Sau Cành Violet

Lượt đọc: 1087 | 2 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG IV
dàn thế trận

ĐOÀN xe dừng lại trước cổng sắt Bộ tổng tham mưu. Nhìn thấy ba chiếc xe Phi-át đen có hai G.M.C chở đầy quân cảnh hộ tống, viên trung uý chỉ huy bảo vệ hạ lệnh mở cổng, lui bốn cái cự mã ra. Đó là bốn cái khung sắt ken đầy dây kẽm gai, cao ngang ngực, dùng để chắn những chiếc xe chở đầy thuốc nổ lao vào, một kiểu đánh “quyết tử” của quân cộng sản. Hai ụ súng sơn vằn vện nguỵ trang thò ra hai khẩu súng máy mười hai li tám và hai cái nòng đại bác hai mươi li đen chũi, chĩa thẳng về phía trước, gầm gừ hăm doạ. Sau khi cánh cửa nặng nề được mở ra, người đi ngoài đường còn có thể nhìn thấy hai chiếc xe tăng M.48 đỗ lù lù phía trong, nòng pháo chĩa xuống ngang tầm người. Bọn lính đi giầy da bó chặt lấy ống quần, khuôn mặt bé choắt dưới vành mũ sắt Tây Đức, đứng thành hai hàng dọc theo hai bên cổng, nghêng đón cái ngài cố vấn Hoa kỳ.

Đoàn xe dừng lại trước một toà nhà đồ sộ, bắt người ta chú ý không phải vì vẻ đẹp to lớn hiện đại mà chính vì cái vẻ vừa kín đáo, vừa hùng hổ của nó. Trước khi mấy tên bảo vệ chạy tới mở cửa xe, Hâygơ quay sang Sơn Hồng, vỗ nhẹ vào bả vai hắn, dặn dò:

- Xin phép lưu ý ngài một lần cuối cùng: Ngài Uyliam cũng đi với chúng ta là một nhà buôn, một nhà tư bản có uy tín ở Oa-Sinh-tơn. Vì sự toàn thắng trong cuộc chiến tranh này, ngài đừng quên điều đó, nhất là trước mặt các cấp dưới của ngài.

- Dạ, xin lĩnh ý ngài – Sơn Hồng xun xoe trả lời. Hắn rút bao thuốc Caraven “A” ra, cầm hai tay dâng lên mời Hâygơ vẻ nịnh nọt. Thoạt đầu Hâygơ định từ chối, nhưng khi nhìn thấy nhãn hiệu của thuốc, hắn thay đổi ý định với một nụ cười nhiều ý nghĩa trên môi. Được Hâygơ ban ơn bằng cách mỉm cười cầm lấy một điếu, Sơn Hồng sung sướng đến mức gã đã nhắc được bộ mặt phì phì những thịt thằng trên cái cổ nhỏ xíu nổi đầy gân, đưa ra một cái nhìn cảm tạ.

Vì đó là một chuyến viếng thăm đột xuất, cho nên ngoài một vài viên sĩ quan giỏi chiến đấu trong các ba, các vũ trường, hộp đêm đang vơ vẩn trên sân, không có ai ra đón đoàn khách đặc biệt này. Các sĩ quan tác chiến, thám báo, thông tin, các sĩ quan dù, lính thuỷ đánh bộ... chạy lên chạy xuống rầm rập như ong vỡ tổ. Quang cảnh thực sự như sắp bước vào một chiến dịch lớn. Hâygơ bước ra khỏi xe, lơ láo nhìn xung quanh. Với thiên tính bẩm sinh của những kẻ nịnh nọt và ưa nịnh nọt, Sơn Hồng hiểu ngay ý của quan thầy qua cái nhìn ấy. Không dám vung vẩy chiếc can chỉ huy, hắn chạy vòng từ bên kia cửa xe sang đứng cạnh Hâygơ, nhún vai than phiền:

- Ngài xem, lúc nào chúng tôi cũng bận rộn. Thời buổi chiến tranh nên thiếu những nghi lễ ngoại giao. Mời ngài.

Sơn Hồng cúi gập người, vòng tay về phía ngôi nhà. Hâygơ chủ động khoác vai hắn bước vào nhà.  Uyliam nhìn quanh. Vốn ưa kín đáo, không thích gặp nhiều người, viên trung tá tình báo khoác áo nhà buôn rất khoan khoái khi không phải chịu cảnh tiền hô hậu ủng, đón rước linh đình. Gã nở ngực hít một hơi dài bầu không khí trong lành của buổi sáng miền nhiệt đới, rồi khoan thai đi theo.

Phòng họp của cục nằm ngay trên tầng hai. Khi đoàn người bước vào, căn phòng vẫn vắng tanh vắng ngắt, trừ viên sĩ quan thường trực và viên sĩ quan bảo vệ. Đợi cho hai ngài Mỹ “an toạ” Sơn Hồng hất hàm ra hiệu cho hai viên sĩ quan kia lui ra. Hắn với sâm banh rót rượu vào li. Gã nhớ như in trong đầu thói quen của người Mỹ: uống một li trước khi làm việc cho sảng khoái tinh thần. Đóng vai chủ nhà dễ tính, gã nâng li:

- Xin chúc sức khoẻ hai ngài!

Hâygơ và Uyliam nâng li. Sơn Hồng ngửa cổ trút thứ nước vừa cay vừa đắng mà gã đã nghiền vào cổ họng. Giữa chừng, gã chợt nhận ra hai cấp trên sau khi nâng cốc, đã không uống mà lại đặt xuống mặt bàn đá. Gã ngượng ngùng vì cử chỉ mất lịch sự (phần nào hơi vô phép) của mình và đặt li rượu uống dở xuống. Để che giấu, gã nói to hơn bình thường. Cái cổ quá nhỏ để rung lên một âm thanh lớn như vậy, cho nên nó thuỗn ra dẫn đến cái mồm há hốc, trông như một cái loa bằng bìa các-tông.

- Xin các ngài cho biết kế hoạch làm việc.

Hâygơ liếc nhìn Uyliam. Uyliam, đầu ngón tay út trắng mượt với móng để dài vẫn gõ gõ xuống bàn, nói mà mắt lại nhìn lên khung kính treo tấm ảnh các sĩ quan của cục phóng to.

- Thứ nhất, ngài cho phép làm việc chung với tất cả các trưởng, phó các phòng, ban ngay tại đây. Thứ hai, tôi sẽ tiếp riêng một số sĩ quan tại phòng làm việc của ngài. Sau đó, tôi sẽ bàn cụ thể hơn với ngài về cái mà chúng tôi đang quan tâm.

- Xin lĩnh ý ngài trung tá  E... Hèm, ngài Uyliam, xin lỗi ngài.

Chú thich:

[5] Quelle plus belle persone! (người đẹp tuyệt vời!)

[6]Mắc: đắt (Tiếng miền Nam).

Sơn Hồng nói ề à. Gã bấm chiếc nút xanh ngay góc bàn. Không đầy một giây, viên sĩ quan thường trực xuất hiện nơi cánh cửa, vừa mở ra. Viên sĩ quan bảo vệ lấp ló sau lưng hắn.

- Lệnh triệu tập tất cả trưởng, phó các phòng ban. Mười phút nữa có mặt tại đây, mang theo tài liệu đầy đủ.

- Tuân lệnh, thưa thiếu tướng.

*

Hồng Giang ngồi vào bàn, giở tập tài liệu về tình hình bố trí lực lượng đối phương do Phủ đặc uỷ trung ương tình báo vừa cung cấp. Đây là tập tài liệu anh đã chờ đợi lâu ngày, nhưng hôm nay anh không còn tâm trí nào nghĩ đến nó. Câu chuyện tối hôm qua lởn vởn mãi trong đầu. Khi viên thượng sĩ báo tin có ngài Uyliam gọi điện thăm hỏi, Hồng Giang đã reo lên như gặp bạn cố tri, nhưng thực ra, anh mới chỉ trông thấy hắn có một lần.

Đó là ngày anh tốt nghiệp học viện Prin-xbớc khoa tình báo chiến lược. Cả lớp có hai mươi học viên của Thái lan, Mã lai, Phi-líp-pin, In-đô-nê-xia và Nam Việt nam. Chỉ có mình anh được đánh giá loại “ưu”, nghĩa là có thể ở lại làm việc trong học viện hoặc nghiên cứu tại một cơ quan nào đó trong cái “chính phủ chìm”, “chính phủ thực sự” của Mỹ: cục tình báo trung ương. Buổi lễ ra trường cũng bí mật, im lặng và đầy ắp những sự việc mập mờ khó hiểu như chính bản thân nghề của học viên. Ngoài mười chín học viên (một đã về Mã lai công tác gấp), chỉ có giám đốc học viện, nguyên là phó giám đốc CIA và bốn trưởng khoa. Tất cả ngồi quanh một chiếc bàn gỗ quý đen bóng, với những đường vân trắng muốt. Theo lời viên giám đốc, chiếc bàn này đã được đóng theo lệnh của chính Oa-sinh-tơn, tổng thống đầu tiên của hợp chủng quốc Hoa kỳ, cách đây xấp xỉ hai trăm năm. Sau lời tuyên bố trịnh trọng nhưng lạnh lùng của viên giám đốc, các học viên tốt nghiệp tuyên thệ trước “quốc huy” CIA và nhận chứng chỉ tốt nghiệp. Tuỳ theo từng nước, từng người mà chứng chỉ đó khác nhau. Nhưng dù nước nào đi nữa, thì tất cả những cái gọi là chứng chỉ tốt nghiệp ấy đều giống nhau ở một điều: Đó không phải là những tờ giấy cứng to bản hay một cuốn sổ hai trang có hình quốc huy. Mỗi người một thứ. Hồng Giang nhận được một cái bút bi như những chiếc bình thường. Nó chỉ đặc biệt ở chỗ không phải làm bằng nhựa, mà được làm bằng thuỷ tinh đỏ. Bên ngoài chiếc bút chạm nổi tượng thần tự do tay giơ cao bó đuốc. Phía dưới chân tượng là câu nói bất hủ của Na-pô-lê-ông trong lần tiến quân vào Ai cập: “Đã đến! đã thấy! đã thắng!” bằng chữ La-tinh. Bên trong, chiếc bút có một cấu tạo đặc biệt, rất Mỹ. Thay cho chỗ cắm ngòi bút là một lỗ nhỏ, và không phải khó khăn gì, Hồng Giang cũng hiểu đó là miệng một khẩu súng giảm thanh ám sát. Ở giữa, khi xoay mở nắp bút, một bông hồng nở xoè vàng rực, nhị là ba chữ đen CIA. Ấn vào chữ đó, bộ phận tự huỷ sẽ nổ tung, làm mất dấu vết những gì có bên trong. Bộ phận cuối, cái nút thường để ấn cho đầu bút thò ra lại không phải là một nút nhựa bình thường. Đó là một túi bột trắng: thuốc độc cực mạnh bảng A. Toàn bộ chứng chỉ tốt nghiệp của Hồng Giang như thế đó.

Sau nghi lễ là lúc các cuộc đàm luận tay đôi của những chuyên gia ăn trộm, hối lộ, ám sát và lật đổ. Bầu không khí đang ồn ào thì cửa phòng tự động mở ra, tụt vào trong tường. Bốn người Mỹ nữa bước vào, gật đầu chào từ cửa. Không thấy các vị lãnh đạo đứng lên chào nên cả bọn học viên vẫn ngồi im. Dù sao thì sự có mặt của tốp người kia cũng làm cho câu chuyện phần nào nhạt đi. Bù vào đó, làn khói thuốc đậm dần lên, cuộn tròn thành một tấm màn trắng đục uốn lên trần nhà. Như đã định sẵn, tốp người kia tự động tản ra ngồi lẫn vào bàn. Ngồi cạnh Hồng Giang là một người Mỹ ít nói, có cái nhìn rất đặc biệt. Kiểu nhìn của một bậc đàn anh xem xét các đứa em mình. Không, đúng hơn là kiểu nhìn sâu thẳm lành lạnh của một thợ săn lành nghề đánh giá các con chó săn trước khi thả chúng vào trong rừng tìm mồi. Khi bắt gặp ánh mắt ngạo nghễ, trịch thượng của người Mỹ đó, Hồng Giang thấy má nóng ran, hai tai ran rát như tất cả máu trong cơ thể chỉ chuyển động trong hai vành sụn ấy. Tên Mỹ kia nghiêng người, cố nặn ra một nụ cười thân thiện qua cái nhếch mép khiến cho đôi môi mỏng dính của hắn thoáng chéo như một dấu phẩy dài và đậm.

- Giêm Uyliam, chủ công ty thép Rôbớc Uyliam và con trai.

- Rất hân hạnh! – Hồng Giang nghiêng đầu đáp lại.

Theo bản năng nhạy bén, anh đoán ngay tên Mỹ khoác áo nhà buôn đó là ai. Có lẽ đây là người mà anh đang cần chăng? Người có đủ thế lực nhằm giới thiệu và bảo đảm cho công việc sau này của anh chăng? Kinh nghiệm trong nghề báo cho anh biết rằng phải phớt nó, phải kích thích sự tò mò hiếu kỳ của nó. Điều đó sẽ có lợi cho anh hơn. Vì vậy, sau khi đáp lễ, Hồng Giang lại mân mê chiếc bút bi, dường như cả cuộc đời chỉ có ý nghĩa trong cái bút bi ấy.

Quả nhiên, Uyliam tự ái. Từ trước tới nay, chưa một tên da màu hạ đẳng nào du học tại Hoa kỳ lại dám phớt lờ hắn, một khi hắn đã hạ cố tự giới thiệu trước. Uyliam nhún vai, quay sang gợi chuyện với một tên học viên khác. Tên kia mừng rỡ, được dịp thổ lộ tâm trạng biết ơn và những lời hứa hẹn trời biển. Hắn nói huyên thuyên về sứ mạng đặc biệt của hắn sau khi ra trường, về việc chưa đi mà đã nhớ đất nước giầu có nhất “thế giới tự do” này. Hắn còn cao hứng mời Uyliam sang thăm đất nước và đầu tư vốn vào kinh doanh ở đó. Uyliam thầm khinh bỉ tên này. Thùng rỗng bao giờ cũng kêu to. Gã thích những chàng trai như con người láo xược ngồi cạnh hơn. Đẹp trai, vạm vỡ, ít nói và hơi kiêu kỳ một chút, đó là sức mạnh của một người đàn ông. Không nén được trí tò mò (gã lấy làm tiếc vì sao chưa tìm hiểu kỹ tụi học viên – phải chăng tên này là người đứng đầu bảng?), gã quay sang bắt chuyện.

- Ông thấy chiếc bút này thế nào?

- Đánh giá nó bây giờ, tôi e hơi sớm – Không nhìn Uyliam, Hồng Giang nhún vai trả lời.

- Nhưng tôi sợ với ông, xin lỗi, khi hiểu hết giá trị của nó thì hơi muộn – Uyliam dùng một ngón đòn gió.

- Thưa ngài, chưa bao giờ, và có lẽ không bao giờ tôi có ý định tìm hiểu kĩ càng một vật gì. Mọi thứ, đối với tôi, cũng như một cuốn sách, chỉ có ý nghĩa khi chưa hiểu hết.

- Ông là một con người kì lạ!

- Xin lỗi ngài, không như thế mới là kì lạ.

Cả hai cùng cười tỏ vẻ hiểu biết lẫn nhau. Trước khi viên giám đốc học viện rút khăn thấm vài giọt rượu trên mép (cử chỉ báo hiệu kết thúc buổi lễ), Uyliam hỏi vẻ chân thành:

- Ông có nguyện vọng đi đâu sau khi rời khỏi đây? Tôi có thể giúp gì được chăng?

- Xin cảm ơn ngài. Hiện giờ tôi muốn hành động.

- Tôi sẽ giúp thiếu tá thực hiện nguyện vọng cao cả đó, tuy tôi chỉ là một nhà buôn bình thường. Tuy nhiên, thế giới này chỉ có một Giêm Uyliam...

- Dù có trăm nghìn nhà tư bản khác, có phải thế không, thưa ngài – Hồng Giang tiếp lời gã một cách khéo léo.

Một tuần sau, Hồng Giang được lệnh về làm trợ lý cố vấn cho tiểu ban Đông – Nam Á của cục tình báo trung ương... Thấm thoắt thế mà đã bẩy năm rồi. Hồng Giang đã được thăng cấp trung tá. Nghe mấy người thân cận của Sơn Hồng xì xào là còn chuẩn bị được thăng lên đại tá nữa. Còn Uyliam, trong thời gian ấy, gã đi những đâu? Liệu sự xuất hiện của gã tại đây, trong thời điểm này có phải là ngẫu nhiên không? Có thể tranh thủ được những gì ở gã?...

- Thưa trung tá, có lệnh của ngài cục trưởng.

Một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng, dứt Hồng Giang ra khỏi dòng kí ức triền miên. Anh quay lại. Viên sĩ quan thường trực đã đứng giữa cửa, nét mặt quan trọng:

- Thiếu tướng cục trưởng triệu tập họp gấp. Trung tá nhớ mang theo tài liệu. Có hai ngài cố vấn tới dự đó.

- Cảm ơn đại uý.

Sau cuộc họp, Hồng Giang định về phòng thì Sơn Hồng ngăn lại:

- Trung tá hãy khoan. Các ngài đây muốn làm việc riêng với trung tá. – Quay sang Hâygơ và Uyliam, Sơn Hồng xun xoe – Đây là ngài Hâygơ. Còn đây là...

- Xin lỗi thiếu tướng, chúng tôi đã quen nhau từ lâu. Có phải không, trung tá? Uyliam cắt ngang lời Sơn Hồng, đứng dậy bắt tay Hồng Giang. Hồng Giang mỉm cười vồn vã, bóp mạnh tay Uyliam, nhìn thẳng vào mặt hắn.

- Ô-kê, khá lắm. Vẫn là chàng trai đầy sức mạnh và nhiệt tình của Prin-xbớc năm xưa. – Uyliam vỗ vỗ vào vai Hồng Giang, nói to – À, xin nói thêm là vẫn tràn trề sự hấp dẫn đối với phái đẹp nữa chứ. Không biết có đôi mắt xanh nào ngự trị được trong trái tim nóng bỏng này chưa?

Gã vui mừng thực sự, bởi vì tin chắc vào sự nhận xét chính xác về người khác của bản thân. Chính gã đã giới thiệu trực tiếp Hồng Giang với Uyliêm Cônbi. Và khi sang đây, gã còn mang theo yêu cầu của Cônbi đối với con người kiêu kì này. Vẫn không rời tay Hồng Giang, Uyliam quay sang Sơn Hồng, bấy giờ đang ngẩn người vì ngạc nhiên và ganh tị, nói rất lịch sự, nhưng cũng không kém phần cương quyết:

- Xin lỗi, chúng tôi muốn nói chuyện riêng với nhau.

Sơn Hồng tức sôi máu, nhưng không dám phản ứng gì. Lão tự an ủi, dù sao thì cú hợp đồng có một không hai trong lịch sử Việt Nam cộng hoà đã nằm trong túi gã. Đó là chuyến áp-phe 420 tấn đồng và máy móc quân sự từ căn cứ Long bình, dự định đưa xuống tầu Đồng nai, chuyển đi Xanh-ga-po mà Hâygơ vừa dúi cho lão với giá phải chăng. Vị cục trưởng tác chiến của cái gọi là quân lực Việt Nam Cộng hoà phưỡn bụng, nện gót giầy đi sang phòng bên. 

Gã không để ý viên sĩ quan bảo vệ đứng nép sát vào tường nhường lối đang há hốc mồm ngạc nhiên: ngài thiếu tướng hôm nay lại đang ư ử hát.

Trong phòng, ngay sau khi cánh cửa có lắp tấm cách âm vừa khép lại, không khí thay đổi hẳn. Uyliam nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú của Hồng Giang như để ước lượng, rồi đi thẳng vào vấn đề:

- Trung tá nghĩ thế nào về vụ Rồng lửa?

- Thế còn ngài? – Hồng Giang hỏi lại.

