Sau Cành Violet

Lượt đọc: 1090 | 2 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG VI
đại úy thiên nga

Hẳn bạn đọc còn nhớ cô gái xuất hiện ở phần đầu câu chuyện này, trong biệt thự xinh đẹp và vắng lặng trên Đà Lạt. Cô gái duyên dáng đó là đại úy thiên nga Giên Rixta, tức Lê Hoài Phương, một tình báo viên CIA được Uyliam hết sức tin cậy.

Đang làm trợ lý thứ ba cho Uyliam về các vấn đề xã hội Đông dương, thực chất là thu thập các tin tức tình báo chủ yếu về Bắc Việt nam qua các nguồn tin khác nhau của mạng lưới tình báo, Hoài Phương được lệnh chuẩn bị chuyển sang nhận nhiệm vụ mới. Cách thời gian xẩy ra câu chuyện này ít ngày, Uyliam đột ngột từ Ha-oai trở về, không báo trước. Lúc nào gã cũng giữ rịt chiếc cặp da đen bên mình. Tòa biệt thự vốn đã có một tiểu đội quân cảnh bí mật bảo vệ bên trong, nay lại được bổ xung thêm một tiểu đội nữa, chưa kể cảnh sát, mật vụ đóng giả người du lịch, người trồng hoa suốt ngày lảng vảng xung quanh ngôi nhà. Nhìn bên ngoài, tòa nhà vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh mịch, thảnh thơi của mọi chỗ nghỉ mát trên cao nguyên này. Nhưng chỉ cần đi qua chiếc cổng sắt, khách vào sẽ gặp ngay đôi mắt gườm gườm của một người làm vườn hoặc người dọn vệ sinh. Những người đó sẽ đưa khách vào phòng trực kín đáo phía sau, nơi có đủ thiết bị hiện đại để kiểm tra từ tư trang đến suy nghĩ của khách. Chỉ có một người ra vào tự do. Đó là Hoài Phương. Từ khi Uyliam đến, còn có thêm một người nữa; đại úy Thành, sĩ quan biệt phái của cục an ninh đi bảo vệ Uyliam. Tuy vậy mọi người trong tòa nhà vẫn chỉ coi Hoài Phương là chủ nhân. Mỗi khi nữ đại úy thiên nga kiêu kỳ đi qua trước mặt ai là người đó lại cúi gập người xuống, xun xoe: !“Dạ, kính chào bà chủ ạ!”. Hẳn là Hoài Phương khoái trá với cái danh hiệu ấy, vì khi đó, cô ta phân phát một cách hào phóng nụ cười bình thường vốn hiếm hoi của mình.

Công việc của một trợ lý tình báo thật bận rộn, nhất là khi chiến sự gia tăng đến mức tối đa ở cả hai miền. Song Hoài Phương vẫn giữ nguyên vẹn sắc thái tuổi trẻ, đẹp một cách kiêu kỳ. Không biết có phải khí hậu vùng Đà Lạt vốn chiều chuộng các cô gái như vậy hay không, mà lúc nào gò má mịn màng của cô ta cũng ửng hồng. Còn đôi mắt thì đen láy trong và sắc sảo đến mức một lần, tướng Nguyễn Cao Kỳ lên đây bắt gặp đã nhăn nhở cười tình và nịnh một câu bằng tiếng Pháp bồi: “Ken pơ-tuy ben péc-son!”[5]. Đẹp như vậy nhưng cho đến nay, chưa ai thấy cô ta nói một câu đến việc tính chuyện trăm năm. Các sĩ quan trường võ bị, các chàng phong lưu công tử vẫn đến mời đi khiêu vũ đều ờm trước cái vẻ ẩn dật, lại có quan hệ thân mật với người Mỹ của Hoài Phương. Mọi người chỉ bỡn cợt một vài câu khi đám mày râu còn đông đảo, chứ đứng một mình thì cậy răng cũng không dám đùa nhả.

Từ bữa Uyliam đến, Hoài Phương có vẻ hơi khác. Cô ta trầm tĩnh hơn, lạnh lùng hơn. Những buổi chiêu đãi kèm theo khiêu vũ tại trường võ bị, vốn đã thưa thớt bóng hoa hậu, nay vắng hẳn. Chỉ có hai người nhận thấy rõ điều ấy nhất và cũng muốn giải thích điều ấy. Đó là Uyliam và Thành.

Uyliam thường rất phục Hoài Phương ở khả năng phân tích, đánh giá các lượng tình báo khác nhau. Hơn nữa, chính phòng an ninh nội bộ của CIA đã giới thiệu với Uyliam về một sở trường tuyệt diệu của Hoài Phương. Đó là khả năng nhận diện. Gã còn nhớ như in trong óc câu chuyện về vụ gián điệp của một nước đồng minh cỡ lớn trong thế giới tự do thò tay vào cặp hồ sơ vũ khí Pôlarit (một loại tên lửa hạt nhân chiến lược tầm xa mang nhiều đạn hạt nhân phóng xuống nhiều mục tiêu cùng một lúc). Chính Hoài Phương đã nghi ngờ và phát hiện ra tên này dưới lốt giáo sư, mặc dù mới chỉ trông thấy mặt hai lần. Một lần tại Hà nội năm 1950 và một lần tại trường địa học Soóc-bon (Paris) năm 1954.

Uyliam tự hỏi về thái độ của Hoài Phương, nhưng cũng không cần phải khó khăn gì, gã cũng đã hiểu được nỗi u uẩn trong lòng nữ điệp viên xuất sắc ấy. Đó là việc lưới tình báo đánh ra phía ngoài vĩ tuyến 17 liên tiếp bị sa bẫy công an Bắc Việt, trong khi mật lệnh của trung ương Cục tình báo liên tiếp đòi hỏi có những nhận định chính xác thái độ của Hà nội. Ấy là ngày trước khi lầu Năm góc quyết định leo thang đánh thẳng vào Thủ đô của cái đất nước bướng bỉnh này. Vả lại, các nguồn tình báo từ Viên Chăn, Nông Pênh, Bắc Kinh, Hồng kông đưa về toàn những tin mâu thuẫn nhau, có khi trái ngược nhau hoàn toàn. Ngay cả Uyliam, vốn bình tĩnh và sắc sảo là thế (gã vẫn tự cho đó là ưu thế tuyệt đối của mình) mà sau một ngày thảo luận căng thẳng với Hoài Phương về các nguồn tin này gã đã ra lệnh tống tất cả những tin đó vào sọt rác và dọa sẽ ra lệnh tống cổ tất cả bọn ăn hại. Từ Ha-oai về Việt Nam, gã mang theo cả lệnh của ngài Cônbi về việc rút Hồng Giang (thế mới biết không chỉ ở đây mới lúng túng mà ngay cả Cục cũng chưa biết nhận định như thế nào cho chính xác- Uyliam nhẹ cả người). Cho nên, khi Hoài Phương xin chuyển về làm một việc gì đó cho gần chiến trường hơn “chứ không thể hiểu nổi bọn xịa lô-can kia nữa rồi” thì Uyliam rất mừng. Không cần phải đắn đo quá lâu, gã nhận thấy người thay thế Hồng Giang đáng tin cậy nhất là Hoài Phương. Không thể tìm ai bảo đảm hơn vào chức vụ trợ lý đặc biệt của viên tướng áp-phe giỏi hơn cầm quân Sơn Hồng.

Vả lại, trong đội ngũ sĩ quan trung, cao cấp hiện nay, có rất nhiều người được đào tạo tại các học viện quân sự của Pháp. Hoài Phương đã từng ở Hà nội cũng như đã từng ở Pari, vậy thì biết đâu khả năng tuyệt đối ưu thế của cô ta lại chẳng giúp lợi trong ký ức về bọn cộng sản hoặc bọn gà trống Gô-loa vài khuôn mặt đang ăn lương sĩ quan Mỹ nhưng lấy tin cho đối phương. Nhất cử lưỡng tiện. Quyết định rồi, Uyliam đánh điện về Oa-Sinh-Tơn cũng như cho Hâygơ, một để xin ý kiến và một để thông báo. Bức điện từ bên kia Thái bình dương trả lời còn làm gã hào hứng hơn bởi một lẽ chính ngài Uyliêm Cônbi khen ngợi gã về hành động thông minh này. Gã biết một khi ông chủ đã để mắt đến, thì con đường danh vọng mở ra hoàn toàn sáng sủa.

Vụ Rồng lửa, thất bại, hậu quả tất nhiên trút lên đầu Hâygơ, song còn kế hoạch Zanxon Xiti dưới biệt danh Viôlét mà có làm sao thì chính gã sẽ phải chịu. Vì vậy gã quyết định tung nhanh Hoài Phương vào cuộc. Phải cho thiên nga vỗ cánh ngay, ý chí đó ám ảnh gã suốt thời gian về Sài gòn…

Khác với Uyliam, Thành muốn tìm hiểu Hoài Phương vì những lẽ khác. Ngay hôm mới xách cặp từ Sài gòn lên đón Uyliam, Thành đã ngẩn ngơ trước sắc đẹp kỳ lạ của bà chủ tòa biệt thự này. Tối hôm đó, kiếm cớ bàn với bà chủ về việc bảo vệ Uyliam, viên đại úy háo sắc này đã ỡm ờ rồi giở khoa tán gái có tiếng ra. Từng được các đồng ngũ trong cục an ninh mệnh danh là người hùng của các hộp đêm Sài gòn, gã chắc mẩm cô ả mỹ miều kia sớm muộn cũng sẽ tự ngả vào vòng tay của gã. Không ngờ mới nói được mấy câu, viên đại úy tự phụ này đã bị đuổi thẳng. Thẹn quá hóa liều gã định dùng vũ lực. Nhưng biết đâu đôi bàn tay búp măng kia lại nặng hơn đấm sắt. Gã chưa kịp kêu lên thì đã thấy mình bị ngã lăn dưới đất. Chưa hết ngạc nhiên, gã bỗng rúm người lại, chống tay ba lần mới lảo đảo đứng dậy được. Hoài Phương, gò má đỏ lựng, nét mặt hầm hầm rút súng chỉ về phía cửa…

Tuy vậy, nếu cho rằng Thành để ý tìm hiểu nữ đại úy chỉ vì thất bại trong cuộc tình thì quá đơn giản. Trong cái đêm nằm đếm sao trên bầu trời cao nguyên ấy, gã giật mình nhận ra rằng khuôn mặt trái xoan hồng mịn ấy quen quen. Hình như đã gặp đâu rồi thì phải. Hút hết bao Cápstan mà gã vẫn chưa nghĩ ra. Không phải vì trí nhớ quá tồi. Nếu như tối hôm nọ, gã được Uyliam cho mượn bản hồ sơ lý lịch của Hoài Phương thì hẳn gã cũng được thấy nhiều điều hay. Tuy nhiên, suy nghĩ của Thành không đi đâu xa ngoài mấy khuôn mặt gã đã gặp ở các hộp đêm (mà ngay những khuôn mặt ấy bây giờ cũng lẫn lộn hết). Cho đến lúc mệt quá thiếp đi, đầu gục vào cánh tay trái để trên bàn gắn máy điện thoại, tay phải đặt vào bao súng, Thành vẫn thấy vưởng vất đâu đây hình ảnh người con gái ấy.

*

Chiều hôm Uyliam về Sài gòn, bên cạnh làn sóng điện của đài “Gươm thiêng ái quốc”, bộ phận kiểm tra vô tuyến và ngay cả những người chơi vô tuyến nghiệp dư đều nhận thấy một tín hiệu lạ, phát đi trong thời gian rất ngắn. Ngay lập tức, cục an ninh, cục tình báo quân đội, phòng tình báo - thông tin sôi sục. Cả bộ tư lệnh cảnh sát, phủ đặc ủy trung ương tình báo…cũng náo động hẳn lên. Các chuyên viên mật mã được tập trung, vắt óc tìm lời giải của bài toán đố trên không trung này. Qua một đêm, cả mấy cơ quan đặc biệt đều tìm ra một kết luận giống nhau: làn sóng bí ẩn kia được phát ra từ một nơi cách Sài gòn từ 150 kilômét đến 300 kilômét, bằng sóng cực ngắn. Nội dung như sau “Bệnh nhân đã về. Cho bác sĩ đón ngay tìm siêu vi trùng. Thuốc chợ đen đang mắc[6] lắm, Mua ngay kẻo lỡ”

Mạng lưới đài hiện đại được lệnh báo động canh trên tất cả các sóng liên tục hai mươi tư trên hai mươi tư giờ một ngày đề tìm lại tín hiệu lạ kia…Cũng trong ngày hôm xuất hiện làn sóng điện lạ kia, Hoài Phương và Thành được lệnh về Sài gòn gấp, chỉ sau Uyliam hai chuyến bay…

*

Sau khi trình diện Uyliam và Hâygơ, Hoài Phương tự tay lái chiếc Pơgiô trắng đi dạo. Giữa đường phố ồn ào, đông nghịt ôtô xe máy các loại, chiếc Pơgiô lao vun vút, mấy lần xuýt quệt phải những chiếc xe đi ngược chiều. Hai lần chiếc Hác-lây của quân cảnh rượt theo chặn đầu, đòi xét giấy. Nhưng khi bắt gặp nụ cười ngạo mạn đưa ra gần như đồng thời với tấm các của phân cục CIA, cả bọn đều lè lưỡi, lẳng lặng chuồn. Lượn vài vòng, Hoài Phương dừng lại gần vũ trường Đêm mầu hồng. Chiếc xe chưa kịp tắt máy, từ trong một hẻm gần đó đã thấy ló ra hai cái mặt nghiêng ngó. Hoài Phương vẫy chúng lại gần, dặn coi xe sau khi đã rút nửa chừng tấm các đen và quăng cho tiền mua thuốc lá.

Càng đến gần vũ trường, khách qua đường càng nhận thấy quả thật Đêm màu hồng. Không hẳn là những ống đèn tuýp nhiều mầu nhấp nháy liên tục, tạo ra một quãng sáng hư ảo. Có lẽ vì sau lớp cửa quay, có biết bao nhiêu cô gái “đợt sống mới” môi má đỏ choét, mắt tô xanh lét, mặc váy ngắn hoặc quần ống loe nhẩy nhót. Bước vào trong, một mùi thơm thoang thoảng, hơi ngây ngất xộc vào mũi Hoài Phương. Một anh bồi thắt nơ đen ở cổ chạy lại, miệng cung kính hỏi nhưng mắt lại lúng liếng đưa tình:

- Thưa…(anh ta lúng túng không biết nên gọi cô hay bà)…thưa cô dùng gì ạ?

Anh ta chìa tấm giấy kê các món ăn.

- Một chai Napôlêông!- Hoài Phương bật ngón tay đánh tách, tay kia rút trong túi bao thuốc cong ngón tay út lấy một điếu. Từ cách rút thuốc cho đến cách châm lửa đều rất kiểu cách.

Không rõ vô tình hay hữu ý, người ta thấy một lát sau đại úy Thành cũng có mặt tại đây, ngồi cách đó mấy bàn. Gã gọi một chai Napôlêông và vừa tợp từng ngụm lớn, vừa nhìm chằm chằm vào cái ức trắng ngần lộ ra dưới làn áo “hy vọng”, mốt mới Pari, của Hoài Phương. Hoài Phương nhìn lại, mặt đối mặt. Đại úy Thành đọc thấy trong cái nhìn ấy cả sự khinh bỉ lẫn ý thách thức. Nhớ lại đêm Đà Lạt, không hiểu máu hay rượu trào lên cổ, lên mắt làm gã cảm thấy nóng bừng. Gã cầm cả chai rượu có hình viên tướng đội mũ ba cạnh ngồi trên lưng ngựa trắng tu ừng ực, nhân đó lảng tránh ánh mắt của Hoài Phương cứ đưa mãi vào mặt.

Ngồi một mình ở bàn bên này, Hoài Phương không buông tha gã. Cô vẫn dán chặt đôi mắt vào cái trán thấp một mẩu, vào đôi môi thâm xì cứ trề xuống. Không những thế, cô ta lại còn vừa nhìn vừa cười chúm chím khiến Thành càng lúng túng. Hàng nghìn lần trong đời gã dùng câu cửa miệng: “Anh là tù binh, là nô lệ của em” một cách trơn tru, nhưng phải đến tối nay, gã mới thực sự hiểu thế nào là tù binh, là nô lệ cho một người con gái. Cái nhìn ấy như trăm nghìn sợi dây vô hình trói chặt lấy người gã. Cúi xuống liếc đồng hồ, nét mặt Thành thoáng bối rối đảo mắt về phía cửa ngay, rồi quát anh bồi:

- Thêm một chai! Đưa đồ nhậu nghe.

Hoài Phương tính toán: như vậy là gã đang chờ đợi ai đó. Cuộc gặp gỡ kia đã được tính toán trước, nhưng không tính tới một người thứ ba. Đó là mình. Thành chưa nhận ra khuôn mặt quen quen của nữ đại úy thiên nga kia là ai. Nhưng Hoài Phương thì không còn nghi ngờ gì nữa về lai lịch gã đại úy háo sắc...

Năm ấy, Hoài Phương còn đang là một nữ sinh hoạt động trong “đội biệt động thành Hoàng Diệu”. Trong một buổi tối bàn kế hoạch dưới những bóng cây lòa xòa trên đường Cổ Ngư, Hoài Phương để ý ngay đến một thanh niên ăn nói ngọt ngào, đôi mắt không nhìn thẳng vào một ai bao giờ luôn đảo đi đảo lại dưới vầng trán thấp. Lúc ấy, mọi đội viên còn đang bàn tán về một tin: trong đơn vị có kẻ phản bội. Buổi họp chỉ quyết định một điều: Trừ một vài người rút vào hoạt động bí mật (sẽ do cấp trên chỉ định sau), còn tất cả phải chuyển ra hoạt động trong vùng tự do. Ngay sáng hôm sau, Hoài Phương có mặt tại Sở mật thám Pháp. Mẻ lưới dăng ra nhưng không cất được một chiến sĩ nào. Dù sao thì Hoài Phương, tức Hélène Phương, cũng được khen ngợi vì sau đấy không thấy các vụ tung tạc đạn, treo cổ, ám sát của “đội biệt động thành Hoàng Diệu” nữa. Một tháng sau, một nữ đặc vụ có khuôn mặt hao hao giống Hoài Phương bị đâm chết ngay cửa ô Quan Chưởng với mẩu giấy ghim trước ngực “Vì tội phản bội Tổ quốc, đội biệt động thành Hoàng Diệu tuyên án xử tử con chó săn Hoài Phương, tức Hélène Phương, trung sĩ phòng nhì Pháp – Kháng chiến nhất định thắng lợi”. Sau vụ này, Hoài Phương được gửi đi Pari. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất gặp Thành...

Thành xô ghế đứng dậy. Gã lảo đảo đến bên bàn Hoài Phương, hỏi bằng một giọng trịch thượng:

- A, Hoài Phương, cô cũng đến chỗ này sao?

- Hãy gọi tôi là Giên Rixta! Đại úy nên nhớ như vậy.

- Giên Rixta! Ha ha, cái tên nghe hay thật. Cô đợi ai ở đây?- Đang cười, Thành đột nhiên sẵng giọng.

- Tất nhiên không đợi ông, ông đại úy thân yêu ạ. Còn ông đợi ai?

