Sau Cành Violet

Sau Cành Violet

Lượt đọc: 1085 | 2 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG I
rồng lửa

MỘT chiều Đà lạt.

Sau một ngày ngao du trên khắp cao nguyên, mặt trời mệt mỏi lấp ló sau ngọn Lang-bi-an, rọi những tia nắng dài và mảnh như tơ xuống hai bên cánh rừng thông, nhuộm vàng xanh mấy triền đồi óng ả. Phấn thông bay nhè nhẹ trong nắng, lấp lánh như những hạt bạc, hạt vàng. Dưới chân đồi, mặt hồ đang thẫm dần lại, phẳng lặng đến yên tĩnh. Toàn cảnh nhìn qua có dáng của một người già đang ngồi suy ngẫm lại những tháng năm sôi nổi đã trôi qua trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Uyliam nghĩ thầm và mở tung cánh cửa sổ. Một luồng không khí mát dịu ùa vào căn phòng ấm áp nồng nặc mùi rượu uýt-xki và xì-gà. Uyliam nghiêng nửa người ra phía cửa sổ, nở căng lồng ngực hít mạnh hương vị của trăm ngàn bông hoa đang đua nở dưới vườn. Ôi xứ sở này! Chẳng kém gì thành phố Giơ-ne-vơ... Giá như gã đến đây với một chiếc cặp da căng chặt những hợp đồng buôn bán. Gã sẽ xây ngay một biệt thự gần thác Pren, sẽ trồng trước nhà vài héc-ta hoa các loại. Chà, sau một chuyến công cán, gã sẽ ngả người trên bộ sa-lông kê giữa vườn, rít một hơi xì-gà La Habana và thả mắt trong những sắc màu rực rỡ. Thú vị biết chừng nào... Những chiếc cặp da dày cộm kia, hiện đang nằm nguyên trong két sắt đâu phải là những hợp đồng lời lãi. Sau chuvến công du Ha-oai, gã về đây với một kế hoạch tối mật. Uyliam thở dài. Thôi, biết làm sao được. Quân cộng sản ngày một lấn tới. Quân đội viễn chinh Hoa kỳ đã dính líu tới trên bốn mươi vạn mà vẫn không xoay chuyển được tình hình, vẫn che đầu hở đuôi. Lúc này buôn cũng lỗ.

 Một hồi chuông ngân vang. Không quay lại, Uyliam nói cộc lốc: 

- Mời vào!  - Giọng nói trầm và nhẹ, lành lạnh như có chất thép.

Cửa mở. Một viên đại úy người Việt bước nhanh vào, rập gót giầy, giơ tay chào:

- Thưa ngài trung tá, có điện khẩn của trung tâm, đánh từ Sài Gòn.

Uyliam như vẫn mải mê ngắm hoa. Gã đưa mấy ngón tay dài và trắng như bàn tay học trò, vuốt nhẹ cánh hồng nhung vàng phơn phớt tơ. Một lát sau, gã từ từ quay lại, nheo mắt nhìn viên đại úy từ nãy tới giờ vẫn đứng nghiêm như một khúc gỗ. Gã nói bằng một thứ tiếng Việt rất sõi:

- Thứ nhất, tôi không phải là trung tá. Tôi là Uyliam, chủ công ty thép Rôbớc Uyliam và con trai. Lần cuối cùng tôi nhắc anh điều đó. Thứ hai, để điện trên bàn. Đã vào sổ rồi chứ?

- Thưa trung... À, xin ngài tha lỗi, thưa ngài, bà thư ký đã…

- Thôi đủ rồi. Uyliam đột ngột ngắt lời.

Gã cáu kỉnh sải những bước dài trong căn phòng, đi đi lại lại. Đứng chờ một lúc không thấy Uyliam ra lệnh gì, viên đại úy ấp úng rồi hỏi nho nhỏ:

- Dạ, thưa ngài... còn gì...

Lúc ấy, Uyliam mới nhớ ra gã kia còn ở trong phòng. Không hiểu vì lý do gì, Uyliam nhếch mép:

- Anh còn đứng đây làm gì hả?

Viên đại úy vội rập gót, quay lưng bước nhanh ra cửa. Nhìn trước nhìn sau không thấy gì, hắn rút khăn mùi xoa lau vội mồ hôi túa đầm đìa trên cái trán thấp lè tè. Hắn biết, một khi Uyliam đã nói với giọng như vậy, nghĩa là gã đang bực mình. Thành - tên viên đại úy - không còn lạ gì tính khí gã trung tá đóng vai nhà tư bản này. Hơn một năm nhận nhiệm vụ tháp tùng kiêm bảo vệ trung tá tình báo Hoa Kỳ Giêm Uyliam, Thành thừa hiểu phong cách của những đồng minh đàn anh, song hắn vẫn cho Uyliam là một người Mỹ lịch sự và thân thiện. Ngoại trừ những khi ngài có công việc đi Ha-oai hay đâu đó, còn thì bình thường, Thành là người tin cậy, được lui tới chăm sóc bảo vệ gã. Chưa bao giờ Uyliam lại cáu giận vừa lạnh lùng vừa lỗ mãng như vậy.

