Sau khi vào đoàn, quy trình cũng không khác mấy so với lúc ở đoàn phim 《 Tập Hung 》, đều là chụp ảnh tạo hình trước.
Căn cứ vào thiết lập nhân vật công chúa Phù Quang, stylist chuẩn bị cho Khương Mịch Tuyết một bộ váy dài cung trang màu đỏ rực thêu hoa văn Chu Tước mạ vàng. Đoàn phim chuẩn bị trang phục hóa trang đạo cụ cũng tương đối dụng tâm, trang phục không nói đến mức tinh xảo rườm rà thế nào, nhưng ít nhất nhìn qua chất liệu cũng rất ổn.
Tóc giả và đồ trang sức cũng thiên về hướng hoa lệ, chỉ là khi Khương Mịch Tuyết trang điểm xong xuôi, đeo hết đống đồ trang sức này lên, chuyên viên trang điểm lại ưu sầu nhíu mày.
Không phải là khó coi, mà là có chút quá đẹp.
Cho dù thiết lập của Phù Quang là kiểu vừa đẹp vừa sắc sảo, nhưng dù sao vai chính của phim này là Tống Vọng Thư, khi chụp ảnh tạo hình mà lấn át người khác quá rõ ràng thì không phải chuyện tốt.
Còn Khương Mịch Tuyết chỉ thở phào nhẹ nhõm: Nói thật, cô đúng là không quen cảm giác đội một đống đồ vật to tướng trên đầu đi lại.
Sau khi chụp ảnh tạo hình xong là chính thức gia nhập đoàn phim.
Ở đoàn phim, Khương Mịch Tuyết còn gặp được người quen.
"Mịch Tuyết!!"
Phương Minh Tuấn mặc một bộ cổ trang màu huyền (đen), tay cầm một chiếc ô dài bằng gỗ, tạo hình thanh lãnh, chỉ là khi cậu ta giơ tay vẫy mạnh về phía Khương Mịch Tuyết, khí chất này nháy mắt tan biến: "Đã lâu không gặp nha!!"
Trước đó khi Khương Mịch Tuyết muốn hủy hợp đồng với Tinh Ngữ, bốn người bọn họ đều lên tiếng ủng hộ Khương Mịch Tuyết trên Weibo.
Thời gian qua Khương Mịch Tuyết sống bận rộn tối tăm mặt mũi, không quá chú ý đến việc tuyển chọn các nhân vật khác của 《 Trường An Minh Nguyệt 》, không ngờ Phương Minh Tuấn cũng ở đoàn phim này.
Tuy nhiên nghĩ kỹ lại, kịch bản và đội ngũ đạo diễn của 《 Trường An Minh Nguyệt 》 đều rất ổn, Phương Minh Tuấn sau khi ra mắt còn có danh hiệu "chuyên trị nam phụ thanh lãnh" trên người, sở trường nhất chính là vai công tử trong phim cổ trang và dân quốc, cậu ta tham gia diễn xuất dường như cũng rất bình thường.
Khương Mịch Tuyết hỏi cậu ta: "Cậu diễn nhân vật nào?"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cũng là một nhân vật mà danh tiếng ra sao phụ thuộc rất lớn vào trình độ của diễn viên.
Diễn tốt thì gọi là thâm tình chờ đợi, diễn không được thì gọi là "liếm cẩu" (kẻ bám đuôi lụy tình) cam tâm tình nguyện.
Tuy nhiên rõ ràng Phương Minh Tuấn tiếp nhận thiết lập nhân vật này rất tốt.
Không chỉ vậy, cậu ta còn hí hửng vẫy cây ô trong tay: "Đây chính là nam phụ đấy!"
Nỗ lực thêm chút nữa, bộ phim sau cậu ta sẽ đóng nam chính!
"Chị chắc chắn không đoán được là cái gì đâu!"
Khương Mịch Tuyết đang mang lớp trang điểm của công chúa Phù Quang, môi đỏ áo đỏ, chỉ đứng đó thôi cũng đã có vài phần khí tràng không giận tự uy.
Cô mím môi suy tư hai giây: "Có liên quan đến chuyện cứu người trước đó?"
Biểu cảm Phương Minh Tuấn hóa thành khiếp sợ: "Cái này sao chị cũng biết?!"