Sau Cành Violet

Lượt đọc: 1089 | 2 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG V
kẻ giấu mặt

Theo lệnh của thiếu tướng Sơn Hồng, toàn bộ các sĩ quan trung cấp trong cục đều đi đón Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Mắc Namara, trừ bộ phận ngay sau đó lên đường xuống vùng Bốn chiến thuật tiến hành nhiệm vụ yểm trợ. Ngay khi mới nghe lệnh Hồng Giang đã để ý tìm viên thượng sĩ lái xe. Không thấy hắn đâu, Hồng Giang gọi viên đại úy thường trực, hạ lệnh phải phạt giam một ngày tên lính mê gái vô kỷ luật đó. Thời gian gấp lắm rồi, không thể để cái đuôi lẵng nhẵng ấy theo nữa.

Sau hai chiếc G.M.C chở đầy lính đi trước hộ tống, đoàn xe nối nhau chạy dài theo đội hình hành quân. Tiếng còi dẹp đường rú lên inh ỏi. Những chiếc mô tô của quân cảnh nổ máy ầm ĩ chạy từ từ bên xe của Sơn Hồng. Chốc chốc chúng lại phóng vượt lên trước, lao thẳng vào những đám đông dân chúng đang ứ lại ngày càng nhiều vì tắc đường.

Ngả người trên đệm da, Sơn Hồng khoan khoái lim dim mắt hồi tưởng lại đêm qua. Mười tiếng đồng hồ bên một ả gà mái quý phái. Tuyệt! Ả là vợ ba của một ông vua sắt, bạn thân của người Mỹ. Đây là bậc thang kỳ diệu cho những áp phe sau này. Đêm qua không phải gã chỉ ôm một con đĩ thượng lưu, ma còn ôm cả một tấm ngân phiếu khổng lồ. Mải suy nghĩ, Sơn Hồng không để ý chiếc đèn tín hiệu đang nháy liên tục. Cho đến khi tên lính bảo vệ rụt rè thưa, Sơn Hồng mới giật mình choàng dậy, chụp vội lấy cáp nghe đưa lên tai.

- Hê lô, đây. Thiếu tướng Sơn Hồng nghe đây. Sao… dạ… dạ. Ngài có thể để đích thân tôi về lấy được không ạ? Dạ, thế cũng được. Dạ tôi sẽ lệnh ngay. Cảm ơn ngài. Dạ.

Buông cáp xuống, viên thiếu tướng lại ngả người ra đằng sau, nhắm mắt lại. Hâygơ vừa hỏi gã về cặp tài liệu kế hoạch Rồng Lửa. Lạ thật, việc đã qua rồi, sao lại phải báo cáo ngày Bộ trưởng nữa? Yêu cầu mình không được vắng mặt trong buổi tiếp đón trọng thể này, Hâygơ lại gợi ý để trung tá Hồng Giang về đây “cho an toàn tuyệt đối”. Để viên trung tá hãnh tiến và rất được lòng người Mỹ kia đi thì gã hoàn toàn yên tâm. Nhưng có thật cần thiết đến mức ấy không nhỉ? Vốn không quen suy nghĩ nhiều, Sơn Hồng lặng lẽ châm một điếu Caraven A rồi cầm lấy cáp, chuyển tần số hành quân…

Tự tay lái chiếc xe Jeep có lắp máy bộ đàm theo quy định hành quân tác chiến của Sơn Hồng, Hồng Giang không khỏi đắn đo suy nghĩ. Hay là kiếm một cớ gì đó để quay về? Không được liều lĩnh. Nhưng đâu là giới hạn giữa sự liều lĩnh và lòng dũng cảm? Mà Uyliam nhắn như vậy là có ý gì? Đoàn xe càng đến gần phi trường Tân sơn Nhất, Hồng Giang càng phân vân. Đúng lúc đó, trong chiếc loa chìm gắn cạnh trục tay lái vang lên tiếng kêu rè rè, rồi một giọng nói ngạt mũi vang lên:

- Hêlô, chim ưng đâu? Chim ưng đâu? Phượng hoàng đây. Chim ưng bay về tổ, quắp tấm da bò đen trên bàn, mang tới thảo nguyên cho phượng hoàng, nghe.

