Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
kunoichi[21]
logo

Đêm lạnh lẽo trong căn phòng ngột ngạt. Jack đổ mồ hôi hột khi tay nó lần mò tìm cuốn hải đồ của cha trong bóng tối.

Tiếng sáo tre lảnh lót hòa quyện với âm thanh trầm bổng từ cây đàn shamisen [22] vang vọng từ phía Đại Điện của tòa thành Lãnh chúa Takatomi. Lúc này mọi người đang tụ tập chúc mừng sự kiện thử thách Tam Tố Luân Hồi đã kết thúc tốt đẹp.

“Không có ở đây!” Jack thốt lên, giọng nó như lạc đi vì hoảng loạn.

“Cậu chắc chứ?” Yamato hỏi.

“Chắc chắn mà. Tớ để nó ở gờ phía trên,” Jack khăng khăng trong lúc nó chui ra từ sau tấm tranh lụa hạc trắng treo trên tường trong phòng khách, “nhưng nó biến mất rồi.”

“Để tớ xem,” Akiko lên tiếng. Cô bé tiến lại chỗ bục bằng gỗ cây tuyết tùng rồi hé mắt nhìn vào trong lối đi bí mật.

Ba đứa bọn nó đã lén tách ra khỏi buổi tiệc còn Saburo và Kiku thì được phân công ở lại chăm sóc Yori. Mục đích của bọn nó là lấy lại cuốn hải đồ và trở về trước khi có người để ý thấy sự vắng mặt của chúng. Thầy Masamoto giờ đã biết về thân phận thật sự của cuốn sổ nên đưa ra yêu cầu phải được tận mắt xem cuốn sổ đó, và nó sẽ phải được Jack mang đến vào sáng hôm sau. Jack đã đồng ý với yêu cầu trên, mặc dù nó vẫn chưa tiết lộ địa điểm cất giấu cuốn sổ phòng trường hợp có thể làm cho vị samurai nổi giận hơn nữa.

Tuy nhiên quyết định này có vẻ đã đến quá muộn. Tên Độc Nhãn Long đã nẫng đi hải đồ.

“Đến tòa thành trang bị chống ninja mà hắn cũng vào được sao?” Jack tuyệt vọng sụp xuống nền sàn.

“Jack!”

Nó mơ hồ nhận ra Akiko đang huơ huơ thứ gì đó trước mặt.

“Cậu đang tìm cái này phải không?” cô bé mỉm cười khua khua cuốn hải đồ bọc vải dầu trong tay, đoạn đặt xuống đùi nó. “Chỉ là nó bị rơi xuống sàn thôi.”

“Cậu đúng là…” Jack thốt lên, nhưng nó không biết phải diễn tả ra sao cho hết sự nhẹ nhõm và nỗi vui mừng của mình cho Akiko hiểu.

Tiếng nhạc lắng dần từ Đại Điện, ngay lúc âm thanh ấy vừa tắt thì một tiếng chim réo rắt vang lên.

Tiếng chim sơn ca.

Nụ cười toe toét trên khuôn mặt Jack vụt tắt ngấm, nó vẫn còn nhớ hệ thống báo động độc nhất vô nhị mà Lãnh chúa Takatomi cài đặt vào nền sàn.

Nỗi sợ của nó tăng lên cùng với Akiko và Yamato.

Có người đến.

“Mau giấu hải đồ đi! Nhanh lên,” Akiko giục nó.

Sàn Sơn Ca réo rắt tiếng chim theo từng bước chân lại gần.

Không còn cách nào khác. Jack đành đặt lại cuốn hải đồ vào gờ phía trên rồi để tấm lụa buông xuống vị trí ban đầu.

Từ bên ngoài, tiếng ồn của sàn cũng tắt ngấm.

Kẻ lạ mặt đã đứng ngay trước cánh cửa.

Ba đứa nhìn nhau. Phải làm gì bây giờ? Nếu đó là một người lính canh thì chúng có thể vờ như vừa bị lạc; nhưng nếu không phải thì liệu chúng có nên vào tư thế sẵn sàng chiến đấu?

Cánh cửa giấy trượt sang bên.

Một dáng người quỳ trước mặt chúng, bóng đen sau lưng đổ dài ra hành lang, khuôn mặt che khuất trong bóng tối.

Không ai dám động đậy.

Jack chợt thấy tấm tranh lụa trên tường vẫn còn hơi đung đưa, nó cố sức giữ nguyên tấm lụa.

Dáng người cúi đầu rồi đứng dậy.

Một phụ nữ xinh đẹp trong bộ kimono màu xanh ngọc bích với mái tóc dài được cuốn cao trên đầu rồi ghim giữ bằng chiếc trâm cài tóc trang trí nhanh nhẹn lướt vào trong phòng.

“Lãnh chúa nghĩ rằng các vị có thể sẽ muốn thưởng thức thêm những món ăn nhẹ trong bữa tiệc riêng,” người phụ nữ nhẹ nhàng lên tiếng, cô đặt chiếc khay nhỏ đựng ấm trà và bốn chiếc chén kiểu Trung Hoa xuống nền chiếu tatami.

Đoạn ra hiệu mời bọn chúng ngồi xuống.

