Nhưng hắn còn chưa kịp động thủ, Khương Mịch Tuyết đã tung một cú quét đường làm Calvino ngã sóng xoài, sau đó vung nắm đấm không chút kiêng dè nện thẳng vào mặt Calvino.
"Thật trùng hợp, người mà tôi nhắc đến ấy, hắn cũng giống anh, thực ra không quá am hiểu công phu quyền cước."
Dùng báng súng hung hăng nện vào trán Calvino, Khương Mịch Tuyết không chút do dự giật đứt dây nối thiết bị kích nổ trong tay Calvino, đá nó bay sang một bên.
Đầu óc Calvino hỗn loạn, giận dữ hét lên: "Cô điên rồi?!"
Con đàn bà điên này thật sự không sợ nổ súng và giật đứt dây kích nổ sẽ làm bom nổ ngay lập tức sao?!
Khương Mịch Tuyết cong môi: "Ngại quá, đôi khi tôi cũng thích đánh cược một lần."
"Quên nói," cô cúi người thì thầm bên tai Calvino, "Người tôi quen đó, hình như có cùng tên với anh."
"Michael, đúng không?"
Đồng tử Calvino đột ngột co rút lại.
Hắn lập tức kích động giãy giụa: "Làm sao cô biết?!"
Cái tên này đã rất nhiều năm hắn không nói với ai rồi!!
Giọng Khương Mịch Tuyết rất nhẹ: "Bởi vì, anh đã từng chết trong tay tôi một lần."
Chỉ là lần trước cô đi sai một nước cờ, viện binh của đối phương đến trước, để đồng đội khác có thể thuận lợi rời đi, Khương Mịch Tuyết đã chủ động chọn ở lại cản phía sau.
Không biết lần này...
Khương Mịch Tuyết rũ mắt, ngừng những suy nghĩ lung tung rối loạn đó lại, một lần nữa mở chốt an toàn súng lục.
Lần này cô nhắm ngay đầu Calvino.
Lại là một tiếng "Đoàng", người trước mặt đã biến thành một đống thịt nát, hoàn toàn ngừng giãy giụa.
"Ngại quá nhé, xử lý anh lần thứ hai."
Không kịp cảm thán thêm hay cầu nguyện cho gã này kiếp sau tốt nhất nên làm người tốt, Khương Mịch Tuyết nhanh chóng lột áo khoác của Calvino ra, lộ rõ vòng bom buộc trên người hắn.
Ở góc có một dòng chữ tiếng Anh rất nhỏ: DB-9 MHEB.
Có chút tiếc nuối, có khả năng vì lần này thật sự đã đến bước đường cùng, cho nên thứ Calvino mang ra cũng là hàng thật.
Tuy rằng hiểu biết về vũ khí nóng của thế giới này không nhiều, nhưng dòng viết tắt MHEB này Khương Mịch Tuyết vẫn biết.
Micro high-energy bomb, bom mini năng lượng cao.
Cho nên cô cần thiết phải dự tính đương lượng của quả bom này lớn hơn nữa.
Mà lúc này đồng hồ đếm ngược ở góc vẫn đang tích tắc tiếp tục chạy.
Đếm ngược, không đến một phút.
Tai nghe mini truyền đến tiếng tích tích, Khương Mịch Tuyết dùng tốc độ nhanh nhất tháo DB-9 trên người Calvino xuống, nhanh chóng lật xem một lượt.
Ở phía dưới DB-9, có hai nút bấm giống như chốt an toàn.
Trong đó một cái hẳn là nút bấm có thể làm cho DB-9 ngừng kích nổ, nhưng cái còn lại...
Còn lại 30 giây.
Tiếng tích tích trong tai nghe đã biến thành tiếng ong ong cảnh báo.
Việc đã đến nước này, Khương Mịch Tuyết cũng không do dự nữa, cô nhanh chóng mở ra một cánh cửa nhỏ bên cạnh, ném DB-9 vào trong, sau đó đóng cửa lại, không quên vặn chặt khóa cửa hai vòng từ bên ngoài.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Sau đó cô đi ngang qua thi thể Calvino, nhặt điện thoại và kịch bản của mình lên, cuộn lại nhét vào trong ngực.
Còn lại hai mươi giây.
Chút thời gian này hiển nhiên đã không đủ để Khương Mịch Tuyết rời đi bằng lối thoát hiểm bình thường.
Vì thế Khương Mịch Tuyết mở cửa sổ phòng ra.