4.
Ngay trước mặt chủ nhân của sợi dây chuyền mà dám công khai bàn bạc đem nó đi cầm cố.
Lục Khê thì khỏi cần nói nhiều, lập tức tiến tới giật phắt sợi dây chuyền từ cổ Hà Kiểu Kiểu.
Hà Kiểu Kiểu đau điếng, hằn học trừng mắt nhìn tôi:
“Đã là quà tặng thì là của tôi, tôi muốn xử lý thế nào là quyền của tôi! Các người lo chuyện bao đồng à?”
“Hà Kiểu Kiểu, sợi dây chuyền đó là do nhà thiết kế hàng đầu làm riêng cho tôi, duy nhất trên đời, trên đó còn có khắc tên viết tắt của tôi.”
“Cô không chịu trả, thì tôi đành báo công an thôi.”
Tôi tiện tay thu luôn mấy món trang sức còn sót lại trên người cô ta.
Giám đốc Lâm rất biết điều, lập tức lên tiếng:
“Nếu không thể, xin hoàn trả lại hàng hóa.”
“A Hạc, anh còn tiền không? Mau thanh toán đi, chẳng phải anh lúc nào cũng rộng rãi sao——”
Tiếng chất vấn cũng lập tức im bặt.
“Tất cả là tại Tô Dạng! Vài món trang sức cũ cũng keo kiệt không buông! Cả sợi dây chuyền em đã đeo ba tháng mà cũng cướp về!”
Tôi im lặng, còn Lục Khê cười, hí hửng hô lên:
Cả hai người kia mặt đen như đít nồi.
“Đừng khinh người trẻ tuổi nghèo. Cô chờ đấy, chỉ cần tôi gặp được Lục thiếu gia, lập tức sẽ có tiền——”
“Gặp tôi? Tô Dạng, có chuyện gì vậy?”
“Chào anh Lục, tôi họ Tiêu, Tiêu Hạc. Đây là bạn gái tôi, Hà Kiểu Kiểu.”
Đạn mạc cũng vì động thái của Tiêu Hạc mà sôi trào:
[Kiếp trước, lúc này nam phụ trở về nước, giành được dự án phát triển phía Nam, tài sản tăng mấy tỷ luôn.]
Tôi cười khẽ.
Có ký ức kiếp trước thì sẽ khôi phục lại quan hệ xã hội được à?
4.
Ngay trước mặt chủ nhân của sợi dây chuyền mà dám công khai bàn bạc đem nó đi cầm cố.
Lục Khê thì khỏi cần nói nhiều, lập tức tiến tới giật phắt sợi dây chuyền từ cổ Hà Kiểu Kiểu.
Hà Kiểu Kiểu đau điếng, hằn học trừng mắt nhìn tôi:
“Đã là quà tặng thì là của tôi, tôi muốn xử lý thế nào là quyền của tôi! Các người lo chuyện bao đồng à?”
“Hà Kiểu Kiểu, sợi dây chuyền đó là do nhà thiết kế hàng đầu làm riêng cho tôi, duy nhất trên đời, trên đó còn có khắc tên viết tắt của tôi.”
“Cô không chịu trả, thì tôi đành báo công an thôi.”
Tôi tiện tay thu luôn mấy món trang sức còn sót lại trên người cô ta.
Giám đốc Lâm rất biết điều, lập tức lên tiếng:
“Nếu không thể, xin hoàn trả lại hàng hóa.”
“A Hạc, anh còn tiền không? Mau thanh toán đi, chẳng phải anh lúc nào cũng rộng rãi sao——”
Tiếng chất vấn cũng lập tức im bặt.
“Tất cả là tại Tô Dạng! Vài món trang sức cũ cũng keo kiệt không buông! Cả sợi dây chuyền em đã đeo ba tháng mà cũng cướp về!”
Tôi im lặng, còn Lục Khê cười, hí hửng hô lên:
Cả hai người kia mặt đen như đít nồi.
“Đừng khinh người trẻ tuổi nghèo. Cô chờ đấy, chỉ cần tôi gặp được Lục thiếu gia, lập tức sẽ có tiền——”
“Gặp tôi? Tô Dạng, có chuyện gì vậy?”
“Chào anh Lục, tôi họ Tiêu, Tiêu Hạc. Đây là bạn gái tôi, Hà Kiểu Kiểu.”
Đạn mạc cũng vì động thái của Tiêu Hạc mà sôi trào:
[Kiếp trước, lúc này nam phụ trở về nước, giành được dự án phát triển phía Nam, tài sản tăng mấy tỷ luôn.]
Tôi cười khẽ.
Có ký ức kiếp trước thì sẽ khôi phục lại quan hệ xã hội được à?