Nói thật, Giang Tiểu Bắc chỉ muốn yên yên ổn ổn ăn một bữa cơm, ăn xong thì trả tiền rồi rời đi. Thế nhưng gã trọc đầu này thực sự quá rác rưởi, mở miệng ra là kêu gào trước mặt ông lão, gây sự, còn xưng "lão tử" với ông lão. Những chuyện này Giang Tiểu Bắc vốn đã sớm thấy ngứa mắt, chỉ là vì ông lão không tức giận nên anh cũng lười quản. Dù sao anh cũng muốn để ông lão kiếm được số tiền này, tránh việc mình đứng ra tranh cãi rồi ông lão lại không kiếm được tiền nữa.
Nhưng không ngờ gã trọc đầu này lại được đằng chân lân đằng đầu, càng lúc càng quá đáng. Bắt bẻ món ăn thì không nói làm gì, đằng này gã tự làm đổ đĩa thức ăn trong tay ông lão, lại còn bắt ông lão đền tiền quần áo, mở miệng ra là đòi sáu vạn tệ. Cả gia sản của ông lão, có bán hết nhà cửa đi cũng chẳng được sáu vạn tệ!
Gã trọc đầu vẫn không chịu buông tha, tiếp tục kêu gào đòi tiền.
"Cậu thanh niên, cậu cứ ngồi ăn đi, số tiền này không thể để cậu đền được." Ông lão thấy Giang Tiểu Bắc đứng dậy, lập tức tiến lên nói.
Gã trọc đầu cũng biết ông lão không đền nổi, vốn tưởng đã hết hy vọng, nào ngờ lúc này lại có một Giang Tiểu Bắc đứng ra. Gã này tuy nhìn qua không giống người giàu có, nhưng chắc là đền nổi sáu vạn tệ. Gã lập tức cười nói: "Được thôi, mày muốn thay lão già này đền tiền đúng không? Được, sáu vạn tệ, đưa đây."
"Được!" Giang Tiểu Bắc gật đầu, lập tức lấy từ trong túi ra một xấp tiền mặt. Đây là số tiền anh đặc biệt rút từ nhà họ Đường trước khi lên máy bay. Dù sao đến vùng Miêu Cương luyện cổ thuật, ở đó mạng lưới thông tin hoàn toàn bị ngắt, nên chuẩn bị sẵn chút tiền mặt vẫn tốt hơn. Thế là anh mang theo gần một triệu tệ tiền mặt, tất cả đều ném vào trong nhẫn trữ vật.
Ném sáu vạn tệ tiền mặt lên bàn, Giang Tiểu Bắc nói: "Đền cho anh đấy!"
Trên mặt gã trọc đầu lập tức lộ vẻ thỏa mãn, cầm tiền lên xem, xác định không phải tiền giả rồi thì cười hì hì bảo: "Được, sáu vạn tệ này tao nhận, chuyện này coi như xong." Nói đoạn, gã trọc đầu liền ngồi xuống hút thuốc.
Ông lão bước tới, muốn nói gì đó với Giang Tiểu Bắc. Giang Tiểu Bắc xua tay, ra hiệu ông lão đừng nói gì cả. Sau đó, Giang Tiểu Bắc nhìn gã trọc đầu, nói: "Xong rồi sao? Còn một chuyện nữa, chưa xong đâu!"
"Chuyện gì?" Gã trọc đầu quay đầu nhìn Giang Tiểu Bắc, hỏi: "Nếu mày muốn đền thêm cho tao chút tiền nữa thì tao sẽ không từ chối đâu!"
"Ha ha ha..." Đám bạn của gã trọc đầu lập tức cười ồ lên.
Giang Tiểu Bắc thản nhiên nhìn gã trọc đầu, nói: "Quần áo trị giá sáu vạn tệ, tôi đã đền cho anh rồi, vậy thì bộ quần áo này, có phải thuộc về tôi rồi không?"
Gã trọc đầu ngẩn ra, sau đó gật đầu: "Đúng đúng đúng, quần áo này thuộc về mày, thuộc về mày. Đợi lát nữa tao ra thị trấn mua bộ khác, bộ quần áo bẩn này tao sẽ trả lại cho mày!"
"Tôi muốn ngay bây giờ!" Nói rồi, Giang Tiểu Bắc lập tức lao tới, chỉ vài ba cái đã lột sạch quần áo trên người gã trọc đầu xuống.
"Mày làm gì đấy, mày làm gì đấy? Có tin tao báo cảnh sát bắt mày không!" Gã trọc đầu vội vàng che thân, lớn tiếng nói.
"Tôi lấy quần áo của mình, anh cứ việc báo cảnh sát!" Giang Tiểu Bắc nói: "Xem cảnh sát có bắt tôi không!"
"Tao..."