Tuy vẫn còn hoang mang nhưng đã phần nào thấy nhẹ nhõm, ba đứa liền làm theo. Jack dõi mắt nhìn người hầu nữ rót trà ra ba chiếc chén. Mỉm cười dịu dàng, cô mời Jack đầu tiên; trong chừng ấy thời gian, đôi mắt đen láy như ngọc trai của cô không hề rời khỏi nó.

Jack chờ cho đến khi hai đứa còn lại cũng đã cầm chén trà trên tay trước khi uống.

Sàn Sơn Ca lại reo lên lần nữa, cả bọn như đông cứng.

Người phụ nữ rút cây quạt từ dải đai lưng ra rồi phẩy tay mở quạt để lộ từng nan kim loại màu đen cùng bức tranh tinh tế hình một con rồng xanh ngọc quấn quanh dãy núi mờ sương được khéo léo vẽ tay.

“Trời hôm nay ấm quá nhỉ,” vừa nói cô vừa phe phẩy cây quạt trước mặt. “Các vị hẳn phải khát lắm rồi.”

Jack nâng chiếc chén lên, đôi môi nó khô cả lại trước nỗi sợ có người khác đang đến.

Cánh cửa giấy lại trượt mở, lần này là Emi.

“Cha tớ đang thắc mắc không biết ba người đi đâu,” cô nói, trông có vẻ tức tối vì không được mời đến chỗ tụ hội riêng của ba đứa. “Cha muốn mọi người… là ai?”

Emi nhìn chằm chằm vào người hầu nữ. “Cô không phải người ở đây.”

Trước khi bọn chúng kịp phản ứng thì người phụ nữ đã lập tức quăng chiếc khay vào Emi khiến nước trà đổ tung tóe ra khắp nền sàn. Chiếc khay xoay mòng mòng trong không trung như một chiếc shuriken khổng lồ chặt thẳng vào cổ Emi làm cô bé ngã xuống đất bất tỉnh.

“Kunoichi!” Akiko la lớn, xoay người tách xa khỏi kẻ giả mạo.

“Đừng uống, Jack!” Yamato hét lên trong lúc đập tan chén trà trong tay. “Độc đấy!”

Trong thoáng chốc, Jack sững người khi nhìn thấy làn khói nhỏ mang mùi hương cay nồng bốc lên từ nơi nước trà đổ xuống chiếu.

“Ninja?” Jack thốt lên như không tin vào mắt mình. Nó ngước nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt. Vậy mà trước giờ nó vẫn tưởng chỉ có nam giới mới làm ninja.

Ả ninja lập tức phẩy tay khép cây quạt lại rồi vụt phần nan bằng kim loại xuống đầu Jack như một cái búa. Yamato lao tới đẩy Jack ra, không may bị phần đầu nhọn của thanh sắt trên quạt đập trúng thái dương. Cậu ta ngã xuống sàn nằm im bất động.

Bật đứng dậy, ả lao qua cơ thể im lìm của Yamato xông vào Jack. Ngay lúc vừa giơ lên tấn công thì ả đã bị đòn bán nguyệt cước của Akiko đá văng cây quạt ra khỏi tầm tay.

Ả ninja ngay lập tức trả đòn bằng một cú đá ngang hông hiểm độc vào ngay bụng Akiko khiến cô bé bật văng ra tận bên kia góc phòng.

Trong khoảnh khắc ả bị phân tâm. Jack đã kịp đứng dậy. Bắt gặp cảnh hai người bạn bị thương nằm la liệt xung quanh, cơn giận của nó bùng lên dữ dội tiếp sức cho nó chuyển thế tấn công.

Tuy nhiên ả ninja đã kịp thủ thế trước khi cú đá móc xoáy của Jack kịp vung tới. Ả nhanh chóng hụp người xuống thọc tay vào mái tóc khiến nó bị tung ra xõa xuống lưng bồng bềnh như một đám mây đen, cùng lúc đó một tia sáng lóe lên lao tới mắt phải của Jack.

Jack loạng choạng lùi lại tránh cây trâm sắc lẹm, đầu nhọn của nó ánh lên tia sáng trong lúc sượt qua mắt.

Ả tiếp tục dùng cây trâm đâm nó lần hai nhưng không thành công.

Jack dõi theo cây trâm thép sượt qua bên trái nó, đột nhiên, bài học về cách “chiến đấu không dùng mắt” của thầy Kano hiện ra trong đầu. Bản năng khiến đôi mắt nó nhìn theo dấu thứ vũ khí lóe sáng kia, nhưng thứ ánh sáng quỷ quyệt ấy của ả ninja chỉ nhằm khiến nó bị phân tâm.

Ngay khi nó vừa quay lại đối mặt, ả liền mở lòng bàn tay ra trước miệng rồi thổi làn bụi đen lấp lánh vào mắt nó.

Đau nhói trước làn bụi gồm cát, mùn cưa và hạt tiêu xay nhỏ trộn lẫn với nhau, nước mắt không ngừng chảy ròng ròng xuống khuôn mặt Jack.

Mọi thứ xung quanh nó chìm trong một màn đen.

Jack đã bị mù.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »