Những mối quan hệ đó… Chẳng phải đều là của tôi sao?
Anh ấy nghi hoặc nhìn Tiêu Hạc một cái, thậm chí không thèm bắt tay, trực tiếp bước tới chỗ tôi và Lục Khê.
“Anh đến sớm quá à?”
Hà Kiểu Kiểu xấu hổ ôm ngực, không dám ngẩng đầu.
Bọn chúng vẫn chưa thoát khỏi ảo mộng xa hoa của kiếp trước.
Nhưng những thứ bọn chúng từng có… Chẳng phải cũng là dựa vào tôi hay sao?
Vừa muốn vừa giả thanh cao.
Lục Tầm cũng rất tự nhiên mà cầm lấy.
“Anh Lục Tầm vừa về nước đã tới đón bọn em, đây là quà cảm ơn.”
“Mắt thẩm mỹ của Dạng Dạng đúng là đỉnh, anh rất thích, cảm ơn em.”
Rồi tôi dứt khoát dẫn mọi người rời đi.
Tôi quay đầu, nhìn vào khuôn mặt u ám như mây giông của Tiêu Hạc.
[Nam chính không lấy được dự án của Lục Tầm thì khởi đầu coi như xong rồi. Làm sao bây giờ?]
Tôi im lặng, không buồn để ý.
Hắn quay mặt, nhắm mắt nói:
“Cô chẳng qua là muốn tôi làm bạn trai cô thôi.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, Lục Tầm đã cười khinh khỉnh:
“Cái thằng đầu óc ngu ngốc này, em quen ở đâu vậy?”
Tôi nhịn cười, nhàn nhạt đáp:
“Cửa hàng đồ hiệu bên cạnh cũng là của em mở đấy, mình đi xem tiếp không?”
Tiêu Hạc trơ mắt nhìn tôi mua sắm mọit cách điên cuồng, quét sạch từng món đồ.
Sắc mặt hắn càng ngày càng tái đi.
Tiêu Hạc yếu ớt lên tiếng, giây tiếp theo liền choáng váng ngã quỵ xuống đất.
"Anh ngất lúc nào không ngất, sao cứ phải chọn ngay lúc đó?"
"Em – Hà Kiểu Kiểu đây bao năm rồi chưa từng bị người ta khinh thường như thế! Tiêu Hạc, anh từng hứa đời này sẽ không để em chịu một chút ấm ức nào mà!"
Những gì hắn từng tưởng tượng khi sống lại là phải trả hết mọi nhục nhã trong tám năm cho Tô Dạng, phải khiến cô nếm trải mọi cay đắng…
Những mối quan hệ đó… Chẳng phải đều là của tôi sao?
Anh ấy nghi hoặc nhìn Tiêu Hạc một cái, thậm chí không thèm bắt tay, trực tiếp bước tới chỗ tôi và Lục Khê.
“Anh đến sớm quá à?”
Hà Kiểu Kiểu xấu hổ ôm ngực, không dám ngẩng đầu.
Bọn chúng vẫn chưa thoát khỏi ảo mộng xa hoa của kiếp trước.
Nhưng những thứ bọn chúng từng có… Chẳng phải cũng là dựa vào tôi hay sao?
Vừa muốn vừa giả thanh cao.
Lục Tầm cũng rất tự nhiên mà cầm lấy.
“Anh Lục Tầm vừa về nước đã tới đón bọn em, đây là quà cảm ơn.”
“Mắt thẩm mỹ của Dạng Dạng đúng là đỉnh, anh rất thích, cảm ơn em.”
Rồi tôi dứt khoát dẫn mọi người rời đi.
Tôi quay đầu, nhìn vào khuôn mặt u ám như mây giông của Tiêu Hạc.
[Nam chính không lấy được dự án của Lục Tầm thì khởi đầu coi như xong rồi. Làm sao bây giờ?]
Tôi im lặng, không buồn để ý.
Hắn quay mặt, nhắm mắt nói:
“Cô chẳng qua là muốn tôi làm bạn trai cô thôi.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, Lục Tầm đã cười khinh khỉnh:
“Cái thằng đầu óc ngu ngốc này, em quen ở đâu vậy?”
Tôi nhịn cười, nhàn nhạt đáp:
“Cửa hàng đồ hiệu bên cạnh cũng là của em mở đấy, mình đi xem tiếp không?”
Tiêu Hạc trơ mắt nhìn tôi mua sắm mọit cách điên cuồng, quét sạch từng món đồ.
Sắc mặt hắn càng ngày càng tái đi.
Tiêu Hạc yếu ớt lên tiếng, giây tiếp theo liền choáng váng ngã quỵ xuống đất.
"Anh ngất lúc nào không ngất, sao cứ phải chọn ngay lúc đó?"
"Em – Hà Kiểu Kiểu đây bao năm rồi chưa từng bị người ta khinh thường như thế! Tiêu Hạc, anh từng hứa đời này sẽ không để em chịu một chút ấm ức nào mà!"
Những gì hắn từng tưởng tượng khi sống lại là phải trả hết mọi nhục nhã trong tám năm cho Tô Dạng, phải khiến cô nếm trải mọi cay đắng…