"Tiền sáu vạn tệ đã đưa cho anh rồi, nếu anh không cởi ra, bây giờ tôi sẽ tự lột xuống." Giang Tiểu Bắc nói: "Đây là chính miệng anh nói, một bộ quần áo của anh trị giá sáu vạn tệ, vậy tức là toàn bộ quần áo trên người anh. Tiền tôi đã đưa, quần áo tốt nhất là cởi sạch không chừa lại mảnh nào đưa cho tôi. Tôi cho anh hai phút, nếu không cởi, thì đừng trách tôi tự ra tay!"
"Tự liệu mà làm đi." Giang Tiểu Bắc cũng châm một điếu thuốc, vừa hút vừa thản nhiên nhìn gã trọc đầu.
"Tao..."
Nếu là bình thường, gã trọc đầu tất nhiên sẽ không nhục nhã như vậy, cởi quần áo thì có gì to tát? Cùng lắm thì bảo vệ sĩ của mình cởi đồ ra cho mình mặc là được. Nhưng hôm nay thì không được, nơi khỉ ho cò gáy này làm gì có chỗ nào bán quần áo? Hơn nữa, ở đây rất lạnh, nhiệt độ bên ngoài chỉ có ba bốn độ! Nếu cởi hết quần áo ra, chẳng phải sẽ bị rét chết sao?
Quan trọng nhất là trong đám người này có cô gái mà gã trọc đầu thích. Chính vì muốn thể hiện bản thân trước mặt người mình thích nên hôm nay gã mới cố tình gây sự. Nếu để cô ấy thấy mình cởi trần đứng đây thì chẳng phải mất mặt lắm sao!
"Mẹ kiếp, lão tử không cởi!" Gã trọc đầu trở nên hung hăng, vì gã thấy hai gã bạn của mình lúc này đã đứng dậy.
"Còn ba mươi giây." Giang Tiểu Bắc nhìn thời gian, thản nhiên nói. Đồng thời, anh cầm ly rượu trên tay lên, khẽ bóp mạnh. Trong nháy mắt, ly thủy tinh đã vỡ nát trong tay Giang Tiểu Bắc.
Hai gã bạn của gã trọc đầu vừa đứng dậy nhìn nhau một cái, sau đó liền ngồi xuống.
Gã trọc đầu lúc này thực sự không biết phải làm sao, cởi hay không cởi?
"Còn hai mươi giây!"
"Còn mười giây."
"Tao không lấy tiền nữa!" Gã trọc đầu trực tiếp ném tiền cho Giang Tiểu Bắc, nói: "Quần áo này, không cần các người đền nữa." Gã trọc đầu đắn đo mãi, vẫn không thể cởi quần áo ra được, vừa sợ lạnh chết, vừa sợ mất mặt.
"Chắc chắn không cần chúng tôi đền nữa chứ? Nhớ kỹ nhé, không ai ép anh đâu đấy!" Giang Tiểu Bắc đếm số tiền trong tay, nhìn gã trọc đầu nói.
"Không ai ép tao cả, hôm nay tao làm việc tốt, không cần các người đền tiền nữa!" Gã trọc đầu nghiến răng nghiến lợi nói.
"Ừm, thế thì tốt!" Giang Tiểu Bắc thản nhiên gật đầu. Anh nhét tiền vào túi, rồi nói với gã trọc đầu và đồng bọn: "Cơm canh này mùi vị khá ngon đấy, các người nếm thử đi."
"Ông lão, cứ dọn hết cơm canh còn lại ra đi, cháu tin họ sẽ thích ăn thôi!"
"Còn nữa, quần áo này đã không cần đền tiền, vậy thì chắc chắn không phải trách nhiệm của ông, cho nên đĩa thức ăn bị đổ này, phải để họ đền bù."
Giang Tiểu Bắc thản nhiên nói, gã trọc đầu và đồng bọn ngay cả tiếng cũng không dám hừ một câu. Nói đùa à, người dùng một tay bóp nát ly thủy tinh, họ làm sao dám hó hé? Đến rắm cũng không dám đánh!
Quả nhiên, khi ông lão dọn cơm canh lên, bọn họ từng người một đều cúi đầu ăn. Duy chỉ có một cô gái nhìn về phía Giang Tiểu Bắc, ngập ngừng một lát, trên mặt thậm chí còn thoáng hiện lên một nụ cười nhạt. Cô gái trông rất xinh đẹp, nhất là kiểu tóc đuôi ngựa khiến người ta cảm thấy cô gái này rất thanh tú. Sau khi cười một cái, cô gái cũng cúi đầu bắt đầu ăn.
Vở kịch này cứ thế kết thúc, từ đó về sau dù ông lão có bưng món gì lên, gã trọc đầu và đồng bọn đều ngoan ngoãn ăn sạch.