng Đường, ngay phía sau họ là một tấm tranh phượng hoàng đỏ rực.

“Jack, ta rất hài lòng về màn trình diễn trong Tam Tố Luân Hồi của trò,” thầy Masamoto lên tiếng, ông đặt chén trà của mình xuống rồi nhìn nó với vẻ tự hào. “Với tư cách là cha đỡ đầu, ta cũng tự hào về trò không kém gì người cha ruột đã mất cả.”

Jack cố kìm nước mắt xúc động khi nghe nhắc đến người cha quá cố cũng như trước tình cảm quý báu mà người cha đỡ đầu dành cho mình. Xuyên suốt khoảng thời gian ở trường, Jack luôn nuối tiếc những lời động viên, ủng hộ mà lẽ ra nó đã nhận được từ cha ruột. Dù chỉ là một cái nháy mắt, một lời khuyên hay một cái ôm chặt đi chăng nữa, những khoảnh khắc bình dị đáng quý ấy nó đã đánh mất suốt hai năm qua.

“Trò đã vượt qua các thử thách với lòng trung thành, nghĩa khí và dũng cảm của một võ sĩ chân chính,” thầy Masamoto tiếp tục, “ta thật sự rất mong đến lúc được đích thân truyền lại cho trò tuyệt kĩ Nhị Thiên gia truyền đấy.”

Jack thấy tim mình như lỡ mất một nhịp. Cuối cùng nó cũng được phép dùng thanh gươm thầy Masamoto tặng. Cuối cùng đã đến lúc nó được học tuyệt kĩ vô địch thủ.

“Nhưng giờ chúng ta cần trở lại vấn đề chính của ngày hôm nay,” thầy Masamoto chuyển sang nói bằng giọng nghiêm khắc. “Trò có chuyện muốn nói với ta phải không?”

Jack giật bắn người. Sao ông ấy lại biết?

Vừa nãy nó đã cùng Akiko và Yamato bàn về việc có nên kể chuyện cuốn hải đồ với thầy Masamoto khi nó được triệu tập đến Phượng Hoàng Đường hay không. Và trước khi Jack rời đi, cả bọn đã nhất trí chuyện này không thể giấu mãi được nữa. Jack biết hệ quả cho việc tiết lộ này có thể sẽ rất nghiêm trọng, vì vậy nó đã yêu cầu Akiko và Yamato không đi cùng. Chẳng có lí do gì để kéo hai đứa vào vấn đề này cả. Nó sẽ giấu kĩ chuyện hai đứa bạn của mình cũng biết về cuốn hải trình để che giấu tội bao che Jack cho chúng.

Nghe những lời khen tặng đầy tình cảm mà thầy Masamoto vừa dành cho mình, nó không khỏi cảm thấy có lỗi với ông. Giờ là lúc nó phải nói thật về việc mình đã lừa dối ông suốt bấy lâu.

“Con rất cảm kích những lời khen tặng đó, thưa thầy Masamoto,” Jack lên tiếng, nó cố cúi đầu thật sát, “nhưng con thật sự không xứng đáng được nhận đặc ân này.”

Thầy Masamoto liền rướn người về phía trước nhướn mày ra vẻ ngạc nhiên. “Tại sao lại thế?”

“Con biết vì sao ninja lại tấn công chúng ta lúc ở Iga. Đó là tên Độc Nhãn Long. Hắn đến bắt con. Nói đúng hơn là, đến để cướp cuốn hải đồ của cha con.”

“Hải đồ là thứ gì?” thầy Hosokawa hỏi.

Jack kể cho ba người thầy của mình về quyển nhật kí hải trình, mô tả cho họ hiểu cách các thuyền trưởng sử dụng nó để định hướng cũng như giải thích về tầm quan trọng của vật này đối với chính trị và thương mại của các nước phương Tây.

