Sau Khi Trọng Sinh, Nam Nữ Chính Nghèo Đến Điên Dại

Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

8.

“Một tháng. Không trả được thì gặp nhau ở toà.”

Sau đó giao toàn bộ sự việc cho luật sư riêng của tôi xử lý.

Đúng lúc Lục Tầm hẹn tôi ăn tối, nói muốn hợp tác phát triển dự án ở khu Nam thành phố.

Mới ăn được một lúc, phía đạn mạc lại bắt đầu thương xót cho nam chính.

[Haiz, mà nam chính còn đang mắc bệnh ung thư xương, không có tiền phẫu thuật nữa, vốn còn cơ hội tìm đến nam phụ, mà bị nữ phụ phá hỏng rồi.]

Tôi hơi nhíu mày, vừa ngẩng đầu đã thấy Tiêu Hạc đi tới.

Trong mắt toàn là sự thù hận, liếc tôi một cái rồi lập tức bày ra vẻ mặt ghét bỏ.

“Tôi biết cô yêu tôi, nên mới cố tình phá rối, cố tình nhắm vào Tiểu Kiểu.”

Tiêu Hạc dừng lại một chút, như thể thấy quyết định đó thật sự rất nhục nhã, liền nghiến răng nghiến lợi bổ sung:

Tôi bật cười, hỏi ngược lại:

Tiêu Hạc cười, đầy vẻ tự tin:

“Tô Dạng, tôi hiểu rõ cô. Cô vừa gặp tôi đã phải lòng, không tiếc cách để chia rẽ—”

Lục Tầm kéo tôi ra sau lưng anh, anh ấy khó chịu nhìn Tiêu Hạc:

Tiêu Hạc thu lại nụ cười, giọng lập tức trở nên lạnh lẽo:

“Anh là cái thá gì?”

Còn tôi thì không ngừng thở dài.

Nhưng hắn vẫn chưa hiểu rõ sự thật.

Không xu dính túi, bệnh sắp chết.

“Dựa vào việc tôi là người theo đuổi Tô Dạng, dựa vào việc nhà tôi và nhà họ Tô là bạn lâu năm, tôi đương nhiên có quyền.”

Nhưng tôi lại đánh giá thấp sự tự luyến của Tiêu Hạc.

“Tô Dạng, tôi biết cô vẫn canh cánh chuyện tôi với Tiểu Kiểu bên nhau, nên mới cố ý tìm Lục Tầm để kích thích tôi.”

“Không cần đâu.”

“Anh nghèo rớt mồng tơi, còn tự luyến mù quáng. Tôi có mù cũng chẳng thèm anh!”

8.

“Một tháng. Không trả được thì gặp nhau ở toà.”

Sau đó giao toàn bộ sự việc cho luật sư riêng của tôi xử lý.

Đúng lúc Lục Tầm hẹn tôi ăn tối, nói muốn hợp tác phát triển dự án ở khu Nam thành phố.

Mới ăn được một lúc, phía đạn mạc lại bắt đầu thương xót cho nam chính.

[Haiz, mà nam chính còn đang mắc bệnh ung thư xương, không có tiền phẫu thuật nữa, vốn còn cơ hội tìm đến nam phụ, mà bị nữ phụ phá hỏng rồi.]

Tôi hơi nhíu mày, vừa ngẩng đầu đã thấy Tiêu Hạc đi tới.

Trong mắt toàn là sự thù hận, liếc tôi một cái rồi lập tức bày ra vẻ mặt ghét bỏ.

“Tôi biết cô yêu tôi, nên mới cố tình phá rối, cố tình nhắm vào Tiểu Kiểu.”

Tiêu Hạc dừng lại một chút, như thể thấy quyết định đó thật sự rất nhục nhã, liền nghiến răng nghiến lợi bổ sung:

Tôi bật cười, hỏi ngược lại:

Tiêu Hạc cười, đầy vẻ tự tin:

“Tô Dạng, tôi hiểu rõ cô. Cô vừa gặp tôi đã phải lòng, không tiếc cách để chia rẽ—”

Lục Tầm kéo tôi ra sau lưng anh, anh ấy khó chịu nhìn Tiêu Hạc:

Tiêu Hạc thu lại nụ cười, giọng lập tức trở nên lạnh lẽo:

“Anh là cái thá gì?”

Còn tôi thì không ngừng thở dài.

Nhưng hắn vẫn chưa hiểu rõ sự thật.

Không xu dính túi, bệnh sắp chết.

“Dựa vào việc tôi là người theo đuổi Tô Dạng, dựa vào việc nhà tôi và nhà họ Tô là bạn lâu năm, tôi đương nhiên có quyền.”

Nhưng tôi lại đánh giá thấp sự tự luyến của Tiêu Hạc.

“Tô Dạng, tôi biết cô vẫn canh cánh chuyện tôi với Tiểu Kiểu bên nhau, nên mới cố ý tìm Lục Tầm để kích thích tôi.”

“Không cần đâu.”

“Anh nghèo rớt mồng tơi, còn tự luyến mù quáng. Tôi có mù cũng chẳng thèm anh!”

« Lùi
Tiến »