- Trung tá không được lịch sự cho lắm. Tất nhiên tôi đã sơ bộ đánh giá tình hình và đã trao đổi với ngài Hâygơ đây – Uyliam nghiêng người về phía Hâygơ – Song tôi muốn biết ý kiến riêng của trung tá.

- Ý kiến của tôi ư? Có lẽ còn hơi sớm để nhận định, nhưng thiết tưởng, trong các ngài, hoặc ở phân cục, hoặc ở U-xét (USAID), hoặc ở DAO có kẻ phản bội.

Không ngờ Hồng Giang lại nói như vậy, cả Hâygơ và Uyliam giật thót mình. Bây giờ định nói điều gì đấy, nhưng sau lại thôi, làm cái miệng hơi he hé để lộ hai chiếc răng vàng bắt ánh đèn sáng choé. Uyliam, sau phút bất ngờ, trấn tĩnh lại và cười to:

- Tôi biết, tôi biết mà. Trung tá là người luôn luôn có những ý nghĩ táo bạo, và có lẽ vì thế không tránh khỏi nông nổi. Ý tôi muốn nói là những ý kiến đó không tránh khỏi chủ quan. Trung tá có thể nói rõ hơn được chứ?

- Thưa ngài, điều rõ ràng hơn cả là cho đến phút tôi hân hạnh ngồi tiếp chuyện ngài, chưa có mấy ai biết rõ Rồng lửa là gì. Đó là kế hoạch của bộ tư lệnh liên quân do tướng Scốt làm tư lệnh. Quân lực Việt Nam cộng hoà chỉ biết từng phần thuộc về nhiệm vụ yểm trợ ngoại vi. Toàn bộ kế hoạch chỉ được biết trước sáu giờ đồng hồ. Với thời gian ấy, không ai có thể lắp cánh bay về đây – Hồng Giang cầm lấy chiếc gậy bịt đồng chỉ lên điểm đỏ trên bản đồ có hàng chữ U minh.  Toàn bộ vùng xanh U minh hạ, U minh thượng nổi bật lên do một chiếc bóng đèn phía sau vừa bật sáng. Hồng Giang nói tiếp:

- Còn dùng vô tuyến thì càng không thể tin được. Bộ phận kiểm tra vô tuyến phối hợp giữa Cục tác chiến, Cục an ninh và Phủ đặc uỷ trung ương tình báo đã gác liên tục hai mươi tư trên hai mươi tư giờ một ngày. Không có tín hiệu lạ trừ ngày hôm qua. Do đó...

- Làm lộ là sơ xuất của phía chúng tôi. Trung tá định nói thế chứ gì – Uyliam ngắt lời.

- Thưa ngài, nói thật chính xác thì tôi không dám kết luận. Nhưng nói chung là như vậy.

- Vậy trung tá có đề xuất gì?

- Nhưng thưa ngài, với tư cách nào ạ? Tôi chỉ là một trợ lý...

- Và còn là trung tá tình báo chiến lược nữa chứ?

- Vâng, thưa ngài. Tôi muốn nói là kiểm tra toàn bộ các sĩ quan Hoa kỳ có tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp vào vụ Rồng lửa.

- Còn sĩ quan Việt Nam thì sao? Người Mỹ chúng tôi thường có suy nghĩ: “Hoài nghi tất cả”.

- Vâng, câu nói của ngài buộc tôi phải suy luận rằng cụ tổ của ngài là người Sông Ranh[3]. Hơn nữa, người Đức còn có một câu nghe cũng hay hay: “Không có gì thuộc về con người mà lại xa lạ với tôi”.

- Ha ha ha – Cả Uyliam và Hâygơ cùng cười phá lên – quả thật ngài Cônbi đã không nhầm khi tìm thấy trung tá giữa đám sinh viên lau nhau ở Pari năm 1953.

Rồi sau khi nhìn Hâygơ như dò hỏi, Uyliam tắt ngay nụ cười. Gã nói chậm rãi, lanh lảnh như có chất thép, khiến Hồng Giang nghĩ tới hai thanh thép mỏng va vào nhau giữa hang đá lạnh đêm đông.

- Đủ rồi. Bước đầu giữa trung tá và chúng tôi đã tìm thấy một sợi dây giao cảm. Về vụ Rồng lửa, ý kiến của trung tá sẽ được xem xét kỹ tại cục an ninh bộ tư lệnh Thái bình dương. Vấn đề bây giờ là bàn kế hoạch Z1 mà ngài Hâygơ đây đã có nhã ý đặt tên Viôlét. Lúc này, ngài Hâygơ đã trình bầy dự án của Bộ tư lệnh liên quân. Theo tướng Scốt, với năm sư đoàn Hoa kỳ, sư đoàn “ngựa bay” Nam hàn, hai sư đoàn yểm trợ của quân lực Việt Nam cộng hoà, chắc chắn mục đích của chúng ta sẽ đạt được. Đối phương chỉ có tại đây sư đoàn 3, một phần của sư đoàn 7 và hậu cứ sư đoàn 9. Bản kế hoạch hiện giờ nằm trong tay tướng Sơn Hồng. Trung tá phải nhìn vào đấy. Kẻ thù của chúng ta cũng đang nhằm vào đấy. Biết đâu... – Uyliam vòng hai cánh tay dài có những ngón trắng lều ngều dứ dứ một điểm vô định trên không rồi bắt chộp lấy. Hồng Giang nhếch mép cười:

- Tôi hiểu ý ngài.

- À, xin lỗi, quên mời trung tá hút thuốc – Uyliam đổi nét mặt, cười cười. Gã rút trong cặp ra hộp thuốc Craven “A”, bóc chỉ giấy dán viền quanh, gõ gõ rồi mời Hồng Giang.

- Cám ơn ngài. – Anh rút lấy một điếu, đưa lên mũi ngửi rồi đặt xuống bàn. – Nhưng tôi thích thứ tôi quen dùng hơn.

Vừa nói, anh vừa rút bao Capstan loại đặc biệt ra để trên bàn. Uyliam nhìn theo từng cử chỉ của Hồng Giang. Chợt bắt gặp ánh mắt của Hồng Giang vừa ngước lên, gã hơi lúng túng, cười xoà chuyển sang chuyện khác:

- Không hiểu trung tá còn nhớ Hoa kỳ không?

- Thưa ngài, ngay cả trong giấc mơ, tôi cũng thấy những bông tuyết trắng và nhẹ đậu bên cửa sổ Prin-xbớc.

- Nếu như giấc mơ thành sự thật thì...

- Còn gì bằng, thưa ngài. Tôi vẫn ao ước một ngày như vậy.

Từ nãy tới giờ, Hâygơ vẫn ngồi im. Vốn không tin người Việt (mà thực ra gã chẳng tin ai ngoài chính bản thân), hắn cũng không tin gì viên trung tá đẹp trai đang ngồi trước mặt. Thông minh, đẹp trai, to khoẻ, có hiểu biết sâu rộng... đó không phải là những đức tính Hâygơ ưa thích. Theo hắn, mọi người dân ngoại quốc cần phải (và thường) ngu đần, tham tiền, háo sắc. Không lạ gì thực chất cái xã hội mà hắn đang thờ phụng. Hâygơ cho rằng đó chính là lý do tồn tại trong mọi mối quan hệ “hữu hảo” giữa Hoa kỳ và các nước khác. Vì vậy, hắn đã tìm gặp cha xứ Bắc kỳ thời trước Đờ Pu-lê, người giới thiệu Hồng Giang, gặp viên giám đốc học viện Prin-xbớc để hỏi thăm về viên trung tá kỳ lạ ấy, mặc dù đã nghe rất nhiều lời khen của Cônbi, Đalet, Uyliam... Dưới con mắt của Hâygơ, Hồng Giang có thể nuôi dưỡng để trở thành một chính khách chắc chắn và hiệu quả hơn Nguyễn Văn Thiệu. Không phải gã chủ tịch “Hội đồng cách mạng” Sài Gòn này xuất thân từ quân khố đỏ của Pháp, từ trung tá mà ngài Ca-bốt-lốt đã rút từ túi áo ra đó sao. Nhưng nếu như viên trung tá kỳ lạ này có một tham vọng khác? Thật là đáng sợ, Hâygơ cau mày khi nhớ lại điều nghi ngờ mới nẩy ra trong đầu. Hắn rút trong túi ngực ra một tập ảnh, xoè ra trên năm ngón tay như xoè bộ bài tú lơ khơ, rút ra một tấm ngắm nghía. Đang nói chuyện rất sôi nổi với Uyliam về nền kiến trúc phương Tây thời Phục hưng, Hồng Giang vẫn nhận thấy những thay đổi thoáng qua trên bộ mặt của gã phân cục trưởng CIA – Sài gòn, gã đang có một mưu đồ gì đây. Hồng Giang tin Hâygơ đang chơi một ván bài, trong đó mỗi con bài đều có một vai trò không nhỏ. Anh đã sẵn sàng. Thấy Hồng Giang chợt nói hơi nhỏ đi, Uyliam săn đón:

- Có lẽ trung tá hôm nay hơi khó ở?

- Ngài quả là người có cặp mắt tinh tường. Hôm qua tôi gặp một số chuyện không vui.

Như đã đợi sẵn, Uyliam chưa kịp hỏi thêm thì Hâygơ đã chìa một tấm ảnh ra trước mặt Hồng Giang. Hắn hỏi vồn vã:

- Hẳn trung tá quen biết người này?

Hồng Giang nhún vai, đón lấy tấm ảnh. Không phải ai khác lạ, đó chính là tên chiêu hồi tối hôm qua. Với cỡ 9x12, người xem có thể thấy những nét đặc biệt trên khuôn mặt. Anh liếc qua chữ A.7 mờ mờ góc trái tấm ảnh, rồi đột nhiên cười phá lên vui vẻ, làm Uyliam ngơ ngác, còn Hâygơ thì thoáng cau mày:

- Người quen của trung tá chăng?

- Vâng, có lẽ tôi biết thì đúng hơn. Trong một trường hợp rất lý thú khiến tôi liền tưởng tới một cuốn truyện trinh thám nào đó.

- Trung tá biết? – Hâygơ hỏi tiếp ngay, Uyliam tò mò muốn xem tấm ảnh. Gã đứng lên, gập người nhìn qua bàn.

- Thưa ngài, đây là một tên thám tử hạng bét. Chiều qua, nó định khử tôi ngay góc rạp Mini Rex. Tôi mới làm quen sơ sơ, nó đã bò ra đường. Không thích nhúng tay vào những chuyện lôi thôi nên tôi đã để mặc nó cho cảnh sát. Chắc bây giờ nó vẫn còn gục trong Chợ Quán hay Chợ Rẫy[4] gì đó. – Hồng Giang thản nhiên kể, cố ý ra vẻ khoe khoang kiêu hãnh. Anh cầm lấy điếu Capstan trong cái bao từ nãy giờ vẫn nằm chỏng chơ bên bao thuốc của Nữ hoàng Anh, lục tìm mãi bật lửa trong túi quần. Bên ngoài bình thường nhưng trong đầu óc anh căng lên suy nghĩ: Đêm qua anh chỉ nghĩ tên phản bội này thuộc bộ chiêu hồi Sài gòn. Vậy ra hắn là người của Hâygơ? Liệu cái thằng khốn nạn mang mật danh A.7 này đã biết gì về chú bé và viên giấy chiều qua chưa? Hồng Giang tự rà lại trong óc những chi tiết chiều qua. Không! Không có gì đáng ngại cả, trừ cành viôlét...

Uyliam đang muốn nghe tiếp chiến tích của viên trung tá. Gã lại nhoài người ra, bật lửa cho Hồng Giang. Đợi cho Hồng Giang bập bập mấy hơi, gã hỏi ngay:

- Sao, đo ván chứ? Câu chuyện thế nào?

Hồng Giang không trả lời Uyliam. Anh nhìn thẳng vào mặt Hâygơ hỏi vui vẻ:

- Ngài bắt được nó rồi phải không? Giá tôi được hỏi thăm nó một chút thì cũng hay đấy.

Hâygơ không chờ đón một câu hỏi như vậy.

Hắn làm mặt lạnh không trả lời. Viên sĩ quan bảnh trai kia có vẻ có bản lĩnh vững vàng, nhưng cứ đợi xem sao. Nếu Hồng Giang là tên phản bội, thì con bài trước sau cũng sẽ bị lật tẩy. Vả lại, nếu đoán đúng thì không sao, nếu sai thì Cônbi, với quyền phó giám đốc CIA, chắc không thể để cho Hâygơ yên. Tốt nhất là tìm phương sách khác. Nghĩ vậy, Hâygơ đứng dậy, chìa tay ra trước mặt Hồng Giang:

- Tôi cũng như trung tá đều rất bận. Hôm nào mời trung tá tới chỗ tôi. Chắc sẽ có nhiều câu chuyện hay hơn.

- Xin cảm ơn ngài – Hồng Giang đứng dậy.

Uyliam đứng dậy theo. Vốn ưa tính cách của Hồng Giang, Uyliam không hiểu những điều trao đổi giữa hai người có một ý nghĩa gì. Mình phải tự tìm hiểu xem – Hắn tự nhủ.

Hồng Giang tiễn hai người xuống tận sân. Dọc theo những bậc thang bằng đá cẩm thạch trắng, ba người đi lặng lẽ, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ khác nhau.

*

Về đến biệt thự gần rạch Cầu Bông, sát trụ sở USMACV (bộ chỉ huy yểm trợ quân sự Mỹ), Hâygơ đi thẳng vào phòng ngủ. Gần như thả mình rơi xuống chiếc đi-văng, Hâygơ vươn vai. Xương sống dãn ra kêu răng rắc. Một sự mệt mỏi tê mê bao trùm lên từng khớp xương, từng thớ thịt. Hắn chợt nhớ ra đêm qua hầu như thức trắng. Sau cuộc họp với ba viên tướng Sài gòn, cả buổi tối hắn ngồi im lìm rít xì-gà, nhấp từng ngụm cà-phê Braxin đặc sánh. Hắn suy tính kế hoạch tìm thủ phạm vụ Rồng lửa. Phải nói địch thủ rất cao tay. Một lần nữa, hắn lại giật mình trước bàn tay nguy hiểm vô hình đã thò vào các két sắt của quân đội Mỹ, lấy đi mọi thứ. Lần trước, kẻ giấu mặt nào đó đã trao bản kế hoạch đưa lục quân Hoa kì vào tham chiến tại miền Nam cho cộng sản.

Hôm ấy, chính ngài Râu-giơ, rồi nửa tiếng sau, ngài Cônbi gọi điện thoại đường dây nóng tìm Hâygơ. Trong một vài câu trao đổi thông thường có tính chất ngoại giao, có một câu chung của cả hai người “Anh có nghe đài Hà Nội không?”. Đó là vào 12 giờ đêm, khi hai lớp cửa kính chống đạn bắn thẳng nhìn ra con rạch ngầu bọt lấp loáng đã đóng lại. Hâygơ toát mồ hôi hột, mặc dù chiếc máy điều hoà không khí vẫn kêu è è đến khó chịu dưới gầm giường. Hắn biết có điều gì liên luỵ đến hắn đã xẩy ra. Không chờ được đến sáng, hắn lệnh cho trưởng phòng tình báo tổng hợp mang ngay các tin bài của đài Hà Nội lên phòng ngủ. Đến khi tận mắt nhìn bản dịch tiếng Anh buổi thời sự, hắn vẫn không tin. Những hàng chữ nhảy nhót, chen lẫn nhau, ùa cả vào thị giác Hâygơ. Mắt y loá đi, tưởng chừng như những con chữ đen đã biến thành ngàn vạn con đom đóm bay loạn đêm hè nhiệt đới. Sư đoàn bộ binh số một con đang trên đường đi thì đài Hà nội đã cáo giác dư luận quốc tế về các đơn vị tiếp theo. Con số và thời gian suýt soát với kế hoạch mang tên mật 465-US... không cần phải đợi lâu, tin tình báo cho biết quân đội Bắc Việt Nam tập trung xung quanh cao điểm 36, và ngay sau đó là tin về trận Núi Thành. Một đại đội bộ binh Hoa kỳ đã ngã gục dưới lưỡi lê quân đội Bắc Việt Nam...

Từng lê la khắp Rôm, Đài Bắc, Cai-rô, Đa-mát, Béc-lin, Hâygơ đã tự cho mình là nắm được ít nhiều bí quyết của cuộc sống của con người. Chân lý nằm trong những tập giấy màu xanh tính giá trị bằng vàng. Ôi, sức mạnh của đồng đô-la. Nhưng đến cái xứ sở nhiệt đới này... chính quyền Sài gòn, quân đội Sài gòn tiêu thụ đô-la nhiều hơn bất cứ một chính quyền nào, một quân đội nào trong thế giới tự do, thế mà ai dám chắc có thể tin cậy được?

Nhớ lại hình ảnh một gã khoác áo nhân viên ngoại giao, rất sung sức và kiêu hãnh xách vali từ giã Pari hoa lệ tới Sài gòn, Hâygơ mỉm cười chua chát. Một tháng sống trong cái địa ngục đầy máy điều hoà và em-pi Mỹ, đầy gái nhẩy và những trận tiến công bất ngờ, đầy những tên phản bội và bọn tình báo cộng sản này, dài hơn mấy năm ở nơi khác. Còn Rồng lửa, còn Viôlét? Còn nữ liên lạc mang tên Hoàng Lan vừa bị bắt kia? Chi tiết về năm mẩu thuốc Caraven “A” mà Uyliam vừa kể trong bữa ăn chiều khiến Hâygơ trằn trọc mãi. Viên thượng sĩ lái xe đó là ai? Liệu vô tình hay thật sự có liên quan đến chiếc cặp da đựng Viôlét? Uyliam khăng khăng tin vào cảm giác, nhưng chưa có gì là bằng chứng cả. Hâygơ tôn trọng khả năng nghề nghiệp của Uyliam, nhưng hắn không tin tất cả những gì là cảm giác (trừ cảm giác của chính hắn – tất nhiên). Hâygơ nhỏm dậy tắt máy điều hoà nhiệt độ rồi mở tung cửa sổ. Một luồng không khí nóng ập vào phòng. Bất giác Hâygơ nhớ lại chuyện xẩy ra buổi tối hôm qua khiến hắn bắt đầu nghi ngờ viên trung tá Hồng Giang. Phải, cũng đúng vào giờ này, khi đứng bên cửa sổ đau đầu suy nghĩ hắn thấy chiếc xe ô tô Trai-âm-pho của Sácli đang nháy đèn qua cổng. Dừng ngay trước cửa lớn, Sácli vội vã bước ra khỏi xe, đi như chạy lên thềm. Tiếng gót giầy mang cá sắt làm náo động cả đêm yên tĩnh của biệt thự. Lại có chuyện gì rồi. Hâygơ cúi người nhìn theo rồi đóng cửa sổ lại.

Vừa quay vào bàn, Hâygơ đã thấy tiếng chuông réo lên từng hồi, khẩn khoản. Hắn bấm nút điện. Cánh cửa từ từ mở ra, để lộ khuôn mặt tái nhợt vì xúc động của Sácli. Viên thư ký bước ngay vào, vừa báo cáo vừa thở hổn hển:

- Thưa ngài, tôi vừa ở nhà thương Chợ Quán về.

- Sao? Có chuyện gì?

- A.7 vừa bị đánh ngay gần Mini Rex.

- Sao? Bị ai đánh? Hừ, chắc lại chòng ghẹo mấy con nhỏ, bị nó nện cho chứ gì. Đừng có dại đi đêm một mình. Cái xứ này dữ lắm.

- Không, thưa ngài, A.7 bị một tên cải trang thành trung tá Sài gòn đánh. A.7 đã nhận được mặt: đó là một tên trước cùng học với y tại Hà nội.

- Thế thì sao?

- Hồi đó, tên này tham gia tổ chức của Việt Minh. Hồi chiều, A.7 nhận ra hắn trong vũ trường Đêm mầu hồng, tay cầm một cành... dạ thưa ngài, hình như là cành Viôlét...

Hâygơ sửng sốt. Hắn bắt đầu cảm thấy sự rắc rối của câu chuyện. Sự việc này thế nào nhỉ? Tên trung tá kia là ai? Sao lại loại trừ khả năng đó là một sĩ quan chính cống của Quân lực Sài gòn? Và có dính dáng gì đến Rồng lửa, đến Viôlét, và mọi tình huống đáng ngờ xẩy ra, hắn luôn luôn liên hệ với thất bại đó. Suy  nghĩ giây lát, Hâygơ hất hàm hạ lệnh cho Sácli:

- Anh xuống chuẩn bị xe. Báo thêm hai em-pi đi cùng. Tôi sẽ xuống ngay. Anh lái lấy.

Không đầy mười lăm phút, Hâygơ và Sácli đã có mặt tại phòng bệnh đặc biệt của nhà thương Chợ Quán. Con bệnh mang tên A.7 đã tỉnh, kể lại toàn bộ sự việc vừa xẩy ra. Hâygơ lặng yên nghe, không ngắt lời. Trong thâm tâm, hắn chỉ tin một phần mọi diễn biến qua lời con bệnh, nhưng tuyệt đối chú ý đến chi tiết viên trung tá cầm cành viôlét, ngồi trong vũ trường Đêm mầu hồng đến chiều nay là chiều thứ hai rồi, đợi một con “mèo” nào đó.

Rồi làm như chợt nhớ ra, Hâygơ lấy ra một bộ ảnh cỡ nhỏ trong chiếc cặp nâu từ nãy tới giờ Sácli vẫn ôm khư khư trước bụng. Hắn lục tìm lấy tấm ảnh dày gần gang, xoè ra trước mặt A.7.

- Có viên sĩ quan đó trong số này không?

Người mang tên A.7 nhìn qua, rồi nhỏm cả người dậy. Sự cố gắng đó làm khuôn mặt tái nhợt vì mất máu của y càng trắng bệch, trông như nặn bằng sáp. Gã run run chỉ tay vào một tấm, thều thào:

- Đó... đó... chính... ông này.

Cả Hâygơ và Sácli cùng chụm đầu vào tấm ảnh. Chẳng phải ai xa lạ chính là ảnh trung tá Hồng Giang.

- Có đúng người này không? Hâygơ hỏi lại.

- Thưa ngài, con không thể nào nhầm được.

Hâygơ rút khăn mùi xoa lau mặt, cố kéo dài thời gian để giấu đi sự lúng túng trước mặt cấp dưới và các thuộc hạ. Hắn đã biết rằng, Hồng Giang về đây chính theo sự giới thiệu của Uyliam, Cônbi. Hơn nữa, trong số rất ít những người cộng sự với Hồng Giang bên kia Thái bình dương, chưa có một ai nghi ngờ hay chê bai gì viên sĩ quan trẻ đầy tài năng ấy cả. Ngay đến Uyliam, phái viên đặc biệt của Cục nằm bên cạnh Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang Thái bình dương của Hoa kỳ, trong những lần gặp trước đây ở Ha-oai hay Caliphocni đều khen ngợi viên trung tá kỳ lạ đó. Hâygơ nhớ rằng, trong bảng khai đã được thẩm tra rất kỹ lưỡng của Hồng Giang có đoạn nhận đã hoạt động trong một tổ chức dính líu đến cộng sản hồi còn học sinh tại Hà Nội, nhưng để phá tổ chức ấy. Điều này, chính Đức Giám mục Đờ Pu-lê đã xác nhận và khen ngợi, và còn ghi rõ trong hồ sơ của phòng nhì Quân đội viễn chinh Pháp... Nhưng con mèo đó là ai? Chẳng lẽ viên sĩ quan nổi tiếng là băng giá trong tim kia lại “say” mèo đến mức bỏ buổi chiều ngồi đợi sao? Và bông hoa viôlét kia có nghĩa gì chăng? Một sự trùng hợp lạ kỳ với bản kế hoạch tiến công đặc biệt mang tên Mỹ: Gianxon Xiti... Một sự trùng hợp ngẫu nhiên với cơn mê của liên lạc viên cộng sản Hoàng Lan chăng? Đi sâu một tí nữa, giả thiết con mèo đó là Hoàng Lan thì sao? Vậy thì chính viên trung tá này là...

Với sự tinh ý đặc biệt của những con chó săn nòi A.7, nhận ra ngay điều mình nói đã làm quan thầy chú ý. Như vậy, viên sĩ quan kia phải là loại được ưu đãi đặc biệt của người Mỹ. Vừa chăm chú quan sát nét mặt Hâygơ, A.7 vừa nói với vẻ thiếu tự tin:

- Nhưng... cũng có thể con nhầm. Không... thưa ngài... viên sĩ quan đó đúng là người này... nhưng con có thể nhầm ngay từ bước đầu tiên... Vâng... tại con thiên nga nó báo cho con... Vâng, thời buổi này thiếu gì bọn cộng sản cải trang. Chắc là con nhầm. Làm sao lọt qua được mắt ngài?

Hâygơ lặng thinh, không chú ý nghe lời thanh minh tội nghiệp của A.7. Hắn đóng cặp, nheo mắt nhìn tên kia:

- Anh cứ nghỉ ngơi. Ông Sácli đây – Hâygơ khoát tay về phía viên thư ký đang đứng cuối giường – sẽ thưởng sau.

Đã định quay đi, nghĩ thế nào gã cúi xuống nhìn vào mặt A.7:

- Chiều mai anh có thể đi làm tiếp một nhiệm vụ nữa được chứ?

- Dạ thưa ngài, con xin sẵn sàng.

- Phải tìm mọi cách bắt sống thằng nhỏ đánh giầy về đây.

…Đôi lông mày rậm ri của Hâygơ vẫn cau lại phản ánh nỗi day dứt hắn mang trong đầu. Chợt hắn quay lại, bước đến bên bàn nhấc ống điện thoại lên:

- Alô! Ngài Uyliam đấy à? Tôi, Hâygơ đây...

- Có chuyện gì khẩn khiết vậy, thưa thiếu tướng? – Giọng Uyliam đầy vẻ lo lắng.

- Không có gì đáng ngại đâu – Hâygơ vội trấn an Uyliam. Chuyện vặt thôi. Tôi muốn ngài hãy khoan báo cho trung tá Hồng Giang biết ý định của ngài Cônbi về việc chuyển ông ta về Mỹ...

- Ồ, thiếu tướng đã biết tiểu ban Đông Nam Á đang cần sự có mặt của viên trung tá nổi tiếng về sự am hiểu mảnh đất hấp dẫn nhưng vô cùng dữ dội này.

- Tôi hiểu. Tôi hiểu! Nhưng ngài hãy khoan cho anh ta biết tin này. Được chứ?

- Tất nhiên. Nếu đó là yêu cầu của thiếu tướng.

- Xin cảm ơn. Chúc ngủ ngon.

- Cảm ơn lời chúc tốt lành của thiếu tướng. Cũng xin chúc lại ngài như vậy.

Hâygơ còn suy tính hồi lâu rồi mới tắt đèn, lên giường nằm. Hắn không biết rằng ngay sau lúc nói chuyện với hắn, Uyliam đã gọi điện thoại cho Hồng Giang.

*

Về phòng làm việc, Hồng Giang đi đi lại lại trên nền đá hoa, suy tư hồi lâu. Từng ô vuông nhiều màu vằn vện khác nhau nối tiếp, làm người ta khó xác định đâu là điểm bắt đầu. Vết gắn xi măng rất đẹp, gọn, nhưng cũng rất kín. Nếu như có giấu một vật gì đó dưới nền, thì muốn tìm, chỉ có cách nhanh nhất là cậy lên một viên nào đó tại một điểm xác định sự nghi ngờ nào đó. Chín mười chín phần trăm sự phán đoán trong những trường hợp đó là sai. Nhưng dù sao cũng còn một phần trăm dẫn tới điểm bí mật. Ý nghĩ về những viên đá hoa lát nền nhà đến bất ngờ với Hồng Giang, loé lên như một tia chớp, rọi vào mớ rối rắm những sự kiện kia.

Anh biết anh đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng là để lộ dấu chân của mình. Anh đã bị một cái đuôi bám theo, tuy rằng đã cắt một cách bất ngờ và đúng đắn. Một điều nữa, tuy tình cờ, là ám hiệu anh cầm tay lại trùng hợp một cách ngẫu nhiên với tên kế hoạch bí mật kia, chắc chắn tên phản bội không biết điều đó, song nếu như nó kể lại cho Hâygơ nghe thì sao? Hồng Giang không sợ những nguy hiểm đang chờ đợi mình. Anh chỉ lo tất cả những điều ảnh hưởng đến nhiệm vụ. Nếu có chuyện gì thì cả cuộc đời anh, cả tính mạng anh cũng không thể thanh minh được. Lương tâm anh không cho phép.

Hồng Giang lại nhớ đến chú bé đánh giầy với một lòng thông cảm, phải nói là biết ơn nữa. Chú đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc tới mức không thể ngờ được. Trong thành phố có hơn ba vạn trẻ mồ côi lang bạt khắp các đầu đường xó chợ, hình thức liên lạc ấy đỡ bị lộ hơn. Mình phải báo cáo về việc này mới được. Dùng hình thức gái làm tiền lộ quá rồi, dễ bị địch phát hiện. Vả lại, các ba, các vũ trường giờ đây nhung nhúc bọn thiên nga. Chú bé làm anh ấm lòng. Không, dù hàng ngày hàng giờ sống giữa hang ổ quân thù, cái chết dõi theo từng bước, nhưng nhân dân, Đảng vẫn ở bên anh, che chở, dìu dắt anh từng bước hoàn thành nhiệm vụ.

Còn bản kế hoạch, giờ nó nằm đâu? Ở nhà riêng của Hâygơ hay ở cơ quan cục tác chiến? Rõ ràng trong buổi họp lúc nãy, Hâygơ đã trao cho Sơn Hồng toàn bộ bản tài liệu trong khi chỉ trao cho mỗi sĩ quan nhưng vấn đề liên quan trực tiếp đến nhiệm vụ của phòng ấy. Nhưng việc Hâygơ trao điều tối mật đó cho Sơn Hồng trước mặt tất cả mọi người sao? Điều đó không thể tin được. Cuộc nói chuyện tay ba giữa Hâygơ, Uyliam và Hồng Giang đã chứng tỏ như vậy. Hắn đã tỏ ra nghi ngờ. Và như vậy, có khả năng từng phần bản kế hoạch trao cho các phòng là thật, nhưng bản trao cho Sơn Hồng là giả. Và như thế thì đó chính là một cái bẫy giương ra. Tại sao không thể giả thiết như vậy? Nhưng như thế thì Sơn Hồng sẽ chỉ đạo như thế nào? Không có lý. Có thể tủ tài liệu là một cái bẫy, nhưng khó có thể nó lại chứa tài liệu giả. Cái bẫy mà Hâygơ giương ra, đặt ở nhà riêng hay phòng làm việc của Sơn Hồng? Còn Uyliam, gã đóng vai trò gì trong vở kịch này? Vốn biết thái độ của gã đối với mình, Hồng Giang không tin gã là mặt trái của Hâygơ. Nhưng...

Một hồi chuông điện thoại réo lên:

- Hê lô, có phải trung tá Hồng Giang đó không?

- Ai đó?

- Uyliam đây – một chuỗi cười vui vẻ vang lên trong ống nghe, rồi có tiếng khàn khàn, lạo xạo – Sáng vội quá, quên chưa báo cho trung tá biết: ngài Cônbi gửi lời hỏi thăm sức khoẻ và công việc của trung tá. Ngài ấy nhắn...

Tiếng kêu lạo xạo im bặt. Người đang nói có lẽ kịp kìm giữ câu định thốt ra, rồi lấp đi bằng tiếng cười.

- Xin dặn thêm trung tá một điều: Hãy lo bảo vệ ngài Cục trưởng thật chặt chẽ thay vì bảo vệ cái cặp. Và trước hết là bảo vệ mình. Chắc trung tá hiểu ý tôi?

- Vâng, xin cảm ơn ngài.

- Bây giờ tôi bận, trung tá đã biết chưa, hai tiếng đồng hồ nữa, ngài Mắc Namara sẽ ghé lại Tân Sơn Nhất. Tôi phải ra đó một lát. Trung tá có đi đón không?

- Ồ, thưa ngài, thật là hân hạnh. Nhưng ở chỗ tôi chưa thấy báo gì. Vâng, thế nào tôi cũng tới đó.

- Nếu trung tá không bận, mời trung tá tới dự bữa cơm chiều tại khách sạn Công-ty-năng-tan, hồi mười chín giờ. Tôi sẽ trao lại một vài điều quan trọng, không tiện nói ở đây.

- Thưa ngài, thế nào tôi cũng đến. Rất hân hạnh được dự bữa cơm với ngài.

Có tiếng cười nhẹ trong máy, rồi tiếng cắt máy. Hồng Giang tưởng như thấy đôi môi mỏng dính của Uyliam khi cười lại nhếch lên mỉa mai, trông giống một dấu phẩy lớn.

Anh đứng bên điện thoại một lát. Thế là thế nào? Phải chăng gã khéo nói cho biết rằng tập tài liệu hiện nằm trong tay Sơn Hồng là giả? Còn điều gì Uyliam định nói? Có nên tin lời gã không? Anh hiểu rằng, thế trận giữa hai bên đã dàn ra. Trong cuộc chiến đấu thầm lặng một mất một còn này, anh có thể hy sinh, nhưng không được phép thất bại.

« Lùi
Tiến »