Đại úy Thành sẽ còn hú vía hơn nếu biết rằng chỉ chậm chân chút nữa, gã sẽ là nạn nhân của cơn thịnh nộ đang hoành hành trong cái phòng ấy.

Sau khi liếc qua bức điện, Uyliam quay mặt đi rồi đột ngột vồ lấy tờ giấy trẳng mỏng manh, nhìn như muốn nuốt sống nó. Gã ôm chặt hai bên thái dương như cố quên đi điều khủng khiếp vừa nhận dược, nhưng những dòng chữ như những chiếc gai nhọn chọc vào mắt hắn  “Rồng lửa đổ xuống chỗ trống. Bị thiệt hại nặng. Kiểm tra khẩn cấp nội bộ. Đưa Viôlét về trung tâm ngay – Hây-Gơ”

Chợt Uyliam đứng bật dậy, rút súng, trợn mắt nhìn từng đồ vật trong phòng. Chiếc tủ sắt có bộ phận bảo hiểm báo động chế tạo tại Caliphoócnia kia có vẻ thảm hại làm sao. Bất cứ một tên Việt cộng nào cũng có thể luồn tay vào đó như luồn tay vào đầu gã lấy đi những điều tuyệt mật. Cái máy điều hòa không khí kia, liệu có gắn máy ghi âm? Tấm bản đồ to tướng choán gần hết bức tường kia, liệu đã có kẻ nào biết cách sử dụng nó? Và cả bức ảnh bố mẹ gã đang cúi xuống nhìn gã cười âu yếm kia nữa, biết đâu... Tay lăm lăm khẩu côn, Uyliam guờm gườm nhìn bốn chung quanh. Không, không thể tin được. Kế hoạch Rồng lửa tuyệt mật là thế, chỉ có Hâygơ, Sácli, gã và một vài tướng lĩnh chóp bu trong Bộ Tổng tham mưu quân lực Việt Nam cộng hòa được biết, tại Sao Việt cộng lại biết mà tránh? Gã không lạ gì kết quả của một chiến dịch, một khi đối phương đã nắm trước mọi bí mật trong tay. Kệ nó, kệ thằng tướng Hâygơ loại “cầy cuốc” dơ đầu ra mà chịu. Gã không quan tâm đến điều đó. Cái chính là, chắc chắn trong nội bộ có quân cộng sản. Đây chính là mối lo nghĩ của Uyliam, kẻ thù dấu mặt ấy, biết đâu chẳng cắt ngang cuộc đời đầy hứa hẹn của gã bằng một thủ đoạn nào đó. Thiếu tướng Sơn Hồng, chuẩn tướng Đan, chuẩn tướng Vinh, đại tá Hưu… gã nhẩm nhanh mấy cái tên nhưng rồi lại gạt đi ngay. Không, không thể là số này. Vậy thì kẻ nào. Kẻ nào đã tiết lộ bí mật?

Có tiếng gõ cửa bên ngoài, Uyliam quăng khẩu súng lên mặt bàn dằn giọng nói:

- Cứ vào.

Khi quay lại, thấy một cô gái Việt dáng thon thả, đẹp như người trong họa báo bước ra, giọng Uyliam dịu xuống:

- Ồ Hoài Phương,, cô vẫn chưa nghỉ kia à?

- Thưa ngài, tôi chờ gặp ngài vì một công việc cần thiết. Hoài Phương vừa nói vừa bước nhanh lại bên bàn. Nụ cười trên khuôn mặt cô như chiếu sáng căn phòng. Uyliam đon đả mời cô ngồi:

- Ồ, đại úy Hoài Phương... cô thật là một tấm gương sáng về tinh thần hăng say vì công ích chung. Nếu ở miền Nam này viên chức nào cũng được như cô thì người Mỹ chúng tôi...

- Thưa ngài, tôi muốn được thưa với ngài về công việc của cá nhân tôi.

Hoài Phương dịu dàng ngắt lời Uyliam. Đôi lông mày kẻ nhỏ nhưng rất đậm nổi bật trên làn da trắng hồng được phủ một lớp phấn mỏng khẽ nhíu lại như để tăng thêm phần nghiêm chỉnh cho lời nói:

- Tôi muốn thưa với ngài cho tôi được chuyển về làm một công việc gì đó gần với chiến trường hơn. Tôi còn trẻ, cần phải làm việc nhiều hơn để phụng sự cho đất nước tôi.

“Ồ ồ ồ ồ” Uyliam ngạc nhiên kêu lên, hai cánh tay dài ngoẵng dơ lên trời như thán phục. Hoài Phương thản nhiên nói tiếp với nụ cười mê hoặc lòng người của cô:

- Đà lạt chỉ thần tiên đối với những người muốn nghỉ ngơi, họ cần sự yên tĩnh để trốn tránh cuộc đời, nhưng còn tôi...

Uyliam khẽ vỗ hai bàn tay vào nhau:

- Thật là tuyệt diệu: Rất tiếc là tôi không kịp mở máy ghi âm. Tuy nhiên tôi vẫn phải nói thật là yêu cầu của cô hơi đột ngột. Xin cô vui lòng cho tôi được suy nghĩ thêm. 

- Tôi mong rằng ngài sẽ chấp nhận yêu cầu của tôi cũng như từ trước đến nay ngài luôn giành cho tôi sự quan tâm đặc biệt. Xin cảm ơn ngài Uyliam.

Hoài Phương nói và đứng dậy, Uyliam niềm nở tiễn chân cô:

- Được thôi, cô cứ yên tâm ra về. Xin chúc cô mọi sự tốt lành.

Hoài Phương đi rồi Uyliam còn đứng bên cửa suy nghĩ với nụ cười trên môi. Chợt hắn khẽ lắc đầu rồi bước nhanh đến bên bàn, cầm ống điện thoại. Lúc này giọng nói của hắn lại trầm và nhẹ lạnh lùng như có chất thép:

- A lô! Đại úy Thành hả? Anh chuẩn bị xe cho tôi... cái gì? Thôi, không cần. Hai người là đủ. Gọi điện cho phi trường và quân cảnh.

Đặt điện thoại xuống Uyliam lại kéo rèm che cửa sổ và khóa trái cửa ra vào. Gã đến gần tấm bản đồ Đông Dương trải rộng trên tường. Sau khi ngắm nghía cẩn thận như một khách hàng lựa chọn vật định mua, gã lấy cây gậy dựng cạnh đấy ấn vào ngôi sao đen chỉ Sài Gòn. Tấm bản đồ tự động tách làm đôi, mở ra một ngăn tủ bí mật, chìm trong tường. Uyliam xoay đi xoay lại nắm đấm mấy vòng gì đó, rồi rút ra chiếc ngăn kéo có đính con diều hâu trên quả địa cầu. Tần ngần, gã lấy tấm phiếu đề trên góc trái dòng chữ số USV-N4513, nhìn kỹ. Bên cạnh tấm ảnh cô gái, mấy dòng chữ ghi rõ: “Đại úy thiên nga phòng 2 - Tên Lê Hoài Phương tức Giên Rixta – tốt nghiệp trung tâm an ninh Đài Bắc 1958 – trung tâm tình báo phương Đông Caliphoócnia 1963 – thụ huấn 6 tháng tại biệt khu Ha-oai. Tính ít nói thông minh, sắc sảo, kiên quyết, hơi bướng bỉnh, kiêu kỳ, khả năng: nhận diện. Chú ý: quan hệ. Đã thử thách. Quê: Thanh Trì, Hà Nội. Ông: tri phủ Lê Hoài Trung. Bố: đại tá chánh văn phòng B.T.T.M quân đội liên hiệp Pháp Lê Hoài Nam. Bị cộng sản xử tử năm 1953 tại nhà riêng.”

Uyliam rút tiếp ngăn kéo phía trên đính nổi hình quả đấm thép, tìm tấm phiếu kí hiệu US - AVN 1851. Tấm ảnh một viên sĩ quan trẻ lung lay trên góc phiếu như muốn rơi. Gã lấy cả hai tấm phiếu ra sắp các ngăn kéo lại, vặn theo chiều ngược mũi tên ba vòng, ấn tụt vào, rồi xoay lại một vòng. Kiểm tra lại hệ thống báo động và bộ phận tự hủy đâu đó xong xuôi, gã lui ra, lấy đầu gậy ấn mạnh vào đầu đỉnh trên cao phía trái. Hai nửa tấm bản đồ từ từ liền lại, không còn một dấu vết gì ngoài đường vĩ tuyến 17 như in đậm hơn mọi đường vĩ tuyến khác.

Uyliam trở lại bàn, ngồi phịch xuống chiếc ghế bành bọc da. Đưa hai tấm phiếu vào gáy cuốn “Chiến lược ngoại giao ngày nay” của H. Kít xinh-giơ, giáo sư tiến sĩ trường đại học Havớt, gã trầm ngâm ngắm hai khuôn mặt… phải, đến lúc cho thiên nga vỗ cánh rồi.

*

Vì thời tiết xấu, chiếc Booing 707 hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất chậm nửa giờ. Uyliam sửa lại chiếc ca-ra-vát màu đỏ tươi, ôm cặp bước xuống sau cùng. Vừa ra tới cửa, gã trông thấy  chiếc Phi-át từ ga hành khách bon tới, nhẹ nhàng dừng lại bên chân cầu thang máy bay. Sác-li, trợ lý đặc biệt của Hâygơ vươn tay mở cửa xe cho Uyliam. Vừa ngắm bộ com-lê màu vàng may đo tại Pari rất khít người của Uyliam, Sác-li vừa rú ga nhẹ, nói nhỏ:

- Tuyệt, rất đúng mốt. Tôi đợi anh đã hai tiếng rồi. Hây gơ nói phải đón, còn Viôlét đâu?

Uyliam vỗ nhẹ vào chiếc cặp căng phồng. Gã nới cổ áo, thầm tiếc nuối tiết trời cao nguyên. Nhìn sang chiếc áo cộc tay bằng lụa tơ tằm màu bơ, gã nhủ thầm: “nó sang sau mình mà khôn gớm”

Ra khỏi cổng phi trường, Sác-li tăng tốc độ cho xe lao nhanh. Vẫn nhìn sang bên đường, Uyliam hỏi:

- Có gì mới không?

- Hâygơ đang cáu. Vụ Rồng lửa mà.

- Bây giờ đi đâu ?

- Về trung tâm. Mọi người đang chờ anh. Gấp lắm rồi Intopraido cùng hầu hết hạm đội 7 đã tăng cường về đây. Toàn bộ binh đoàn đặc nhiệm đã báo động cấp một.

Xe đang lao nhanh, đột nhiên Sác-li nhả ga cắt ly hợp nhấn mạnh bàn phanh. Hai người bị dúi mạnh về phía trước. Tiếng máy rồ lên. Uyliam vừa định hỏi điều gì đang xảy ra thì ngay lúc đó, bốn mũi súng AR.15 đen ngòm đã chĩa thẳng vào xe. Năm viên quân cảnh chặn đường. Không tắt máy, Sác-li hất hàm:

- Các anh cần gì?

- Đề nghị hai người cho coi giấy. Viên thiếu úy trẻ măng, quân phục là thẳng nếp, mép còn nguyên hàng ria tơ nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

- Các anh mù hay sao mà không thấy biển số xe? Đây là xe của tòa đại sứ Hoa kỳ.

- Đề nghị hai ngài cho coi giấy ! - Viên thiếu úy vẫn dứt khoát, mắt gườm gườm.

Sác-li cáu thật sự. Hai tai gã ửng đỏ, máu chảy giần giật. Tay phải vẫn để nguyên trẻn vô-lăng, tay trái gã mở cốp xe, đồng thời kín đáo dùng ngón tay cái ấn nút máy phô-ni. Gần như cùng lúc viên thiếu úy đỡ lấy tấm các trong tay Sác-li, cái loa đen gắn chặt vào thành xe vang lên một giọng rè rè như người ngạt mũi.

- Đại bàng đây! Đại bàng đây!

- Trung tá Sác-li đây. Các ông làm gì mà rải lính đầy đường vậy? Lính tráng của các ông toàn giỏi chặn đường Sài gòn thôi.

- A, xin chào ngài trung tá, Lính của tôi chặn xe ngài hẳn? Cảm phiền chút nghen. Mấy bữa rày, cộng sản làm tàng quá trời, chặn không thấu. Chắc tụi nó nghe Rồng lửa của các ngài...

Sác-li cau mặt tắt phô-ni, cắt ngang giọng anh chị cỡ bự của Đại bàng. Hắn không lạ gì gã kia. Giọng lưỡi mỉa mai, phân trần mà ngạo mạn. chia buồn nhưng nghe như cười cợt ấy nhiều phen làm cho Sác-li tức điên người.

Ngồi bên cạnh, Uyliam bắt đầu sốt ruột. Nhất là nhìn mấy họng súng đen ngòm cứ chĩa thẳng vào xe, vào mắt gã. Uyliam bỗng dưng thấy lạnh xương sống. Nghe nói dạo này ở Sài gòn, Việt cộng cải trang dữ lẵm. Biết đâu...

Quay sang nhìn Sac-li bực tức mà phải cắn răng chịu, gã vừa tức vừa buồn cười cho người bạn từ thuở thiếu thời. Ấy, cái thằng này vẫn thế. Thích quát nạt người ta, nhưng khi gặp đối thủ mạnh hơn thì co vòi lại. Có thể mấy tên quân cảnh kia chỉ cần hét thêm vài câu nữa. Sác-li vãi đái ra quần mà quỳ xuống lạy cũng nên. Uyliam thích thú với suy nghĩ của mình, và để tự ban thưởng cho cái vốn quý báu chưa bao giờ mất đi trong người, kể cả những khi nguy cấp nhất, gã nhếch mép cười một mình, và cho phép rời mắt khỏi mấy họng thép đen ngòm kia. Chợt gã cảm thấy có một tia mắt nào đang nhìn gã như soi mói, như dò hỏi, như chờ đợi một điều gì đó ở gã. Linh tính nhạy bén của một con cáo đã thầm mách bảo như vậy. Gã ngẩng lên, nhìn kỹ. Vẫn chỉ có năm người lính không mấy thiện cảm đang vây quanh xe. Chẳng lẽ đó lại là cái nhìn của bốn khẩu súng dài và một khẩu súng ngắn? Chếch phía trước mặt là chiếc Jeep quân cảnh. Xung quanh, đường vắng teo. Mấy ngôi lầu bốn tầng cửa đóng im ỉm, nặng nề… Xa xa, bóng hai chiếc xe tăng đen trũi, nòng pháo hạ ngang mặt đường như chờ đợi. Lẽ nào cảm giác sai. Đúng là có một người thứ sáu nào đó đang quan sát gã. Quan sát gã, chính gã chứ không phải Sác-li, và điều đáng sợ hơn, hình như con người bí mật đó quan sát chiếc cặp đen gã đang ôm khư khư trong lòng. Gã giật mình, ôm chặt lấy chiếc cặp chứa đựng cả số phận cuộc đời gã.

Viên thiếu úy đã trả lại tấm các và sự vụ lệnh. Bốn người lính đứng dạt ra bên cạnh, ưỡn thẳng lưng, nòng súng chĩa xuống đất. Sác-li lẩm bẩm, sang số, rú ga. Chiếc xe lao vút đi. Ngang chiếc xe Jeep, Uyliam thấy một viên thượng sĩ đứng tuổi gục đầu vào vô lăng, chỉ để lộ mái tóc đã ngả màu và nước da hắn hơi ngăm ngăm. Chợt Uyliam kêu thành tiếng: đúng rồi. Ánh mắt lúc nãy, chắc chắn là của viên thượng sĩ lái xe chứ không phải của ai khác. Hắn đã quan sát gã qua gương chiếu hậu ở  thành xe. Hắn là ai? Liệu có liên quan gì đến Uyliam không? Mọi việc tự nó trở nên rối rắm đáng ngờ. Tiếc rằng chưa trông thấy mặt tên thượng sĩ.

Vỗ vai Sácli, Uyliam nói nhẹ:

- Quay xe lại.

Đang cáu vì bị chặn giữa đường, Sácli ngơ ngác không hiểu:

- Quay lại đâu? Sao quay lại?

- Anh cứ cho xe quay lại. Chỗ vừa rồi.

Hầu như không giảm ga. Sácli quặt mạnh tay lái. Chiếc xe cua gấp lượn sát vỉa hè. Cả người Uyliam nhào mạnh ra cửa. Sácli cười hô hố khi thấy hai thanh niên đi một chiếc honda phải phanh tránh đột ngột bật tung lên hè. Uyliam khẽ nhếch mép. Hơn hai mươi năm trong nghề tình báo, chưa bao giờ gã đau đầu như khi đặt chân tới xứ sở rực rỡ ánh mặt trời này. Cả thiên nhiên, cả các cô gái đều đẹp một cách duyên dáng lạ thường càng ngắm càng lộng lẫy. Nhưng phải chăng nguời Đức nói đúng: “hoa hồng càng đẹp càng nhiều gai”. Mà gã chỉ thích những bông hoa đẹp...

Hai nguời lao tới nơi thì toán quân cảnh đã biến mất cùng chiếc xe Jeep, chỉ để lại vệt hằn của chiếc lốp in trên cát lẫn đá dăm. Uyliam đấm mạnh vào đùi. Sự việc này càng làm gã ngờ rằng câu chuyện chặn xe xét giấy tờ và ánh mắt viên thượng sĩ giấu mặt kia liên quan đến gã. Chậm mất rồi. Nếu đó là con mồi, thì hẳn phải là con mồi bự. Nhưng nếu không phải thì sao? Uyliam mở cửa xe, bước xuống. Gã vừa vươn vai, vừa chậm rãi bước đến bên chiếc xe Jeep đỗ lúc nãy. Một đầu mẩu thuốc lá. Không hiểu sao gã lại chú ý đến nó. Gã nhặt lên, tung nhẹ trên bàn tay trắng trẻo, thon dài. Mẩu thuốc khá dài, đủ để Uyliam đọc rõ mác thuốc : Craven “A”. Bước vài bước, gã lại trông thấy một mẩu nữa. Một mẩu nữa. Rồi lại một mẩu nữa. Đôi mắt Uyliam chợt sáng lên. Gã nhặt lấy tất cả, xếp đều trong lòng bàn tay. Năm cái đều trằn trặn. Như vậy là một người hút. Lúc nãy gã có để ý viên thiếu úy. Hình như tên này không hút thuốc, vì những ngón tay không một chút xám vàng. Bốn tên lính kia hẳn là không rồi Lính tráng làm sao đủ “đôn” để hút loại thượng hảo hạng này. Vậy thì chỉ có người thứ sáu: tên thượng sĩ lái xe. Có phải chiếc xe Jeep đỗ ở đây cốt để đợi gã? Nếu không thế thì sao chỉ vài phút sau gã quay lại, “nó” đã biến mất? Và nếu đợi gã, hẳn tên thượng sĩ lái xe đã sốt ruột lắm bởi vì trong thời gian ngắn (nhất định là ngắn thôi), hắn đã hút tới năm điếu. Mà điếu nào cùng vứt giữa chừng... Tung nhẹ mấy đầu mẩu thuốc trên tay, gã cay đắng thừa nhận đã bỏ lỡ một cơ hội hiếm có. Nhất định là liên quan đến gã. Phải chăng bóng dáng của tên địch thủ vô hình đáng gờm dưới cái lon thượng sĩ lái xe? Dù sao thì cũng chậm rồi, gã quay lại.

Từ nãy tới giờ vẫn cho xe chầm chậm đi theo Uyliam, lúc này Sác-li dừng lại, vươn người mở cửa xe, hỏi nhỏ:

- Có chuyện gì vậy? Anh cầm cái gì trong tay đấy?

- Anh có nhớ số chiếc xe lúc nãy không?

- Không. Mà sao ?

- Không. Không có gì cả. Thôi đi đi. Muộn rồi - Uyliam nói gọn lỏn. Gã chán ngán. Đầu óc gã quay cuồng với những suy đoán, những dự tính. Không! Uyliam này chưa biết đến chữ thua. Quả đất tròn, thế nào cũng còn có dịp thử sức.

Biết tính Uyliam. Sácli lẳng lặng dấn ga. Chiếc xe lao nhanh, để lại một chút khói xanh vương nhè nhẹ trên mặt đường chỗ chạm trán.

*

Chiếc xe như muốn lao thẳng vào một biệt thự sang trọng mà kín đáo. Đó là một tòa nhà đồ sộ: Trung tâm giao dịch thương mại Hoa kỳ. Cũng như tất cả các tấm biển khác, tấm biển mạ vàng gắn trước ngôi nhà chỉ là một cái vỏ ngụy trang sơ sài. Trước cổng, hai tên lính thủy đánh bộ Mỹ đội mũ sắt súng đạn nai nịt đầy người, giầy da bó chặt lấy quần. Như những con hổ ngủ, chúng đứng lặng, phớt lờ mọi hoạt động náo nhiệt của xe nhà binh, xe gắn máy, phớt lờ cả những chiếc xe du lịch đủ các kiểu Tây Đức, Anh, Pháp, Nhật ra vào tòa nhà. Đã quá quen với cảnh ấy, người Sài gòn không ai chú ý đến sự hoạt động đột nhiên tấp nập khác thường trong tòa nhà sang trọng và bệ vệ như một tòa lâu đài hiện đại này. Dân chúng đã tập thói quen bất đắc dĩ: ai biết người ấy, nhìn ngang ngó ngửa, sức mấy mà chịu dăm cây dùi cui Tây Đức hoặc vài loạt AR. 15 cho thấu.

Tình hình căng lắm rồi, Uyliam nhận ra điều đó khi thấy chỗ đứng của hai người lính đã thay bằng hai ụ súng sơn trắng xanh vằn vện, thò ra tám lỗ châu mai đen kịt một mầu chết chóc. Sácli đạp nhẹ phanh sát cổng sắt, bấm hai hồi còi ngắn, một hồi nữa,  rồi hai hồi và lại một hồi còi ngắn. Hai cánh cổng sắt tự động mở ra, khép lại ngay sau khi đuôi chiếc xe lọt hẳn vào trong.

Sácli chưa kịp quay xe về ga-ra bên trái tòa nhà đã thấy viên bí thư thứ nhất của Hâygơ hấp tấp bước ra, vừa đi vừa nói:

- Xin chào. Lưu ý hai ngài, bây giờ là 17 giờ 05. Hai ngài về muộn 45 phút theo dự tính. Ngài Hâygơ mời các ngài lên thẳng phòng họp.

Gã nói liến thoắng, đồng thời đưa tay ra đỡ chiếc cặp da Uyliam đang ôm khư khư.

- Cảm ơn. Xin lỗi, tôi cầm được.

Uyliam nói lịch sự và cương quyết gạt viên bí thư thứ nhất sang một bên, sửa lại cổ áo. Hai người ưỡn thẳng ngực bước lên thềm nhà mặc cho viên bí thư ngơ ngác bên chiếc Phi-át vẫn còn nổ máy nhè nhẹ.

- Tụi này muốn mình làm tài xế chắc? – Rồi gã tặc lưỡi, so so cái cổ tròn lẳn - Thôi đành. Qua mặt mấy thằng sĩ quan CIA này, chỉ có dại.

Gã lẩm bẩm chui vào xe, đánh về phía ga-ra.

Phòng họp là một gian rộng nằm trên tầng thứ năm của tòa nhà. Quanh chiếc bàn hình bầu dục lát đá hoa cương viền gỗ mun đen bóng, có mười chiếc ghế mặt đá vuông, chạm chìm cảnh sinh hoạt của vua chúa phong kiến. Trên tường, chính giữa phòng treo tấm ảnh của Lin-đơn Giôn –xơn và dòng chữ mạ vàng nổi bật phía dưới: Chân lý thuộc về kẻ mạnh. Bên trái là tấm bản đồ thế giới, bên phải là tấm bản đồ Đông dương. Cả hai đều lắp kính chống đạn xuyên. 

Trong phòng, ba viên tướng người Việt đã ngồi chờ sẵn. Sơn Hồng thiếu tướng cục trưởng tác chiến Bộ tổng tham mưu quân lực Việt Nam cộng hòa ngả hẳn người ra phía sau, nét mặt căng thẳng. Gã biết rằng cuộc họp này không báo trước điều gì vui, một khi ngài Hâygơ trong cú điện triệu tập đã nhắc tới Rồng lửa. Hai viên chuẩn tướng ngồi bên cạnh đang ghé đầu vào nhau, thì thào một điều gì đó. Đó là Quang Đán, cục trưởng tình báo và  Huỳnh Vĩnh, tư lệnh cảnh sát. Hai viên tướng này thực ra đang đổ lỗi cho nhau và đoán già đoán non về thái độ của Hâygơ. Tuy bộ dạng bên ngoài khác nhau, song mỗi khi có tiếng động ở cửa lớn, cả ba lại ngồi thẳng lưng, bất giác cũng đưa tay sửa lại ve áo, quân hàm. Không thấy gì, chúng lại trở lại tư thế cũ, chửi thầm thái độ nịnh bợ của các chiến hữu ngồi kề. Đến khi Hâygơ, Uyliam và Sacli bước vào thì Hồng đã ngủ gà ngủ gật, còn Đán và Vĩnh đang trợn mắt gân cổ cãi nhau.

Giật mình, cả ba tên cùng đột ngột chồm dậy như một cái máy, sáu chiếc giầy rập vào nhau nghe đánh cộp. Ngay khi đó, một tiếng cạch thứ hai vang lên. Thì ra Sơn Hồng vì vội vàng đã để rơi chiếc can bịt bạc, kỉ niệm của lần thụ huấn tại Niu Yoóc.

- Ấy, các ngài cứ tự nhiên. Người Mỹ chúng tôi vốn rất coi trọng các chiến hữu đồng minh. Mời các ngài.

Hâygơ vừa đi vào vừa chỉ tay xuống ghế. Uyliam và Sacli lầm lì bước theo. Đợi cả ba người vừa đến đã ngồi vào chỗ, mấy viên tướng Sài gòn mới ngồi xuống. Đưa mắt nhìn lướt qua mặt mấy viên tướng ngụy quyền, Hâygơ bắt đầu nói:

- Như vậy là Rồng lửa đã thất bại. Vì sao Việt cộng lại tránh được đòn? Vì sao các phi đội UH.1 của Hoa kỳ trọng thương nhiều như vậy? Vì sao bom và lửa lại trút vào chỗ trống? Vì sao? Vì sao? Giọng Hâygơ rít lên vì không giữ nổi bình tĩnh. Trông hắn đứng dậy thật dễ sợ. Đôi mắt quắc lên, vằn đỏ những tia máu. Ngực áo hắn phanh ra, để lộ những túm lông đen sì, xoăn tít. Cả bộ ria cũng vểnh lên. Hắn nói nhanh bằng một thứ tiếng Việt lơ lớ, nhấn trọng âm theo lối phát âm tiếng Anh. Sơn Hồng cúi gằm mặt khẽ mân mê vạt áo. Có lẽ cái cổ quá nhỏ để chứa một bộ mặt phì phị những thịt và lời quát mắng như búa bổ của quan thầy nên Hâygơ càng nói, hắn càng cúi thấp hơn. Thỉnh thoảng lại khẽ ngọ ngoạy. Huỳnh Vĩnh nhìn chằm chằm vào chiếc cặp tám ngăn để trước mặt, chốc chốc lại hếch sang Quang Đán. Gã này đang ngẩng mặt nhìn Hâygơ, hay chính xác hơn. đang nhìn mồm Hâygơ. Nét mặt gã chỉ hơi nhăn nhăn khi thấy từ cái lỗ to đen như một cái loa với hai hàm răng khập khễnh, nước bọt phun ra quá nhiều so với những câu nói cục súc của một viên tiểu chủ bang Vớc-gi-ni-a, nơi gã đã có hân hạnh theo học tại học viện an ninh quốc gia.

Sau một hồi ngắc ngứ, cái yết hầu Hâygơ dướn lên, rồi tụt xuống như vừa nuốt tuột cục giận nghẹn mãi nơi cổ vào trong bụng. Gã hắng giọng kết thúc bài diễn văn “nẩy lửa”:

- Các ông phải hiểu rằng hàng tỉ đô-la, hàng vạn binh lính của chúng tôi đến đây không phải để chết thay cho các ông. Trong vài ngày nữa, các ông phải tìm ra thủ phạm của vụ này. Phải tìm bằng được trước khi kế hoạch mới bắt đầu. Nếu không, chúng tôỉ sẽ tìm và tìm ngay trong đầu các ông.

Rồi gã ngồi phịch xuống, vuốt vuốt cái cổ họng bị buộc làm việc quá nhiều so với thuờng ngày. Sau khi tu một hồi hết chai bia La-rue Sacli vừa mở đặt trên bàn, gã rút khăn tay, xì mũi ầm ĩ. Sơn Hồng vừa nhấp nhổm định đứng dậy thì Uyliam giơ tay nhẹ nhàng chặn lại. Hắn đứng lên, nở một nụ cười (dịu dàng đến nỗi Sơn Hồng lấy lại được nghị lực nâng cái đầu nặng chịch lên, còn Quang Đán thì rùng mình). Nhìn cả ba tên trong cặp mắt xanh hơi nheo nheo, gã nói:

- Thưa các ngài, có lẽ tướng Hâygơ - gã nghiêng người về phía viên tướng Mỹ- vì tình hình chung nên đã hơi nặng lời. Mong các ngài thông cảm, vì Rồng lửa là nỗi lo của tất cả chúng ta, và chắc chắn là các ngài lo hơn. Uyliam dừng lại một lát, dường như để cho bốn người ngồi trước mặt hiểu hết ý tứ của câu nói. Rồi hắn tiếp:

- Các ngài thừa hiểu rằng, trong chúng ta ngồi đây, hẳn có kẻ phản bội. À, tôi xin lỗi. Ý tôi muốn nói là có kẻ, vô tình hoặc hữu ý tiếp tay cho tên phản bội. Muốn biết tên phản bội đó là ai, ta phải tìm xem kẻ tiếp tay là ai. Tôi không muốn nói nhiều. Chỉ xin nhấn mạnh với các ngài rằng, nếu như vụ này không đưa ra ánh sáng trong vài ba ngày tới, thì không những kế hoạch mới bị đe dọa, mà chính tính mạng của chúng ta cũng cùng chung số phận ấy. Chắc chắn quốc hội Mỹ sẽ xem lại số viện trợ đã quá nhiều cho các ngài. Khi đó, tổng thống Giôn-xơn không còn cách nào khác phải tìm những người làm được việc hơn.

Uyliam nheo mắt, hơi nhún vai như muốn nói biết làm thế nào khác được. Hắn đổi giọng:

- Bây giờ đi vào cụ thể vấn đề. Hẳn các ngài cũng đã biết kế hoạch Viôlét, mật danh cuộc hành quân Gianxon Xiti (cả bọn tướng Sài gòn ngơ ngác). Trước khi trao đổi, chỉ lưu ý các ngài một điều, mỗi vấn đề trong đó được vạch ra cách ta một đại dương, là kết quả của những bộ óc tài giỏi nhất trong lầu Năm góc. Vì vậy, các ngài phải lấy tính mạng của mình ra để đảm bảo cho sự toàn vẹn của nó. Còn bây giờ, ngài Sơn Hồng sẽ làm việc cụ thể với ông Hâygơ. Còn hai ngài – Uyliam quay về phía Quang Đán và Huỳnh Vĩnh – hai ngài sẽ đưa toàn bộ danh sách các nhân viên dưới quyền cho tôi. Chúng tôi sẽ giúp các ngài tìm ra sự thật. Các ngài nhớ rằng: phải đưa chính xác và đầy đủ. Có lẽ các ngài đã hiểu ý tôi? Chúc cho tình hữu hảo Việt – Mỹ!

Uyliam nâng cốc. Cả bọn đứng dậy. Hâygơ quay sang chạm cốc với Uyliam, mạnh đến nỗi ly rượu của tên trùm CIA sóng sánh, chỉ trực trào ra ngoài. Rồi mặc cho ba cái li của bọn tướng ngụy cùng lao tới, Hâygơ ngửa cổ, nốc một hơi. Đặt mạnh li xuống bàn, hắn lầm bầm:

- Bọn “guk”[1] ăn hại

Đột ngột, hệ thống loa gắn kín trong tường ở một nơi nào đó vang lên tiếng nói:

- Xin phép được vào báo cáo.

Hâygơ chợt cười, nhìn cả bọn, rồi nói to:

- Mời vào.

Một người Mỹ trẻ tuổi, cao dong dỏng, đeo kính trắng mở nhanh cửa, bước vào. Chợt trông thấy đông người, người Mỹ đó định thụt lại. Hâygơ cười khuyến khích, vẫy tay:

- Vào trong này, Chiến hữu cả mà - Quay lại gõ gõ mấy đầu ngón tay xuống bàn, nói với cả bọn vẻ đắc chí. Đây là sĩ quan phản gián. Chắc chắn anh ta sẽ mang đến nhiều tin thú vị… Ồ, anh bạn, nói đi xem nào? Anh mang đến cho chúng tôi một tin vui gì đấy?

- Thưa ngài, ả gián điệp chúng ta bắt được hôm qua, nay đã xác định được tên là Hoàng Lan, một giao thông viên của cộng sản. A.7 đã nhận ra nó.

Nghe đến hai tên Hoàng Lan, trừ Sơn Hồng vẫn đang tu nốt chai bia thứ tư, còn hai viên tướng ngụy kia đều tròn mắt, dỏng tai nghe. Đó là cái tên quen thuộc mà cơ sở nằm vùng trong cứ của Việt cộng đã báo ra từ lâu, nhưng cho đến nay, cả bộ tư lệnh cảnh sát và phủ đặc ủy trung ương (cục tình báo) vẫn chưa nắm được dấu vết.

Thấy tên nhân viên phản gián ngừng lại không nói nữa, Hâygơ giục:

- Thế nào? Nói tiếp đi chứ?

- Thưa ngài, chỉ có thế thôi ạ. Cho đến giờ phút này, sau những trận đòn liên tục, ả vẫn không khai. Tôi trực tiếp theo dõi, thấy ả nói mê, tôi nghĩ đó 1à mật hiệu liên lạc của bọn chúng. Nhưng có thể tôi lầm, vì đã là con gái, thì ả nào chẳng thích hoa.

- Cứ loanh quanh mãi. Nói ngay đi, ả nỏi mê những gì?

- Thưa ngài, ả chỉ nói mỗi một từ: Viôlét.

Cả bốn tên Mỹ cùng giật nẩy mình như điện giật. 

Chú thích:

[1]Guk (gook – tiếng Anh) tiếng bọn xâm lược Mỹ gọi người Việt Nam

« Lùi
Tiến »