
Chàng võ sĩ trẻ nằm co giật trên nền đất, máu không ngừng tuôn xối xả từ phần cổ bị cắt sâu chảy thành dòng loang ra vùng chiến địa.
Đám đông reo hò cuồng nhiệt, hào hứng chờ đợi thêm vài màn đổ máu nữa.
Đứng cùng nhóm bạn ở góc khán đài dựng tạm, sợ hãi trước số phận của anh chàng nọ, Jack siết chặt kiếm của nó tới nỗi ngón tay nó trắng bệch, phần chuôi kim loại ngấn vào da đau rát.
Nhìn xuống cặp mắt anh ta, Jack có thể nhận rõ nguồn sinh khí dần cạn đi như ánh đèn sắp tắt.
“Người tiếp theo!” chiến binh hung tợn đứng hiên ngang giữa chiến địa dõng dạc hô. Vị võ sĩ đang khổ hành này vận trang phục hakama màu trắng pha đỏ thẫm, ông ta đưa thanh katana lên cao rồi vẩy nhanh vết máu của kẻ địch vừa dấy lên lưỡi kiếm ban nãy.
Yamato thúc khuỷu tay đẩy thằng bạn lên phía trước.
“Ông gọi cậu kìa, Jack.”
“Tuyệt quá các cậu nhỉ?” vừa nói Saburo vừa hào hứng nhét miếng bánh obanyaki [19] vào miệng, chẳng mảy may để ý đến phần bơ trứng chảy cả xuống cằm.
“Sao cậu có thể nói được như thế chứ?” Akiko trách.
“Thì tụi mình sắp được xem quyết đấu còn gì nữa! Thế mà tớ cứ tưởng không về kịp rồi cơ.”
“Saburo à,” Jack lên tiếng, buồn rầu vì thằng bạn quá thiếu nhạy cảm của mình. “Tớ sắp chết đến nơi rồi đấy.”
“Ôi dào, không có chuyện đó đâu,” Saburo nhe răng cười vui vẻ đáp lại. “Thầy Masamoto đã thỏa hiệp với ông ta sẽ dừng trận đấu ngay khi có người đổ máu rồi. Có thể cậu sẽ bị vài vết sẹo, nhưng chết thì không đâu.”
“Thế cậu nghĩ trận đấu hồi nãy không dùng luật đó chắc?”
Saburo há miệng định đáp lại, nhưng chắc không nghĩ ra được gì để nói nên đành ngậm lại cắn thêm một miếng bánh.
“Hồi nãy là do xui xẻo thôi mà Jack,” Yamato lên tiếng trấn an. “Anh ta xông tới không đúng thời điểm nên mới vô tình bị chém trúng cổ. Đơn giản vậy thôi, cậu sẽ không sao đâu.”
Những lời an ủi này của bọn nó vẫn không khiến Jack an tâm lên được chút nào.
“Jack ơi!” một giọng nói quen thuộc vang lên, đám đông cũng tách ra cho một cậu bé nhỏ con chen vào.
Yori tập tễnh bước đến, cậu bé đang được Kiku bên cạnh dìu đi.
“Sao cậu không nằm nghỉ,” Jack quở trách. “Chân cậu còn đang -”
“Đừng lo cho tớ,” Yori dựa người vào nạng ngắt lời nó. “Lúc tớ cần cậu cũng đã ở bên tớ còn gì. Hơn nữa tớ muốn trao tận tay cậu cái này.”
Nói đoạn cậu bé đưa cho nó một con hạc giấy. Hình xếp lần này rất nhỏ, thậm chí còn bé hơn cánh hoa anh đào, nhưng kĩ thuật thì vô cùng hoàn hảo.
“Cảm ơn nha,” Jack đáp, “tớ vẫn còn giữ con cậu cho lần trước mà.”
“Nhưng cái này là đặc biệt. Tớ đã gấp xong một nghìn con hạc giấy rồi. Đây là cái thứ một nghìn, hình xếp có chứa đựng lời ước bên trong đó.”
Ngay lúc đó, dường như nó cảm thấy con hạc giấy trong tay mình đang vỗ cánh mang theo hi vọng.
“Tớ đã ước mình có thể bảo vệ cậu, như cậu đã cứu mạng tớ vậy,” Yori giải thích, ánh mắt cậu bé tràn đầy niềm tin.
Cảm động trước tấm lòng của Yori, Jack cúi đầu đáp lễ rồi cẩn thận giắt con hạc giấy vào dải đai lưng của mình.
Thầy Masamoto bước đến chỗ bọn nó. “Chuẩn bị xong chưa?”
Jack gật đầu yếu ớt.
“Đừng sợ. Con đang cầm trong tay thanh gươm đầu tiên của ta mà,” ông lên tiếng trấn an. “Chúng sẽ không làm con thất vọng đâu. Nhớ tính toán kĩ khoảng cách giữa mình và đối thủ. Dẫn dụ người ta vào tầm sát thương của mình. Nếu không được thì tìm cách buộc anh ta phải làm thế. Quan trọng nhất là, không được để mình rơi vào bẫy của đối phương.”
Jack cúi lạy tỏ lòng cảm kích trước lời khuyên.
“Nếu thể hiện được lòng dũng cảm của mình,” ông tiếp tục, cố tình hạ thấp giọng để không ai khác có thể nghe thấy, “con vẫn có thể lấy lại được danh dự và lòng tin đã đánh mất.”
Nói xong thầy Masamoto trở về vị trí chủ tọa giữa đám đông. Giờ Jack lại càng thấy áp lực buộc phải thắng lớn hơn bao giờ hết. Nó vừa được cha đỡ đầu trao cho một cơ hội chuộc lại lỗi lầm.
Đến lượt thầy Kano bước về phía nó.
“Chân thầy sao rồi ạ?” Jack hỏi.
Vị võ sư lập tức cười vang. “Ta thích trò ở chỗ này đấy Jack. Lúc nào cũng nghĩ đến người khác trước cả bản thân mình. Thế còn vấn đề của trò thì sao? Mặt trời sắp xuống núi rồi. Hãy thử tìm cách dồn đối phương tới chỗ ánh hoàng hôn làm mờ mắt hắn nhé.”
Nói đoạn ông siết chặt vai Jack rồi bỏ ra một cách miễn cưỡng mà bước đến đứng cùng cô Yosa.
“Hãy giữ vững trọng tâm cũng như thăng bằng. Ta tin trò sẽ sống sót trở về,” cô Yosa lên tiếng, đoạn đặt mu bàn tay lên má nó rồi nói. “Nhưng nếu tay võ sĩ đó dám động đến dù chỉ một sợi tóc của trò, ta hứa sẽ biến ông ta thành bia tập bắn ngay.”
Có vẻ như ai cũng muốn đưa ra cho Jack vài lời khuyên, kể cả thầy Kyuzo trong lúc di chuyển đến vị trí các võ sư khác đang đứng cũng nói cộc lốc, “Nhớ cho kĩ, cơ hội chỉ có một mà thôi, đừng biến nó thành lần cuối cùng của mình.” Nói rồi vị võ sư nhỏ thó nhếch mép với nó như thể nụ cười sẽ khiến ông ta đau đớn lắm không chừng, đoạn quay lưng bước đi.
Jack vẫn chả thể nào ưa nổi vị võ sư môn Thể Thuật này, tâm trạng của nó lại càng xấu đi trông thấy khi Kazuki và băng Bọ Cạp nghênh ngang xuất hiện, đi ngay cạnh hắn là Moriko nổi bật với bộ răng đen cùng gương mặt trắng bệch đầy tương phản.
Thế rồi Kazuki bước về phía nó cúi đầu thi lễ.
“Chúc may mắn, Jack,” hắn nói, có vẻ khá chân thành.
“Ờ… cảm ơn,” Jack ấp úng, bất ngờ với thái độ của Kazuki. Có khi hắn không liên quan đến vụ mạo danh viết chiến thư lần này thật.
Thế rồi với bộ mặt lạnh như tiền, Kazuki nói thêm, “Sau trận đấu nhớ để lại kiếm cho tao nhé?”
Đám Bọ Cạp liền ồ lên khoái trá với trò đùa của Kazuki, xong xuôi chúng lại quay đi, vẫn không ngừng cười lớn.
Akiko bất ngờ nắm tay Jack an ủi nó. “Đừng bận tâm đến họ Jack à. Hãy nhớ lời sư Chủ Trì đã nói: tâm hồn là lá chắn vững chắc nhất.”
“Tĩnh tâm!” Kiku nói thêm vào. “Cậu sẽ cần đến phương pháp đó đấy.”
“Cả lời thầy Kano đã dạy nữa,” Yamato tiếp lời. “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, vậy nên đừng chiến đấu mà dùng mắt.”
“Cậu ăn gì chưa?” Saburo hỏi rồi chìa cho nó một xiên thịt gà. “Không bao giờ nên đánh nhau với cái bụng đói cả.”
Jack lắc đầu quầy quậy, nó đang hoàn toàn mất phương hướng với cả tá lời khuyên.
Đúng lúc đó thì Emi chen ra khỏi đám đông bước đến trao cho nó một bó hoa trà màu vàng và đỏ.
“Chúc cậu may mắn,” cô bé thì thầm vào tai nó. “Hẹn gặp cậu ở bữa tiệc tối nay nha.”
Akiko bước đến đứng giữa hai người ngỏ ý muốn cầm hoa hộ Jack. Emi bèn mỉm cười xã giao rồi đưa cho cô bé, tuy nhiên ánh mắt lộ rõ vẻ khó chịu.
“Đến giờ rồi Jack,” thầy Hosokawa cất tiếng gọi nó từ chỗ vị võ sĩ khổ hành đang đứng chờ, vũ khí đã sẵn sàng trên tay.
“Vô Tâm,” ông thì thầm vào tai Jack sau khi giới thiệu nó với đối thủ của mình, Sasaki Bishamon.
“Nhưng chính thầy bảo em sẽ cần năm năm để luyện thành kĩ năng đó còn gì,” Jack thắc mắc hỏi trong lúc vị võ sư làm công tác kiểm tra kiếm lần cuối cho nó.
“Đã qua giai đoạn cần đến thời gian rồi,” ông nhìn thẳng vào mắt nó mà đáp. “Thời gian qua trò tập luyện rất chăm chỉ, lại vừa thắng được thử thách Tam Tố Luân Hồi. Giờ chỉ cần không chờ đợi bất cứ điều gì, sẵn sàng đón lấy tất cả thì kĩ năng Vô Tâm sẽ nằm trong tầm tay thôi. Hãy biến hữu kiếm thành vô kiếm.”
Sau lời khuyên cuối cùng này, ông trao thanh katana lại cho Jack rồi bước đi, để nó một mình đối mặt với kẻ địch trên chiến địa đầy máu tươi.
Nhìn gần mới thấy Sasaki Bishamon trông giống hệt như cái tên mô phỏng Chiến Thần của mình. Hai bên cánh tay người đàn ông này đầy những vết sẹo dài như rắn, ánh mắt sắt đá lạnh lùng đến rợn người. Nội cách thủ thế cũng đủ cho thấy ông ta không phải tay mơ, hẳn là trước đó đã từng đi rong ruổi chinh chiến khắp nước Nhật.
Nhưng điều làm Jack thấy lo lắng nhất lại là tấm gia huy thêu trên chiếc áo khoác cùng dải băng chít trên trán ông ta. Một vòng tròn hình bốn con bọ cạp màu đen.
Cơn ác mộng nó gặp ngày đầu năm mới lại hiện ra rõ mồn một, nó cố nhớ lại lời thầy Yamada đã giải nghĩa hôm đó. Tứ đồng âm với tử. Nó đã từng đựng độ băng Bọ Cạp của Kazuki, con quái vật khổng lồ ở thử thách Tâm hồn, và giờ là tấm gia huy của người này. Phải chăng ông ta chính là con bọ cạp thứ tư đó?
“Mày đã chuẩn bị sẵn trang phục xuống mồ rồi đó à? Suy nghĩ thấu đáo đấy, nhóc ngoại quốc,” vị võ sĩ chỉ tay vào ngực nó cười lớn.
Không hiểu ý ông ta, Jack cúi xuống nhìn tấm áo của mình. Thì ra trong lúc vội vã chuẩn bị cho cuộc chiến, nó đã vô ý xếp vạt phải của tấm áo lên trước vạt trái, cách người ta mặc y phục cho người chết trong đám tang! Tại sao nãy giờ không ai nhận ra điều này cơ chứ?
