Ninh Ba vẫn luôn không nói lời nào, lẳng lặng nghe hết tất cả những lời của Hoàng Diệu Huy.
Sau khi nghe xong, hắn nhàn nhạt cười, đứng dậy.
"Đến đây, chú Hoàng. Đến, chú ngồi sang bên này đi..." Ninh Ba kéo Hoàng Diệu Huy, bắt ông ngồi vào ghế của mình.
"Ninh Ba, cậu làm cái gì vậy?" Hoàng Diệu Huy ngẩn người, nói.
"Chú làm chủ tịch đi." Ninh Ba nói với Hoàng Diệu Huy. "Cháu thấy chú nói năng đâu ra đấy, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, chú đều nói hết cả rồi. Chú lo lắng nhiều như vậy, hoàn toàn có thể làm một vị chủ tịch rồi. Hơn nữa, cháu cảm thấy chú làm chủ tịch chắc chắn sẽ tốt hơn cháu, thậm chí có khả năng còn làm tốt hơn cả ông nội cháu nữa, thế nên chú làm đi, cháu không làm nữa!"
Hoàng Diệu Huy nghe vậy, sắc mặt thay đổi.
"Ninh Ba, lời này của cậu là có ý gì?"
"Cháu có ý gì ư?" Ninh Ba ngồi phịch xuống ghế của mình, cười lạnh nói. "Chú Hoàng, nếu cháu nhớ không lầm thì vị trí chủ tịch này phải là của cháu mới đúng chứ? Chú có đề nghị gì thì có thể nói, nhưng chạy tới đây chỉ tay năm ngón, dạy cháu làm cái này, dạy cháu làm cái kia, rốt cuộc là chú muốn dạy cháu cách làm việc, hay là đang muốn mưu quyền soán vị, muốn tự mình ngồi vào ghế chủ tịch?"
"Ninh Ba!" Hoàng Diệu Huy đập mạnh xuống bàn. "Cậu đúng là ngậm máu phun người!"
"Có phải ngậm máu phun người hay không, trong lòng chú tự biết rõ nhất." Ninh Ba nói. "Chẳng qua là vì hôm qua cháu không nể mặt chú, đuổi chú ra ngoài, nên chú ôm hận trong lòng, sáng sớm hôm nay chạy tới đây bày ra cho cháu bao nhiêu là kế sách tồi! Chú tưởng cháu không hiểu ý chú sao? Chẳng phải là muốn cháu nghe lời chú, sau đó đưa ra hàng loạt quyết định sai lầm, để rồi cuối cùng bị người ta chê cười hay sao?"
"Ồ, đúng rồi, chú tới đây bày ra bộ dạng thánh mẫu nói với cháu những lời này, có phải là do chị gái cháu sai khiến tới không?"
"Cháu biết ngay mà, chị cháu vẫn luôn tơ tưởng đến cái ghế chủ tịch này! Bây giờ đang mong cháu đưa ra vài quyết định sai lầm, sau đó bị người ta bãi miễn, để chị ta quay lại làm chủ tịch chứ gì?"
"Để Giang Tiểu Bắc hủy bỏ ủy quyền đối với bộ phim, khiến phim không thể công chiếu bình thường. Đưa chị ta vào phòng của Tiểu Sâm Điền, chị ta tìm Giang Tiểu Bắc cứu mình, rồi lại khiến Giang Tiểu Bắc nghĩ mọi cách, dùng mọi mối quan hệ để hủy bỏ tất cả các hợp tác của công ty. Bây giờ thì hay rồi, còn mời cả chú tới làm thuyết khách để lừa cháu. Người chị tốt của cháu thật đúng là không từ thủ đoạn nào mà!"
"Chú Hoàng, hôm qua lúc chú hùng hổ quát tháo cháu, cháu còn khá coi trọng chú đấy. Nhưng không ngờ tới, hôm nay chú lại chạy tới đây làm thuyết khách cho một người phụ nữ. Chị ta cho chú bao nhiêu tiền? Cháu cũng đưa chú bấy nhiêu, cầm tiền rồi chú đi thuyết phục chị ta giúp cháu nhé?"
"Không thể nói lý!" Hoàng Diệu Huy đập một cái lên bàn, quát lớn về phía Ninh Ba. "Ninh Ba, cậu đúng là không thể nói lý!"
"Sở dĩ hôm nay tôi tới công ty nói với cậu nhiều như vậy, không phải nhận sự sai khiến của bất kỳ ai, tôi chỉ đơn giản là hy vọng khi các người đưa ra quyết định, hãy nghĩ cho mọi người nhiều hơn một chút, nghĩ cho tất cả mọi người, đừng chỉ vì bản thân mình mà đưa ra quyết định. Như vậy sẽ làm tổn hại đến lợi ích của mọi người, khiến tất cả đều gặp xui xẻo theo!"
"Tôi khổ tâm khuyên bảo cậu, thế mà cậu thì sao, ngay cả một thái độ cũng không có. Ninh Ba, cậu đúng là hết thuốc chữa rồi!"
"Hôm nay cứ coi như tôi chưa từng tới đây đi, lát nữa tôi sẽ đi làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần. Công ty này, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ tới nữa!"
