Công việc kinh doanh của quán bar Tử Phong Lâm vẫn vô cùng phát đạt. Hơn chín giờ tối, quán bar đã bước vào khung giờ cao điểm, khách khứa đông đúc đến mức việc đi lại bên trong cũng trở nên khó khăn.
Giang Tiểu Bắc châm một điếu thuốc, anh không tìm chỗ ngồi mà đi thẳng về phía văn phòng của Trương Dã trước đây.
Khi đến lối cầu thang cách văn phòng không xa, vài gã đàn ông vạm vỡ đang đứng đó chắn đường Giang Tiểu Bắc.
“Xin lỗi, thưa anh, đây là khu vực không kinh doanh của quán bar, mời anh rời đi.” Người đàn ông vạm vỡ nói với Giang Tiểu Bắc bằng giọng khá lịch sự.
Giang Tiểu Bắc cười nhạt, ném tàn thuốc xuống đất rồi dùng chân nhẹ nhàng giẫm tắt.
Không nói nửa lời, anh nhấc chân đá thẳng vào ngực gã kia.
Bộp!
Cơ thể người đàn ông lập tức cong lại, văng ngược ra sau rồi đập mạnh vào bức tường gần đó.
Phụt...
Cổ họng ngọt lịm, một ngụm máu tươi lập tức từ trong miệng gã phun ra.
Những kẻ còn lại thấy Giang Tiểu Bắc ra tay không chút do dự, liền nắm chặt nắm đấm lao về phía anh.
Gương mặt Giang Tiểu Bắc vẫn giữ nụ cười nhạt, đối diện với những kẻ đang xông tới, anh trực tiếp ra đòn!
Anh dùng mũi chân hất chiếc thùng rác bằng inox dưới đất lên không trung, đợi thùng rác rơi xuống, anh lại tung một cú đá mạnh, tống chiếc thùng bay thẳng về phía đám người kia.
Chiếc thùng rác như được gắn động cơ, xoay tít trên không trung rồi lao vút về phía bọn chúng.
“Bộp!”
Liên tiếp những tiếng động trầm đục vang lên. Những gã đàn ông vạm vỡ kia còn chưa kịp chạm vào người Giang Tiểu Bắc thì đã bị chiếc thùng rác đập trúng đầu, từng tên một ngã gục xuống đất, ôm đầu rên rỉ đau đớn, hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.
Chiếc thùng rác vẫn còn đang xoay trên không trung, phải mất năm giây sau khi đám người kia ngã rạp xuống, nó mới rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang khô khốc.
Liếc nhìn đám người dưới đất, Giang Tiểu Bắc cười nhạt rồi đi thẳng về phía văn phòng.
Vốn dĩ anh đến đây không phải để đàm phán tử tế, nên Giang Tiểu Bắc cũng chẳng hơi đâu lãng phí thời gian. Khi đến trước cửa văn phòng, anh lập tức nghe thấy bên trong vọng ra thứ âm thanh tương tự như trong những bộ phim hành động của Nhật Bản.
Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười lạnh, anh nhấc chân đá bay cánh cửa văn phòng!
Theo một tiếng động lớn, cánh cửa cùng khung cửa đổ rạp xuống sàn. Giang Tiểu Bắc nhìn thấy ba thân hình trần như nhộng bên trong đang hoảng loạn vơ lấy quần áo che thân.
Hai nữ một nam!
Hai người phụ nữ hiển nhiên không phải mục tiêu của Giang Tiểu Bắc, và khi nhìn sang gã đàn ông kia, anh lập tức cảm thấy thất vọng.
Gã đàn ông tóc nhuộm vàng, chừng hai mươi lăm tuổi, rõ ràng không phải là Lôi Huân mà anh đang tìm.
“Mày là ai? Xông vào văn phòng tao làm gì? Người đâu, người đâu, mau tống cổ nó ra ngoài cho tao!” Gã đàn ông gào lên. Giang Tiểu Bắc nhanh chóng tiến tới, túm lấy mái tóc vàng của gã rồi tung một cú đấm vào quai hàm, khiến gã im bặt ngay lập tức.
“Đại ca, anh, anh là ai? Đến đây làm gì? Có chuyện gì chúng ta từ từ nói, từ từ nói...”
Rõ ràng, người đời luôn sợ kẻ mạnh, bắt nạt kẻ yếu. Sau khi Giang Tiểu Bắc đấm vào quai hàm, thái độ của gã thay đổi 180 độ.
Không còn vẻ hung hăng như lúc trước, thay vào đó là sự lấy lòng.
“Mày chắc là đàn em của Lôi Huân đúng không? Bây giờ, gọi cho Lôi Huân, bảo hắn cút ngay tới đây!” Giang Tiểu Bắc nói với gã tóc vàng. “Cứ nói là đại ca của Trương Dã tìm hắn có chút việc!”
“Anh là đại ca của Trương Dã?” Gã tóc vàng nhìn Giang Tiểu Bắc, nói. “Anh đến đây để cướp quán bar à? Tôi khuyên anh đừng làm thế, đại ca Lôi Huân không phải người anh có thể đắc tội đâu, hơn nữa, sau lưng đại ca Lôi còn có lão đại Đinh, thân phận của lão đại Đinh...”
“Bộp!” Giang Tiểu Bắc lại tung một cú đấm vào quai hàm gã, gắt gỏng: “Tao bảo mày gọi điện thì cứ ngoan ngoãn mà gọi, nói nhảm nhiều làm gì? Sau lưng mày là Lôi Huân, sau lưng Lôi Huân là lão đại Đinh, thế là mày oai lắm à? Tao đây còn là người kế thừa chủ nghĩa xã hội này, tao có khoe khoang gì không? Có lên mặt không?”
Gã tóc vàng liếc nhìn Giang Tiểu Bắc, rồi lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
“Lên đây, có kẻ đến gây sự!”
Nói xong, gã nhanh chóng cúp máy.
“Mày không nghe lời lắm nhỉ.” Giang Tiểu Bắc nhìn gã, nói. “Tao bảo mày gọi cho Lôi Huân, mày lại gọi người đến.”
“Hừ, đại ca Lôi đâu phải hạng người như mày muốn gặp là gặp được. Thằng nhãi, chờ đấy, hôm nay tao sẽ cho mày chết ở đây!” Gã tóc vàng nghiến răng nói với Giang Tiểu Bắc.
Tốc độ của đám đàn em khá nhanh, chưa đầy một phút đã có khoảng hai mươi tên xông vào văn phòng chật hẹp, trên tay cầm gậy bóng chày, mã tấu và ống tuýp sắt.
“Chính là thằng này gây sự, anh em, xông lên!” Gã tóc vàng gào lên.
Nghe lệnh, đám người vung vũ khí lao về phía Giang Tiểu Bắc.
Giang Tiểu Bắc bất lực lắc đầu, vớ lấy cái gạt tàn trên bàn ném về phía đám đông rồi thân hình anh lóe lên, lao thẳng vào giữa bọn chúng.
Trong mắt bất kỳ ai, hôm nay Giang Tiểu Bắc chắc chắn phải chết.
Vì thế, gã tóc vàng thong thả châm một điếu xì gà, tận hưởng cảm giác đắc thắng.
Thế nhưng, gã vừa mới châm thuốc, còn chưa kịp rít một hơi thì cả người đã chết lặng!
Gã không biết chuyện gì đang xảy ra, vì hai mươi tên đàn em đã vây kín Giang Tiểu Bắc, gã hoàn toàn không nhìn thấy anh đang làm gì ở bên trong.
Nhưng gã có thể thấy, cứ khoảng hai giây lại có một tên bay ra khỏi vòng vây, rồi ngã nhào trước mặt gã.
Ngay trong lúc gã châm thuốc, trước mặt gã đã nằm la liệt năm sáu tên, thậm chí còn nằm đè chồng lên nhau!