“Nơi này sắp bớt thêm được một thằng ngoại quốc rồi!” một người hô lên từ đám đông.
“Cho nó đổ tới giọt máu cuối cùng luôn!” người khác tiếp lời.
Đáp lại hai người này là một chuỗi các âm thanh reo hò lẫn lộn với chế giễu, có vẻ những người có mặt cũng chia làm hai phe, trung tính và bài ngoại.
Những tiếng reo hò càng lúc càng lớn khiến Jack hoàn toàn mất phương hướng trước tiếng ồn, cái nóng và sự hỗn loạn ở nơi chiến địa này. Đầu nó ong cả lên và lộn tùng phèo với hàng loạt các lời khuyên khác nhau. Thấy nó thở dốc, thầy Yamada đã phải vội bước đến trấn an.
“Hít sâu vào. Tập trung vào trận chiến.”
“Thầy ơi, con không thể. Ông ta giết con mất. Con phải làm gì đây.”
“Chỉ con mới có thể hiểu rõ mình cần phải làm gì thôi,” vị thiền sư đáp, đoạn chỉnh lại tay cầm kiếm đang run rẩy cho nó. “Hãy làm như cách con định khuyên người khác. Nghĩ xem điều đó là gì nào?”
“Lên đi, ranh con! Đừng làm tốn thời gian nữa!” vị võ sĩ đạp cát hô to.
“Đối mặt với nỗi sợ,” Jack đáp ngay mà không cần suy nghĩ.
Thầy Yamada gật đầu. “Đúng vậy. Hãy nhớ rằng đối thủ lần này chỉ là một con người bằng xương bằng thịt. Ông ta không giống như Sơn Lâm Cư Sĩ.”
Không khí xung quanh khô khốc đến đáng sợ. Jack cảm giác như miệng mình ngậm đầy cát. Nó thử đưa lưỡi liếm môi, dường như nỗi sợ đã lấy hết độ ẩm ở đó rồi.
Đầu kiếm của hai người lấp lóe phản chiếu thứ ánh sáng màu đỏ vàng cuối ngày. Jack chỉnh lại động tác cầm kiếm của mình lần cuối. Thanh kiếm của thầy Masamoto tuy có nặng hơn cây kiếm gỗ nó vẫn dùng nhưng lại rất hài hòa, lưỡi kiếm sắc bén, thân kiếm chắc chắn. Trải qua nhiều tháng trời tập luyện, Jack cũng đã tập chém rất nhiều với món vũ khí này, có thể nói nó hoàn toàn quen thuộc với thanh gươm đang cầm trên tay.
Nó dần bình tĩnh trở lại.
Jack không thấy sợ hãi hay căng thẳng nữa. Tuy đang trong thế nghìn cân treo sợi tóc nhưng cũng như phần thử thách Tâm hồn trước đó, nó đã kiểm soát được nỗi sợ của mình.
Jack nhớ lại lời thầy Hosokawa. “Ba điều tối kị với một samurai là sợ hãi, hoang mang, và do dự.”
Nó đã đánh bại nỗi sợ hãi.
Nó đã vượt qua cơn hoảng loạn.
Chỉ còn lại do dự.
Jack chăm chú quan sát khuôn mặt kẻ địch. Ánh mắt lạnh lùng màu xám của ông ta chẳng để lộ ra điều gì.
Dù sao đây cũng không phải là lần đầu nó phải nhìn thẳng vào cái chết.
Khác chăng là, lần này nó sẽ không chần chừ nữa.
Jack nhận thấy ông ta cầm kiếm hơi thấp, để lộ sơ hở ngay phần cổ.
Trước hàng trăm con mắt khán giả, vị chiến binh ra đòn nhanh như chớp. Jack liền lập tức gạt thanh gươm của vị võ sĩ sang bên rồi tấn công mục tiêu.
Đường kiếm xé gió trong không trung.
Và trật đích.
Chỉ là một cái bẫy của vị võ sĩ nọ. Ông ta cố tình mời gọi Jack tấn công để lợi dụng sơ hở tung ra cú phản đòn vào thẳng bụng nó, cắt từ be sườn xuống tới bụng.
Một tiếng la thất thanh vang lên từ chỗ Akiko, Emi và những người khác, dường như Jack đã bị xuyên thủng bởi thanh gươm của võ sĩ.