- Dạ chim ưng nghe rõ. Sẽ cất cánh ngay bây giờ.

- Rồi. Lẹ lẹ lên nghe. Một giờ nữa đại bàng hạ cánh. Liệu mà tới.

Hồng Giang cho xe tạt sang vệ đường, đợi cho đoàn xe đi qua. Thế là thế nào? Không cầu mà được. Anh không lạ gì tấm da bò đen trên bàn của viên thiếu tướng. Đó là kỷ niệm cay đắng của gã về vụ Rồng lửa. Mắc Namara đến thì cần gì tài liệu ấy. Hay có âm mưu gì trong sự việc này chăng? Không có lẽ. Anh không còn lầm lẫn gì về viên tướng áp-phe kia. Một gã lấy tiền làm Tổ quốc, ngu đần và hãnh tiến, khúm núm với cấp trên và hoạnh họe cấp dưới. Gã rất tin và cần có anh trong công việc. Vậy thì gã không thể nghĩ ra trò gì được. Hay là lệnh của bọn Mỹ. Nhưng đó là bọn nào? Mà thôi, tương kế tựu kế. Cứ về cơ quan đã.

Đoàn xe vừa đi khuất, Hồng Giang quặt mạnh tay lái, rú ga lao thẳng về hướng ngược lại. Trông thấy chiếc xe từ xa, mấy tên quân cảnh đã đứng nghiêm, sau khi mở toang cánh cổng sắt nặng nề Hồng Giang lơ đãng gật đầu, từ từ cho xe vào ga ra. Anh bước nhanh vào tòa nhà. Không thấy viên sĩ quan thường trực đâu cả, Hồng Giang nhìn trước nhìn sau. Sau những lớp kính cách âm, chắn đạn, tòa nhà vắng tanh vắng ngắt này im lặng gần như tuyệt đối. Nghe rõ cả tiếng đập cánh vội vàng của một con ong lạc vào phòng, đang hấp tấp, hoảng hốt lao đầu vào cửa kính. Tội nghiệp, nó cứ tưởng bầu trời trong khung kính đó. Hồng Giang liếc nhìn con ong rồi khẽ nhún vai. Anh hơi mỉm cười vì thói quen đã ăn sâu vào người. Đến bên bàn làm việc của viên sĩ quan thường trực, anh thoáng đắn đo, rồi nhấc ba chiếc ống nghe đặt sang một bên. Sẽ không còn một tiếng chuông nào vang lên trong gian phòng trực này nữa.

Hồng Giang rút khẩu Oan–te khẽ lên đạn, lại rút trong túi áo bốn miếng cao su lót cá sắt của giầy đinh mà lúc nào anh cũng mang theo bên mình. Hồng Giang cúi xuống, lắp thật chặt dưới đế giày. Như thế, bước đi vừa êm vừa chắc, sẽ khó trượt trên nền đá hoa bóng loáng như gương. Anh thận trọng đi lên gác ba, về phía phòng làm việc của Sơn Hồng. Vừa mới hết tầng hai, anh đứng sững lại, cả người căng ra chờ đợi, tay phải thọc vào túi quần. Có tiếng động ở tầng ba, ngay trên đầu anh. Hồng Giang ngước lên, lắng nghe. Một thoáng im lặng. Ngay sau đó có tiếng người đi, ngày càng gần lại cầu thang trước mặt. Anh lặng lẽ đi giật lùi tay vẫn nắm chặt báng thép lành lạnh của khẩu súng trong túi quần. Tiếng bước chân rón rén xuống thang, hệt như một thằng ăn trộm, đang nghi ngại khi thấy có điều gì không lành. Hồng Giang lùi nhanh về phía cuối hành lang, rồi tụt vào phía trong nhà vệ sinh trước khi bóng kia bước xuống đến chân cầu thang rẽ vào hành lang. Anh rút súng, cầm lăm lăm trong tay. Tiếng chân rón rén vẫn tiến lại gần, mỗi lúc một gần hơn, Hồng Giang nép hẳn vào cạnh tường phía trong một gian rửa mặt, thuận tay khép hờ cửa.

Thời gian trôi qua thật căng thẳng. Người kia đã tiến đến cửa nhà vệ sinh, đang lơ láo ngó vào trong. Qua khe cửa, Hồng Giang căng mắt nhìn. Anh suýt nữa kêu lên. Người đang rình mò kia là viên thượng sĩ mê gái lái xe cho anh. Một loạt câu hỏi nảy ra trong đầu anh. Tên thượng sĩ này vào đây làm gì? Guc đã quy định rất rõ: tất cả binh lính không được vào trong tòa nhà. Ngay cả sĩ quan cũng chỉ được phép bước qua cửa lớn khi có nhiệm vụ. Vậy thì… Hay nó theo dõi anh? Vô lý. Khi anh vào phòng trực, rõ ràng không có ai biết. Hơn nữa, tên này đã có mặt trên tầng ba trước anh. Hay là… người của ta? Một tia hy vọng lóe lên. Nhưng ngay khi đó, Hồng Giang gạt bỏ ngay giả thiết này. Chỉ có bộ phận tình báo đặc biệt chịu sự lãnh đạo và chỉ đạo trực tiếp của trung ương mới có nhiệm vụ ở đây. Và nếu có thì anh đã biết. Không lẽ là biệt động nội thành? Cũng có thể, song nếu như vậy tại sao trong mật thư không thấy chị Sáu nói gì? Vậy tên này vào đây với mục đích gì?

Trong khi đó, viên thượng sĩ nghiêng ngó một lần nữa rồi lại rón rén đi về phía cầu thang. Hồng Giang rút ống giảm thanh lắp vào nòng súng. Khẽ đẩy cửa, anh bước ra trước tấm gương. Bây giờ anh mới biết mồ hôi túa đầy mặt, ngực áo lót. Bộ lễ phục trở nên vướng víu. Anh lấy tay trái vuốt qua đám mồ hôi đọng thành từng giọt cỡ hạt ngô trên trán, trên má, đi ra cửa, hé nhìn dọc hành lang. Không một bóng người. Súng chĩa thẳng, tay vẫn lăm lăm trong vòng cò, Hồng Giang lẩn ra phía cầu thang. Tiếng chân bước lúc này chỉ còn nghe rất nhỏ ở tầng dưới. Đắn đo một chút, Hồng Giang quyết định đi lên tầng ba. Viên thượng sĩ xuống đến phòng trực, thấy điện thoại như vậy, thế nào hắn cũng đi tìm viên đại úy thường trực. Thời gian đủ cho anh hành động. Nếu có chuyện gì thì chính viên thượng sĩ chứ không phải anh, chịu trách nhiệm. Nó chẳng vừa ở tầng ba đó sao, Hồng Giang quyết định táo bạo.

Anh bước nhẹ nhàng nhưng rất nhanh lên cầu thang, súng vẫn lăm lăm trong tay. Hành lang tầng ba cũng vắng ngắt. Một chân trên hành lang, một chân dưới bậc thang, anh nghiêng người nghe ngóng động tĩnh. Không thấy gì cả. Anh đi thẳng vào hành lang. Mọi cánh cửa đều đóng chặt, Chỉ có một căn phòng cửa mở he hé. Đó lại chính là căn phòng anh định vào: phòng làm việc của Sơn Hồng.

Hồng Giang đi thẳng đến. Liếc qua, anh thấy một bóng người đang loay hoay trước chiếc tủ đứng đựng tài liệu mật gắn chìm vào trong tường. Thực ra chưa bao giờ Hồng Giang được thấy Sơn Hồng mở cửa tủ như thế nào. Vì vậy, anh đứng lặng im quan sát. Người đó hẳn là sĩ quan (anh đã thấy lấp ló hai cái ngù vai và khẩu côn đeo bên hông). Hắn loay hoay một lát, rồi như trợt nhớ ra, hắn vồ lấy chiếc máy điện thoại màu trắng để trên bàn bên cạnh, quay năm số. Theo độ dài của từng tiếng rè rè vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, Hồng Giang đoán từng con số hình như là 21966 thì phải. Gã kia quay xong liền đặt ống nghe xuống máy. Một tiếng “tách” vang lên. Cánh cửa tủ từ từ tụt xuống, để lộ một mặt tủ khác đầy những ngăn kéo như những mục phân loại sách trong thư viện. Gã kia thản nhiên kéo tay áo nhìn đồng hồ, rồi nắm lấy quả đấm bịt bạc vặn ngược chiều kim đồng hồ. Dường như đã hết cỡ, gã lại buông tay ra, cúi sát mắt nhìn vào quả đấm, nắm chặt lấy rút mạnh. Chiếc ngăn kéo tụt ra. Ngoài cửa, Hồng Giang cố kiễng chân nhưng không nhìn thấy gì cả, phút quyết định đến rồi đây, Hồng Giang nghĩ thầm khi thấy gã kia thò cả hai tay vào ngăn kéo. Anh hít thở mạnh, và ngay khi đó, gã kia không quay lại, nói to:

