.
“Tô Dạng, con càng lúc càng quá đáng rồi đấy!”
Tôi nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.
Thì ra mẹ của Hà Kiểu Kiểu – dì Giang, mỗi ngày đều gọi điện cho mẹ tôi, lấy cớ là báo cáo tình hình gần đây của tôi.
Lén đổi trắng thay đen, đem hết mọi lỗi lầm đổ lên đầu tôi.
Hà Kiểu Kiểu còn giả vờ an ủi tôi, nói tôi quá nhạy cảm, vì lâu rồi không gặp ba mẹ nên mới thấy xa cách.
Bao gồm cả chuyện cô ta dẫn đàn ông lạ về nhà, còn định ở lì lại, tôi cũng nói hết ra.
Cuối cùng họ cũng hiểu, bảo mọi chuyện cứ để tôi toàn quyền xử lý, có gì thì họ đứng sau gánh vác.
Lần trước, Hà Kiểu Kiểu dẫn Tiêu Hạc tới nhà, dì Giang không có ở đó, thành ra tôi quên mất chưa xử lý người này.
Dì Giang có vẻ hoang mang, không vui, hỏi tôi:
“Tôi là bảo mẫu nhà cô, chứ không phải nô lệ. Tôi cũng có quyền tự do của mình.”
“Được thôi, trả bà cái quyền tự do đó. Miếu nhà tôi nhỏ, không chứa nổi đại Phật như bà.”
Nghe vậy, mặt dì Giang cuối cùng cũng biến sắc, hoảng hốt hỏi tôi lý do.
“Chỉ riêng việc bà từng lén lấy không ít đồ cổ trong kho nhà tôi, tôi đã đủ tư cách đuổi bà rồi, hiểu chưa?”
Nhưng nghĩ dì Giang làm việc ở nhà tôi cũng nhiều năm, mấy món đồ đó cũng không phải thứ quý giá hay đặc biệt.
Nhưng rõ ràng, quá tử tế chỉ khiến kẻ tiểu nhân được đà làm tới.
Sáng hôm sau, Hà Kiểu Kiểu liền chạy đến chất vấn tôi.
Tôi đang cho người kiểm kê lại số túi xách và trang sức đã từng cho Hà Kiểu Kiểu mượn.
Không ít mẫu Hermès phiên bản giới hạn đều bị tráo thành hàng fake.
Tôi nheo mắt, nhìn cô ta – người vừa rồi còn thao thao bất tuyệt.
Nhưng cô ta lại bị vệ sĩ của tôi chặn lại ngay lập tức.
Bà ta nói mình đã mua một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, sáu triệu, đã trả xong hai triệu tiền cọc.
Lấy đâu ra hai triệu?
Tôi lạnh mặt, gọi điện cho chuyên viên giám định đến.
“Tổng cộng hai triệu năm trăm tám mươi ngàn. Tôi làm tròn cho cô, tính hai triệu sáu.”
Hà Kiểu Kiểu lại còn tức giận trước.
“Mấy món đồ đó vốn là của tôi, tôi xử lý thế nào là chuyện của tôi. Cô dựa vào đâu mà bắt tôi trả tiền!”
[Đúng đó, kiếp trước nữ phụ tặng cho nữ chính một căn phòng đầy đồ cũng không đòi lại. Giờ chỉ vì nam chính không chọn cô ta, cô ta liền trở mặt? Quả là trà xanh đích thực.]
Tôi cười khẽ, vung tờ hóa đơn vào thẳng mặt Hà Kiểu Kiểu.
.
“Tô Dạng, con càng lúc càng quá đáng rồi đấy!”
Tôi nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.
Thì ra mẹ của Hà Kiểu Kiểu – dì Giang, mỗi ngày đều gọi điện cho mẹ tôi, lấy cớ là báo cáo tình hình gần đây của tôi.
Lén đổi trắng thay đen, đem hết mọi lỗi lầm đổ lên đầu tôi.
Hà Kiểu Kiểu còn giả vờ an ủi tôi, nói tôi quá nhạy cảm, vì lâu rồi không gặp ba mẹ nên mới thấy xa cách.
Bao gồm cả chuyện cô ta dẫn đàn ông lạ về nhà, còn định ở lì lại, tôi cũng nói hết ra.
Cuối cùng họ cũng hiểu, bảo mọi chuyện cứ để tôi toàn quyền xử lý, có gì thì họ đứng sau gánh vác.
Lần trước, Hà Kiểu Kiểu dẫn Tiêu Hạc tới nhà, dì Giang không có ở đó, thành ra tôi quên mất chưa xử lý người này.
Dì Giang có vẻ hoang mang, không vui, hỏi tôi:
“Tôi là bảo mẫu nhà cô, chứ không phải nô lệ. Tôi cũng có quyền tự do của mình.”
“Được thôi, trả bà cái quyền tự do đó. Miếu nhà tôi nhỏ, không chứa nổi đại Phật như bà.”
Nghe vậy, mặt dì Giang cuối cùng cũng biến sắc, hoảng hốt hỏi tôi lý do.
“Chỉ riêng việc bà từng lén lấy không ít đồ cổ trong kho nhà tôi, tôi đã đủ tư cách đuổi bà rồi, hiểu chưa?”
Nhưng nghĩ dì Giang làm việc ở nhà tôi cũng nhiều năm, mấy món đồ đó cũng không phải thứ quý giá hay đặc biệt.
Nhưng rõ ràng, quá tử tế chỉ khiến kẻ tiểu nhân được đà làm tới.
Sáng hôm sau, Hà Kiểu Kiểu liền chạy đến chất vấn tôi.
Tôi đang cho người kiểm kê lại số túi xách và trang sức đã từng cho Hà Kiểu Kiểu mượn.
Không ít mẫu Hermès phiên bản giới hạn đều bị tráo thành hàng fake.
Tôi nheo mắt, nhìn cô ta – người vừa rồi còn thao thao bất tuyệt.
Nhưng cô ta lại bị vệ sĩ của tôi chặn lại ngay lập tức.
Bà ta nói mình đã mua một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, sáu triệu, đã trả xong hai triệu tiền cọc.
Lấy đâu ra hai triệu?
Tôi lạnh mặt, gọi điện cho chuyên viên giám định đến.
“Tổng cộng hai triệu năm trăm tám mươi ngàn. Tôi làm tròn cho cô, tính hai triệu sáu.”
Hà Kiểu Kiểu lại còn tức giận trước.
“Mấy món đồ đó vốn là của tôi, tôi xử lý thế nào là chuyện của tôi. Cô dựa vào đâu mà bắt tôi trả tiền!”
[Đúng đó, kiếp trước nữ phụ tặng cho nữ chính một căn phòng đầy đồ cũng không đòi lại. Giờ chỉ vì nam chính không chọn cô ta, cô ta liền trở mặt? Quả là trà xanh đích thực.]
Tôi cười khẽ, vung tờ hóa đơn vào thẳng mặt Hà Kiểu Kiểu.