Ninh Ba lại bưng chén trà lên, thong dong uống một ngụm.
"Thật ra, chú Hoàng, những chuyện này hôm qua chú nên làm rồi mới đúng. Để dây dưa tới tận hôm nay, chẳng lẽ chú còn tưởng cháu sẽ mang trái cây, mang quà cáp tới tận nhà mời chú sao?"
"Được, được lắm!" Hoàng Diệu Huy bị lời nói của Ninh Ba làm cho tức đến run người. "Không làm phiền đại giá của cậu, tôi có tài đức gì mà dám để một vị chủ tịch lớn như cậu đích thân tới tận nhà mời chứ! Tôi đi làm thủ tục ngay đây, tôi đảm bảo, từ nay về sau sẽ không bao giờ tới công ty này nữa!"
"Vậy thì tốt, chú Hoàng, cháu không tiễn chú nhé!" Ninh Ba phất phất tay, cầm điện thoại lên xem, không thèm để ý tới Hoàng Diệu Huy nữa.
Hoàng Diệu Huy bất lực lắc đầu.
Để Ninh Ba làm chủ tịch, công ty sớm muộn gì cũng xong đời.
Đi được hai bước, Hoàng Diệu Huy vẫn cảm thấy không yên tâm.
Quay đầu nói với Ninh Ba: "Ninh Ba, tôi cho cậu một lời khuyên cuối cùng, cái tên Lương Đức Khoan kia không phải là người tốt lành gì, tốt nhất cậu đừng có nghe lời hắn, nếu không cậu bị hắn bán lúc nào cũng không biết đâu!"
Đây là lời khuyên cuối cùng của Hoàng Diệu Huy dành cho Ninh Ba, còn việc Ninh Ba có nghe lọt tai hay không thì không ai biết được.
Dù sao, việc cần làm ông cũng đã làm rồi.
Ninh Ba ngẩng đầu, liếc nhìn Hoàng Diệu Huy một cái, nói: "Chú Hoàng, cảm ơn lời nhắc nhở của chú, nhưng cháu nghĩ, chỉ cần không bị chú bán là đủ rồi!"
Hoàng Diệu Huy lại tức đến run người, phất tay áo bỏ đi.
Ninh Ba thì thờ ơ nhìn theo hướng Hoàng Diệu Huy rời đi.
Hừ lạnh một tiếng.
"Chút tâm tư nhỏ nhen đó của chú, cháu còn không biết sao, mà còn đòi lừa cháu?" Ninh Ba bực bội nói.
Ngay lúc này, cửa văn phòng vang lên tiếng gõ.
Thư ký bước vào.
"Chủ tịch, tổng giám đốc Lương tới rồi."
"Vậy sao? Mau mời vào, mau mời vào!" Ninh Ba lập tức đứng dậy, vội vàng chạy ra cửa đón. Khi nhìn thấy Lương Đức Khoan bước vào, Ninh Ba lập tức tiến lên nói: "Chú Lương, cháu đợi chú lâu lắm rồi đây. Nào, qua ngồi đi, cháu rót trà cho chú!"
Vừa nói, Ninh Ba vừa đích thân rót cho Lương Đức Khoan một chén trà.
Sau đó nói với thư ký: "Thư ký, xuống nhà ăn lấy hai phần bữa sáng lên đây, chú Lương chắc vẫn chưa ăn sáng!"
"Vâng ạ!" Thư ký gật đầu, đi lấy bữa sáng.
"Chủ tịch Ninh à, sáng sớm ra mà cậu đã nóng lòng muốn gặp tôi như vậy, có chuyện gì thế?" Lương Đức Khoan cười ha hả, uống một ngụm trà, cười hỏi. "Đã làm chủ tịch rồi thì phải biết giữ bình tĩnh một chút, không được hấp tấp như vậy, biết chưa? Nếu không sẽ bị người ta xem thường đấy."
"Dạ biết, cháu biết rồi, chú Lương, sau này cháu nhất định sẽ giữ bình tĩnh. Nhưng hôm nay, thực sự là không bình tĩnh nổi nữa rồi!" Ninh Ba nói. "Chú Lương, xảy ra chuyện rồi, kế hoạch của chúng ta bị phá hỏng rồi!"
"Hahaha..."
Lương Đức Khoan cười, nói: "Chẳng phải là tối qua Tiểu Sâm Điền muốn ngủ với chị gái cậu nhưng không thành, còn cái tên Giang Tiểu Bắc kia đã hủy bỏ toàn bộ phần lớn các hợp tác của công ty hay sao? Đúng không?"
"Ơ?" Ninh Ba ngẩn người, nhìn về phía Lương Đức Khoan, hỏi: "Chú Lương, sao chú biết được?"
Lương Đức Khoan cười lớn, nói: "Nếu ngay cả mấy chuyện này mà tôi cũng không biết, thì cái chức tổng giám đốc Lương này chẳng phải là làm quá thất bại rồi sao? Chủ tịch Ninh, yên tâm đi, vẫn chưa đến đường cùng đâu, chúng ta vẫn còn cách!"