9.
Tôi thì mừng rỡ vì được yên thân, chuyên tâm tận hưởng kỳ nghỉ.
Tiêu Hạc không có tiền, cũng không còn tôi – “nữ phụ ác độc” này – để dựa vào.
Mẹ ruột của Hà Kiểu Kiểu, theo lý mà nói mấy năm qua chắc cũng tiết kiệm được ít tiền.
Kiểu Kiểu, đến tiền tiêu vặt cũng không có – ngày trước đều dùng thẻ phụ tôi cấp.
Căn hộ cao cấp vừa mua còn chưa kịp dọn vào ở đã phải vội vàng bán lại để xoay tiền.
Tất nhiên cũng chẳng còn thời gian mà gây chuyện nữa.
Bọn họ trách tôi không chịu tiêu tiền giúp hai nhân vật chính – nam nữ chính “đáng thương” của họ.
Thương nhân đầu tư thì phải tính đến hồi báo.
Còn hai người họ thì chỉ biết ngồi ăn bám, tôi việc gì phải đổ tiền vào cái hố không đáy ấy?
Nếu không có gì bất ngờ thì sau này cũng chẳng còn liên hệ gì nữa.
Bị Hà Kiểu Kiểu giơ điện thoại đập thẳng vào người.
“Mọi người nhìn đi! Chính là cô ta! Chính cái con tiện nhân này đã hại tôi thê thảm như thế!”
Chỉ một tháng ngắn ngủi, cô ta đã thay đổi quá nhiều.
Mỹ phẩm rẻ tiền chẳng thể nào che nổi quầng thâm dưới mắt.
Nói tôi dựa vào tiền nhà mình để ức hiếp cô ta.
“Cô ta ghen tị với tôi, nên mới dùng quan hệ, bỏ tiền ra mua chuộc trường học để ép tôi phải thôi học!”
Phần bình luận cũng lập tức bị cô ta dắt mũi, sục sôi mắng chửi tôi – “tên tư bản ác độc”.
Các bạn học xung quanh cũng dừng lại, bàn tán xôn xao, chỉ trỏ về phía tôi.
“Màn kịch này cũ quá rồi đấy, không thấy chán à?”
“Còn bạn trai cô nữa – nghèo rớt mồng tơi, mắc ung thư xương, vậy mà còn ngang nhiên đòi Tô Dạng bỏ tiền ra chữa bệnh cho hắn?”
“Từ nhỏ cô đã sống trong nhà Tô Dạng, ăn đồ nhà người ta, dùng tiền nhà người ta, vì muốn mua quần áo mà còn định bán dây chuyền của người ta lấy tiền – mấy chuyện đó sao cô không kể luôn trong livestream của mình đi?”
9.
Tôi thì mừng rỡ vì được yên thân, chuyên tâm tận hưởng kỳ nghỉ.
Tiêu Hạc không có tiền, cũng không còn tôi – “nữ phụ ác độc” này – để dựa vào.
Mẹ ruột của Hà Kiểu Kiểu, theo lý mà nói mấy năm qua chắc cũng tiết kiệm được ít tiền.
Kiểu Kiểu, đến tiền tiêu vặt cũng không có – ngày trước đều dùng thẻ phụ tôi cấp.
Căn hộ cao cấp vừa mua còn chưa kịp dọn vào ở đã phải vội vàng bán lại để xoay tiền.
Tất nhiên cũng chẳng còn thời gian mà gây chuyện nữa.
Bọn họ trách tôi không chịu tiêu tiền giúp hai nhân vật chính – nam nữ chính “đáng thương” của họ.
Thương nhân đầu tư thì phải tính đến hồi báo.
Còn hai người họ thì chỉ biết ngồi ăn bám, tôi việc gì phải đổ tiền vào cái hố không đáy ấy?
Nếu không có gì bất ngờ thì sau này cũng chẳng còn liên hệ gì nữa.
Bị Hà Kiểu Kiểu giơ điện thoại đập thẳng vào người.
“Mọi người nhìn đi! Chính là cô ta! Chính cái con tiện nhân này đã hại tôi thê thảm như thế!”
Chỉ một tháng ngắn ngủi, cô ta đã thay đổi quá nhiều.
Mỹ phẩm rẻ tiền chẳng thể nào che nổi quầng thâm dưới mắt.
Nói tôi dựa vào tiền nhà mình để ức hiếp cô ta.
“Cô ta ghen tị với tôi, nên mới dùng quan hệ, bỏ tiền ra mua chuộc trường học để ép tôi phải thôi học!”
Phần bình luận cũng lập tức bị cô ta dắt mũi, sục sôi mắng chửi tôi – “tên tư bản ác độc”.
Các bạn học xung quanh cũng dừng lại, bàn tán xôn xao, chỉ trỏ về phía tôi.
“Màn kịch này cũ quá rồi đấy, không thấy chán à?”
“Còn bạn trai cô nữa – nghèo rớt mồng tơi, mắc ung thư xương, vậy mà còn ngang nhiên đòi Tô Dạng bỏ tiền ra chữa bệnh cho hắn?”
“Từ nhỏ cô đã sống trong nhà Tô Dạng, ăn đồ nhà người ta, dùng tiền nhà người ta, vì muốn mua quần áo mà còn định bán dây chuyền của người ta lấy tiền – mấy chuyện đó sao cô không kể luôn trong livestream của mình đi?”