“Con xin lỗi, thưa thầy Masamoto, vì đã lừa dối thầy,” Jack thú nhận. “Lí do Độc Nhãn Long đến tấn công nhà cô Hiroko lúc còn ở Toba cũng là vì hải đồ. Con biết lẽ ra mình nên nói thật, nhưng vì đã thề với cha trước khi ông ấy mất rằng sẽ giữ bí mật, hơn nữa con cũng không biết mình nên tin ai, cũng như sợ rằng sẽ làm an nguy đến tính mạng của thầy nên đã không nói.”

Thầy Masamoto nhìn nó chằm chằm. Tuy khuôn mặt của ông vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng Jack nhận thấy vết sẹo trên má đã bắt đầu đỏ lên. Thầy Hosokawa cũng tỏ ra giận dữ hệt như thế. Chỉ có thầy Yamada là vẫn tỏ ra thấu hiểu và thông cảm cho khó khăn của nó.

“Ngày mai chúng ta sẽ bàn về chuyện này,” thầy Masamoto nói một cách ngắn gọn. “Rất tiếc là bây giờ vẫn còn một chuyện nguy cấp hơn nhiều cần phải giải quyết.”

Jack tự hỏi không hiểu liệu chuyện ấy là gì mà còn ghê gớm hơn việc nó phá vỡ nguyên tắc chân thực của một võ sĩ đạo nữa.

Thầy Masamoto gật đầu ra hiệu về phía thầy Hosokawa. Vị võ sư môn Kiếm Thuật bèn cầm một cuộn giấy lớn đưa cho Jack.

“Chuyện này là thế nào!” thầy Masamoto tra hỏi.

Jack nhìn vào tấm giấy có kích cỡ của một tấm biển hiệu, trong đó có rất nhiều kí tự kanji được viết thảo. Do đã được học về chữ viết cơ bản cùng với Akiko nên Jack nhận thấy có tên mình trong số chữ đó.

“Cái này là cái gì vậy ạ?” Jack hỏi.

Ba vị võ sư liền nhìn nhau ra vẻ khó hiểu.

“Đây là một bức chiến thư,” thầy Masamoto đáp, có vẻ như ông cho rằng nói đến đó là nó đã đủ hiểu.

Jack vẫn trố mắt ra nhìn cuộn giấy.

“Đúng là trò đã vượt qua được Tam Tố Luân Hồi, nhưng tự tin đến mức này là quá sức rồi đấy,” thầy Hosokawa cứng rắn nói. “Dựa vào đâu mà trò dám tham gia đấu kiếm với một samurai đang khổ hành hả?”

Jack kinh ngạc nhìn vị thầy của mình. Hay là họ đang bày trò trêu nó. Nhưng nếu thế thì sao họ lại mang vẻ mặt nghiêm trọng đến vậy.

“Em… đâu có tham gia tỉ thí với ai,” Jack lắp bắp.

“Tên trò nằm ngay dưới kia kìa, còn tự xưng là Đại Kim Mao Võ Sĩ - chiến binh tóc vàng vĩ đại,” thầy Hosokawa chỉ tay vào kí tự kanji trong tấm giấy. “Sasaki Bishamon, người đang khổ hành, đã chấp nhận chiến thư của trò, và hạn sẽ quyết đấu trước lúc mặt trời lặn hôm nay.”

Jack kinh hãi không nói nổi lên lời. Sao lại như vậy được. Nó chưa hề viết tên vào bức chiến thư nào cả. Làm sao nó đủ can đảm, cũng như liều lĩnh tham gia đấu kiếm với một võ sĩ đang chứng minh khả năng của mình. Nhất là tên ông ta còn đặt theo Chiến Thần nữa chứ.

Mục tiêu duy nhất của nó chỉ là nhanh chóng lấy lại cuốn hải đồ. Và để làm được điều đó, nó cần phải đến dự buổi tiệc tại thành Nijo tối nay. Thầy Masamoto đã tuyên bố tạm hoãn chuyện đó đến ngày mai, nhưng tình thế này với nó khác nào như ngồi trên đống lửa.

Giờ nó lại còn phải đối mặt với một trận quyết đấu.

“Cái này không phải là do con viết,” Jack khẳng định. “Con không tỉ thí với ông ta đâu.”