- Cô nên nhớ đây không phải là Đà Lạt. Và ngài Uyliam cũng không có ở đây để che chở cho cô đâu. Đây là vương quốc của chúng tôi. Nhân viên an ninh sẽ dậy cho cô biết điều. – Thành vừa nói vừa nhìn đồng hồ. Thường thì những người hay quát tháo, văng tục, chửi bậy lại là những người nhát gan. Họ phải cố ra vẻ hùng hổ, trợn mắt mũi, đe dọa đối phương thì ít mà để tự trấn an mình thì nhiều. Cũng như những người đi qua bãi tha ma ban đêm hay bước thật mạnh, vung tay thật cao, thậm chí còn hát to lên nữa để tỏ ra ta đây không biết sợ. Nhưng bạn cứ thử ném vòng trước mặt họ một mẩu than hồng mà xem. Chắc chắn tự họ sẽ chân nọ đá chân kia, không ai đẩy cũng ngã nhào, và câu hát lúc nãy sẽ thành câu kêu cứu... Bản chất của gã đại úy này cũng như vậy. Khi gã dọa Hoài Phương thì gã cũng biết rằng điều ấy chỉ dọa nổi con cô ta, nếu như cô ta có con. Bởi thế, khi Hoài Phương mới mỉm cười (mà tiếp sau nụ cười ấy thế nào cũng là một câu nói ngang như cua) Thành thấy tốt nhất là nên lảng. Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nếu không…ngữ này dám cho mình ăn kẹo đồng lắm.

- Cứ thử xem! - Hoài Phương vẫn cười cười, nhìn từ đầu đến chân viên đại úy (ánh mắt rọi đến đâu gã biết đến đấy). Đúng là gã đang đợi một người nào đó, và không muốn mình biết về cuộc gặp gỡ này. Vậy thì cứ thử kéo dài xem sao. Hoài Phương thầm nghĩ và kéo chiếc ghế bên cạnh- Mời ông đại úy. Có lẽ ngồi xuống sẽ làm ông tỉnh táo và lịch sự với phụ nữ hơn chăng?

- Tôi bận! - Thành trả lời nhát gừng và làu nhàu trong miệng: con quỉ cái chứ phụ nữ gì mày. Gã liếc về phía cửa. Một bóng người đang nhâng nháo nhìn xung quanh. Thành quay người lại, bắt gặp Hoài Phương cũng đang nhìn về phía đó.

- Thôi chào cô, Giên Rixta! Lúc khác ta sẽ nói chuyện với nhau - Thành vừa nói vừa đứng trước mặt Hoài Phương, rồi quay lưng đi ngay.

Hoài Phương cong ngón tay út vẫy anh bồi từ nãy tới giờ đứng lảng vảng trong góc:

- Bồi, tiền đây.

Hoài Phương rút mấy tờ đô-la đặt trên bàn, đi ra cửa. Thềm vũ trường đông nghịt người. Hoài Phương vừa ra đến chiếc xe của mình thì đã thấy Thành ngồi trên một chiếc xe Jeep phóng vụt qua. Cô ta cười thầm, xoay một vòng tay lái cho xe quay lại, sau khi đã gửi một cái hôn gió cho hai gã cảnh sát chìm trông xe.

Theo lệnh của Uyliam, Hoài Phương phóng xe đến trại giam đặc biệt của phân cục CIA, nằm trong trung tâm giao dịch thương mại Hoa kỳ. Khác với những phòng giam khác, căn phòng này nằm trên tầng bẩy. Người tù có thể bị đưa lên bằng thang máy hoặc ô tô, chạy theo một đường xoắn tròn trôn ốc lên tận nóc, một sân phẳng dùng để đỗ máy bay lên thẳng. Đây là kiểu thiết kế mới nhất do một kiến trúc sư người Mỹ mới thực hiện lần đầu tiên ở Sài gòn. Khi Hoài Phương được một sĩ quan liên lạc đưa vào, phòng không một bóng người. Hoài Phương dừng lại bên cửa, đôi môi thanh tú của cô ta hơi bậm lại, mắt mở to nhìn quanh một lượt toàn bộ quang cảnh bên trong. Căn phòng được chia làm hai, không phải bằng một bức tường hay một tấm màn gió chắn ngang, mà chính vì sự đối lập hoàn toàn về đồ vật cũng như cách bầy biện xung quanh.

Nửa phía gần cửa bầy một bộ sa-lông bằng gỗ lát có đệm da. Trên mặt bàn xếp sẵn mấy chai nước giải khát, bốn cái li, một cái gạt tàn thuốc lá và một bao thuốc bóc dở. Từ miệng cái gạt tàn ba chỗ để thuốc, Hoài Phương còn thấy một sợi khói mỏng mảnh uốn lượn bay lên, chứng tỏ chủ nhân thực sự của căn phòng mới ngồi đây. Gần đó là một bàn làm việc hai chỗ ngồi đối diện. Hai đầu bàn có để hai ngọn điện 500 oát chĩa chéo về phía ghế trước mặt. Chiếc ghế đó có thể quay trơn trên một cái trục cắm thẳng xuống nền nhà, trông từa tựa cái ghế của những ông thợ cắt tóc từ hồi Pháp còn để lại. Có khác chăng là hai bên thành ghế và chỗ dựa lưng, sáu đôi kẹp sắt mở toang hoác như càng cua, sẵn sàng kẹp chặt lấy người ngồi. Ngang đầu, một đôi càng trên cùng có hai tai nghe như của các hiệu thính viên. Mọi đồ vật trên ghế đầu nhẵn lì, lên nước bóng như muốn nói đã có rất nhiều người ngồi lên đó. Sát tường là một cái màn ảnh nhỏ bằng vải trắng. Bên cạnh có hai máy điện thoại, một trắng một đen để trong cái hòm khoét sâu vào trong tường.

Nửa phòng bên kia được bày biện một cách lai căng. Từ trên trần nhà thò xuống hai sợi dây ni-lông thắt nút thòng lọng đang đung đưa. Bên dưới, một góc để đầy công cụ của một anh thợ rèn giàu sang. Một cái bễ thổi lửa bằng quạt điện, tiếp đó là vô số những kìm, những búa, những dùi xếp theo thứ tự từ nhỏ đến lớn. Một cái đe lớn nằm chếch ngay dưới sợi ni-lông. Góc giữa làm ta nhớ đến phòng khám và điều trị của bác sĩ chữa răng. Một bộ panh, kéo, kìm, dao, búa nhỏ, thuốc tê xếp ngăn nắp, cái nào cái nấy đều bóng loáng. Góc trong cùng, bên cạnh cánh cửa sau đóng im ỉm là hai vòi nước bằng đồng. Bên dưới có mấy cái xô nhựa chứa đầy nước và vài cái chổi. Nền nhà đã xám lại một màu nâu xỉn, đùng đục.

Hoài Phương chỉ liếc qua rồi đi thẳng về phía bộ sa-lông, ngồi xuống chiếc ghế quay lưng lại với nửa phòng bên kia. Viên sĩ quan trường trực lui ra, hất nhẹ tay chào và nói bằng tiếng Anh:

- Xin bà vui lòng đợi cho một lát. Ngài Uyliam sẽ vào ngay.

Hoài Phương khẽ nghiêng đầu, rồi tự tay rót một li nước. Cô ta chưa kịp uống thì Uyliam mặt mũi phởn phơ, ăn mặc bảnh bao bước vào. Theo sau là Sácli và Hồng Giang. Hoài Phương đứng lên chào niềm nở:

- Tôi đã đến theo lệnh ngài.

- Ô kê, cô cứ ngồi - Uyliam xua tay và đợi cho mọi người ngồi vào bàn, gã ngửa bàn tay trắng trẻo, thon dài về phía Sácli, nói với Hoài Phương:

- Xin giới thiệu, đây là ông Sácli, trợ lý cố vấn của ngài Hâygơ. Còn đây là trung tá Hồng Giang, một sỹ quan trẻ đầy hứa hẹn của Cục. Còn đây- Uyliam nghiêng đầu về phía Hoài Phương, cố nặn một nụ cười duyên dáng - là đại úy Giên Rixta, một đồng sự đáng tin cậy của tôi.

- Tiếp ngay lời giới thiệu của Uyliam, Sácli gật đầu đon đả. Còn Hồng Giang đứng dậy. Anh cúi mình về phía Hoài Phương, đưa tay ra đón nhẹ lấy năm đầu ngón tay của cô ta.

- Rất hân hạnh! - Anh vừa nói vừa hôn nhẹ lên mấy ngón tay mềm mại, ngón giữa có đeo một cái nhẫn bằng vàng chạm nổi bông hoa bằng hồng ngọc. Cái hôn hơi lâu khiến Hoài Phương thoáng đỏ mặt, còn hai tên Mỹ phải nhún vai ghen tỵ:

- Trung tá quả là người hạnh phúc. Không phải ai cũng được nữ đại úy ban cho cái diễm phúc ấy đâu đấy- Uyliam nhếch mép cười. Nụ cười ấy đột ngột tắt biến, khiến cho đôi môi gã chưa kịp trở về tư thế bình thường, cứ xếch lên như người bị trúng gió. Gõ cứ ọ ẹ trong cổ họng một lúc rồi mới nói:

- Hôm nay, tôi mời nữ đại úy và trung tá đến để trực tiếp tra vụ lấy cắp bản kế hoạch chi tiết cuộc hành quân Gianxơn Xiti. Chiến tích thuộc về trung tá đây. Còn bây giờ, điều mà chúng ta cần biết là hai tên đó thuộc tổ chức tình báo nào? Có phải thủ phạm của vụ Rồng lửa hay không?

Cách thức làm việc chắc đại úy và trung tá nắm được rồi. Ông Sácli sẽ cùng tiến hành công việc. Mà thôi, không cần. Tôi phải về nghỉ một lát. Đó là thói quen không tốt, xin thông cảm - Gã lại nhếch mép cười- có kết quả cứ gọi điện báo cho tôi ngay. Còn trung tá, xin trung tá, xin trung tá chớ quên lời mời của tôi chiều nay đấy. Biết còn khi nào được uống chung nhau một chai rượu mà bàn luận về Lêôna đơ Vin-xi. Tiện đây, xin mời đại úy cùng dự. Chắc trung tá không lấy thế làm phiền đấy chứ?

- Ồ không thưa ngài. Ngược lại, tôi rất hãnh diện được ngồi cùng bàn với một người đẹp tuyệt diệu như đại úy đây.

- Nhưng trung tá nhớ thêm rằng, hoa hồng càng đẹp càng nhiều gai đấy.- Uyliam đắc chí về câu nói của mình và tự thưởng cho sự duyên dáng trong lời nói bằng một li nước Hoài Phương vừa rót. Còn bây giờ, xin hai người bắt đầu ngay cho. - Uyliam đứng dậy, khẽ gật đầu chào, đi ra cửa. Sác li ngần ngừ, rồi cũng bước theo. Chiếc áo cộc tay bằng lụa tơ tằm của y khẽ rung rung, hẳn vì nỗi tức trong lòng khi bị Uyliam đá nhẹ ra khỏi cuộc thẩm vấn đầy hứa hẹn này.

Cánh cửa chưa khép lại hẳn thì đã mở ra. Tên sĩ quan liên lạc bước vào. Hồng Giang liếc nhìn Hoài Phương, rồi nói với tên kia bằng tiếng Anh:

- Đưa chúng vào!

- Tuân lệnh- Viên sĩ quan vừa định quay ra thì Hoài Phương đưa tay chặn lại. Cô ta nói nhanh:

- Hai tên phải không? Đưa từng tên một vào- Rồi quay sang Hồng Giang, cô ta hỏi nhỏ - Trung tá đồng ý chứ?

Hồng Giang nhún vai thay cho câu trả lời. Trong đầu anh hiện lên bao nhiêu câu hỏi, Uyliam đưa ả này đến có mục đích gì? Kèm anh chăng. Ả là thế nào? “Đồng sự đáng tin cậy” của Uyliam, như thế có nghĩa cũng không phải xoàng. Còn hai tên kia, chúng thuộc tổ chức nào nhỉ? Ta thì dứt khoát không phải rồi. Nhưng chúng lấy bản kế hoạch này phục vụ cho ai? Liệu có liên quan gì đến tổ chức bí mật mang tên “chiến dịch Oa-téc-lô” không? Chà, thật phiền khi có ả đặc vụ bên cạnh như thế này. Hồng Giang suy nghĩ. Anh rút bao thuốc trong túi, vỗ vỗ cho mấy điếu thuốc chồi ra, rồi đưa về phía Hoài Phương:

- Xin mời đại úy.

- Cảm ơn. Trung tá cứ gọi tôi bình thường thôi- Hoài Phương mỉm cười. Đôi mắt cô nhìn Hồng Giang đăm đăm.

- Xin lỗi, có phải chiến tích của trung tá được in dấu trên mặt kia không? Mà trung tá có vẻ đang có điều gì bận tâm lắm thì phải.

Hồng Giang hơi giật thột. Chà, ả này tinh thật. Anh lúng túng, chưa tìm được câu nào đáp lại cho hợp lý thì vừa may tên sĩ quan liên lạc đưa gã đại úy vào.

- Treo nó lên - Hồng Giang ra lệnh. Tên sĩ quan liên lạc thúc mạnh vào lưng gã đại úy, đẩy đến chỗ hai sợi dây. Gã đại úy tái xanh tái xám lẩy bẩy lê bước. Dường như rất quen thuộc với công việc này, chỉ bằng vài động tác, viên sĩ quan liên lạc đã cho gã đại úy đi “tàu bay” trên hai sợi ni-lông. Gã đại úy quằn quại trên không khí. Hồng Giang đứng dậy, nói với giọng bề trên:

- Đừng cựa. Càng cựa càng thít chặt thôi.

Quay sang tên sĩ quan liên lạc đang đứng nghiêm, anh nói to:

- Hãy nung ba cái dùi. Sau đó, anh được phép ra ngoài!

- Tên sĩ quan chọn ba cái dùi khác cỡ, đặt lên lò than, ấn nút điện. Quạt điện trong bễ kêu ro ro. Chỉ một lát, ba cái dùi đỏ rực. Tên sĩ quan đi ra ngoài, khép chặt cửa lại. Nhìn qua Hoài Phương vẫn ngồi im trên ghế, Hồng Giang đến gần gã đại úy bị treo lơ lửng, quát to:

- Tên?

- Dạ, Trung.

“Hự”. Một quả đấm như trời giáng hất bổng gã đại úy lên, rơi xuống nghiến trên dây. Hai sợi dây thoắt chùng, rồi căng thẳng kêu đánh “phựt”.

- Trả lời thế hả? Tên gì?

Gã đại úy bị đấm bất ngờ, lại bị thòng lòng thít chặt, đau quá không nói được. Mồm gã cứ há ra, ú ớ. Hồng Giang quay lại nói với Hoài Phương:

- Xin lỗi, phải phủ đầu thế mới được. Bọn cộng sản này cứng đầu cứng cổ lắm.

Có lẽ cô không quen như vậy. Mời cô sang phòng bên uống nước. Lát nữa có khẩu cung, tôi sẽ báo mời cô.

Hồng Giang nói rất dịu dàng, vẻ thông cảm với trái tim vốn dễ xúc động của đàn bà, bụng thầm mong ả kia sẽ đi ngay. Nhưng không ngờ Hoài Phương lại gạt phắt đi.

- Cảm ơn lòng tốt của trung tá. Tôi đã quen với những cảnh này, mặc dù không lấy làm thích thú cho lắm. Trung tá cứ tự nhiên. Giọng Hoài Phương thật thản nhiên. 

Hồng Giang nhún vai. Biết làm sao được. Ả nói thế thì đành chịu. Thôi, tùy cơ ứng biến vậy. Anh quay lại, quát to:

- Mày làm việc cho ai?

*

Về đến nhà riêng, một căn phòng sang trọng gần khách sạn Tân thế Giới, Hoài Phương chỉ kịp thay áo và trang điểm lại một chút son phấn rồi lại ra xe ngay. Một ý nghĩ bất ngờ và táo bạo vụt đến…

Hoài Phương lên xe, đeo chiếc kính trắng thủy ngân gọng to vào mắt rồi sang số, dấn ga cho xe lao vút đi. Trong lời khai của hai tên vừa rồi, có một điểm làm Hoài Phương chú ý nhất. Đó là việc chúng thuộc tổ chức tình báo quốc tế “chiến dịch Oa- téc- lô”, chuyên săn và bán các loại tin tức cho tất cả những ai cần đến nó. Thật có, giả có, tin chiến lược có, tin cho mấy tờ báo lá cải có. Thượng vàng hạ cám đủ hết. Miễn là nhiều tiền. Nhưng điều cơ bản là tổ chức này có một mạng lưới cộng tác viên trên đất Bắc Việt Nam. Chúng tôi không biết gì hơn, song qua lời khai của viên thượng sĩ, Hoài Phương hiểu rằng bản danh sách này hiện đang nằm trong tay một người ngoại quốc chủ ngân hàng Nam Á. Ý nghĩ đó làm Hoài Phương phấn chấn, nhấn thêm ga. Phải nhanh hơn, nếu không có thể xẩy ra chuyện không hay. Nhanh, nhanh hơn nữa. Chiếc xe lao đi như tên bắn trên mặt đường nhựa. Kim đồng hồ chỉ tốc độ trên xe đã xấp xỉ con số một trăm.

Nam Á ngân hàng ở ngay đầu một ngã tư. Đó là một tòa nhà năm tầng kiến trúc rất kiên cố. Từ xa, Hoài Phương đã nhìn thấy chiếc xe Jeep đỗ ngay trước cửa. Hoài Phương kín đáo mỉm cười, cô rú ga cho xe vượt lên khoảng năm trăm mét rồi cũng dừng lại sát lề đường. Vừa quan sát cửa ngân hàng thưa thớt người bằng gương chiếu hậu, Hoài Phương vừa mở ví lấy ra khẩu súng ngắn, lên đạn.

Khoảng mười lăm phút sau, Hoài Phương thấy viên trung tá từ tòa nhà đồ sộ bước ra thận trọng quan sát bốn phía rồi bước lên xe, lái đi ngay. Hoài Phương gục mặt xuống tay lái như một ả gà mái quý phái đang say khi xe của Hồng Giang đi qua. Khi ngẩng lên, vừa bật chìa khóa điện định cho xe đi, chợt Hoài Phương giật mình. Một chiếc xe Jeep khác đang từ từ đỗ lại trước cửa Nam á ngân hàng. Người lái xe hấp tấp bước xuống, đi thẳng vào trong. Người đó chẳng ai xa lạ mà chính là viên đại úy háo sắc. Phải, đó chính là Thành.

Đôi lông mày tô đậm trên khuôn mặt xinh xắn vụt nhíu lại. Theo bản năng nghề nghiệp, Hoài Phương vừa cho xe ô tô rẽ vào một đường ngoặt thì chiếc xe Jeep của đại úy Thành phóng vụt qua. Vẻ hùng hổ của người lái xe như muốn trốn chạy khỏi một tội ác vừa gây ra.

Tên đại úy đến Nam Á ngân hàng làm gì? Không, bây giờ thì đến lượt mình phải vào đây để kiểm tra mọi việc.

Hoài Phương suy nghĩ thật nhanh. Cô cho xe quay lại, lao đến chỗ hai chiếc xe vừa đỗ ban nãy. Sau khi rút chìa khóa điện, Hoài Phương đưa tay kéo lại vạt áo sau lưng, thong thả bước vào trong tòa nhà.

Không để ý đến gã gác cửa đang thì thào với một mụ to béo “Sao hôm nay nhiều người hỏi ông chủ thế nhỉ”, Hoài Phương đi thẳng vào bên trong, lên gác. Dừng lại trước một cánh cửa bằng sắt trông cũng nặng nề như chính bản thân tòa nhà, Hoài Phương bấm chuông. Chuông không kêu, Hoài Phương gõ cửa. Không có tiếng trả lời, Hoài Phương dùng hai nắm tay đấm thình thình vào cánh cửa im lìm. Vẫn im lặng, Hoài Phương xô mạnh cửa bước vào. Nhưng chưa được quá một bước cô ta hơi bật người ra như bị một kẻ vô hình hất mạnh. Hoài Phương sửng sốt, không tin vào mắt mình nữa. Trên bộ sa lông mặt đá để giữa nhà, một người đàn ông vạm vỡ nửa nằm nửa ngồi, ưỡn cái bụng phệ to tướng, mắt một mí trợn ngược. Lưỡi thè ra, màu tim tím, còn đọng lại một ít nước dãi đang lòng thòng trước ngực. Bộ com- lê bằng dạ xanh hơi nhàu, chiếc ca-ra-vát lệch sang một bên. Hoài Phương im lặng bước đến gần.

Gã đã chết.

*

Hai người đủ thời gian làm quen với nhau rồi chứ?

Uyliam cười to. Rượu vào khiến gã tạm quên đi những cay đắng trong công việc. Vả lại, thủ phạm đã tìm ra. Chừng đó cũng đủ say sưa một buổi tối bên cạnh một hoa khôi và một học trò thông minh, tuy hơi kiêu căng một chút. Phải ghi nhận, mưu mẹo của Hâygơ, tuy cũng chẳng lấy gì làm cao siêu và hiểm hóc cho lắm. Gã vừa mừng vì tránh được kẻ địch thủ vô hình đang đe dọa số phận gã nằm trong bản kế hoạch kia, vừa thêm một số bằng chứng cho sự tin tưởng vào Hồng Giang. Một tình báo viên có giá trị còn nhiều sức mạnh hơn cả một quân đoàn. Gã vẫn nhớ đinh linh lời Alen Đalét trong cuộc hội kiến năm nào. Đây là công của gã. Phải rồi, chính gã chứ không phải ai khác đã phát hiện Hồng Giang, đã tiến cử anh. Trong cuộc chiến đẫm máu này, mặc cho ứng viên tướng trẻ đầy tham vọng Oét-mô-len cứ tăng quân, cứ ném thêm đô-la, bom đạn vào xứ này. Vô ích, quyết định chiến trường phải là công việc của những người như gã…Chừng như không cần suy tư quá sâu xa về công việc và nghề nghiệp, Uyliam trở lại với hiện tại, một bàn đầy ăm ắp thức ăn đồ uống, lổn nhổn chai và xương gặm dở. Gã nâng ly:

- Vì những chiến tích mai hậu!

Hồng Giang và Hoài Phương cũng nâng li chạm cốc với gã. Hai người uống một ngụm nhỏ rồi đặt chiếc li thủy tinh còn nguyên nhãn hiệu Pháp bên ngoài xuống. Trong khi Uyliam vẫn ngửa mãi cái cổ đầy đặn, lún phún chòm lông chạy từ ngực lên. Hoài Phương liếc nhìn Hồng Giang. Không ngờ, đó cũng là lúc Hồng Giang đảo mắt sang. Bốn mắt chạm nhau, Hoài Phương mỉm cười ra vẻ thân thiện khiến Hồng Giang buộc lòng phải mỉm cười đáp lễ. Những câu hỏi bật lên trong đầu anh. Ả đại úy thiên nga đang để ý đến anh. Một cái đuôi bất ngờ. Hay mình có sơ xuất gì? Ả bắt đầu theo dõi anh từ khi nào? Hơi xoay người làm ra vẻ đang chăm chú nhìn những cặp nhẩy trên sàn, Hồng Giang khắt khe điểm lại những hoạt động vừa qua. Phải rồi, chính ả là người đàn bà gục trên tay lái chiếc xe Pơ-giô đỗ gần Nam Á ngân hàng lúc anh buộc lão giám đốc phải đưa bản danh sách điệp viên cho anh. Vậy thì ả là ai? Sài gòn những năm sôi động này có biết bao tổ chức tình báo hoạt động, ả là người của tổ chức nào?

- Như vậy là bức điện chúng ta đang đau đầu suy nghĩ vừa qua là của nhóm “Chiến dịch Oa-téc-lô”. Thú thật là viên thượng sĩ lái xe của anh đã làm tôi mất ăn mất ngủ. Thuốc chợ đen đang mắc, mua ngay kẻo lỡ…Hà hà hà.

Uyliam nói khẽ như thì thầm và cất tiếng cười khoái trá. Đang đà cao hứng hắn gõ tay xuống bàn nói tiếp:

- Tôi mời trung tá và nữ đại úy tới đây để đánh dấu lần tao ngộ mừng thắng lợi giữa ba chúng ta. Nhưng…e hèm… Uyliam hắng giọng cho thêm phần trịnh trọng - điều chủ yếu là để báo cho hai vị một tin đặc biệt, rất đặc biệt…

Đang chăm chú nghe, Hồng Giang vẫn đảo mắt qua vành tai hơi cong như tai béc-ghê Tây Đức của Uyliam, để ý đến chú bé đánh giầy đang lảng vảng gần cửa ra vào. Chú bé đứng cách khung cửa chừng dăm ba bước gì đó. Vẫn là ánh mắt quen thuộc ấy…

Trong lúc Uyliam tạm ngừng nói, lúi húi châm lửa vào điếu xì gà, Hoài Phương mở xắc tay, lấy ra chiếc gương tròn soi sửa lại mái tóc vừa xõa xuống bên mắt. Chỉ hơi xoay mấy ngón tay, con mắt lão luyện của đại úy thiên nga đã nhìn thấy chú bé đang đứng đó. Hoài Phương kín đáo dấu nụ cười thích thú…

Nhưng hai người đã phải tập trung nhìn vào đám khói trắng đục phủ kín mặt Uyliam, bởi lẽ cái giọng trầm và nhẹ, lạnh lạnh như có chất thép lại bắt đầu cất lên. Uyliam chúm chúm đôi môi mỏng thổi tan đám khói khét lẹt đang vẩn trên mặt bàn, dường như muốn nhìn rõ hiệu quả của cái tin “rất đặc biệt” kia trong phản ứng của hai chiến hữu.

- Nói gọn lại là: trong những ngày sắp tới ông trung tá sẽ đi nhận một công tác đặc biệt ở một nơi mà ông hằng yêu mến, và mơ ước, vì vậy ông trung tá sẽ bàn giao toàn bộ công việc cho cô Giên. Gấp lắm đó. Còn cô, Giên-Rixta ạ, nguyện vọng của cô đạt rồi đấy nhé. Công việc ở đây rất gần chiến trường, đúng ý muốn của cô. Nhưng xin lưu ý cô rằng cũng rất gần bọn tình báo cộng sản đấy…

Gã cười khoái trá. Thắng lợi ở phòng làm việc của tướng Sơn Hồng đang lên men trong tâm trí khiến Uyliam ngây ngất. Gã cao hứng nói lộ ra một điều, khiến Hoài Phương đang cúi xuống mân mê hình Đức Mẹ Maria trên mặt dây chuyền cũng phải ngẩng lên, còn Hồng Giang vừa quay sang tán thưởng sự xuất hiện của hoa hậu vũ xếch xi Thanh Thủy bằng hai ngón tay trỏ khẽ chạm vào nhau không ngoảnh lại. Nhưng Hoài Phương tin là viên trung tá lạnh lùng, lịch sự mà kiêu kỳ và đầy bí mật kia không phải làm ngơ trước câu nói đó. Bằng chứng là hai ngón tay đập hơi chậm đi, còn vành tai trắng xanh dưới ánh đèn thì khẽ run run, chắc vì tập trung cao độ. Thật ra câu đó là nhận định tuyệt mật của Hâygơ khi trao đổi với Uyliam. “Trong quân đội Sài gòn có rất nhiều nhóm tình báo hoạt động săn tin tức cho đối phương. Nhưng phần nhiều không đáng sợ, có lẽ lại tốt là đằng khác. Bởi một lẽ đơn giản là bằng nhiều con đường gián tiếp xa xôi, các nhóm này đều tồn tại trên cơ sở đồng đô-la. Chỉ có một hoặc hai nhóm gì đó- khi nói điều này, Hâygơ hạ thấp giọng như thì thào- đáng sợ hơn cả. Theo tính toán của tôi, có một nhóm tình báo chiến lược của cộng sản đang hoạt động ngay trước mũi chúng ta”. Nói đến đây, Uyliam hơi ngần ngừ, nheo mắt nhìn hai người cùng ngồi, cái nhìn sâu thẳm, lành lạnh xoáy vào người ta như một dấu hỏi. Không tìm thấy một dấu hiệu gì thay đổi dù chỉ thoáng qua ngoài hai cặp mắt cũng ngời sáng lên. Uyliam nhún vai, khẽ nhếch mép, cười lạnh lùng. Gã tiếp, hơi ngạc nhiên vì sao cách thì thào của mình lại giống Hâygơ đến thế:

- Nhưng phải nhớ rằng đây là điều tuyệt mật. Không được đánh động kẻo bọn chúng chuồn mất. Phải lẳng lặng tìm cho ra. Đó là nhiệm vụ của chúng ta, đặc biệt là của cô đây, đại úy Giên-Rixta thân mến ạ.

Thưa ngài, dưới con mắt đầy kinh nghiệm đã nâng lên đến mức nghệ thuật của ngài, tôi tin chúng có cánh cũng không thoát- Hồng Giang nói hơi to hơn. Uyliam hiểu điều đó như một sự xúc động quá mạnh về cái tin mà gã vừa đem đến.

- Thưa ngài, tôi vẫn nghe nói về các hoạt động tình báo của bọn điệp viên Hà nội. Nhưng dẫu có ngờ bọn chúng lại cả gan đến vậy. Thế ta đã nắm được đuôi chúng rồi chứ?

Hoài Phương hỏi với vẻ mặt quan trọng.

- Ấy, xin các vị bình tĩnh. Chuyện này ta sẽ bàn sau, còn bây giờ- Uyliam đứng lên sửa lại chiếc ca-vát mầu đỏ tươi nghiêng mình thật kiểu cách, chìa tay mời Hoài Phương. - Chắc cô không cảm phiền chứ, Giên-Rixta. Xin mời cô.

Hoài Phương mỉm cười đứng lên, khoác tay Uyliam. Hai người lẩn vào vòng nhẩy rên rỉ tiếng nhạc Rốc. Hồng Giang vỗ tay động viên. Khi bóng Uyliam và Hoài Phương lẫn trong những dáng người cong queo, run rẩy điên loạn, anh đứng dậy thong thả đi về phía cửa chính. Trong đám đông nhốn nháo của đường phố, Hồng Giang vẫn nhận ra bóng dáng quen thuộc của chú bé đánh giầy đang thấp thoáng phía xa. Chú đang nhìn về tiệm nhẩy vẻ chờ đợi, bồn chồn. Hồng Giang vội quay vào. Anh nói với Uyliam lúc này đã trở về chỗ ngồi với vẻ mặt thỏa mãn, hãnh diện:

- Xin lỗi ngài Uyliam, tôi muốn có chút thời gian để chuẩn bị cho việc bàn giao với đại úy…

- Ồ, trung tá…anh thật là một viên chức mẫn cán. Tôi rất tiếc nhưng…biết làm sao.

Uyliam nói vẻ độ lượng. Y chia tay cho Hồng Giang bắt với nụ cười thân thiện.

Khi ra đến cửa Hồng Giang nghe có tiếng chân bước phía sau. Anh quay lại và nhận ra ả đại úy thiên nga. Hồng Giang mỉm cười nhã nhặn:

- Xin phép được đưa cô về.

- Cảm ơn. Tôi chưa có thói quen ấy.

Hoài Phương bỗng trả lời thật khinh khỉnh, mắt không thèm nhìn Hồng Giang. Cô đỏng đảnh bước đến bên chiếc xe Pơ-giô, chiếc sắc nhỏ đong đưa trên cánh tay để trần như giễu cợt anh. Hồng Giang khẽ nhún vai. Anh vừa định lên xe thì thấy chú bé đánh giầy chạy vút qua. Cả thân hình nhỏ nhoi lao về phía trước, một tay vung vẩy,  một tay ôm cái hòm trước bụng. Cái đầu bé nhỏ chốc chốc lại ngoảnh lại phía sau. Hai con mắt mở to bắt ánh đèn chớp lóe. Trong ánh chớp ấy anh đọc được sự thích thú, thách thức nhiều hơn vẻ sợ hãi của người chạy trốn. Hẳn chú coi đây là cuộc chơi đuổi bắt trốn tìm, trong đó người chạy biết chắc là người đuổi không bao giờ bắt được mình.

Hồng Giang đứng yên, rút bao thuốc lá. Không phải chờ đợi lâu. Tiếng chân chạy thình thịch đã vang lên bên tai anh. Hồng Giang ngẩng nhìn lên. Đuôi lông mày anh khẽ giật giật. Thì ra vẫn mày thằng chó chết. Đó chính là tên điệp viên A.7, vẫn khuôn mặt bềnh bệch như chui trong quan tài ra. Vẫn mái tóc để mai lưỡi rìu, Hồng Giang cau mày, bước lên xe.

Chú thích:

« Lùi
Tiến »