- Nó đây nè! .. Mày làm gì đó?

- Đứng im! Anh đã bị bắt – Hồng Giang đẩy mạnh cửa bước vào, chĩa thẳng súng vào người kia. Gã quay lại, hoảng hốt. Một lần nữa, Hồng Giang suýt kêu lên. Thủ phạm vụ ăn trộm tài liệu mật chính là viên sĩ quan thường trực. Hồng Giang tiến đến gần viên đại uy, gằn giọng quát:

- Quay mặt vào tường! Chống cự tao bắn!

Viên đại úy không ngờ sự thể lại diễn ra như vậy. Gã run lấy bẩy quay mặt về phía cánh cửa tủ đã mở. 

- Mày đến đây làm gì? Ai sai mày lấy tài liệu? Hả, nói ngay.

Viên đại úy còn đang lúng túng trong miệng thì đã nghe tiếng quát:

- Đứng im! Yêu cầu trung tá cảm phiền bỏ súng xuống.

Không cần quay lại, Hồng Giang cũng biết ngay đó là giọng nói của tên thượng sĩ lái xe. Anh chợt thấy hối tiếc vì lúc nãy, khi bước vào trong phòng đã không đóng cửa lại. Bây giờ thì muộn rồi. Hẳn lúc ở tầng hai, nó đã phát hiện ra anh… Hồng Giang thả rơi súng xuống nền nhà, nghe đánh “cạch” một tiếng khô khốc.

*

Buổi sáng, Hâygơ gọi điện cho mời Uyliam. Không đầy mười phút sau, Uyliam đã đóng sầm cửa xe, bước vào con đường rải sỏi trắng muốt Hâygơ chờ sẵn trên bậc thềm, khoát tay chỉ ra vườn, nói với Uyliam:

- Mời anh ra vườn sau.

Hai người bước tới một bộ bàn ghế sa lông kiểu cổ bằng gỗ lát uốn, mặt da. Không rào trước đón sau, Hâygơ hỏi ngay:

- Anh thấy Viôlét giả thế nào?

- Tôi cũng đang suy nghĩ.

- Nhất định là ăn chứ - Hâygơ xoa xoa hai tay vào nhau – Hừ, mồi lớn như thế, con cá nào mà chẳng đớp.

- Tất nhiên, nếu có cá.

- Có chứ, ông trợ lý. Tôi thì tôi tin không những có cá, mà còn có cá to là đằng khác.

- Ông nghi ngờ Hồng Giang?

- Biết làm sao được – Hâygơ nhún vai – Nghề nghiệp dạy tôi không nên tin bất cứ ai.

- Thế còn lệnh rút Hồng Giang của ngài Cônbi, ông định không tuân theo sao?

- Ấy, ông bạn lại nóng nẩy rồi. Ý tôi không phải như vậy. Tôi chỉ muốn kéo dài thời gian để kiểm tra thôi – Hâygơ nhún vai – Ý của ngài Cônbi là ý Chúa.

Uyliam nhếch mép cười ngạo mạn. Gã đã biết được cái đuôi của Hâygơ. Ấy là tuy rất đa nghi, thủ thế với tất cả mọi người, nhưng Hâygơ lại rất sợ cấp trên. Uyliam thừa biết phần lớn thời gian của viên Cục trưởng CIA ở xứ này là làm gì rồi. Bạch phiến, Hê-rô-in… những chất tê mê đưa người trần tục bay lên sống trên thiên đường trong phút chốc ấy, được các thuộc hạ đóng gói. Tự tay ngài phân cục trưởng niêm phong lại bằng một tờ giấy trắng in sẵn vẻn vẹn mấy chữ “Tài liệu mật – CIA – Hây gơ” rồi chở ra phi trường. Tốc độ làm giàu của hắn tại đất này xấp xỉ với mức tăng tích lũy của các ngài tư bản phố Uôn. Uyliam thừa hiểu muốn gì thì Hâygơ cũng phải giữ cho được cái ghế đang lung lay tại đây… Sau một hồi lặng thinh, Uyliam chợt hỏi:

- A7 ra sao?

- Tên này đang xin được đi bắt ngay thằng nhóc đánh giầy chiều qua. Hắn nói thằng này là một nhân chứng quan trọng.

Uyliam chợt nảy ra một dự kiến. Gã nói nhanh như sợ ý nghĩ bay mất. Lúc này, cái nhìn của gã sáng rực lên, tuy vậy vẫn không làm cho đôi mắt đỡ sâu, đỡ lạnh.

- Hay, ông có một ý kiến rất hay. Hãy cho bắt ngay tên đánh giầy này. Và đừng cho Hồng Giang biết. Sau đó mọi việc tiếp theo sẽ chứng tỏ tôi đúng hay ngài đúng.

- Hay bây giờ chúng ta cùng đến Sở thú? Anh có bận gì không, Uyliam? – Hâygơ sốt sắng đề nghị. Gã muốn xoa dịu bớt những va chạm lúc nãy – Anh sẽ trực tiếp tra hỏi tên nữ liên lạc bị bắt.

- Xin lỗi ngài, tôi vốn ghét cái trò vung dùi cui hay quay điện – Uyliam lại nhếch mép cười khinh bỉ không chút che giấu – Nguyên tắc của tôi là lôi sự thật ra từ những con người, chứ không phải từ những cái xác.

- Ô hô, xin lỗi ông trợ lý. Tôi không ngờ được nghe tại vùng đất máu lửa này một tư tưởng nhân đạo đến mức ấy. Nhưng ông hãy trả lời tôi rằng, nếu như gặp những cái đầu bò thì sao? Ông sẽ cúi xuống đề nghị họ hãy tự giác móc sự thật trong óc ra cho ông chứ?

- Hừm…hừm… cố nhiên là tôi cũng không phải người có trái tim mềm yếu của đàn bà. Nhưng tự tay tôi ư? Không đời nào. Thiếu gì kẻ sẵn sàng làm công việc ấy. Nghề nghiệp đòi hỏi đôi bàn tay chúng ta không nên thấm một chút máu gì, dù đó là máu cộng sản… Mà thôi, ngài cho phép tôi được lưu ý ngài rằng: ngài bộ trưởng Mắc Namara sắp tới.

Trong đoàn có thể có ngài Cônbi đi cùng

- Sao? Thật hả… a, mà đúng rồi – suýt nữa thì tôi quên mất – Hâygơ mỉm cười – Thôi cùng nâng cốc rồi ta đi.

- Khi chiếc xe sang trọng của Hâygơ và Uyliam vào phi trường các quan khách người Mỹ và người Việt Nam đã tề tựu đông đặc. Bãi để xe dọc theo con đường mắc hàng đèn cao áp ngày thường trông rộng là thế, trưa nay trở nên chật chội. Dãy xe xếp chéo đủ kiểu. Trong phòng khách, kẻ đứng người ngồi, lảng vảng đầy bọn empi Mỹ, quân cảnh ngụy, cảnh sát nổi, cảnh sát chìm. Không khí vừa sôi động hân hoan, vừa nặng nề đến ngạt thở.

Hâygơ và Uyliam lên thẳng phòng khách đặc biệt trên tầng hai. Sơn Hồng và các tùy tùng đã đứng sẵn ở đây. Hai người gật đầu lơ đãng đáp lại lời chào kính cẩn của các tướng lĩnh Sài gòn, rồi đi thẳng vào phòng điện đài, một căn phòng đặc biệt có gắn hai chữ “cấm vào” bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Thấy Hâygơ, một đại úy thông tin Mỹ từ cuối phòng chạy lại:

- Thưa ngài, có điện từ Ha-oai.

- Đưa tôi.

- Xin ngài ký nhận cho.

Hâygơ rút bút kí tắt vào cuốn sổ nhận điện, rồi rút tờ giấy trong chiếc phong bì cứng vừa gắn xi. Uyliam đến sát bên Hâygơ, ghé mắt nhìn. Nội dung bức điện như sau: “Vì lý do đặc biệt, tôi không sang được. Ông chủ gọi US-AVN 5381 về ngay. Chậm nhất là 12h00 ngày X, 5381 phải có mặt tại Hin tơn – Ha oai. Có người đón. Kí tên: U.”

Đọc xong bức điện, Uyliam ngẩng lên nhìn Hâygơ như thách thức như tò mò muốn biết thái độ gã ra sao. Phần cuối bức điện ra lệnh cho trung tá Hồng Giang phải có mặt trong thời hạn rất gấp. Hâygơ im lặng, chấp nhận cái nhìn khiêu khích ấy bằng cái nhún vai, khoát tay vẻ mặc kệ rồi đi ra. Uyliam nhếch mép cười, đi theo Hâygơ đến thẳng trước mặt Sơn Hồng hỏi nhỏ, không đếm xỉa đến nghi thức ngoại giao:

- Ông đã chấp hành lệnh tôi chứ, thiếu tướng?

Đang ngồi Sơn Hồng đứng bật dậy, thả rơi chiếc can bịt bạc, tay trái vuốt lại tà áo:

- Đã, thưa ngài. 

- Trung tá đi lâu chưa? 

- Dạ có dễ đến ba mươi phút rồi đó, thưa ngài. Không… phải đến bốn mươi phút.

Hâygơ nheo mắt, bộ ria đen xì chui ra từ hai lỗ mũi cứ giật giật liên hồi. Làm ra vẻ không nhận thấy Uyliam nhếch mép, gã lẩm bẩm: “Bắt đầu đầu màn kịch rồi đó”. Rồi không để cho viên sĩ quan đội lốt nhà buôn kia hỏi, Hâygơ nhìn thẳng vào hai bông mai trên ve áo viên thiếu tướng, hỏi giật giọng:

- Bao lâu nữa trung tá có mặt?

Sơn Hồng so vai. Cái đầu to tướng được dịp tụt xuống, làm gã bỗng như lùn tịt trước tên Mỹ cao kều. Rồi không hiểu nhớ đến quyền của người Mỹ hay nhớ đến bản hợp đồng mà Hâygơ mới trao, viên tướng hắng giọng lúng túng:

- Thưa ngài... bao lâu nữa... ừm hừm... bao lâu nữa chính tôi… tôi... tôi cũng chưa rõ. Nhưng thưa ngài, ngài cần gặp… gặp... gặp trung tá sao? Tôi sẽ đi tìm ngay - Đến câu cuối, gã sốt sắng, bù lại sự vô lễ vừa rồi.

- Cảm ơn, không cần. Tôi sẽ đi.

Nói xong, Hâygơ quay người đi ngay. Uyliarn nháy nháy mắt với viên tướng đang đứng thộn ra rồi bước sau Hâygơ. Ngần ngừ một lát Sơn Hồng vội vã đi theo.

*

Trong lúc này, câu chuyên bất ngờ xẩy ra ở phòng làm việc của thiếu tướng cục trưởng tác chiến đang diễn ra rất nhanh.

Ngay sau khi Hồng Giang bỏ rơi súng, viên thượng sĩ tiến nhanh đến sát lưng giáng một quả đấm nặng như búa bổ vào gáy Hồng Giang. Không hiểu vì lý do gì, cái nắm tay to bè bè đó lại đánh trúng bả vai phải. Cả người anh nhào ra đằng trước, phía viên sĩ quan thường trực. Tiếp liền tiếng “hự” phát ra từ cổ, từ họng,  từ mũi Hồng Giang, viên sĩ quan thường trực quay người lại tung chân đá thẳng vào mặt anh. Với mũi giầy đinh như thế, với hướng lao ngược chiều vì cú đấm nặng nề vừa qua, chắc chắn Hồng Giang không giập bã mía (sống mũi) thì cũng vỡ quai hàm.

Tuy choáng váng vì cú đấm bất ngờ từ phía sau nhưng với bản lĩnh cao cường của một người đã bị đo ván và bắt nhiều kẻ khác đo ván, Hồng Giang thấy trước cú đá của tên đại úy. Anh chỉ kịp xoay người, hơi ngửa đầu ra phía sau thì chiếc giày đinh đen xì đã lướt qua mặt, tạt một luồng gió mát lạnh. Tiếp ngay sự mất đà vì đá trượt của tên đại úy, Hồng Giang nghiêng người, đạp mạnh vào mang mỡ nó. Tên này bật ra ba bốn bước, đổ nhào, quằn quại ôm chặt lấy bụng. Thừa lúc Hồng Giang nhao người theo, viên thượng sĩ nhẩy sổ tới, vung một quả đấm hình vòng cung vào má anh. Không kịp tránh nữa rồi, Hồng Giang thoáng nghĩ và nghiến răng chịu quả đấm thứ hai. Anh loạng choạng bật người vào sát tường. Viên thượng sĩ lao theo vòng tay xiết chặt lấy cổ Hồng Giang. Máu dồn hết lên mặt nóng bừng. Hơi thở nghẹt dần. Tai ù nhức nhối. Hai tay anh nặng chịch, buông thõng. Mười ngón tay của viên thượng sĩ to và chắc như mười gọng kìm mỗi lúc một xiết chặt hơn Hồng Giang đảo mắt nhìn quanh. Không hy vọng. Người anh lả dần xuống. Viên thượng sĩ nở một nụ cười khoái trá và đanh ác. Chưa một kẻ nào không lịm đi một khi gã đã xiết mười gọng kìm thép này vào cổ. Hồng Giang lả dần. Bỗng anh thu toàn bộ sức lực còn lại, giật mạnh người ngã ngửa ra phía sau. Đang bóp cổ Hồng Giang, viên thượng sĩ buộc phải nhao người theo. Hồng Giang vừa chạm đất, anh co cả hai chân đạp mạnh vào đùi và bụng dưới viên thượng sĩ. Gã kia bật người ra. Cả cái xác to lớn là thế mà bật chéo, văng ra sát chân bàn làm việc bằng gỗ lim. Chống ngược tay xuống đất sát bả vai, anh bật người dậy, lao thẳng đến bên viên thượng sĩ. Chân trái quỳ xuống đất, đầu gối phải ấn vào bụng sát huyệt mặt trời của gã kia. Hai tay anh bóp chặt lấy cổ gã, đập mạnh vào chân bàn. Gã kia mắt trợn ngược, lưỡi lè ra ngoài, nước dãi trào ra khỏi miệng. Đến cái đập thứ ba thì gã ngoẹo đầu sang một bên, cả người mềm nhũn. Hồng Giang lảo đảo đứng dậy. Viên đại úy nằm sát góc tường vừa tỉnh dậy, đang lết gần đến khẩu súng Hồng Giang buộc phải bỏ rơi khi nãy. Khi Hồng Giang quay lại thì cũng là lúc bàn tay tên đại úy vừa chạm vào khẩu súng. Anh co cả hai tay thả rơi người xuống, cùi tay chọc thẳng vào mạng sườn tên đại úy. Cũng lặng lẽ như khi tỉnh dậy, nó dướn người lên, đau đớn, giẫy mấy cái rồi nằm im.

Hồng Giang cũng đã kiệt sức. Chỉ chống tay ngồi dậy, nhịp thở đã loạn, tim đập thình thịch. Một vị mặn mặn thấm trên môi, đậm dần qua đầu lưỡi. Anh lấy tay quệt thử. Máu từ gò má vẫn đang rỉ xuống…

Hồng Giang nhìn quanh. Im lặng. Không một tiếng động nào khác lạ. Phải chớp lấy thời cơ này. Dù sao thì tên đại úy cũng đã để lại dấu tay trên những bản tài liệu. Nghĩ vậy, anh cố gắng lê chân về phía tủ tài liệu. Rút chiếc khăn mùi xoa ra lau đôi tay đẫm máu, anh xỏ đôi găng ni-lông, rồi tay phải rút chiếc máy ảnh nhỏ xíu trong ngực ra, tay trái giở từng tờ, từng tờ một. Anh bấm vội vã, tranh cướp thời gian. Hết tập này, Hồng Giang thấy một tập pơ luya trắng tinh bên ngoài đề “ZI-1 và ZI-2”. Không phải suy tính lâu, anh lại đưa máy lên. Từ cánh cửa để ngỏ đã thấy văng vẳng tiếng lộp cộp của mấy đôi giầy đinh đang chạy lên cầu thang. Hồng Giang chụp hối hả. Rồi anh xếp lại như cũ, cất máy ảnh vào trong ngực. Anh chỉ kịp vứt đôi găng tay và chiếc mùi xoa vào trong thùng rác tự hủy, dùng cả hai bàn tay vuốt lớp máu và mồ hôi hơi se se đang đặc quánh bết trên mặt, rồi từ từ ngã xuống. Đầu lả vào tường, anh lịm đi trong tư thế nửa nằm nửa ngồi.

Đó cũng là lúc Hâygơ, Uyliam, Sácli, Sơn Hồng và bốn tên empi Mỹ xộc vào. Khuôn mặt Hâygơ đang từ vẻ hí hửng bỗng chuyển sang ngây độn vì thất vọng, trong khi những người cùng đi đứng sững như trời trồng vì kinh ngạc. Chợt Hâygơ lùi lại mấy bước hét lên:

- Có chuyện gì xẩy ra ở đây?

Uyliam vượt qua trước mặt Hâygơ, quỳ xuống bên cạnh Hồng Giang túm lấy hai bả vai anh lay mạnh:

- Trung tá, trung tá. Tỉnh dậy. Có chuyện gì vậy?

Hồng Giang cố mở to đôi mi mắt đã trở nên nặng trĩu như đeo đá nhìn Uyliam nở một nụ cười nhăn nhúm. Anh thều thào:

- Nó… đấy tôi… bắt… quả tang. Nước… nước đâu?

Uyliam quay lại, nói nhanh:

- Mang nước lại đây. Nhanh lên. Nước quả ấy.

Hâygơ trợn mắt nhìn Sơn Hồng quát to:

- Báo động toàn bộ cơ quan. Cấm trại. Điểm danh.

- Nhưng thưa ngài…

- Ông làm đi. Mau… Bọn guk ăn hại.

Sơn Hồng đứng nghiêm, rồi quay lại hạ lệnh cho hai tên tùy viên vừa đột ngột xuất hiện “báo động toàn trại. Đứa nào lôi thôi, gông cổ nó lại. Chạy, bắn bỏ”

Sácli đã mang chai nước cam vào cho Uyliam. Uyliam thận trọng kề chai vào miệng Hồng Giang nghiêng nhẹ, Hồng Giang nhấp từng ngụm nhỏ, thèm thuồng. Bây giờ, cả Hâygơ và Sơn Hồng mới chạy lại, nhìn chằm chằm vào viên trung tá đang ngồi bệt dưới đất kia.

Hồng Giang nhấp tiếp mấy ngụm nữa, rồi như vừa trông thấy hai cấp trên, anh chống tay định đứng dậy nhưng không được, lại lảo đảo ngồi xuống. Sơn Hồng đang nóng lòng muốn tìm hiểu toàn bộ sự việc xẩy ra. Gã nói với vẻ nhân từ:

- Trung tá cứ ngồi. Sao lại thế này?

- Thưa thiếu tướng, thưa các ngài. Tôi về. Nghe động trên này, nhớ lời ngài Hâygơ. Chạy lên. Thì ra bọn chúng – Hồng Giang đưa mắt về phía tên đại úy và tên thượng sĩ đang bất tỉnh nhân sự - Tôi bắt. Chúng chống cự. Thì ra thủ phạm là hai tên cộng sản này…

Uyliam cười mỉa mai khoái trá, nhếch mép nhìn Hâygơ. Bên ngoài tiếng còi rú lên inh ỏi, tiếng chân chạy rầm rập. Lệnh của Sơn Hồng đang được thi hành triệt để.

« Lùi
Tiến »