Nó thật sự hoảng loạn. Những trận quyết đấu thế này rất dễ dẫn đến việc bị chặt đứt tay chân, thậm chí là mất mạng. Ai có thể làm như vậy với nó cơ chứ?

Kazuki.

Hắn đã thề sẽ trả thù rửa hận. Thôi đúng rồi. Đến Jack cũng phải thán phục màn chơi khăm quái ác này của hắn. Chỉ có thể là hắn chứ không ai khác cả.

“Không phải trò viết, vậy là ai?” thầy Masamoto hỏi.

Jack đã định nói tên Kazuki, nhưng nó chợt nhớ đến việc mình đã vu oan cho người ta lúc ở Iga. Chuyện đó hoàn toàn là lỗi của nó. Và sai lầm đó rất có thể sẽ lặp lại nếu nó cứ xem xét sự việc dựa trên cảm tính như thế này.

Nghĩ vậy, nó lắc đầu nhìn xuống sàn. “Con không biết ạ.”

“Vậy thì chúng ta bị rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan rồi,” thầy Masamoto nhấp một ngụm trà rồi nói. “Tên trò và trường chúng ta đã được viết rất rõ ràng trên tấm biển công bố trước toàn vùng Kyoto. Nếu không tham gia trận đấu này, không chỉ mình trò, mà danh dự cả gia tộc Masamoto lẫn trường Nhị Thiên Nhất Lưu đều sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.”

“Chúng ta không thể giải thích với ông ta đây chỉ là một hiểu lầm được sao ạ?” Jack phân bua.

“Như vậy cũng không thể thay đổi được thực tế là người ta đã nhận chiến thư của trò.”

“Nhưng, chắc là con chưa đủ tuổi tham gia đấu kiếm chứ?”

“Năm nay trò được bao nhiêu tuổi rồi?” thầy Hosokawa hỏi.

“Tháng này tròn mười bốn tuổi ạ,” Jack khấp khởi hi vọng.

“Trận quyết đấu đầu tiên của ta là vào năm mười ba tuổi,” thầy Masamoto nói bằng giọng tự hào. “Đối thủ là Arima Kibei, một tay kiếm khá danh tiếng thời bấy giờ. Ông ta cũng treo biển thách đấu như thế này. Lúc đó ta tuổi trẻ nông nổi nên đã không ngần ngại điền tên mình vào. Thật ra, ta nhìn thấy ở trò rất nhiều điểm giống mình ngày xưa, Jack ạ. Chí ít thì cũng khá nhiều lần như thế. Vậy nên thật lòng mà nói, ta có hơi thất vọng khi trò không phải là người viết chiến thư; và càng thất vọng hơn khi biết bấy lâu mình vẫn bị lừa dối.”

Má Jack đỏ bừng lên vì hổ thẹn, nó thậm chí không dám nhìn vào mắt cha đỡ đầu của mình nữa.

“Nhưng dù sao thì chuyện cũng đã rồi,” thầy Masamoto tiếp tục nói. “Đến lúc chiều tà trò sẽ phải tham gia quyết đấu để giữ thể diện cho trường chúng ta.”

Jack không tin vào tai mình nữa. ‘“Nhưng con đã được tập với kiếm thật bao giờ đâu ạ!”

“Ta cũng vậy thôi,” thầy Masamoto xua tay cắt lời nó. “Ngày ấy ta đã hạ Arima với một thanh kiếm gỗ.”

Đến nước này thì nó biết mình chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận tỉ thí với vị võ sĩ kia.

“Thế là cuối cùng trò cũng được thỏa nguyện rồi nhé. Đúng y thái độ nôn nóng được dùng kiếm thật trong giờ học của ta,” thầy Hosokawa bình phẩm với một nụ cười gượng. “Dù sao thì cũng chưa quá bi quan. Ta đã từng thấy trò tập luyện với kiếm thật sau Nam Thiền Viên. Tư thế của trò rất tốt. Có lẽ trò sẽ sống sót thôi.”

Có lẽ? Jack giật mình trước thái độ bình thản của vị thầy.

Nó cứ tưởng chí ít cơ hội của mình cũng phải cao hơn thế chứ.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »