Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
vô kiếm
logo

Phải may mắn lắm Jack mới tránh được cú đâm ấy, tuy rằng lưỡi kiếm đã kịp thọc qua phần áo lùng nhùng của nó mà xuyên thẳng sang phía bên kia. Lưỡi kiếm kề sát đến mức suýt nữa thì cắt cả vào da. Jack thậm chí còn cảm nhận được lưỡi thép lạnh lùng ép vào da thịt.

Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ ngốc!

Jack thầm nguyền rủa mình trong lúc lao nhanh qua đối thủ, bộ đồ tập của nó bị đâm rách toạc trong lúc cố gắng tìm lối thoát. Nó vội vã tách xa ra khỏi vị samurai.

Thầy Masamoto đã nói gì nào?

“Làm gì thì làm, đừng để hắn áp sát.”

Và chính xác hắn vừa làm như thế.

Vị samurai liếc mắt xuống phần cơ hoành đã không còn mảnh vải nào che của Jack tỏ vẻ thất vọng. “Bộ bọn ngoại quốc không có máu hử?”

Có tiếng cười khoái chí lạo xạo vang lên từ trong đám đông.

“Đương nhiên rồi!” một khán giả hét lớn. “Ngoại quốc là tụi sâu bọ mà!”

Thế là cả đám đông liền ồ lên, một số còn kêu gào đòi lấy máu Jack, số khác thì biện bạch danh dự cho nó.

Jack giận sôi gan trước sự cả tin mù quáng của đám đông khán giả. Dường như bọn họ chẳng có chút ý niệm nào về tinh thần võ sĩ đạo. Lễ ở đâu? Danh ở đâu? Nhân ở đâu? Nghĩa trong lương tâm con người ở đâu?

Thu hết can đảm, nó định bụng sẽ cho họ thấy samurai phải là người như thế nào.

Jack làm theo lời thầy Masamoto, nó thả cơn nóng giận của mình xuống làn nước trong tâm trí để cơn giận tan biến theo từng gợn sóng.

Nó điều hòa nhịp thở và xem xét lại chiến thuật của mình.

Lần đấu trước quá nguy hiểm.

Jack biết nó không còn cơ hội thứ hai.

Lần này nó sẽ đợi vị samurai, khiêu khích ông ta tiến vào vùng tấn công của nó. Mặc dù lúc này bên trong người Jack đang hoàn toàn tĩnh lặng, nó vẫn cố tình tạo ra ấn tượng bên ngoài là đang lo lắng.

Nó để cho thanh kiếm trong tay mình run lên. Nó giả vờ rằng mình đang cố gắng tìm lối thoát. Lợi dụng cách đó, nó di chuyển vòng quanh cho đến khi đấu lưng về phía mặt trời và vị samurai đối diện phải nheo mắt nhìn nó. Hai mắt ông ta thậm chí còn bắt đầu chảy nước giàn dụa vì chói.

“Làm ơn… đừng giết tôi…” Jack van nài.

Sasaki Bishamon lắc đầu với vẻ ghê tởm. Từ đám đông khán giả phát ra âm thanh la ó chê bai. Jack bắt gặp thầy Masamoto gục đầu xuống trước hình ảnh quy hàng đáng hổ thẹn của nó.

“Đồ thảm bại. Thế mà cũng tự xưng là Đại Kim Mao Võ Sĩ,” vị chiến binh hét lớn, lăm le mũi kiếm chĩa vào Jack. “Để ta giải thoát ngươi khỏi nỗi nhục này.”

Vị samurai tiếp cận nó bằng từng bước chân chậm mà chắc. Ông ta nâng thanh katana lên cao vừa tầm để có thể chém đôi người Jack, rõ ràng không chỉ muốn nó đổ máu mà còn muốn đó sẽ là những giọt máu cuối cùng của nó.

Jack buộc tâm trí nó trôi dần như dòng nước.

Vô Tâm.

Không suy nghĩ.

Nó để cho âm thanh gào thét ồn ào từ đám đông chìm dần vào không gian.

Tĩnh mịch.

Nó để cho vị samurai tiến lên rồi dừng lại.

Không hề bối rối.

Nó để cho thanh kiếm trong tay hòa làm một với trái tim.

Vô kiếm.

Vị samurai vung kiếm không chút nao núng.

Thời gian dường như chậm lại khi tất cả những gì Jack cần biết về đòn tấn công của vị chiến binh chợt ùa ra trong tâm trí nó. Nó biết chính xác thanh kiếm của ông ta đang nhắm vào đâu. Nó biết khi nào cần phải bước vào trong đường đi của thanh kiếm để có thể tránh được. Nó biết khi nào phải tấn công, và biết cả vị trí tấn công.

Jack biết đây chính là lúc mà bàn tay trong tâm trí nó đang điều khiển thanh kiếm.

Nó hành động theo trực giác của mình.

Sau ba lần vung kiếm, cuộc đấu đã chính thức kết thúc.

Bằng một độ chính xác không chê vào đâu được như hồi thầy Hosokawa chém đôi hạt gạo, Jack đã chém trúng vị samurai với một nhát xuyên qua thắt lưng, một nhát qua chiếc quần hakama [20] và một nhát qua dải vải trên trán.

Dải thắt lưng của ông ta rơi xuống trước tiên.

Rồi đến hakama trượt xuống thành một đống lùng nhùng dưới đất.

Cuối cùng dải vải trên trán của vị samurai cũng lả lướt rơi xuống, gia huy hình con bọ cạp đã bị cắt đôi thành hai nửa bằng nhau chằn chặn.

Vị chiến binh nộ khí xung thiên gầm lên lao vào Jack với thanh kiếm giơ cao tìm cách trả thù.

“Máu đã đổ!” thầy Masamoto hô to tuyên bố, ông nhanh chóng bước vào giữa hai người để dừng trận chiến.

Vị samurai chớp mắt như không tin nổi điều vừa mới xảy ra. Trên trán ông ta vẫn còn dòng máu nhỏ chảy ra từ vết nứt nơi mũi kiếm của Jack khía vào.

“Rất xin lỗi,” Jack nói, nó cúi người cố kìm lại để không cười. “Nhưng tôi không có ý làm hại ông.”

Từ trong đám đông khán giả có một người bật cười.

Một người khác cũng bật cười, rồi một người nữa. Chẳng mấy chốc mà cả đám đông khán giả đã chìm trong trận cười nghiêng ngả, nhiều phụ nữ còn vẫy tay ra hiệu chỉ vào vị chiến binh. Phải mất một lúc sau vị samurai này mới nhận ra là phần cơ thể bên dưới của ông ta đang lõa lồ trước đám đông, bởi chiếc quần hakama kia chỉ còn là một đống bùi nhùi quanh cổ chân dưới đất. Len lén nhìn quanh, vị chiến binh xấu hổ trước hình ảnh mất mặt của mình. Ông ta nhanh chóng kéo phần còn lại của bộ đồ che cơ thể rồi mất hút khỏi sàn đấu.

Jack được bạn bè và số học viên còn lại của trường Nhị Thiên Nhất Lưu vây quanh, tất cả đều tung hô chúc mừng chiến thắng của nó.

Tuy nhiên Jack không mấy để tâm đến những lời tung hô đó. Tâm trí nó còn đang mải mê với trận đấu vừa diễn ra. Vô Tâm. Nó đã làm chủ được Vô Tâm rồi. Hoặc ít ra thì cũng có thể nói là đã được trải nghiệm điều ấy. Nhưng điều quan trọng hơn là, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thanh kiếm đã hòa làm một với trái tim và trở thành một phần cơ thể của nó.

Thanh kiếm đúng thực là linh hồn của một samurai.

Đám đông rẽ sang hai bên để thầy Masamoto và thầy Hosokawa bước tới. “Chiến thuật khá lắm Jack. Trò đã lừa được cả ta,” thầy Masamoto cất tiếng khen ngợi. “Một người nếu không thể chiến thắng đối phương bằng thể lực thì cần phải chiến đấu bằng trí tuệ. Trò đã có được sự kính trọng của ta rồi đấy.”

“Dạ,” Jack cúi người đáp lại, nó thầm cảm ơn Chúa vì đã được tha thứ cho tội nói dối về hải đồ.

Ngay khi nó vừa ngước đầu lên thì thầy Hosakawa đã đứng trước mặt. Trong lúc trầm ngâm mân mê chỏm râu nhọn, đôi mắt sắc lẹm của ông không ngừng xem xét nó. Thế rồi vị thầy môn Kiếm Thuật nở một nụ cười tươi đầy tự hào.

“Được rồi đấy Jack ạ. Vừa rồi trò đã chứng minh cho ta thấy mình đủ khả năng lĩnh hội Kiếm Thuật.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang